Nhạc nềnShizima

Mỹ Vị Biên Thùy: Cứu Nguy Cơn Bạo Tẩu Kinh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm tuyết rền vang ngoài hoàng sa không thể lấn át được tiếng thở dốc đầy đau đớn vang lên trong đại sảnh Cổ Phong Điếm.


Khi hơi ấm từ những khối than củi tuyết tùng trong lò sưởi đá bùng lên mạnh mẽ, gương mặt tuyệt mỹ vốn lạnh lùng như băng sương của Tiêu Dao Cơ bỗng chốc tái nhợt. Nàng ôm chặt lấy ngực, thanh Phượng Hoàng Kiếm tàn khuyết trong tay rơi keng xuống sàn gỗ, toàn thân lảo đảo rồi ngã quỵ xuống.


"Đoành!"


Một luồng sát khí nóng rực như dung nham từ cơ thể nàng đột ngột bộc phát, quét qua đại sảnh. Nhiệt độ trong quán trọ tăng vọt lên một cách bất thường, khiến lớp tuyết đọng trên xà gồ gỗ bốc hơi nghi ngút thành những làn sương trắng xóa. Thanh Phượng Hoàng Kiếm nằm trên sàn gỗ bắt đầu rung lên bần bật, lưỡi kiếm sứt mẻ đỏ rực như nung, tỏa ra những tia lửa ma đạo đỏ sậm, thiêu sém một mảng sàn gỗ cổ kính.


"Tránh ra!"


Helena khẽ thốt lên, gương mặt thanh nhã của cựu Nữ Đế Tây Thần Vực biến sắc. Nàng nhanh chóng lùi lại sát góc tường, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy vẻ kiêng dè nhìn luồng hỏa độc đang điên cuồng bành trướng xung quanh Tiêu Dao Cơ. Ngay cả con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi cũng sợ hãi rên rỉ, chiếc đuôi đỏ rực cụp chặt lại, cố gắng rúc sâu xuống gầm chiếc bàn gỗ thô mộc để tránh luồng hơi nóng có thể thiêu rụi lông tơ của nó.


Cơn bạo tẩu kinh mạch của Tiêu Dao Cơ đã thực sự bùng phát. Luồng hỏa độc ma đạo tàn lưu trong đan điền của nàng hằng đêm, dưới sự kích thích của nhiệt lượng lò sưởi, giống như dầu gặp lửa, điên cuồng càn quét qua các đường kinh mạch đang rạn nứt tổn thương. Những đường gân đen sậm như những con rết nhỏ bắt đầu nổi lên cuồn cuộn từ bờ vai, lan dần lên chiếc cổ cao thanh mảnh và gương mặt đỏ bừng của nàng.


"Đừng chạm vào nàng ta!" Helena lớn tiếng cảnh cáo khi thấy Thẩm Trầm Chu bước ra khỏi quầy thu ngân. "Hỏa độc ma đạo của hoàng tộc Đại Viêm một khi bạo tẩu sẽ thiêu rụi thần thức của bất kỳ kẻ nào tiếp cận. Ngươi chỉ là một phàm nhân, chạm vào nàng ta sẽ lập tức hóa thành tro bụi!"


Thế nhưng, Thẩm Trầm Chu dường như không hề nghe thấy lời cảnh báo ấy. Bước chân của gã phàm nhân mười chín tuổi vẫn vô cùng đều đặn và điềm tĩnh. Chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia đang đeo trên người anh khẽ lay động, tỏa ra một từ trường phàm nhân ấm áp, lặng lẽ hấp thụ và hóa giải hoàn toàn luồng uy áp nóng rực đang cuồn cuộn thổi tới.


Anh đi đến bên cạnh Tiêu Dao Cơ, quỳ một gối xuống sàn gỗ sồi. Gương mặt anh không chút gợn sóng sợ hãi, đôi mắt đen sâu thẳm tập trung cao độ.


Thần nhãn ẩm thực kích hoạt.


