Nhạc nềnShizima

Luật Lao Động Cổ Phong Điếm: Khi Nữ Đế Làm Thuê

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài khe cửa gỗ của Cổ Phong Điếm dường như cũng phải dịu đi trước bầu không khí im lặng đến ngột ngạt bên trong đại sảnh.


Tiêu Dao Cơ chậm rãi hạ bát sứ rỗng xuống mặt bàn gỗ sồi sứt sẹo. Những đường gân đen tà độc trên chiếc cổ cao thanh mảnh của nàng đã hoàn toàn lặn xuống, trả lại làn da trắng ngần mịn màng như bạch ngọc. Thế nhưng, đôi mắt phượng kiêu sa của cựu Nữ Đế Đại Viêm lúc này không hề có vẻ nhẹ nhõm của kẻ vừa thoát khỏi cửa tử. Nàng nhìn chăm chằm vào ngón tay trỏ đang được băng bó sơ sài bằng một mảnh vải thô của Thẩm Trầm Chu, rồi lại nhìn vào bát sứ vẫn còn vương chút hơi ấm ngọc bích.


Mùi hương ấy... không sai vào đâu được. Đó là mùi máu tươi, nhưng lại mang theo một sự thanh khiết tối thượng, ấm áp và dung hòa đến mức có thể dễ dàng dập tắt luồng hỏa độc ma đạo tàn bạo nhất trong đan điền của nàng.


"Ngươi..." Tiêu Dao Cơ mím chặt đôi môi đỏ mọng, giọng nói vốn lạnh lùng kiêu ngạo nay khẽ run lên. Nàng định mở miệng chất vấn về giọt máu kỳ lạ kia, định hỏi xem gã phàm nhân gầy gò mặc tạp dề vải thô trước mặt này rốt cuộc là vị đại năng ẩn thế nào, hay đang nắm giữ bí pháp nghịch thiên gì của Thượng Cổ.


Thế nhưng, Thẩm Trầm Chu không để nàng kịp nói hết câu.


Anh bình thản rút từ trong chiếc túi da bên hông ra một cuốn sổ da dê thô bám đầy bồ hóng và một chiếc bút lông đã mòn vẹt đầu. Anh đặt "bịch" cuốn sổ lên mặt bàn gỗ sồi, ngay cạnh thanh Phượng Hoàng Kiếm đang nằm im lìm không một tia linh quang.


"Hỏi han để sau đi." Thẩm Trầm Chu nhàn nhạt nói, đôi mắt đen sâu thẳm phẳng lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng. "Bây giờ, chúng ta cần sòng phẳng chuyện này trước đã."


Helena ngồi ở góc phòng khẽ nhướn đôi chân mày thanh tú, đôi mắt xanh thẳm như đại dương hiện lên một tia hiếu kỳ sắc sảo. Con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi cũng ngóc đầu dậy từ gầm bàn, hai tai cáo màu đỏ rực rỡ khẽ động đậy, chăm chú nhìn về phía quầy thu ngân.


Thẩm Trầm Chu lật mở cuốn sổ da dê, ngón tay trỏ hơi gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sém đen do hỏa độc tàn lưu hằng đêm. Anh hắng giọng, bắt đầu đọc với tông giọng đều đặn của một gã quản lý quán trọ thực tế:


"Khách trọ phòng thượng hạng số 1, Tiêu Dao Cơ. Chi phí điều trị khẩn cấp cơn bạo tẩu hỏa độc: một bát canh ngọc bích Mỹ Vị Biên Thùy đặc chế, sử dụng một lượng Hắc Sa Thảo ngâm muối ấm cực phẩm, Linh Tuyền Thủy tinh khiết từ giếng cổ Thẩm Gia, cộng thêm chi phí sưởi ấm lò sưởi đá bằng than tuyết tùng nghìn năm của Thẩm Đại Hà suốt đêm đông bão tuyết. Tổng cộng: năm mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm."


"Cái gì?!"


Tiêu Dao Cơ suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi ghế gỗ. Đôi mắt phượng của nàng trợn tròn, lồng ngực phập phồng dưới lớp hoàng bào rách nát. Năm mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm? Đối với một Nữ Đế từng nắm giữ huyết mạch vương triều, thống trị hàng triệu sinh linh, con số này chẳng bằng một hạt cát dưới chân nàng. Thế nhưng hiện tại, đan điền của nàng bị phong ấn, kinh mạch vai rạn nứt nặng nề, hoàng cung Đại Viêm đã rơi vào tay kẻ soán ngôi Viêm Vô Cực. Trên người nàng lúc này, ngoại trừ thanh tàn kiếm Xích Viêm mất đi linh tính, không có lấy một cặn linh thạch thô.


