Khóa Chặt Linh Lực: Sức Mạnh Áp Chế Tuyệt Đối
Luồng gió tuyết từ bên ngoài thung lũng Hoàng Sa cuộn theo cát bụi vàng của sa mạc, rít gào qua cánh cửa gỗ tuyết tùng đang mở toang. Trong đại sảnh của Cổ Phong Điếm, bầu không khí vốn dĩ ấm áp bởi hơi lửa lò sưởi bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng sát khí tanh nồng. Độc Nhãn Long – Nhị đương gia của Địa Sa Bang – cười sằng sặc, một con mắt duy nhất của gã co rụt lại đầy điên cuồng khi ngửi thấy mùi máu vương giả của Tiêu Dao Cơ vương trên sàn gỗ.
Khi cánh tay thô ráp như vỏ cây già của Độc Nhãn Long chuẩn bị chạm vào bả vai Thẩm Trầm Chu để gạt anh ra, Thẩm Trầm Chu không hề hoảng hốt. Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng từ trường phàm nhân ấm áp từ chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia đang đeo trên người khẽ dao động nhẹ. Chiếc tạp dề phàm trần này, vốn dĩ là di vật do chính tay người mẹ quá cố Liễu Tố Y may tặng, ẩn chứa một đạo ý niệm phàm trần kiên định, giúp anh hoàn toàn đứng vững trước luồng uy áp tinh thần của một tu sĩ Linh Hải Cảnh tầng 6 hằng ngày.
"Bịch!"
Độc Nhãn Long dùng lực đẩy mạnh, nhưng gã bỗng kinh ngạc phát hiện thân hình gầy gò của gã chủ quán phàm nhân trước mặt chỉ hơi lùi lại nửa bước, vững vàng như một gốc thông già cắm rễ sâu vào lòng đất biên thùy. Thẩm Trầm Chu khéo léo mượn lực đẩy của gã, chủ động lùi về phía sau quầy thu ngân, nơi chiếc la bàn cổ rỉ sét Định Thiên Nghi đang đặt im lìm.
"Nhị đương gia, ta đã cảnh báo ngươi rồi. Ở Cổ Phong Điếm này, có quy tắc của Cổ Phong Điếm," Thẩm Trầm Chu nhàn nhạt lên tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm phẳng lặng không một chút gợn sóng nhìn thẳng vào gương mặt hung tợn của gã ác bá sa mạc.
"Quy tắc? Ở cái ranh giới vô luật pháp này, nắm đấm của Địa Sa Bang chính là quy tắc!" Độc Nhãn Long cười gằn, dã tâm cướp đoạt vương triều và lòng tham lam hàng vạn linh thạch cực phẩm từ huyết thư truy sát đỏ của Thiên Mệnh Điện đã hoàn toàn che mờ lý trí của gã. Gã vung mạnh cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, sợi xích sắt dày dặn quấn quanh vai – thứ vũ khí Huyết Sa Xích Thuật tẩm kịch độc sa mạc – rít lên xé gió, mang theo luồng linh quang xanh lục nhạt đầy chết chóc chém bổ nhào thẳng vào đầu Thẩm Trầm Chu.
Sát khí bùng phát đến đỉnh điểm. Luồng gió độc từ sợi xích sắt thổi bay những lọn tóc đen của Thẩm Trầm Chu, khiến đốm sáng đỏ rực của linh thể Gia Bảo trên xà nhà run rẩy dữ dội. Phía sau quầy, con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi sợ hãi rên rỉ, chiếc đuôi đỏ rực cụp chặt lại dưới lớp váy thô. Helena khẽ nghiến răng, bàn tay phải trong ngực áo siết chặt lấy mảnh vỡ Vương Miện Ánh Sáng, chuẩn bị mạo hiểm bộc phát ma lực tàn lưu để cứu mạng gã chủ quán phàm nhân. Tiêu Dao Cơ cũng vô thức siết chặt chiếc giẻ lau trong tay, khớp xương ngón tay trắng bệch, đôi mắt phượng kiêu sa lóe lên một tia phẫn nộ tột cùng trước sự hống hách của lũ giặc cỏ.
Thế nhưng, ngay khi sợi xích sắt tẩm độc chỉ còn cách đỉnh đầu Thẩm Trầm Chu chưa đầy nửa thước, một biến cố kinh thiên động địa đã xảy ra.
"Vù..."
