Nhạc nềnShizima

Chén Trà Tĩnh Tâm: Thiết Lập Gia Quy Phàm Trần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi kiếm tàn khuyết Phượng Hoàng Kiếm của Tiêu Dao Cơ vẫn còn run rẩy, sắc bén và lạnh lẽo chỉ còn cách cổ họng của Helena chưa đầy một thốn. Tuyết lạnh bám trên thân kiếm bị hơi nóng tỏa ra từ lò sưởi đá nung chảy thành những giọt nước đỏ rực như máu, tí tách rơi xuống mặt sàn gỗ sồi cổ kính. Cùng lúc đó, dưới chân họ, con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi đang quằn quại trong cơn co giật của độc tố yêu cổ, hàm răng nhỏ nhe ra đầy tà khí đen ngòm, sẵn sàng cắn xé bất cứ sinh linh nào tiến lại gần. Sát khí của ba vị nữ cường giả sừng sững như ba ngọn núi tuyết vạn trượng, đè nặng lên không gian chật hẹp của Đại sảnh Cổ Phong Điếm, khiến các lưu dân tị nạn trong góc tối phải nín thở, không dám phát ra một tiếng động nhỏ.


Thế nhưng, hơi ấm từ những khối than củi tuyết tùng nghìn năm do bác họ Thẩm Đại Hà rèn đúc bắt đầu phát huy tác dụng tàn khốc của nó. Nhiệt lượng tinh thuần sấy khô lớp tuyết lạnh bám trên hoàng bào của Tiêu Dao Cơ, nhưng đồng thời cũng kích thích luồng hỏa độc ma đạo ẩn sâu trong đan điền của nàng bùng phát dữ dội hơn. Gương mặt tuyệt mỹ của cựu Nữ Đế Đại Viêm bỗng chốc đỏ rực, những đường gân đen trên cổ nổi lên cuồn cuộn như những con rết nhỏ. Nàng khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn, thanh thần kiếm trong tay hơi lệch đi.


Helena cũng không khá hơn. Quang ma pháp tàn lưu bao quanh nàng khi gặp hơi nóng đột ngột bị bẻ gãy, khiến các vết thương ngoài da rỉ máu tươi đậm màu ma lực bị biến đổi. Nàng cắn chặt môi, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy sự bất lực và cam chịu. Thể chất của ba nàng đang ở bờ vực sụp đổ hoàn toàn, nhưng lòng kiêu ngạo vương triều và Tâm Ma Ngưỡng tích tụ nhiều năm thù hận chính trị vẫn ép buộc họ phải giữ thế quyết tử sát sườn.


Giữa bầu không khí ngột ngạt có thể kích nổ bất cứ lúc nào ấy, Thẩm Trầm Chu vẫn đứng yên sau quầy thu ngân. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt vận dụng bài tập hít thở của Tâm pháp Tĩnh Tâm Phàm Trần do Tĩnh Nhàn sư thái truyền dạy. Nhịp tim phàm nhân của anh vốn đang đập dồn dập trước luồng sát ý ngút trời bỗng chốc trở nên cực kỳ đều đặn, gương mặt điềm tĩnh không một chút gợn sóng hồng trần. Anh khẽ chỉnh lại chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia đang đeo trên người. Sợi chỉ đỏ thêu chữ "Thẩm" trên tạp dề khẽ lóe lên một luồng từ trường vô hình ấm áp, hoàn toàn hấp thụ và trung hòa mọi uy áp tinh thần, áp lực thần thức đang điên cuồng tàn phá đại sảnh.


Trầm Chu mở mắt, khẽ bước ra khỏi quầy thu ngân. Anh không hề liếc nhìn thanh kiếm đang kề sát cổ Helena, cũng không để tâm đến nanh vuốt tà khí của Hồ Linh Nhi. Đối với anh, dù là Nữ Đế thống trị hàng triệu sinh linh hay dân tị nạn rách rưới, khi đã bước qua cánh cổng Cổ Phong Điếm, họ đều chỉ là những khách trọ đang cần một chỗ sưởi ấm và một chén nước nóng.