Thẩm Trầm Chu không thèm để ý đến sự phẫn nộ của nàng, anh tiếp tục lật trang sổ, hướng mắt về phía Helena:


"Khách trọ phòng thượng hạng số 2, Helena. Chi phí trú ẩn lánh nạn bão tuyết, sử dụng kết giới cách âm phòng ngủ, cộng thêm ba chén trà gừng tĩnh tâm sưởi ấm đan điền. Tổng cộng: ba mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm."


Helena khẽ thở dài, nàng chống cằm lên bàn, đôi môi quyến rũ nở một nụ cười khổ. Nàng là cựu Nữ Đế Tây Thần Vực, bị Giáo hoàng Gregori tiếm quyền truy sát đến tận cùng biên giới hoang vu này. Toàn bộ ma lực ánh sáng trong người nàng đã bị phong ấn rách nát, chiếc Vương Miện Ánh Sáng vỡ vụn chỉ còn lại vài mảnh nhỏ giấu trong ngực áo. Nàng lấy đâu ra linh thạch để trả?


"Cuối cùng," Thẩm Trầm Chu gõ nhẹ bút lông lên đầu con cáo tuyết nhỏ đang định lén lút bò lên bàn ăn hằng ngày, "Khách trọ phòng số 3, Hồ Linh Nhi. Chi phí điều trị yêu cổ co giật, cộng thêm nửa hũ rượu nếp tuyết ấm nồng giữ nhiệt hằng đêm. Tổng cộng: hai mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm."


Hồ Linh Nhi bĩu môi, hai chiếc tai cáo màu đỏ rực dựng đứng lên đầy phẫn nộ. Nàng bỗng chốc hóa hình thành một thiếu nữ tai cáo nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn Thẩm Trầm Chu đầy thách thức:


"Chủ quán thối! Ngươi đây là ăn cướp giữa ban ngày! Một bát canh gừng với mấy ngọn cỏ dại mà đòi thu của bổn đế nhiều linh thạch như vậy? Có tin bổn đế dỡ nát cái nhà kho rách nát này của ngươi không?"


Nói đoạn, Hồ Linh Nhi khẽ chớp mắt, vận dụng chút yêu lực tàn lưu cực nhẹ để thi triển Yêu Hồ Mị Thuật hòng mê hoặc tinh thần gã phàm nhân trước mặt để xóa nợ hằng tuần.


"Bốp!"


Một tiếng gõ giòn giã vang lên. Thẩm Trầm Chu không hề bị ảnh hưởng bởi mị thuật, anh dùng chiếc muôi gỗ sồi lớn cầm sẵn trên tay gõ nhẹ lên trán Hồ Linh Nhi một cái khiến nàng ôm đầu rên rỉ oai oái.


"Trong quán trọ của ta, mị thuật hay võ lực đều vô dụng." Thẩm Trầm Chu điềm tĩnh thu hồi muôi gỗ, chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia trên người anh khẽ lay động, dập tắt hoàn toàn luồng yêu khí yếu ớt vừa bộc phát. "Hóa đơn tổng cộng của ba vị là một trăm viên Linh Thạch Hạ Phẩm. Thanh toán bằng tiền mặt, hoặc hiện vật có giá trị tương đương. Nếu không, đừng trách ta áp dụng gia quy phàm trần."


Tiêu Dao Cơ nghiến răng kèn kẹt, nàng vươn tay cầm lấy thanh Phượng Hoàng Kiếm tàn khuyết trên bàn, lạnh lùng nói: "Bổn đế dùng thanh thần kiếm bản mệnh này để thế chấp. Dù nó đã sứt mẻ và mất đi linh tính, nhưng chất liệu đúc kiếm là lõi núi lửa cổ đại, giá trị của nó thừa sức mua đứt mười cái quán trọ rách nát này của ngươi!"


Thẩm Trầm Chu liếc nhìn thanh kiếm rỉ sét, lắc đầu từ chối thẳng thừng:


"Kiếm của nàng không thể ăn được, cũng không thể giúp ta nhóm lửa lò sưởi qua mùa đông khắc nghiệt này. Hơn nữa, vũ khí mang sát khí cực hạn treo trong quán trọ của ta chỉ làm kinh động đến khách trọ bình dân. Ta không nhận kiếm."


