Giếng mỏ thủy tinh Hải Vân là một hố sụt lân quang khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, nơi những nô lệ bị vắt kiệt sức lao động bởi Nghiệp đoàn Hàng hải Viễn Dương. Hoàng Trí, một thanh niên xuyên không mang linh hồn của nghệ sư dệt gương, phải sống chung với vết sẹo sáp mưng đỏ trên tay trái - dấu ấn của khế ước máu bắt buộc anh mài pha lê vô tận. Quản đốc Ronald tàn nhẫn kích hoạt chu kỳ vận hành sớm của Lò nhiệt mặt trời, tuyên bố sẽ thiêu rụi toàn bộ đáy giếng mỏ trong vòng ba ngày để thanh lý phế thải và những nô lệ mất sức lao động, bắt đầu bằng việc ném người thầy già của Trí vào lò luyện nóng chảy. Để cứu hàng trăm nô lệ vô tội, Trí quyết tâm chế tạo một thấu kính lục lăng siêu mỏng để uốn cong luồng sáng thiêu đốt thành một quang lộ thoát hiểm. Ronald không ngừng lùng sục, súng tản sáp xịt lửa liên tục phá hủy các kho lưu trữ thủy tinh, buộc Trí phải dùng chính cơ thể và máu của mình làm chất keo gắn kết các thấu kính trong khi Vy Anh dùng thính giác dẫn đường cho anh qua làn khói độc. Khi luồng sáng hủy diệt dội xuống, Trí dùng thân mình làm giá đỡ cho thấu kính cuối cùng dưới nhiệt độ cực hạn, uốn cong rồng lửa quang học xé rách cánh cửa sắt của hầm ngục. Hàng trăm nô lệ chạy thoát ra đại dương rộng lớn, trong khi Trí tan chảy vào thủy tinh, kết tinh thành bức tranh kính màu tráng lệ ghi lại hành trình tự do dưới ánh bình minh.