Nhạc nềnShizima

Bức Thư Của Cha: Manh Mối Địa Mạch Thượng Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió hú rít ngoài khe cửa gỗ mục nát của Cổ Phong Điếm dần trở nên xa xăm, bị lấn át bởi tiếng lửa nổ lách tách ấm áp từ lò sưởi đá đại sảnh. Độc Nhãn Long và toán tay sai Địa Sa Bang đã bị gã khổng lồ Đại Ngưu ném thẳng ra ngoài đống tuyết lạnh. Cánh cửa chính của quán trọ đã được xích sắt khóa chặt, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn, đầy sát cơ ngoài kia với khoảng không gian nhỏ bé, yên bình bên trong.


Nhưng sự yên bình ấy phải đánh đổi bằng một cái giá không hề rẻ.


"Khụ... khụ..."


Thẩm Trầm Chu chống một tay lên mặt quầy lễ tân bằng gỗ sồi, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, từng cơn ho khan kéo đến dồn dập. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương đang len lỏi từ đan điền trống rỗng chạy dọc theo sống lưng, khiến từng tế bào trên cơ thể phàm nhân của hắn run rẩy kịch liệt.


Kích hoạt Định Thiên Nghi để cưỡng chế vận hành kết giới Phi Vũ Lực áp chế một tu sĩ Linh Hải Cảnh tầng 6 như Độc Nhãn Long đã tiêu hao một lượng lớn sinh mệnh lực phàm nhân của hắn. Huyết Mạch Hòa Bình Giả trong người hắn tuy có khả năng trung hòa ma lực bạo tẩu, nhưng mỗi lần cưỡng chế câu thông với địa mạch cổ đại dưới lòng quán trọ, thọ nguyên ngắn ngủi của một phàm nhân lại bị mài mòn đi một ít.


Thẩm Trầm Chu đưa tay lên quệt ngang khóe môi, trên ngón tay trỏ đang băng bó rỉ ra một vệt máu đỏ tươi pha chút ánh kim nhạt. Hắn khẽ thở dài, cảm giác mệt mỏi chưa từng có ập đến như muốn nhấn chìm ý thức của hắn vào bóng tối.


"Ngươi... ngươi làm sao vậy?"


Một giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo một tia run rẩy không thể che giấu vang lên từ phía sau.


Tiêu Dao Cơ bước từng bước chậm rãi về phía quầy lễ tân. Cựu Nữ Đế Đại Viêm Thánh Triều, người vốn dĩ kiêu ngạo, coi phàm nhân như cỏ rác, giờ đây đang mặc trên người chiếc tạp dề vải thô bạc màu của quán trọ. Đôi mắt phượng kiêu sa của nàng dán chặt vào vệt máu trên ngón tay Thẩm Trầm Chu, rồi lướt qua gương mặt nhợt nhạt không một tia huyết sắc của hắn.


Nàng ngập ngừng một lát, rồi vụng về bưng đến một chén nước ấm đặt lên mặt quầy. Đôi bàn tay ngọc ngà vốn chỉ quen cầm thần kiếm và phê duyệt tấu chương của nàng lúc này hơi run rẩy vì ngượng ngùng. Nàng quay mặt đi chỗ khác, hừ nhẹ một tiếng để che giấu sự bối rối:


"Uống đi. Đừng nghĩ là ta quan tâm đến ngươi. Chỉ là... ngươi còn phải sống để điều chế dược thiện cho ta. Ta không muốn món nợ thuốc giải hỏa độc này chưa trả xong mà chủ quán đã lăn ra chết."


Thẩm Trầm Chu khẽ mỉm cười, nụ cười phàm nhân của hắn dưới ánh lửa lò sưởi mang theo một vẻ bao dung kỳ lạ. Hắn đón lấy chén nước ấm, dòng nước ấm áp trôi xuống cổ họng làm dịu đi cơn ngứa rát trong lồng ngực:


"Đa tạ Tiêu cô nương. Yên tâm, mạng của phàm nhân tuy ngắn, nhưng ta vẫn đủ sức để làm chủ nợ của nàng đến ngày hoàn tục."


Từ góc tối của đại sảnh, Helena cũng chậm rãi bước ra. Cựu Nữ Đế Tây Thần Vực khẽ vuốt lọn tóc vàng óng ả, đôi mắt xanh thẳm như đại dương nhìn chằm chằm vào Thẩm Trầm Chu. Nàng cố gắng vận chuyển một tia thần thức mỏng manh để dò xét cơ thể hắn, muốn tìm hiểu xem luồng sức mạnh áp chế vừa rồi đến từ đâu.


"Vút!"