"Ngươi...!" Tiêu Dao Cơ tức đến mức ngực phập phồng, đôi mắt phượng rực lửa giận. Nàng chưa từng bị một phàm nhân nào sỉ nhục và từ chối một cách sòng phẳng như vậy.


Lúc này, Helena khẽ lên tiếng, giọng nói của nàng mang theo sự khôn ngoan và thực tế của một kẻ đã trải qua nhiều biến cố chính trị:


"Tiêu Dao tỷ tỷ, muội khuyên tỷ nên bình tĩnh lại. Chủ quán nói không sai. Hiện tại ngoài kia, bão tuyết đang hoành hành, truy binh của ba nước và bang hội địa phương Địa Sa Bang đang rình rập khắp nơi. Chỉ cần chúng ta bước ra khỏi cánh cửa gỗ này một bước, mất đi sự bảo vệ của kết giới phi vũ lực kỳ lạ này, đầu của chúng ta sẽ lập tức lìa khỏi cổ."


Helena quay sang nhìn Thẩm Trầm Chu, ánh mắt nàng hiện lên sự nể phục thầm lặng đối với sự điềm tĩnh của anh:


"Chủ quán, ngươi là kẻ thông minh. Ngươi biết rõ chúng ta không có linh thạch, cũng không thể rời đi. Vậy ngươi đưa ra hóa đơn này, rốt cuộc là có ý định gì?"


Thẩm Trầm Chu mỉm cười nhẹ, anh lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ da dê, nơi đã viết sẵn những dòng chữ đen ngay ngắn hằng ngày:


"Rất đơn giản. Cổ Phong Điếm của ta từ xưa đến nay luôn tuân thủ một quy tắc nghiêm ngặt: Luật lao động Cổ Phong Điếm. Khách trọ không có tiền thanh toán chi phí điều trị đắt đỏ đều phải dùng sức lao động chân tay tương ứng để trừ nợ hằng ngày."


Anh chỉ tay vào ba bản khế ước làm thuê đã được soạn sẵn trên bàn:


"Ba vị đều là những cường giả đỉnh cao, dù tu vi hiện tại bị phong ấn về Linh Hải Cảnh, nhưng thể chất và năng lực vẫn vượt xa phàm nhân bình thường. Quán trọ của ta đang thiếu nhân lực trầm trọng trong mùa bão tuyết này. Vì vậy, ta đề xuất một thỏa thuận làm thuê trừ nợ trong vòng ba tháng."


Anh nhìn Tiêu Dao Cơ: "Nàng, Tiêu Dao Cơ, có khí chất vương giả cao quý và diện mạo tuyệt mỹ. Vai trò của nàng sẽ là Nữ bồi bàn sảnh ngoài, phụ trách bưng bê món ăn và dọn dẹp bàn ghế dưới sự hướng dẫn của tiểu nhị câm A Ngốc hằng ngày."


"Cái gì?! Ngươi bắt bổn đế đi làm bồi bàn hầu hạ lũ phàm nhân và tu sĩ hạ đẳng?!" Tiêu Dao Cơ phẫn nộ đến mức giọng nói lạc đi. Nàng là Nữ Đế chí cao vô thượng, bảo nàng đi bưng bê dọn dẹp chén đĩa bẩn thỉu hằng ngày chẳng khác nào bắt nàng tự sát.


Thẩm Trầm Chu không thèm để ý đến sự phẫn nộ của nàng, anh quay sang Helena: "Nàng, Helena, thông minh sắc sảo và có ma pháp trận nhỏ hỗ trợ giữ nhiệt. Vai trò của nàng sẽ là Nữ phụ bếp, phụ trách rửa bát đĩa hằng ngày và nhóm bếp lò sưởi đá đại sảnh để duy trì nhiệt độ ấm áp cho quán hằng đêm."


Helena khẽ mím môi, tuy trong lòng có chút ngỡ ngàng nhưng nàng nhanh chóng chấp nhận thực tế: "Được, rửa bát nhóm lửa cũng không tệ, ít ra vẫn ấm áp hơn việc phải đối mặt với thánh hỏa thanh trừng của Michael ngoài kia hằng ngày."


