Độc Nhãn Long Ép Nợ: Bóng Tối Địa Sa Bang Áp Sát
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Cánh cửa gỗ tuyết tùng dày dặn của Cổ Phong Điếm rung lên bần bật dưới những cú đập thô bạo từ bên ngoài. Sức gió của trận bão tuyết cực hạn ngoài kia vốn đã khủng khiếp, nhưng tiếng đập cửa này còn mang theo một luồng kình lực nặng nề, khiến những mảnh vụn băng đá bám trên khe cửa rơi rụng lả tả xuống sàn nhà. Mùi lưu huỳnh và tanh nồng của máu tươi len lỏi qua các kẽ hở gỗ mục, xộc thẳng vào đại sảnh ấm áp, phá vỡ hoàn toàn hương thơm thảo mộc thanh khiết còn sót lại từ bát canh ngọc bích.
Ở góc bếp, đốm sáng nhỏ Gia Bảo – linh thể thủ hộ tích tụ từ khói bếp trăm năm của quán trọ – đột ngột biến đổi. Từ màu xanh lục nhạt hiền hòa, nó co rụt lại rồi bùng lên sắc đỏ rực rỡ như một hòn than cháy dở, lơ lửng đầy bất an sát xà nhà.
Thẩm Trầm Chu đứng sau quầy thu ngân, đôi mắt đen phẳng lặng khẽ híp lại. Nhờ kỹ năng Cảm ứng sát khí được tôi luyện qua những năm tháng sinh tồn nơi biên cảnh hoang vu, anh lập tức nhận ra luồng khí lạnh buốt này không phải của tự nhiên. Đó là sát khí thực thể của một tu sĩ Linh Hải Cảnh, mang theo sự tàn bạo, khát máu và một dã tâm không hề che giấu.
“Chủ nhân...” Tiểu nhị câm A Ngốc khẽ kêu lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, bàn tay gầy gò nắm chặt lấy cán chổi tre, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu bé nhìn về phía Thẩm Trầm Chu, rồi lại nhìn sang ba vị khách trọ đặc biệt vừa mới ký khế ước làm thuê.
Tiêu Dao Cơ, lúc này đã khoác lên mình chiếc tạp dề vải thô bạc màu che đi một phần hoàng bào rách nát, đang đứng lặng bên chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo. Đôi bàn tay tuyệt mỹ của cựu Nữ Đế Đại Viêm siết chặt lấy chiếc giẻ lau, khớp xương ngón tay trắng bệch. Dù hỏa độc trong người nàng tạm thời được giọt máu kỳ lạ của Thẩm Trầm Chu xoa dịu, nhưng tôn nghiêm của một vị hoàng đế vẫn khiến nàng không chịu nổi tiếng đập cửa đầy sỉ nhục này. Cách đó không xa, Helena khẽ tựa lưng vào cột gỗ, đôi mắt xanh thẳm như đại dương khóa chặt vào cánh cửa chính, bàn tay phải lén đưa vào ngực áo, nơi cất giấu những mảnh vỡ của Vương Miện Ánh Sáng. Chỉ có Hồ Linh Nhi là nhanh nhẹn nhất, nàng lập tức thu nhỏ chiếc đuôi cáo đỏ rực rỡ của mình dưới lớp váy thô, lách người nấp sau quầy thu ngân ngay cạnh chân Thẩm Trầm Chu, đôi tai cáo khẽ cụp xuống đầy cảnh giác.
“A Ngốc, đứng sau ta.” Thẩm Trầm Chu nhàn nhạt lên tiếng. Giọng nói của anh không hề có một chút hoảng hốt, điềm tĩnh đến mức kỳ lạ giữa bầu không khí căng thẳng đang chực chờ bùng nổ. Anh khẽ vuốt phẳng nếp nhăn trên chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia đang đeo trên người. Từ trường phàm nhân ấm áp từ chiếc tạp dề tỏa ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy anh, giúp anh hoàn toàn miễn nhiễm với luồng uy áp tinh thần đang cuồn cuộn tràn vào từ khe cửa.