Nhưng ngay khi thần thức của Helena vừa chạm đến phạm vi ba thước quanh Thẩm Trầm Chu, chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia trên người hắn đột ngột tỏa ra một luồng từ trường phàm nhân ấm áp, nhẹ nhàng nhưng kiên định đánh bật hoàn toàn luồng thần thức dò xét của nàng.


Helena khẽ rên rỉ một tiếng, lùi lại nửa bước, ngón tay tuyệt mỹ của nàng tê dại. Nàng nhìn Thẩm Trầm Chu đầy kinh ngạc:


"Không thể nào... Ngươi rõ ràng không có một tia linh lực, vì sao pháp bảo bảo mệnh trên người ngươi lại có thể ngăn chặn thần thức của ta? Ngươi rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì dưới thân phận một phàm nhân?"


"Helena cô nương, tò mò quá mức không tốt cho việc phục hồi kinh mạch đâu," Thẩm Trầm Chu bình thản đặt chén nước xuống, ánh mắt hắn liếc qua góc bếp lò, nơi con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi đang ngóc đầu dậy, đôi tai cáo động đậy đầy tinh nghịch. "Quy tắc của quán trọ là phi bạo lực, và cũng nghiêm cấm việc dùng thần thức lục soát chủ quán. Lần này ta bỏ qua, lần sau sẽ tính thêm phí tổn thất tinh thần vào sổ nợ của nàng đấy."


Helena cắn nhẹ môi dưới, khẽ hừ một tiếng nhưng trong lòng dấy lên một sự nể phục thầm lặng. Gã phàm nhân này, dù yếu ớt đến mức một tu sĩ Linh Hải Cảnh cũng có thể bóp chết, nhưng lại sở hữu một trí tuệ và sự điềm tĩnh đáng sợ có thể chơi đùa với ba vị Nữ Đế mạnh nhất lục địa trong lòng bàn tay.


Đêm đã về khuya. Các khách trọ vãng lai và toán tán tu tị nạn đều đã trở về phòng của mình dưới sự hướng dẫn của tiểu nhị câm A Ngốc và gã gác cổng Đại Ngưu. Đại sảnh Cổ Phong Điếm trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn lại tiếng gầm rú của bão tuyết ngoài thung lũng va đập vào những bức tường đá kiên cố.


Thẩm Trầm Chu khẽ đỡ lấy trán, cơn đau đầu do phản phệ thọ nguyên lại ập đến. Hắn tiến về phía lò sưởi đá lớn ở trung tâm đại sảnh, cầm chiếc xẻng sắt nhỏ định dọn dẹp lớp tro tàn tích tụ từ những đêm bão trước.


"Để ta làm cho."


Tiêu Dao Cơ bước đến, định giật lấy chiếc xẻng sắt từ tay hắn. Nhưng nàng chưa kịp chạm vào, Thẩm Trầm Chu đã nhẹ nhàng tránh đi bằng một bộ pháp di chuyển phàm nhân vô cùng khéo léo hằng ngày:


"Tiêu cô nương, quét dọn tro bếp đòi hỏi sự tỉ mỉ, không phải dùng lực lượng là được. Nàng cứ nghỉ ngơi đi."


Tiêu Dao Cơ nhìn đôi bàn tay phàm nhân dính đầy vết chai của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh lò sưởi, khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng chăm chú nhìn từng động tác quét dọn chậm rãi của hắn.


Khi Thẩm Trầm Chu cúi người xuống lau chùi phần đế lò sưởi bằng đá, ngón tay hắn vô tình quẹt qua một viên gạch lỏng lẻo ở góc khuất phía dưới. Viên gạch này có màu sắc hơi sậm hơn so với những viên đá xung quanh, và thớ đá có vẻ mòn vẹt một cách bất thường.


Tim Thẩm Trầm Chu khẽ đập nhanh một nhịp. Hắn nhận ra vệt ký tự mờ ảo khắc chìm trên thớ đá—đó là ký hiệu đúc khí của cha hắn, Thẩm Thiết Sơn.


Hắn liếc nhìn Tiêu Dao Cơ và Helena đang ngồi cách đó không xa. Họ dường như không chú ý đến hành động nhỏ này. Thẩm Trầm Chu khéo léo dùng móng tay trỏ đang băng bó, cạy nhẹ viên gạch lỏng lẻo dưới đế lò sưởi cũ.


"Cạch."


Viên gạch đá từ từ trượt ra ngoài, lộ ra một hốc nhỏ tối tăm bên dưới. Bên trong hốc đá, một chiếc hộp gỗ nhỏ màu xám tro, bám đầy bồ hóng, nằm im lìm.


