Nhạc nềnShizima

Hàn Băng Động: Hành Trình Tìm Kiếm Tuyết Liên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng thượng hạng số một ở tầng hai Cổ Phong Điếm lúc này nóng bức như một lò luyện đan vĩ đại, nhưng đồng thời lại tràn ngập một luồng hàn khí thấu xương kỳ dị. Sự mâu thuẫn cực đoan này phát ra từ chính cơ thể của Tiêu Dao Cơ. Cựu Nữ Đế Đại Viêm Thánh Triều đang nằm trên chiếc giường gỗ tuyết tùng, hai mắt nhắm nghiền, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại vì đau đớn. Những đường gân đen sậm của hỏa độc ma đạo nổi lên cuồn cuộn từ bờ vai, lan dần lên chiếc cổ cao thanh mảnh và gương mặt đỏ bừng như lửa thiêu của nàng. Luồng hơi nóng hừng hực bốc lên từ đan điền rách nát của nàng, nhưng ngay khi chạm vào không khí ấm áp của phòng trọ, nó lại bị kết giới Phi Vũ Lực áp chế, ngưng tụ thành những bông tuyết đen rụng lả tả xuống sàn gỗ.


"Kinh Mạch Rạn Nứt của nàng ấy đã đi đến giới hạn cực hạn rồi." Thẩm Trầm Chu nhẹ nhàng buông cổ tay Tiêu Dao Cơ ra, gương mặt phàm nhân của hắn dưới ánh lửa lò sưởi mang theo một vẻ nghiêm trọng chưa từng có. Thần nhãn ẩm thực của hắn nhìn thấy rất rõ: dòng chảy linh lực đỏ rực bên trong cơ thể nàng đang bạo tẩu như một con rồng lửa điên cuồng, không ngừng va đập và xé rách những vách kinh mạch vốn đã mỏng manh như tờ giấy vẽ.


"Không thể dùng linh lực để xoa dịu sao?" Helena đứng bên cạnh vội vã hỏi, đôi mắt xanh thẳm như đại dương lộ rõ vẻ lo lắng. Cựu Nữ Đế Tây Thần Vực lúc này đã khoác lên mình chiếc tạp dề vải thô bạc màu, mái tóc vàng óng ả búi gọn sau gáy, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi vì sức nóng tỏa ra từ giường bệnh.


Thẩm Trầm Chu lắc đầu, hắn đứng dậy quệt ngang mồ hôi trên trán, để lộ sợi tóc bạc đầu tiên xuất hiện bên tóc mai—cái giá của việc tiêu hao thọ nguyên phàm nhân để kích hoạt Định Thiên Nghi đêm trước. "Linh lực của nàng và Hồ Linh Nhi đều mang thuộc tính cực đoan. Nếu cố tình truyền vào đan điền của nàng ấy lúc này, không những không thể dập tắt hỏa độc, mà ngược lại sẽ kích nổ toàn bộ hệ thống kinh mạch. Cách duy nhất để cứu mạng nàng ấy là điều chế một nồi lẩu dược thiện trị liệu từ Tuyết Liên Nghìn Năm."


"Tuyết Liên Nghìn Năm?" Con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi đang cuộn tròn dưới chân giường bỗng ngóc đầu dậy, đôi tai cáo động đậy đầy lo âu. Nàng khẽ rên rỉ bằng giọng nói trong trẻo của mình: "Nhưng thứ đó chỉ mọc ở Hàn Băng Động sâu trong Tuyết Sơn Biên Giới. Nơi đó quanh năm bão tuyết vĩnh cửu, nhiệt độ cực lạnh có thể đóng băng cả linh lực của tu sĩ Thiên Nhân Cảnh! Ngươi... ngươi chỉ là một phàm nhân không có tu vi, bước chân ra ngoài kết giới trong đêm bão tuyết này chẳng khác nào tự sát!"


Helena cũng bước lên một bước, bàn tay ngọc ngà của nàng nắm chặt lấy vạt áo thô của Thẩm Trầm Chu, giọng nói run rẩy: "Hồ Linh Nhi nói đúng. Thẩm Trầm Chu, ngươi không được đi! Mạng của phàm nhân ngắn ngủi, ngươi đã mất đi thọ nguyên vì cứu chúng ta đêm qua rồi. Nếu ngươi chết ngoài kia, ai sẽ duy trì kết giới của quán trọ này? Ai sẽ làm chủ nợ của chúng ta?"