Anh đi đến bên lò sưởi đá lớn, múc một gáo nước Linh Tuyền Thủy tinh khiết từ chiếc xô gỗ sồi đặt bên cạnh. Nước giếng cổ không hề đóng băng, tỏa ra làn sương mờ ảo mang theo linh khí nhẹ nhàng. Trầm Chu đổ nước vào chiếc ấm đất nung cũ kỹ, ném vào đó vài lá trà Thất Tinh Thảo khô cùng một lát gừng già phàm trần. Anh đặt ấm trà lên kiềng sắt giữa lòng lửa than tuyết tùng đang đỏ rực.


"Xèo..."


Hơi nước ấm áp nhanh chóng bốc lên từ vòi ấm đất nung, mang theo mùi hương thanh khiết, ngọt dịu của Thất Tinh Thảo hòa lẫn vị cay nồng sảng khoái của gừng già. Mùi hương thảo mộc ấy nhẹ nhàng lan tỏa khắp đại sảnh, len lỏi vào từng thớ thịt, từng đường kinh mạch đang rạn nứt của ba vị nữ đế. Sức nóng phàm trần của chén trà gừng bắt đầu trung hòa bớt vị lạnh buốt của bão tuyết ngoài cửa, xoa dịu phần nào cơn bạo tẩu tinh thần trong đan điền của họ.


"Uống đi," Trầm Chu bình thản rót trà ra ba chén sứ dày giữ nhiệt, đặt lên chiếc bàn gỗ thô mộc ở trung tâm đại sảnh. "Rời khỏi quán trọ này, các vị sẽ bị bão tuyết đóng băng trong vòng nửa canh giờ. Ở lại đây, thì phải tuân thủ gia quy của phàm nhân."


Con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi ngửi thấy mùi hương ấm nồng của trà gừng, dạ dày trống rỗng của nàng phát ra tiếng kêu yếu ớt. Do yêu cổ tàn phá, bản năng hoang dã của nàng trỗi dậy. Nàng nhe răng gầm gừ, lấy đà định lao vút lên cướp lấy ấm trà nóng hổi trên tay Trầm Chu để giải tỏa cơn khát bỏng cháy.


Thế nhưng, Trầm Chu không hề tránh né. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt chén sứ dày chứa trà nóng xuống ngay trước mũi nàng cáo tuyết. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào đôi mắt cáo to tròn đầy cảnh giác: "Nóng đấy, uống từ từ thôi."


Hồ Linh Nhi khựng lại giữa chừng, luồng yêu khí đen ngòm quanh người nàng bỗng chốc bị sự dịu dàng phàm trần ấy làm cho tiêu tán. Nàng rụt cổ lại, khẽ liếm một ngụm trà nóng, hơi ấm lập tức sưởi ấm lồng ngực nhỏ bé của nàng, khiến tiếng gầm gừ chuyển thành tiếng kêu ư ử dễ chịu.


Tiêu Dao Cơ nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt phượng híp lại sắc lạnh. Nàng cảm thấy lòng tự tôn của một Nữ Đế Đại Viêm bị sỉ nhục khi một tên phàm nhân hèn mọn dám dùng trà gừng để giáo huấn mình. Nàng dồn toàn bộ hỏa linh lực tàn lưu vào đôi mắt, phóng ra một luồng uy áp tinh thần cực mạnh nhắm thẳng vào thần thức của Thẩm Trầm Chu hòng ép anh phải quỳ xuống xưng thần.


Tuy nhiên, luồng uy áp tinh thần cấp Đế Cảnh tàn lưu ấy khi chạm vào chiếc Tạp dề vải thô Thẩm Gia của Trầm Chu liền giống như đá chìm đáy bể, hoàn toàn biến mất không để lại một dấu vết. Trầm Chu vẫn đứng thẳng, đôi tay khéo léo rót chén trà thứ hai đặt trước mặt nàng: "Trà gừng sấy khô bằng than tuyết tùng, rất tốt cho hỏa độc trong người cô. Đừng cố vận công nữa, đan điền của cô không chịu nổi đâu."