Ngay khi Thẩm Trầm Chu vừa vươn tay định chạm vào chiếc hộp gỗ, một luồng ma khí tàn lưu màu đen sậm (hắc ma khí) đột ngột từ các khe hở của hộp gỗ bắn ra, mang theo một sát ý tàn độc của tu sĩ ma đạo, nhắm thẳng vào lòng bàn tay phàm nhân của hắn. Luồng ma khí này cực kỳ nguy hiểm, nếu chạm vào người phàm sẽ lập tức ăn mòn da thịt và phế bỏ sinh mệnh lực trong chớp mắt.


"Nguy hiểm! Tránh ra!" Helena cảm nhận được dao động ma lực bất thường, kinh hoàng hét lên định lao đến.


Nhưng nàng chưa kịp hành động, một biến cố kỳ lạ khác đã xảy ra.


Bức họa chân dung tự họa của Thẩm Thiết Sơn treo ở vách tường phía sau quầy lễ tân đột ngột rung nhẹ hằng ngày. Từ bức tranh giấy dó ố vàng vẽ hình nam tử trung niên đứng bên đe rèn dưới bóng trăng, một luồng sáng màu xám dày dặn, ấm áp và nhu hòa tự phát bùng lên.


Luồng sáng xám ấy lan tỏa nhanh như chớp, quét qua đại sảnh và bao bọc lấy chiếc hộp gỗ.


"Xèo xèo..."


Luồng ma khí tàn độc màu đen sậm vừa chạm vào luồng sáng xám lập tức bị trung hòa và thanh tẩy sạch sẽ, biến mất không một dấu vết như tuyết gặp ánh mặt trời. Chiếc hộp gỗ nhỏ trở lại trạng thái bình thường, trầm mặc nằm yên trong hốc đá.


Thẩm Trầm Chu thở phào nhẹ nhõm, trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn thầm cảm ơn ý niệm bảo hộ thầm lặng mà người cha thợ rèn phàm nhân đã để lại trong bức chân dung. Hắn nhanh tay nhấc chiếc hộp gỗ ra ngoài, đặt lên đùi và chậm rãi mở nắp hộp.


Bên trong chiếc hộp gỗ không có linh thạch cực phẩm hay pháp bảo nghịch thiên, chỉ có một bức thư cuộn tròn bằng giấy da dê đã ngả màu vàng ố.


Thẩm Trầm Chu mở cuộn giấy ra. Những dòng chữ viết tay thô ráp, cứng cáp nhưng chứa đựng một ý chí kiên định hiện ra trước mắt hắn. Đó chính là nét chữ của cha hắn, Thẩm Thiết Sơn:


*"Trầm Chu, con trai của ta.*


*Nếu con đọc được bức thư này, nghĩa là con đã cưỡng chế kích hoạt Định Thiên Nghi và kết giới Phi Vũ Lực của quán trọ. Ta biết, việc này sẽ tiêu hao thọ nguyên phàm nhân ngắn ngủi của con, khiến con phải gánh chịu nỗi đau phản phệ huyết mạch Hòa Bình Giả. Ta vô cùng xin lỗi vì đã để lại gánh nặng này cho con, nhưng dòng họ Thẩm chúng ta sinh ra đã mang sứ mệnh gác cổng cổ đại bảo vệ địa mạch lục địa, không thể trốn chạy.*


*Con phải ghi nhớ kỹ những lời này của ta: Tuyệt đối không bao giờ được mang la bàn Định Thiên Nghi ra ngoài phạm vi mười dặm của quán trọ Cổ Phong Điếm. Nơi này là vùng đệm trung lập duy nhất được trận pháp thượng cổ bảo vệ. Nếu con rời đi, kết giới sẽ sụp đổ, và Thiên Mệnh Điện sẽ lập tức phát hiện ra huyết mạch Hòa Bình Giả của con để thu hồi Định Thiên Nghi.*


*Ta chủ động mất tích và dẫn dụ bọn chúng đi hướng khác để bảo vệ con. Đừng đi tìm ta. Hãy kiên trì duy trì sự tồn tại của quán trọ. Dưới giếng nước cổ sân sau chính là lối vào lăng mộ Vạn Thần Trủng, nơi phong ấn lõi năng lượng duy trì sự sống cho toàn vùng biên giới. Chỉ có huyết mạch Hòa Bình Giả của con kết hợp với Định Thiên Nghi mới có thể mở phong ấn ngầm ấy khi quán trọ đối mặt với sinh tử tồn vong.*


*Hãy sống sót, con trai của ta. Vương quyền lạnh lẽo ngoài kia không đáng giá bằng một bữa cơm ấm áp bên người con yêu thương tại mái nhà này đâu..."*


Đọc đến những dòng chữ cuối cùng, Thẩm Trầm Chu cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Hắn đưa ngón tay run rẩy vuốt ve nét mực ma đạo thô sơ đã mờ nhạt. Hóa ra, người cha thợ rèn phàm nhân của hắn đã âm thầm hy sinh tự do, chấp nhận bị truy sát để đổi lấy một góc yên bình cho hắn tại quán trọ này.