Nhìn thấy sự lo lắng chân thành lộ rõ trên gương mặt của hai vị Nữ Đế kiêu ngạo, Thẩm Trầm Chu khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn dưới ánh lửa lò sưởi mang theo một vẻ bao dung và điềm tĩnh kỳ lạ, hoàn toàn không giống một thiếu niên 19 tuổi sắp bước vào cõi chết. Hắn nhẹ nhàng gỡ tay Helena ra, vỗ nhẹ lên bả vai nàng:


"Yên tâm, ta là chủ quán trọ, mạng của ta cứng lắm. Hơn nữa, ta không thể để con nợ lớn nhất của mình chết dễ dàng như vậy được. Tiêu cô nương còn nợ ta ba tháng làm bồi bàn bưng bê, ta phải thu đủ nợ mới cam lòng."


Hắn quay sang phía quầy lễ tân, cầm lấy chiếc chìa khóa đồng cổ của hầm rượu ngầm và một xấp giấy tờ đặt vào tay Helena. Trong số giấy tờ đó, có tờ giấy nợ giả của Liễu Khải mà hắn đã tịch thu từ Độc Nhãn Long đêm trước.


"Helena, trong thời gian ta đi vắng, ta giao lại chìa khóa quán trọ cho nàng quản lý. Đây là tờ giấy nợ giả của người cậu Liễu Khải của ta. Địa Sa Bang chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định, chúng sẽ dùng tờ giấy nợ ngụy tạo pháp lý này để cấu kết với quan biên phòng thối nát nhằm gây khó dễ cho quán trọ từ bên ngoài kết giới. Nàng là cựu Nữ Đế Tây Thần Vực, am hiểu mưu lược chính trị, hãy giúp ta nghiên cứu kẽ hở pháp lý của tờ khế ước này để chuẩn bị đối phó. Hãy nhớ kỹ: tuyệt đối không được để bất kỳ ai bước qua vạch cửa chính sử dụng bạo lực."


Helena cầm lấy chiếc chìa khóa và tờ giấy nợ ấm áp hơi tay của hắn, đôi mắt xanh thẳm chấn động kịch liệt. Nàng không ngờ gã phàm nhân này lại có thể tin tưởng nàng—một kẻ tội đồ bị truy sát—đến mức giao phó cả mạng sống của quán trọ và bí mật gia đình cho nàng. Nàng mím chặt môi, gật đầu kiên định:


"Được. Ta thề bằng tôn nghiêm của dòng họ Thánh Nữ, khi ngươi trở về, Cổ Phong Điếm này vẫn sẽ nguyên vẹn. Nhưng ngươi... phải sống sót trở về."


Thẩm Trầm Chu gật đầu, hắn khoác lên mình chiếc áo lông thú dày dặn, hông đeo chiếc túi da chứa các loại gia vị sấy khô và bộ kim bạc châm cứu phàm trần. Hắn bước xuống tầng trệt, nơi lão thợ săn mù Độc Cô Liệp đang ngồi uống rượu nhạt ở góc tối của đại sảnh.


"Độc Cô tiền bối, thời gian không còn nhiều. Chúng ta xuất phát thôi," Thẩm Trầm Chu lên tiếng.


Lão thợ săn mù chậm rãi đứng dậy, quấn chặt băng vải đen quanh trán, tay cầm cây gậy dò đường bằng gỗ sắt gõ nhẹ xuống sàn nhà phát ra tiếng "cộc... cộc" trầm đục. Lão không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, phong thái cô độc và lạnh lùng của lão mang lại cho Thẩm Trầm Chu một cảm giác đáng tin cậy giữa đêm đông hiểm nghèo.


Khi cánh cửa gỗ chính của Cổ Phong Điếm từ từ mở ra, một luồng gió tuyết cực lạnh lập tức ập vào, thổi bay những lọn tóc đen của Thẩm Trầm Chu. Hắn bước chân qua vạch cửa chính, chính thức rời khỏi phạm vi bảo vệ tuyệt đối của kết giới Phi Vũ Lực.


"Vút!"


Cái lạnh thấu xương của Tuyết Sơn Biên Giới ngay lập tức quất mạnh vào mặt Thẩm Trầm Chu như những nhát dao sắc bén. Không có linh lực hộ thân, cơ thể phàm nhân của hắn run lên bần bật, lồng ngực co thắt lại khiến hắn khó thở. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại quán trọ Cổ Phong Điếm đang tỏa ra ánh sáng vàng cam ấm áp giữa màn sương tuyết, rồi kiên định bước theo bóng lưng gầy gò của Độc Cô Liệp đi vào bóng tối.


"Bão tuyết đêm nay mang theo ma lực bạo tẩu của sa mạc, hướng gió đang thay đổi liên tục," Độc Cô Liệp vừa đi vừa nói, giọng nói già nua của lão bị tiếng gió hú rít nuốt chửng một nửa. Lão dùng cây gậy gỗ sắt dò đường vô cùng chuẩn xác, kéo Thẩm Trầm Chu tránh khỏi một hố tuyết sụt lún sâu hoắm khuất sau một tảng đá đóng băng vĩnh cửu.