Cuối cùng, Thẩm Trầm Chu nhìn Hồ Linh Nhi đang đắc ý vì nghĩ mình thoát nạn: "Còn nàng, Hồ Linh Nhi, tinh nghịch nhưng cực kỳ nhạy bén với những con số và tiền bạc hằng ngày. Vai trò của nàng sẽ là Nữ kế toán, phụ trách quản lý sổ sách thu chi hằng ngày tại quầy lễ tân và canh giữ hầm rượu quý của quán trọ dưới sự hướng dẫn của ta."


"A! Canh giữ hầm rượu sao?" Mắt Hồ Linh Nhi sáng rực lên, nàng là kẻ cực kỳ ham ăn ham uống, công việc này đối với nàng chẳng khác nào chuột sa hũ nếp hằng ngày. "Được được! Bổn đế đồng ý làm kế toán canh rượu!"


Thẩm Trầm Chu đưa chiếc bút lông mòn vẹt về phía Tiêu Dao Cơ, giọng nói của anh vô cùng kiên định và sòng phẳng:


"Ký vào khế ước làm thuê này, ba vị sẽ nhận được sự bảo vệ tuyệt đối của kết giới phi vũ lực quán trọ hằng ngày, được phục vụ món ăn Mỹ Vị Biên Thùy để điều dưỡng kinh mạch hằng đêm, và được che giấu danh tính tuyệt đối trước mọi tai mắt của truy binh bên ngoài. Nếu từ chối, ta lập tức mở cửa kết giới và mời ba vị rời khỏi quán trọ ngay trong đêm bão tuyết này hằng ngày."


Tiêu Dao Cơ nhìn chiếc tạp dề vải thô bạc màu bạc phếch dành cho bồi bàn đang được đặt sẵn trên bàn ăn gỗ sồi sứt sẹo. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bão tuyết đang gầm rú điên cuồng và bóng tối của sa mạc hoang vu đang nuốt chửng mọi thứ hằng đêm. Nàng biết, chỉ cần bước ra ngoài kia, hỏa độc ma đạo trong người nàng sẽ lập tức bùng phát dữ dội hơn, và kỵ sĩ Đại Viêm của Cao Thăng sẽ xé xác nàng thành trăm mảnh hằng tuần.


Nàng nghiến răng kèn kẹt, đôi bàn tay tuyệt mỹ run rẩy vì phẫn nộ cực hạn. Nàng định dùng lực bóp nát chiếc bút lông của Thẩm Trầm Chu để giải tỏa cơn giận vương triều hằng ngày.


Thế nhưng, ánh mắt bình thản, phẳng lặng và đầy bao dung của Thẩm Trầm Chu nhìn thẳng vào mắt nàng, giống như một mỏ neo tinh thần vững chắc giữa cơn bão tố cuộc đời hằng ngày. Sự ấm áp từ bát canh ngọc bích vẫn còn đọng lại trong đan điền của nàng, nhắc nhở nàng về sự hy sinh thầm lặng của gã phàm nhân này hằng ngày.


"Xoẹt... xoẹt..."


Tiêu Dao Cơ hít một hơi thật sâu, hạ bút viết tên mình lên bản khế ước làm thuê bằng những nét chữ phượng múa rồng bay đầy kiêu sa hằng ngày.


"Ký xong rồi!" Nàng ném mạnh chiếc bút lông xuống bàn, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ hằng ngày.


Thẩm Trầm Chu mỉm cười nhẹ, anh thu hồi ba bản khế ước cất kỹ vào túi da bên hông. Tiếng cười nhẹ nhõm của Hồ Linh Nhi và tiếng thở dài của Helena vang lên, xua đi bầu không khí căng thẳng ngột ngạt hằng đêm.


"Chào mừng ba vị đến với đội ngũ nhân viên của Cổ Phong Điếm." Thẩm Trầm Chu đứng dậy, khoác chiếc tạp dề vải thô lên vai hằng ngày. "Bây giờ, A Ngốc sẽ hướng dẫn ba vị nhận phòng và nhận công việc đầu tiên của ngày mai hằng ngày."


Thế nhưng, ngay khi tiếng cười nhẹ nhõm vừa dứt, một tiếng gõ cửa dồn dập và thô bạo đột ngột vang lên từ cánh cửa chính của quán trọ hằng ngày. Sát khí tanh nồng nặc bốc lên từ bên ngoài, len lỏi qua khe cửa gỗ mục nát khiến đốm sáng nhỏ Gia Bảo trong bếp lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ báo động hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!