Bùa Hộ Thân Phàm Cấp: Vượt Qua Vạn Thú Khâu
Bóng tối của Tuyết Sơn Biên Giới nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại của ngày tàn, chỉ để lại một màu xám xịt của bão tuyết và sương mù ma thuật cuộn trào. Gió rít lên qua những khe đá hẹp tựa như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn tử sĩ đã phơi xương nơi ranh giới hoang vu này. Tại lối vào Hàn Băng Động, không gian đột ngột ngưng đọng khi một bóng đen khổng lồ bước ra từ màn sương tuyết dày đặc.
Đó là một con Gấu Tuyết Vương bước ra từ Vạn Thú Khâu. Thân hình nó cao hơn ba trượng, sừng sững như một ngọn tháp đá di động. Lớp lông trắng muốt của nó không mềm mại như thú thường, mà kết tinh thành những phiến băng tinh sắc bén, rực sáng lên một luồng linh quang xanh lam nhạt đầy ma mị. Mỗi hơi thở của nó phun ra đều hóa thành những luồng hàn khí đóng băng mặt đất, đôi mắt rực đỏ như hai đốm lửa ma trơi khóa chặt vào Thẩm Trầm Chu.
"Mùi máu vương giả..." Giọng nói khàn khàn của lão thợ săn mù Độc Cô Liệp vang lên bên tai Thẩm Trầm Chu, trầm thấp nhưng chứa đựng sự cảnh giác tột độ. Lão không nhìn thấy bằng mắt, nhưng thính giác và khứu giác nhạy bén của một thợ săn phàm nhân lão luyện đã giúp lão nhận diện được mối nguy hiểm đang cận kề. "Cậu trẻ, vệt máu hoàng tộc Đại Viêm trên tay áo ngươi chính là ngọn hải đăng dẫn đường cho con quái vật này. Nó ngửi thấy mùi máu chí tôn, đan điền của nó đang khát khao nuốt chửng luồng huyết khí ấy để đột phá giới hạn."
Thẩm Trầm Chu đứng im lặng trên nền tuyết lạnh giá, cơ thể phàm nhân của hắn run lên bần bật dưới cái lạnh thấu xương của đỉnh Tuyết Sơn. Không có một tia linh lực hộ thể, da thịt hắn bắt đầu tê dại, lồng ngực co thắt dữ dội khiến mỗi hơi thở hít vào đều đau buốt như dao cắt. Thế nhưng, đôi mắt đen phẳng lặng của hắn vẫn không hề dao động. Hắn khẽ liếc nhìn bả vai trái của mình, nơi vệt máu nhỏ của Tiêu Dao Cơ đã đông cứng thành một màu đỏ thẫm.
Sát ý từ con Gấu Tuyết Vương tỏa ra cuồn cuộn, ép thẳng vào lồng ngực Thẩm Trầm Chu. Nếu là một tu sĩ Linh Hải Cảnh bình thường, dưới luồng uy áp tinh thần này hẳn đã đứt gãy kinh mạch mà quỳ sụp xuống. Nhưng Thẩm Trầm Chu chỉ khẽ nhắm mắt, vận dụng kỹ năng *Ẩn匿 khí tức phàm nhân* mà hắn đã rèn luyện suốt nhiều năm dưới sự chỉ dạy của Cốc lão đầu. Hắn ra lệnh cho nhịp tim của mình chậm lại, điều hòa hơi thở đều đặn theo một nhịp điệu kỳ lạ, biến sự hiện diện của bản thân hòa làm một với tiếng gió rít và những bông tuyết rơi hằng ngày. Trong mắt một yêu thú cảm nhận thế giới bằng linh lực, Thẩm Trầm Chu đột ngột biến mất, chỉ còn lại một khối đá phàm trần không chút hơi ấm tu vi.
Sự biến mất đột ngột của con mồi khiến Gấu Tuyết Vương phẫn nộ. Nó gầm vang một tiếng rúng động cả vách đá Tuyết Sơn Biên Giới, vung chiếc vuốt khổng lồ dài hơn hai thước, quật mạnh vào tảng đá nơi Thẩm Trầm Chu vừa đứng.
"Rầm!"
Tảng đá tảng nặng hàng ngàn cân bị móng vuốt băng tinh đập vỡ vụn thành trăm mảnh, bắn tung tóe vào không trung. Độc Cô Liệp nhanh như chớp vung gậy gỗ sắt, gạt phắt một mảnh đá đang bay thẳng vào ngực Thẩm Trầm Chu, đồng thời kéo mạnh cổ áo hắn lùi lại sát mép vách đá Tuyệt Tình Vực.