Anh ra hiệu cho Đại Ngưu – gã khổng lồ phàm nhân gác cổng đang đứng sừng sững bên cạnh chốt cửa gỗ:
“Đại Ngưu, mở cửa đón khách.”
“Vâng, chủ quán.” Đại Ngưu trầm giọng đáp, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng gồng lên, từ từ kéo đại xích sắt Cổ Phong Điếm ra.
“Rầm!”
Cánh cửa vừa mới hé lộ một khe nhỏ đã bị một cú đạp cực mạnh hất văng ra hai bên. Gió tuyết lạnh buốt cùng cát bụi vàng sa mạc cuộn theo luồng khí xám đục ùa vào đại sảnh. Giữa màn sương tuyết mờ ảo, một toán người hung hãn bước vào.
Dẫn đầu là một nam tử vạm vỡ mặc giáp da thú rách nát, khoác chiếc áo choàng lông sói xám dính đầy bùn đất. Gương mặt gã hung tợn với một vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống má, một bên mắt được quấn chặt bằng băng vải đen rách rưới. Trên vai gã, một sợi xích sắt dày dặn tỏa ra luồng khói xanh lục nhạt của kịch độc sa mạc quấn quanh cánh tay cuồn cuộn cơ bắp.
Độc Nhãn Long – Nhị đương gia của Địa Sa Bang.
Theo sau gã là hơn mười tên bang chúng Địa Sa Bang, kẻ cầm đao, người mang búa, ánh mắt tên nào cũng đầy vẻ tham lam và tàn nhẫn của những kẻ chuyên liếm máu trên lưỡi đao vùng biên thùy.
“Ha ha ha! Thẩm Trầm Chu, tiểu tử thối! Ngươi vẫn chưa chết cóng trong đêm bão này sao?” Độc Nhãn Long cười lớn, giọng nói ồm ồm chứa đựng linh lực Linh Hải Cảnh tầng 6 chấn động khắp đại sảnh, khiến những chiếc ly gốm trên kệ rung lên kẽo kẹt. Gã vung sợi xích sắt tẩm độc quất mạnh xuống sàn gỗ sồi phát ra một tiếng “Chát” chói tai, ngay sát mảng sàn gỗ bị thiêu sém bởi Phượng Hoàng Kiếm của Tiêu Dao Cơ trước đó.
Thẩm Trầm Chu đứng yên sau quầy thu ngân, không hề lùi lại nửa bước. Anh nhìn thẳng vào chiếc mắt duy nhất còn lại của Độc Nhãn Long, nhàn nhạt nói:
“Nhị đương gia đêm muộn dẫn theo nhiều huynh đệ đến Cổ Phong Điếm của ta, gió tuyết ngoài kia lớn như vậy, chắc hẳn là muốn tìm một chỗ sưởi ấm, uống chén rượu nhạt?”
“Uống rượu? Tiểu tử thối, ngươi bớt giả ngu đi!” Độc Nhãn Long bước lên một bước, tiếng ủng da nện nặng nề xuống sàn nhà. Gã thò tay vào ngực áo, rút ra một tờ giấy da dê loang lổ vết máu và những vết mực đỏ sẫm, đập mạnh “Bịch” xuống mặt quầy lễ tân ngay trước mặt Thẩm Trầm Chu.
“Nhìn cho kỹ đi! Đây là tờ giấy nợ máu do chính tay cậu ruột của ngươi – Liễu Khải, chủ dược tiệm trấn ngoài ký kết với Địa Sa Bang chúng ta! Lão già đó nợ sòng bạc của ta năm trăm viên Linh Thạch Hạ Phẩm, hiện tại đã bỏ trốn khỏi biên giới. Theo quy tắc của sa mạc, nợ của cậu thì cháu phải trả! Hôm nay, nếu ngươi không giao ra năm trăm viên Linh Thạch Hạ Phẩm, hoặc ký khế ước dâng nộp toàn bộ quán trọ Cổ Phong Điếm này cho Địa Sa Bang, bổn đương gia sẽ dùng sợi xích này quất nát xương thịt ngươi!”