Trong nhãn quang đặc thù của Thẩm Trầm Chu, thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi. Anh không còn nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ của Nữ Đế Đại Viêm nữa, mà nhìn thấy một hệ thống kinh mạch chằng chịt đang rạn nứt như những vết nứt trên gốm sứ cổ. Tại khu vực đan điền của nàng, một luồng hỏa độc màu đỏ sậm rực cháy như dung nham đang điên cuồng phun trào, dồn ứ lại tại huyệt đạo ở vai và ngực, tạo thành những điểm tắc nghẽn đen kịt. Nhịp thở của nàng dồn dập, hầu quản co thắt liên tục hằng giây.


"Kinh mạch vai rạn nứt quá nặng, hỏa độc tích tụ không thể phát tán ra ngoài." Thẩm Trầm Chu nhíu mày lẩm nhẩm tự nói.


Anh thọc tay vào túi da bên hông, rút ra một cây kim bạc thô phàm trần dài ba thốn. Đôi ngón tay anh kẹp chặt thân kim, vận dụng thủ pháp châm cứu phàm trần để nhắm vào huyệt đạo tĩnh tâm trên vai Tiêu Dao Cơ hòng cố định tạm thời luồng hỏa độc.


Thế nhưng, ngay khi mũi kim bạc vừa chạm đến lớp da đỏ rực của nàng, một luồng hỏa độc nóng bỏng từ đan điền nàng bỗng chọc ngược lên dọc theo thân kim.


"Xèo..."


Cây kim bạc phàm trần lập tức đỏ rực rồi mềm nhũn, đầu kim nóng chảy thành một giọt nước bạc rơi xuống đất. Lòng bàn tay của Thẩm Trầm Chu bị luồng hơi nóng bốc lên làm cho bỏng nhẹ, da thịt đỏ ửng.


"Châm cứu phàm tục không thể trực tiếp áp chế tà độc cấp Đế Cảnh này." Thẩm Trầm Chu khẽ thở dài, đứng dậy. Anh nhìn lướt qua Tiêu Dao Cơ đang quằn quại đau đớn, cắn chặt răng không thèm rên rỉ một tiếng, lòng tự tôn của một Nữ Đế khiến nàng thà chết chứ không muốn lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt kẻ thù.


"Chờ ta một chút." Thẩm Trầm Chu nói nhẹ, rồi quay lưng bước nhanh về phía nhà bếp.


"Ngươi định bỏ mặc nàng ta sao?" Helena nhíu mày hỏi lớn sau lưng anh. Nàng không tin một phàm nhân lại có lòng từ tâm đến mức mạo hiểm tính mạng cứu một kẻ xa lạ, nhất là khi kẻ đó là một Nữ Đế có thể bóp chết anh bất cứ lúc nào.


Trầm Chu không trả lời. Anh đẩy cánh cửa gỗ bước vào Nhà bếp Cổ Phong Điếm. Trong không gian quen thuộc ám mùi khói bếp và thảo dược, anh lập tức hành động với sự nhanh nhẹn và chính xác đến kinh ngạc.


Anh cầm chiếc xô gỗ sồi bước ra sân sau. Bão tuyết ngoài trời đang gầm rú điên cuồng, nhưng ngay tại góc sân, Giếng nước cổ Thẩm Gia vẫn tĩnh lặng, mặt nước không hề đóng băng, tỏa ra làn sương mờ mang theo linh khí nhẹ nhàng. Trầm Chu múc một xô Linh Tuyền Thủy đầy ắp, xách trở lại nhà bếp. Linh khí ngầm tinh khiết từ giếng cổ là dung môi hoàn hảo nhất để kích hoạt dược tính của thảo dược.