Không có tiếng nổ vang dội, cũng không có linh lực dao động cuồng bạo. Từ sâu dưới những kẽ sàn gỗ sồi cổ xưa của quán trọ, một luồng gợn sóng màu vàng kim ấm áp và nhu hòa đột ngột quét qua đại sảnh. Luồng gợn sóng ấy lan tỏa nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng ngay khi nó chạm vào sợi xích sắt của Độc Nhãn Long, luồng độc sương xanh lục nhạt bám trên xích sắt lập tức tắt ngấm như một ngọn nến gặp bão lớn.
"Keng loảng xoảng!"
Sợi xích sắt nặng nề vốn dĩ rực sáng linh quang chết chóc bỗng chốc mất đi toàn bộ sức mạnh, biến thành một đoạn sắt rỉ sét vô dụng, rơi bịch xuống sàn gỗ ngay trước mặt Thẩm Trầm Chu, phát ra những tiếng kêu khô khốc.
"Cái gì?!" Độc Nhãn Long trợn trừng con mắt duy nhất, gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc vặn vẹo vì kinh ngạc. Gã theo bản năng vận chuyển đan điền, cố gắng huy động luồng linh lực Linh Hải Cảnh tầng 6 cuồn cuộn hằng ngày của mình để thu hồi sợi xích.
Thế nhưng, đan điền của gã bỗng chốc im lìm một cách đáng sợ.
Luồng linh khí vốn dĩ dạt dào như biển cả trong cơ thể gã giờ đây giống như bị một chiếc khóa xích khổng lồ vô hình khóa chặt lại, không thể sinh ra dù chỉ một tia nhỏ nhất. Đan điền trống rỗng, kinh mạch lạnh ngắt, cơ thể gã bỗng chốc trở nên nặng nề và yếu ớt một cách kỳ lạ. Độc Nhãn Long hoảng hốt nhận ra, gã không còn cảm nhận được bất kỳ liên kết nào với linh khí đất trời xung quanh nữa.
Tu vi Linh Hải Cảnh tầng 6 của gã... đã hoàn toàn biến mất!
Gã bàng hoàng quay sang nhìn mười mấy tên tay sai phía sau. Bọn chúng cũng đang rơi vào tình trạng tương tự. Những thanh đại đao khảm linh thạch hay những chiếc búa chiến rực sáng ma khí của bọn chúng đều đã tắt ngấm linh quang, trở thành những thanh sắt thường rỉ sét. Một tên tay sai hoảng loạn vung đao chém thử vào chiếc bàn gỗ sồi bên cạnh, nhưng không có linh lực hộ thể, lưỡi đao thường chém vào thớ gỗ sồi dày dặn chỉ để lại một vệt xước nông, còn lực chấn động vật lý dội ngược lại khiến cổ tay gã phàm nhân của hắn đau nhói, suýt nữa làm rơi đao.
Phi Vũ Lực Kết Giới của Cổ Phong Điếm đã được kích hoạt hoàn toàn.
Trong đại sảnh lúc này, tất cả những kẻ mang sát ý hoặc sử dụng bạo lực đều bị trận pháp cổ đại dưới lòng đất áp chế tu vi về trạng thái phàm nhân thuần túy.
Giữa sự ngơ ngác kinh hoàng của toán côn đồ Địa Sa Bang, Thẩm Trầm Chu vẫn đứng yên không nhúc nhích sau quầy thu ngân. Gương mặt thiếu niên 19 tuổi của anh phẳng lặng như nước hồ thu. Anh bình thản đưa đôi bàn tay phàm nhân – vốn dĩ có vết bỏng nhẹ ở lòng bàn tay và ngón tay trỏ đang băng bó từ đêm nấu canh nóng trước đó – chậm rãi cởi bỏ chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia đang mặc trên người. Anh giũ nhẹ chiếc tạp dề để phủi đi lớp bụi cát sa mạc vừa mới bay vào, gấp lại gọn gàng rồi đặt lên mặt quầy lễ tân bên cạnh chiếc la bàn Định Thiên Nghi.
"Nhị đương gia, rượu nếp tuyết của ta rất ấm, nhưng ngươi lại chọn cách hất đổ nó," Thẩm Trầm Chu nhàn nhạt nói, giọng nói của anh vang lên rõ ràng trong đại sảnh đang im phăng phắc. "Cánh cửa chính của quán trọ ta cũng rất rộng mở, nhưng ngươi lại chọn cách đạp đổ nó. Phá hoại tài sản của Cổ Phong Điếm, nợ nần này... phải tính thế nào đây?"