Sứ mệnh gác cổng cổ đại... Vạn Thần Trủng... Thiên Mệnh Điện...


Những bí mật kinh thiên động địa bỗng chốc đè nặng lên vai một thiếu niên phàm nhân 19 tuổi. Nhưng ánh mắt Thẩm Trầm Chu không hề có sự hoang mang hay sợ hãi, trái lại càng trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn phải giữ vững quán trọ này, không chỉ vì mạng sống của bản thân, mà còn để bảo vệ lời hứa với người cha đã mất tích.


"Vù..."


Một luồng gió linh lực cực nhẹ thình lình quét qua đại sảnh. Helena từ xa đang nhắm chặt mắt, trán nàng lấm tấm mồ hôi, cố gắng vận chuyển chút ma lực tàn lưu để thi triển thuật đọc trộm thần thức tầm xa, hòng nhìn trộm nội dung bức thư trên tay Thẩm Trầm Chu.


Thế nhưng, ngay khi luồng ma lực của nàng vừa tiếp cận bức thư, những ký tự phàm nhân thô ráp trên giấy da dê bỗng chốc phát ra một luồng từ trường phàm trần mạnh mẽ, chặn đứng hoàn toàn mọi nỗ lực quét thần thức của nàng. Bức thư bỗng chốc trở nên mờ mịt, trống rỗng trong tâm trí của Helena.


"A!"


Helena khẽ kêu lên một tiếng, ôm lấy vầng trán đau nhức, đôi mắt xanh nhìn Thẩm Trầm Chu đầy kinh ngạc xen lẫn thất vọng:


"Ký tự phàm nhân... lại có thể ngăn chặn hoàn toàn thần thức quét của tu sĩ? Đây là loại giấy gì vậy?"


Thẩm Trầm Chu thản nhiên cuộn bức thư lại, cất vào trong ngực áo, rồi nhàn nhạt nhìn nàng:


"Helena cô nương, tò mò quá mức hằng ngày sẽ khiến kinh mạch của nàng rạn nứt thêm đấy. Ta đã nói rồi, sổ nợ của nàng không chịu nổi thêm phí tổn thất đâu."


Nói đoạn, Thẩm Trầm Chu đứng dậy, hắn đưa mắt nhìn lên bức họa chân dung tự họa của Thẩm Thiết Sơn đang treo trên bức tường gỗ mục nát phía sau quầy lễ tân.


Đột nhiên, một hiện tượng dị thường xảy ra.


Bức họa tự họa của cha hắn tự dưng phát ra một luồng sáng màu vàng kim ấm áp, rực rỡ nhưng nhu hòa. Luồng sáng ấy không hề tỏa ra uy áp, mà tụ tụ lại thành một sợi tơ sáng mỏng manh, phóng thẳng qua đại sảnh và rọi thẳng vào chiếc la bàn cổ Định Thiên Nghi đang đặt im lìm trên mặt quầy lễ tân.


"Cạch... cạch... cạch..."


Những bánh răng rỉ sét và các vòng đồng tâm trên Định Thiên Nghi đột ngột tự động xoay tròn nhanh chóng. Lớp rỉ sét cổ xưa bong tróc ra, lộ ra những đường trận văn cổ đại màu xanh lam óng ánh cực kỳ tinh xảo bên dưới.


Ngay trước mắt Thẩm Trầm Chu và ba vị Nữ Đế, Định Thiên Nghi phát ra một luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo, chiếu thẳng lên khoảng không trung giữa đại sảnh, tạo thành một bức màn ánh sáng lập lòe.


Bên trên bức màn ánh sáng ấy, sơ đồ cấu trúc của tầng ngầm đầu tiên dưới giếng nước cổ sân sau hiện ra vô cùng chi tiết, với những ký tự cổ và lối vào lăng mộ Vạn Thần Trủng lấp lánh thần quang.


Cả đại sảnh bỗng chốc chìm vào sự im lặng kinh hoàng. Ba vị Nữ Đế trợn tròn mắt nhìn bức bản đồ ngầm thượng cổ vừa được mở khóa.


Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm, một tiếng rên rỉ đầy đau đớn đột ngột vang lên từ phía lò sưởi đá.


"Á..."


Tiêu Dao Cơ đột ngột ngã quỵ xuống sàn gỗ, hai tay nàng ôm chặt lấy lồng ngực. Gương mặt tuyệt mỹ của cựu Nữ Đế Đại Viêm bỗng chốc đỏ rực như lửa thiêu, những đường gân đen sậm của hỏa độc ma đạo nổi lên cuồn cuộn trên chiếc cổ thanh mảnh, tỏa ra một luồng hơi nóng kinh người làm đóng băng không khí xung quanh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!