Nói đoạn, đám bang chúng phía sau gã đồng loạt gầm rú lên, vung vẩy vũ khí, tạo ra một áp lực quân sự cực kỳ ngột ngạt.
Thẩm Trầm Chu khẽ cúi đầu, liếc nhìn tờ giấy nợ loang lổ. Thần nhãn ẩm thực của anh khẽ động, ánh mắt lướt qua những nét mực đỏ sẫm kia. Dưới cái nhìn thấu suốt của anh, vệt mực đỏ thực chất là máu phàm nhân đã khô từ lâu, nhưng nét ký tên “Liễu Khải” lại mang theo một luồng ma khí nhạt của thổ linh lực – thứ mà người cậu phàm nhân không có tu vi của anh tuyệt đối không thể có được.
Đây là một tờ giấy nợ giả do Địa Sa Bang tự chế tạo bằng linh lực để tạo cớ cưỡng đoạt tài sản.
Trong lòng Thẩm Trầm Chu cười lạnh, nhưng gương mặt anh vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh tuyệt đối. Anh biết rõ, đối đầu trực diện với một tu sĩ Linh Hải Cảnh tầng 6 cùng hơn mười tên tay sai bằng sức mạnh vật lý phàm nhân là tự sát. Anh cần thời gian, và quan trọng hơn, anh cần dụ Độc Nhãn Long bước qua vạch ranh giới vô hình của cửa chính để tiến sâu vào đại sảnh – nơi kết giới Phi Vũ Lực hoạt động mạnh mẽ nhất.
Áp dụng kỹ năng Thuyết phục tâm lý, Thẩm Trầm Chu chậm rãi ngẩng đầu, nở một nụ cười ôn hòa, giọng nói chậm rãi và đầy lý lẽ:
“Nhị đương gia bớt giận. Liễu Khải quả thực là cậu ruột của ta, nhưng Cổ Phong Điếm này là tài sản thừa kế hợp pháp từ cha ta – Thẩm Thiết Sơn, đã được quan phòng biên giới của Triệu tổng binh ghi nhận rõ ràng trong sổ sách thuế quan của trấn Hoàng Sa. Theo luật pháp của Đại Viêm Thánh Triều và hiệp ước vùng đệm biên cảnh, nợ nần cá nhân phàm nhân không thể dùng để cưỡng đoạt một cơ sở kinh doanh có sổ sách chính quy. Nếu Nhị đương gia tự ý dùng vũ lực chiếm quán, e rằng Triệu tổng binh dù có muốn nhắm mắt làm ngơ, cũng khó lòng ăn nói với quan phủ cấp cao.”
Nghe đến ba chữ “Triệu tổng binh” và “quan phủ cấp cao”, cơ mặt Độc Nhãn Long khẽ giật giật. Gã xảo quyệt và tàn nhẫn, nhưng không phải kẻ ngu. Gã biết Địa Sa Bang hoạt động phi pháp được hằng ngày là nhờ hối lộ cho Triệu tổng binh, nếu làm lớn chuyện gây kinh động đến quân đội chính quy của Thánh Triều, bang hội của gã cũng sẽ gặp rắc rối.
Nhận thấy sự do dự thoáng qua trong mắt đối phương, Thẩm Trầm Chu lập tức bồi thêm một đòn feint tâm lý. Anh cúi xuống dưới quầy, lấy ra một hũ rượu gốm nhỏ và một chiếc chén sứ dày:
“Gió tuyết sa mạc lạnh thấu xương, Nhị đương gia đi đường xa chắc hẳn đã mỏi mệt. Đây là rượu nếp tuyết gia truyền của quán trọ ta, được ủ bằng nước Linh Tuyền tinh khiết từ giếng cổ Thẩm Gia kết hợp tuyết sạch đầu mùa. Ta hâm nóng chén rượu này mời Nhị đương gia hạ hỏa, chuyện nợ nần của cậu ta, chúng ta có thể từ từ thương thảo phương án trả góp bằng Đồng Tiền Phàm Trần hằng tháng.”