"Ngươi... ngươi rốt cuộc đã giở trò tà thuật gì?!" Độc Nhãn Long run rẩy lùi lại một bước, giọng nói ồm ồm hằng ngày của gã giờ đây run rẩy, mất đi toàn bộ linh lực hộ thân. Gã cố gắng vận lực cơ bắp phàm nhân để nhấc sợi xích sắt lên, nhưng không có linh lực hỗ trợ, sợi xích sắt nặng nề t tẩm độc sa mạc giờ đây nặng như một tảng đá lớn, khiến gã phải thở dốc mới kéo lên được một đoạn.
"A Ngốc, đóng cửa," Thẩm Trầm Chu không thèm trả lời câu hỏi của gã, nhàn nhạt ra lệnh.
"A... a!" Tiểu nhị câm A Ngốc từ sau quầy thu ngân lập tức hiểu ý. Cậu bé nhanh nhẹn như một con sóc, lao vút ra phía cửa chính. Với sự khéo léo hằng ngày, A Ngốc kéo mạnh hệ thống chốt gỗ cơ quan cơ khí, rồi vung tay kéo sợi Xích sắt Cổ Phong Điếm nặng nề dệt từ thép rèn nguội bọc chặt lấy hai cánh cửa gỗ tuyết tùng mục nát.
"Rầm! Loảng xoảng!"
Tiếng xích sắt khóa chặt cửa chính vang lên giòn giã, dập tắt hoàn toàn hy vọng chạy trốn của toán côn đồ Địa Sa Bang. Bọn chúng lúc này giống như những con thú hoang bị nhốt trong một chiếc lồng sắt kín, mà kẻ giữ chìa khóa lại là một phàm nhân không có một tia tu vi võ học.
Độc Nhãn Long kinh hoàng nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo do Thẩm Trầm Chu giăng sẵn. Gã hoảng loạn hét lớn:
"Lên! Tất cả lên cho ta! Chúng ta đông người, dù không có linh lực thì dùng sức mạnh cơ bắp cũng có thể băm vằm tên tiểu tử phàm nhân này! Bắt lấy con tiện nhân tóc đỏ kia cho ta!"
Mười mấy tên tay sai nghe lệnh, gầm rú vung đao thường lao về phía quầy thu ngân.
Thế nhưng, bọn chúng đã quên mất một người.
Từ trong góc tối của đại sảnh, một bóng đen khổng lồ sừng sững bước ra. Đại Ngưu – gã khổng lồ phàm nhân gác cổng cao hơn hai mét, vai rộng như tấm phản – trầm mặc tiến lên. Trên đôi tay cuồn cuộn cơ bắp như đá tảng của gã phàm nhân có sức khỏe vô song này, thanh gỗ sồi lớn dùng làm gậy gác cửa quét qua không trung phát ra tiếng rít gió u u đầy uy lực.
Không có linh lực, không có thuật pháp hoa mỹ. Chỉ có sức mạnh vật lý thuần túy của một gã khổng lồ phàm nhân đối đầu với những tu sĩ bị phế tu vi tạm thời.
"Bốp!"
Một cú quét gậy đầy dũng mãnh của Đại Ngưu đập thẳng vào ngực tên tay sai đi đầu, tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên. Tên côn đồ phun ra một ngụm máu thường, thân hình vạm vỡ bay thẳng ra sau, đập mạnh vào chiếc bàn gỗ sồi thô mộc khiến chiếc bàn vỡ vụn thành những mảnh gỗ vụn loang lổ.
"Binh! Chát!"
Đại Ngưu giống như một vị thần chiến tranh phàm trần bước vào bầy cừu. Gậy gỗ sồi trên tay gã vung lên hạ xuống với một nhịp điệu tàn bạo nhưng cực kỳ chuẩn xác. Những tên tay sai Địa Sa Bang không có linh lực hộ thể, da thịt của bọn chúng bỗng chốc trở nên mỏng manh như giấy vẽ hằng ngày. Mỗi một cú đập của Đại Ngưu đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến bọn chúng gãy tay gãy chân, nằm la liệt trên sàn nhà kêu la thảm thiết.
Tiêu Dao Cơ đứng bên cạnh bàn ăn, mắt phượng trợn tròn kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng – một cựu Nữ Đế từng thống trị hàng triệu sinh linh Đại Viêm, từng chứng kiến những trận chiến kinh thiên động địa của các cường giả Thánh Cảnh – giờ đây lại bị chấn động sâu sắc bởi một trận chiến phàm trần thuần túy. Nàng nhìn sang Thẩm Trầm Chu đang ung dung đứng sau quầy thu ngân, rồi lại nhìn sang kết giới Phi Vũ Lực đang tỏa ánh sáng vàng kim ấm áp bao bọc lấy toàn bộ quán trọ.