Đặt chiếc xô xuống, anh đi đến kệ gỗ, lấy xuống một bó Hắc Sa Thảo khô. Loại cỏ dại màu đen mọc ở khe đá Hắc Sa Cốc này có vị đắng cực độ, bình thường không ai thèm dùng, nhưng y lý trong cuốn Thập Chỉ Dược Kinh của người mẹ quá cố đã ghi rõ: Hắc Sa Thảo có tính hàn cực đoan, chuyên dùng để dẫn hỏa độc và làm chậm sự bành trướng của ma độc.


Trầm Chu đặt Hắc Sa Thảo lên thớt gỗ sồi khổng lồ. Anh cầm thanh dao phay rỉ sét, bắt đầu sơ chế.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Tiếng dao thái đều đặn, tăm tắp vang lên trong bếp gỗ. Từng lá cỏ đen được cắt thái với độ dày hoàn hảo không lệch một sợi tóc hằng ngày. Tiếp đó, anh cho Hắc Sa Thảo vào chậu nước muối ấm Linh Tuyền để ngâm khử độc tố phàm trần, luộc sơ qua lửa nhỏ rồi vớt ra để ráo.


Anh đi đến góc bếp lò, nhóm lửa lò nung bằng những khối than tuyết tùng giữ nhiệt tốt. Vận dụng Khống Hỏa Thuật Phàm Trần, Trầm Chu sắp xếp củi khô theo hình bát quái để ngọn lửa cháy đều tăm tắp, giữ nhiệt độ ổn định ở mức hoàn hảo nhất.


Anh đặt chiếc nồi đồng cổ ba chân Vạn Vị Đỉnh lên bếp lò, đổ Linh Tuyền Thủy vào đun sôi. Khi nước bắt đầu sủi bọt, anh thả Hắc Sa Thảo đã khử độc cùng vài lát gừng già và thảo dược giữ ấm vào nồi.


"Xèo... xèo..."


Hơi nước bốc lên từ chiếc nồi đồng cổ có hình hài đóa hoa sen tuyết mờ ảo, tỏa ra mùi hương thanh khiết, ngọt dịu xoa dịu tâm hồn. Thế nhưng, Thẩm Trầm Chu đứng bên cạnh quan sát bằng Thần nhãn ẩm thực vẫn khẽ lắc đầu.


"Chưa đủ. Hỏa độc của hoàng tộc Đại Viêm mang tính ma đạo cực mạnh, chỉ có Hắc Sa Thảo và Linh Tuyền Thủy thì không thể trung hòa hoàn toàn tà khí. Cần có một chất dẫn mang tính thanh tẩy tối thượng để dập tắt ngọn lửa từ bên trong đan điền của nàng ta."


Anh nhìn xuống lòng bàn tay bị bỏng nhẹ của mình, ánh mắt hiện lên một vẻ kiên định trầm mặc.


Anh biết, chất dẫn ấy nằm ngay trong cơ thể mình.


Huyết Mạch Hòa Bình Giả.


Trầm Chu cầm một con dao nhỏ, khẽ rạch một đường nhỏ trên ngón tay trỏ. Một giọt máu màu đỏ tươi pha chút ánh kim nhạt từ đầu ngón tay anh từ từ nhỏ xuống, rơi thẳng vào lòng nồi súp đang sôi sùng sục hằng ngày.


"Oanh!"


Một tiếng nổ cực nhỏ vang lên từ trong nồi đồng cổ. Ngay khi giọt máu của Thẩm Trầm Chu hòa tan, làn khói súp màu xám đục của Hắc Sa Thảo lập tức biến mất, nồi canh nóng chuyển sang màu trong vắt như ngọc bích, tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh khiết, ấm nồng dạt dào chưa từng có. Món Mỹ Vị Biên Thùy thực sự đã hoàn thành.


Trầm Chu khẽ băng bó lại ngón tay, múc canh nóng ra một chiếc bát sứ dày giữ nhiệt rồi bưng trở lại đại sảnh. Cơ thể anh khẽ run nhẹ, gương mặt có chút nhợt nhạt và mỏi mệt do tiêu hao một giọt máu huyết mạch sụt giảm thọ nguyên phàm nhân hằng ngày.