Nói rồi, Thẩm Trầm Chu rót một chén rượu nếp tuyết ấm nồng, hương thơm dẻo ngọt của gạo nếp biên thùy cùng luồng hơi ấm tinh thuần từ Linh Tuyền Thủy tỏa ra nghi ngút, sưởi ấm cả một khoảng không gian nhỏ quanh quầy thu ngân.
Độc Nhãn Long ngửi thấy mùi rượu thơm nồng nàn chưa từng thấy, cổ họng gã khẽ chuyển động, cơn thèm rượu bốc lên. Gã bước lên thêm một bước, định vươn bàn tay thô ráp ra nhận chén rượu.
Thế nhưng, ngay khi gã vừa tiến sát đến quầy thu ngân, chiếc mũi thính nhạy của một tu sĩ Linh Hải Cảnh chuyên liếm máu đột ngột giật mạnh.
“Khoan đã...”
Độc Nhãn Long khựng lại, chén rượu ấm nồng chỉ còn cách ngón tay gã một thốn. Gã không nhìn chén rượu nữa, mà khịt khịt mũi, đôi mắt một mí co rụt lại đầy kinh nghi.
Gã ngửi thấy một mùi hương khác. Nó vô cùng nhạt, bị mùi rượu nếp tuyết và hương thảo mộc của lò sưởi che phủ gần hết, nhưng lại vô cùng sắc nét đối với một kẻ nhạy cảm với huyết khí như gã. Đó là mùi máu tươi cực kỳ tinh thuần, mang theo một luồng linh lực nóng rực và uy nghiêm vương giả chí cao vô thượng – mùi máu tàn lưu của Tiêu Dao Cơ rỉ ra sàn gỗ đại sảnh từ đêm hôm trước khi nàng bị hỏa độc ma đạo tàn phá.
Mùi máu này... không phải của phàm nhân, cũng không phải của tu sĩ Linh Hải Cảnh thông thường. Đây là huyết mạch của hoàng tộc Đại Viêm Thánh Triều!
Độc Nhãn Long bỗng chốc nhớ lại bức mật thư truy sát đỏ mà Bang chủ Lôi Bá Thiên nhận được từ thế lực thần bí Thiên Mệnh Điện cách đây vài ngày, treo thưởng hàng vạn linh thạch cực phẩm cho cái đầu của cựu Nữ Đế đang lẩn trốn tại biên cảnh.
“Mùi máu vương giả...” Độc Nhãn Long lầm bẩm, đôi mắt gã đột ngột bùng lên một tia dã tâm cuồng bạo và tham lam cực hạn. Gã ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn quanh đại sảnh, lướt qua Helena đang đứng lặng bên cột gỗ, và dừng lại trên thân hình run rẩy của Tiêu Dao Cơ đang quấn khăn che mặt mặc tạp dề vải thô bên cạnh chiếc bàn gỗ.
“Ha ha ha! Hóa ra là vậy! Thẩm Trầm Chu, ngươi to gan lớn mật thật, dám chứa chấp tàn dư phản nghịch của Đại Viêm Thánh Triều ngay trong cái ổ rách nát này!”
Độc Nhãn Long gầm lên đầy phấn khích. Gã vung cánh tay thô ráp, hất đổ chén rượu nếp tuyết ấm nồng xuống đất phát ra một tiếng “Choảng” chát chúa. Chén sứ vỡ vụn, rượu nóng đổ tràn ra sàn gỗ, khói bốc lên nghi ngút.
“Bổn đương gia hôm nay không cần tiền nợ của Liễu Khải nữa! Cái mạng của ngươi, cái quán trọ này, và cả con tiện nhân kia, Địa Sa Bang ta lấy hết!”
Độc Nhãn Long cười lớn điên cuồng, gã rút mạnh sợi xích sắt tẩm kịch độc sa mạc ra khỏi vai, quất mạnh xuống sàn gỗ tạo ra một vệt đen sạm ăn mòn khói độc bốc lên nghi ngút. Gã trợn mắt hung tợn, vươn bàn tay đầy vuốt sắc đẩy mạnh Thẩm Trầm Chu ra định xông thẳng vào trong đại sảnh để bắt giữ Tiêu Dao Cơ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!