"Cung tre của ta không xuyên qua được lớp lông băng của nó!" Độc Cô Liệp trầm giọng, tay lão vội vã rút một mũi tên từ gùi tre sau lưng, giương cung bắn thẳng vào mắt con dã thú hằng tuần.
"Phựt!"
Mũi tên tre bọc gân thú lao vút đi trong gió bão, cắm chính xác vào khóe mắt trái của Gấu Tuyết Vương. Thế nhưng, ngay khi mũi tên chạm vào, lớp lông băng dày dặn quanh mắt nó lập tức phát ra một tiếng "keng" giòn giã, hất văng mũi tên ra ngoài không để lại một vết xước. Đòn tấn công phàm trần hoàn toàn vô dụng trước phòng ngự của yêu thú Vạn Thú Khâu.
"Tiền bối, lùi vào trong động!" Thẩm Trầm Chu hét lớn. Hắn biết rõ sức mạnh vật lý của con quái vật này vượt xa giới hạn chịu đựng của con người. Hắn ôm chặt lấy ngực, nơi sợi tóc bạc đầu tiên bên tóc mai đang bay lòa xòa trước trán—minh chứng cho mười năm thọ nguyên đã mất hằng ngày. Hắn không thể lãng phí thêm một giây nào nữa, Tiêu Dao Cơ ở quán trọ vẫn đang quằn quại trong cơn bạo tẩu hỏa độc.
Họ vội vã lách qua khe đá hẹp dẫn vào lối vào Hàn Băng Động. Con Gấu Tuyết Vương gầm rú điên cuồng, thân hình khổng lồ của nó bị kẹt lại bởi vách đá hẹp của cửa hang. Lớp lông băng chà xát vào vách đá phát ra những tiếng rít chói tai, đá vụn và tuyết lở rơi xuống rầm rầm chặn đứng lối vào.
Nhưng sự an toàn tạm thời ấy lập tức bị thay thế bởi một nỗi kinh hoàng mới.
Bên trong Hàn Băng Động, cái lạnh không còn là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà là một loại quy tắc cực hàn thực thể. Nhiệt độ ở đây thấp đến mức có thể đóng băng linh lực trong đan điền của một tu sĩ Thiên Nhân Cảnh chỉ trong vòng nửa canh giờ. Những cột băng tinh khổng lồ mọc ngược từ trần hang xuống đất, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo nhưng chết chóc.
Thẩm Trầm Chu vừa bước vào đã cảm thấy máu trong huyết quản của mình như ngừng chảy. Đôi bàn tay hắn lập tức tím tái, hơi thở thở ra hóa thành những hạt băng nhỏ rơi rụng trên tạp dề vải thô. Đầu óc hắn bắt đầu mụ mẫm, cơn buồn ngủ chết chóc của người bị bỏng lạnh bắt đầu xâm chiếm lý trí hằng ngày. Hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh nồng bừng lên giúp hắn giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng.
"Cậu trẻ, nhìn kìa!" Độc Cô Liệp dùng gậy gỗ sắt chỉ về phía vách đá đóng băng dốc đứng ở trung tâm hang động.
Dưới ánh sáng xanh mờ ảo của băng tinh, một đóa sen tuyết khổng lồ đang nở rộ trên vách đá trơn trượt. Đó chính là Tuyết Liên Nghìn Năm. Những cánh hoa của nó trong suốt như ngọc bích, tỏa ra một luồng hàn khí thuần khiết đến mức không một hạt bụi nào có thể bám vào. Đó chính là linh dược cực phẩm duy nhất có thể dập tắt hỏa độc tàn phá đan điền của Tiêu Dao Cơ hằng ngày.
"Ta sẽ leo lên hái thuốc, tiền bối hãy canh gác lối vào!" Thẩm Trầm Chu dứt khoát nói. Hắn không có tu vi, không thể dùng ngự không phi hành, chỉ có thể dùng đôi bàn tay trần phàm tục để bám vào những kẽ đá đóng băng sắc nhọn.
Hắn nhích từng bước một trên vách đá dốc đứng. Lớp băng trơn trượt cắt rách da thịt lòng bàn tay hắn, máu đỏ tươi pha chút ánh kim nhạt của huyết mạch Hòa Bình Giả rỉ ra, lập tức bị đóng băng cứng lại thành những hạt ngọc đỏ trên vách đá hằng ngày. Mỗi bước leo lên đối với hắn là một cực hình thể xác, nhưng hình ảnh Tiêu Dao Cơ quằn quại đau đớn bên lò sưởi quán trọ đã tiếp thêm cho hắn một ý chí kiên định không thể lay chuyển.