"Tiền bối, chúng ta còn cách Hàn Băng Động bao xa?" Thẩm Trầm Chu cố gắng hét lớn để át tiếng gió.


"Vượt qua hẻm núi đá phía trước, đi qua rìa của Vạn Thú Khâu là tới. Nhưng hãy cẩn thận, mùi máu trên người ngươi rất kỳ lạ," Độc Cô Liệp chợt dừng bước, hai tai lão động đậy liên tục hằng ngày.


Thẩm Trầm Chu khẽ giật mình. Hắn nhận ra trên tay áo lông thú của mình vẫn còn vương lại một vệt máu nhỏ của Tiêu Dao Cơ từ đêm trước—mùi máu vương giả kỳ lạ phát ra một hương thơm thảo mộc mờ ảo, thanh khiết cực kỳ thu hút yêu thú hoang dã ngoài sa mạc và tuyết sơn hằng tuần. Trong đêm bão tuyết khắc nghiệt này, mùi hương ấy giống như một ngọn hải đăng chỉ đường cho những kẻ săn mồi khát máu.


"Gào... gào..."


Từ phía khu đồi thấp Vạn Thú Khâu bên cạnh, những tiếng gầm vang rúng động vách đá bắt đầu truyền đến. Bóng tối của những con sói tuyết khổng lồ với đôi mắt xanh lét đang lầm lũi di chuyển trong màn sương mù xám ảo giác, lần theo dấu vết mùi hương áp sát về phía họ.


"Yêu thú đã phát hiện ra chúng ta rồi. Thể chất phàm nhân của ngươi chạy không thoát đâu," Độc Cô Liệp lạnh lùng nói, tay lão đã nắm chặt lấy cây cung tre gia truyền sau lưng.


"Tiền bối, đừng dùng vũ lực chiến đấu trực diện, tiếng động sẽ thu hút những con quái vật lớn hơn từ sâu trong núi," Thẩm Trầm Chu bình tĩnh phân tích. Hắn nhanh tay thò vào túi da bên hông, rút ra một nắm bột xua đuổi dã thú tự chế từ thảo dược hắc sa sấy khô kết hợp với bột lưu huỳnh phàm trần hằng ngày.


Hắn chờ đợi một luồng gió tuyết thổi mạnh về hướng ngược lại, rồi vung tay rải mạnh nắm bột ra phía sau lưng. Luồng bột màu đen xám lập tức khuếch tán nhanh chóng trong gió, tạo thành một bức màn mùi hăng nồng nặc che phủ hoàn toàn mùi máu vương giả kỳ lạ trên người hắn.


bầy sói tuyết đang lao đến bỗng khựng lại, chúng hắt hơi liên tục, đôi mắt xanh lét hiện lên vẻ hoang mang khi mất đi dấu vết mùi hương mục tiêu hằng tuần.


"Đi mau!" Độc Cô Liệp khẽ reo lên một tiếng nể phục thầm lặng trước mưu trí của gã chủ quán trẻ tuổi. Lão kéo mạnh tay Thẩm Trầm Chu, dẫn hắn luồn lách qua một khe đá hẹp, khuất gió nằm sát vách vực thẳm Tuyệt Tình Vực sâu không thấy đáy.


Cơ thể Thẩm Trầm Chu lúc này đã lạnh cóng hoàn toàn, những vết trầy xước nhỏ trên tay chân do va quẹt phải đá băng rỉ máu đỏ tươi, da dẻ nhợt nhạt vì cái lạnh ăn mòn huyết khí phàm nhân hằng ngày. Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, không hề kêu ca một tiếng, đôi mắt đen kiên định nhìn chằm chằm vào lối vào tối tăm của Hàn Băng Động đang hiện ra trước mắt.


Chỉ còn mười bước chân nữa là họ sẽ chạm đến lối vào hang động an toàn, tạm thời thoát khỏi sự săn đuổi của bầy sói tuyết.


Thế nhưng, ngay khi Thẩm Trầm Chu vừa nhấc chân bước qua một tảng đá lớn nằm chắn ngang lối vào thung lũng, màn sương mù xám ảo giác phía trước đột ngột cuộn trào kịch liệt.


Một bóng đen khổng lồ, cao hơn ba trượng, với lớp lông băng dày dặn rực sáng linh quang xanh lam nhạt, từ trong bóng tối từ từ bước ra. Đó là một con yêu thú tuyết sơn khổng lồ—con gấu tuyết vương của Vạn Thú Khâu đang gầm vang một tiếng rúng động cả vách đá, đôi mắt đỏ rực của nó khóa chặt vào thân hình gầy gò của gã phàm nhân trước mặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!