"Đây... đây thực sự là kết giới cổ đại của phàm nhân sao?" Tiêu Dao Cơ lẩm bẩm trong lòng, mối nghi ngờ và sự kiêu ngạo vương triều của nàng bỗng chốc bị lung lay dữ dội. Nàng nhận ra, trong cái quán trọ đổ nát này, vương pháp hay tu vi chí cao vô thượng của giới tu tiên đều phải cúi đầu trước gia quy của một phàm nhân.
Helena cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nàng từ từ buông khỏi mảnh vỡ vương miện trong ngực áo. Đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn Thẩm Trầm Chu với một ánh mắt hoàn toàn khác – không còn là sự cảnh giác, nghi kỵ chính trị ban đầu, mà là một sự nể phục thầm lặng dành cho mưu lược ngoại giao và sự điềm tĩnh đáng sợ của anh.
Lúc này, trong đại sảnh chỉ còn lại một mình Độc Nhãn Long đang run rẩy đứng vững. Gã nhìn mười mấy tên tay sai đang nằm rên rỉ dưới chân Đại Ngưu, rồi nhìn gã khổng lồ gác cổng đang từ từ bước về phía mình với thanh gỗ sồi dính máu thường.
"Đừng... đừng qua đây!" Độc Nhãn Long hoảng loạn hét lên, gã vung sợi xích sắt rỉ sét định chống cự hằng ngày.
Đại Ngưu không thèm nói một lời, bước lên một bước dài, vung gậy gỗ sồi đập thẳng vào bả vai trái của Độc Nhãn Long.
"Rắc!"
Tiếng xương vai gãy lìa vang lên khô khốc. Lực đập cực mạnh của Đại Ngưu ép Độc Nhãn Long quỳ sụp xuống sàn gỗ sồi loang lổ rượu nóng, gương mặt gã vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Thẩm Trầm Chu lúc này mới chậm rãi bước ra khỏi quầy thu ngân. Anh đi đến trước mặt gã Nhị đương gia đang quỳ rạp dưới đất, cúi xuống nhặt tờ giấy nợ giả của Liễu Khải lên, dùng ngón tay trỏ đang băng bó gõ nhẹ vào vệt mực mang ma khí nhạt kia:
"Nhị đương gia, tờ giấy nợ này... chữ ký mang theo thổ linh lực của Địa Sa Bang các ngươi, nhưng cậu ta của ta lại là phàm nhân thuần túy. Ngụy tạo giấy tờ pháp lý để cưỡng đoạt tài sản vùng đệm biên giới, phá hoại cửa chính, đập vỡ bàn ghế của quán trọ ta. Cái giá phải trả hằng ngày... ngươi nghĩ một bả vai gãy đã đủ chưa?"
Độc Nhãn Long cắn răng chịu đựng cơn đau xé lòng, con mắt duy nhất nhìn Thẩm Trầm Chu đầy kinh hoàng và thù hận:
"Thẩm... Thẩm Trầm Chu! Bang chủ Lôi Bá Thiên của chúng ta mang tu vi Thiên Nhân Cảnh tầng 1! Hắn sẽ không tha cho ngươi đâu! Địa Sa Bang sẽ san phẳng cái quán trọ này!"
Thẩm Trầm Chu khẽ mỉm cười, nụ cười của anh ấm áp như gió xuân biên cảnh nhưng lại khiến Độc Nhãn Long cảm thấy lạnh thấu xương:
"Vậy thì bảo hắn cứ đến. Nhưng trước đó, ngươi cần phải rời khỏi đây đã."
Nói đoạn, Thẩm Trầm Chu ra hiệu cho Đại Ngưu. Gã khổng lồ phàm nhân gác cổng lập tức hiểu ý, vươn bàn tay to lớn như chiếc quạt nan túm lấy cổ áo Độc Nhãn Long nhấc bổng gã lên như nhấc một con gà nhỏ hằng ngày. A Ngốc nhanh tay tháo xích sắt, đẩy toang hai cánh cửa chính hướng ra ngoài trời đông lạnh giá.
"Độc Nhãn Long bị Đại Ngưu ném thẳng ra ngoài đống tuyết lạnh, gã run rẩy nhìn vết rách trên áo giáp, kinh hoàng nhận ra mình vừa bị phế tu vi tạm thời."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!