Đúng lúc Thẩm Trầm Chu chỉ còn cách đóa Tuyết Liên ba thước, một tiếng rầm rầm kinh thiên động địa vang lên từ phía cửa hang.
Con Gấu Tuyết Vương điên cuồng đã dùng sức mạnh tàn bạo của mình đập tan hoàn toàn vách đá hẹp ở lối vào. Nó lao sầm vào bên trong Hàn Băng Động, đôi mắt rực lửa đỏ quét qua không gian và ngay lập tức khóa chặt vào thân hình gầy gò của Thẩm Trầm Chu đang treo lơ lửng trên vách đá.
"Gào!"
Con dã thú khổng lồ nhảy vút lên, vung chiếc vuốt băng khổng lồ tát mạnh vào vị trí của Thẩm Trầm Chu. Luồng gió lạnh từ cú tát mạnh đến mức có thể thổi bay một phàm nhân xuống vực sâu vĩnh viễn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Trầm Chu không hề hoảng loạn. Hắn thò bàn tay run rẩy vào ngực áo, rút ra một lá bùa giấy màu vàng xỉn đã nhăn nheo—đây chính là lá *Hộ thân phù phàm cấp* do phù sư nghèo túng *Diệp Thanh Sơn* vẽ bằng chu sa phàm trần để gán nợ tiền phòng hằng tuần.
"Xoạt!"
Thẩm Trầm Chu dùng chút sức lực cuối cùng xé nát lá bùa.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu vàng đất thô sơ bùng lên từ mảnh bùa vỡ. Từ vách đá đóng băng vĩnh cửu, một bức tường đất thô dày hơn một thước đột ngột mọc lên, chắn ngang giữa Thẩm Trầm Chu và móng vuốt khổng lồ của Gấu Tuyết Vương.
"Oàng!"
Móng vuốt băng tinh đập thẳng vào bức tường đất thô. Tiếng nổ chấn động lồng ngực vang dội khắp hang động. Bức tường đất thô sơ bị chấn động dữ dội, bùn đất và băng vụn bắn tung tóe hằng tuần. Nhưng kỳ diệu thay, đòn tấn công vật lý tàn bạo của con dã thú đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi lá chắn đất phàm cấp trong vòng ba giây quý giá.
"Cậu trẻ, nhanh lên! Bùa hộ thân phàm cấp không chịu nổi đòn thứ hai đâu!" Độc Cô Liệp dưới hang hét lớn, lão vội vã dùng gậy gỗ sắt đập mạnh vào chân con dã thú để đánh lạc hướng nhưng bị lớp lông băng hất văng ra hằng ngày.
Thẩm Trầm Chu tận dụng từng phần mười giây quý giá. Hắn mạo hiểm rướn người về phía trước, bỏ qua cái lạnh thấu xương đang ăn mòn cánh tay, dùng con dao hái thuốc bằng bạc nhỏ bé cắt đứt cuống hoa Tuyết Liên Nghìn Năm. Hắn nhanh tay nhét đóa sen tuyết phát ra ánh sáng xanh dịu vào chiếc túi da giữ nhiệt bên hông hằng ngày.
"Rắc... rắc..."
Cơn cuồng bạo của Gấu Tuyết Vương lên đến đỉnh điểm. Nó vung chiếc vuốt thứ hai chém bổ nhào xuống. Bức tường đất thô sơ của Diệp Thanh Sơn lập tức nứt toác thành trăm mảnh và sụp đổ hoàn toàn hóa thành tro bụi hằng tuần. Luồng chấn động mạnh mẽ từ cú tát hất văng Thẩm Trầm Chu khỏi vách đá dốc đứng.
Cơ thể hắn rơi tự do trong không trung. Dưới vách đá là một dốc tuyết dốc đứng dẫn sâu vào một hang tối lạnh lẽo chưa rõ phương hướng dưới lòng Tuyết Sơn—đường ranh giới dẫn thẳng ra lối vào phụ của mật đạo ngầm Thẩm gia hằng tuần.
Thẩm Trầm Chu dùng cả hai tay ôm chặt lấy chiếc túi da chứa đóa Tuyết Liên trước ngực, cuộn tròn người lại và ngã lăn xuống dốc tuyết dốc đứng hằng ngày. Cơ thể hắn lướt đi băng băng trên tuyết lạnh, lao vút vào bóng tối vô tận của hang ngầm sâu thẳm, để lại tiếng gầm rú bất lực của con Gấu Tuyết Vương vang vọng phía sau vách đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!