Khi anh bước ra ngoài sảnh, tình hình đã trở nên vô cùng nguy kịch. Tiêu Dao Cơ lúc này đã nằm nghiêng trên sàn gỗ, hơi thở thoi thóp, cơ thể nóng rực như một khối than hồng, sát khí hỏa độc xung quanh nàng đã bắt đầu ăn mòn nhẹ các cột gỗ phàm trần của quán trọ.


"Uống đi!" Trầm Chu đi đến bên cạnh nàng, đỡ nhẹ bả vai nóng bỏng của nàng lên. Sức nóng từ cơ thể nàng truyền qua lớp tạp dề khiến da thịt anh đau rát, nhưng đôi tay anh vẫn vô cùng vững vàng.


Anh kề bát canh nóng sát đôi môi tái nhợt của Tiêu Dao Cơ.


Nữ Đế Đại Viêm trong cơn mê man ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh khiết ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng hé môi, run rẩy đón nhận từng ngụm canh nóng hổi hằng ngày.


"Ực... ực..."


Khi dòng canh ngọc bích chảy xuống cổ họng, đi vào dạ dày của Tiêu Dao Cơ, một sự biến hóa thần kỳ lập tức xảy ra.


Hơi ấm tinh thuần từ giọt máu Hòa Bình Giả kết hợp với tính hàn của Hắc Sa Thảo giống như một cơn mưa rào mùa hạ dội xuống bãi sa mạc đang bốc cháy dữ dội. Luồng hỏa độc ma đạo đang bùng phát điên cuồng trong đan điền của nàng bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn tà khí, đông cứng lại rồi từ từ rút lui về sâu trong phong ấn.


Những đường gân đen nổi cuồn cuộn trên cổ và mặt nàng bắt đầu biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường hằng ngày. Nhiệt độ cơ thể nàng giảm dần, nhịp thở dồn dập trở nên đều đặn và êm dịu hơn. Sát khí nóng rực bao quanh đại sảnh lập tức tiêu tán sạch sẽ, trả lại bầu không khí ấm áp, tĩnh lặng vốn có của quán trọ biên thùy.


"Ưm..."


Tiêu Dao Cơ khẽ rên rỉ một tiếng nhẹ nhõm, đôi mắt phượng từ từ mở ra.


Nàng nhìn thấy gương mặt điềm tĩnh, có chút nhợt nhạt của Thẩm Trầm Chu đang ở ngay sát sườn mình, đôi bàn tay phàm nhân của anh vẫn đang giữ chặt vai nàng để tránh cho nàng bị ngã. Sự ấm áp, an toàn từ cơ thể anh truyền sang khiến trái tim kiêu ngạo, đầy thù hận chính trị của nàng khẽ run lên một nhịp kỳ lạ.


Nhưng ngay sau đó, với thần thức nhạy bén của một cường giả Đế Cảnh dù đang bị phong ấn, Tiêu Dao Cơ đột ngột ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc biệt ẩn giấu dưới vị ngọt dịu của Hắc Sa Thảo trong lòng bát canh.


Mùi hương ấy mang theo một sự thanh khiết tối thượng, có khả năng trung hòa mọi tà độc ma đạo tàn ác nhất thế gian. Đó không phải là mùi của thảo dược phàm trần, cũng không phải linh khí của giếng cổ.


Đó là mùi máu tươi.


Tiêu Dao Cơ nhìn xuống ngón tay trỏ đang được băng bó sơ sài bằng một mảnh vải thô của Thẩm Trầm Chu, rồi nhìn bát canh ngọc bích trong tay anh. Đôi mắt phượng của nàng trợn tròn kinh ngạc, trong lòng dấy lên một luồng sóng gió bàng hoàng cực hạn hằng ngày.


Nàng run rẩy uống bát canh nóng, những đường gân đen trên cổ nàng dần biến mất, nhưng nàng kinh ngạc phát hiện trong canh có một giọt máu chứa hương thơm kỳ lạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!