Tiêu Dao Cơ bàng hoàng chấn động. Nàng không thể tin nổi một tên phàm nhân không có một tia tu vi lại có thể hoàn toàn miễn nhiễm trước uy áp thần thức của nàng. Trong lòng nàng dấy lên một mối nghi ngờ cực hạn: Tên chủ quán trẻ tuổi này thực chất là một đại năng ẩn thế giả phàm nhân, hay quán trọ này ẩn chứa một trận pháp thượng cổ có thể áp chế thần thông?


Trong lúc Tiêu Dao Cơ còn đang do dự, Helena đứng bên cạnh bỗng chốc lóe lên một tia sáng ranh ma trong mắt. Là cựu Nữ Đế Tây Thần Vực am hiểu mưu lược và ma pháp tinh thần, nàng không muốn chịu sự khống chế của bất kỳ ai. Helena lén lút vận chuyển một tia quang ma pháp mỏng như tơ nhện ẩn giấu dưới tay áo rách nát, niệm thầm một đoạn chú ngữ cổ đại hòng điều khiển trí óc phàm nhân của Thẩm Trầm Chu, biến anh thành con rối trung thành để nàng chiếm đoạt quán trọ làm nơi lánh nạn.


"Vút..."


Sợi tơ ma pháp ánh sáng mỏng manh lướt qua không trung, nhắm thẳng vào thái dương của Thẩm Trầm Chu. Đúng lúc sợi tơ ma pháp chuẩn bị chạm vào da thịt anh, chiếc la bàn cổ rỉ sét Định Thiên Nghi đặt trên quầy thu ngân đột ngột phát ra một tiếng "Coong" giòn giã như tiếng chuông đồng cổ.


Một luồng gợn sóng màu vàng kim ấm áp, rực rỡ từ dưới sàn gỗ đại sảnh bùng lên, quét qua toàn bộ không gian quán trọ. Quy tắc "Phi Vũ Lực" của kết giới cổ đại lập tức được kích hoạt toàn diện.


Sợi tơ ma pháp của Helena chưa kịp chạm vào Trầm Chu đã bị luồng gợn sóng vàng kim dập tắt hoàn toàn như bong bóng xà phòng gặp gió. Không dừng lại ở đó, luồng linh quang từ Định Thiên Nghi phản chấn cực mạnh dọc theo đường dẫn ma pháp, đập thẳng vào ngón tay của Helena.


"Á!"


Helena khẽ thốt lên một tiếng đau đớn, ngón tay ngọc ngà của nàng lập tức bị tê dại, toàn bộ linh lực ánh sáng tàn lưu trong đan điền bị một sức mạnh vô hình khóa chặt hoàn toàn. Nàng kinh hoàng lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô bên cạnh bàn ăn, đôi mắt xanh thẳm trợn tròn nhìn chiếc la bàn cổ rỉ sét đang từ từ tắt ánh sáng vàng kim.


"Ta đã nói rồi," Thẩm Trầm Chu bưng chén trà thứ ba đặt trước mặt Helena, giọng nói vẫn điềm tĩnh và ôn hòa như cũ, "Cổ Phong Điếm nghiêm cấm mọi hành vi sử dụng vũ lực. Đây là lần đầu tiên, ta chỉ cảnh cáo nhẹ. Nếu có lần sau, kết giới sẽ trực tiếp phế bỏ tu vi tàn lưu của các cô."


Đại sảnh quán trọ rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Tiêu Dao Cơ nhìn thanh Phượng Hoàng Kiếm tàn khuyết của mình đang bị một tầng linh quang vàng kim khóa chặt trên sàn gỗ, không thể nhấc lên nổi. Helena ôm lấy ngón tay tê dại, hơi thở dồn dập đầy kiêng dè. Ngay cả con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi cũng ngoan ngoãn nằm rạp xuống bàn, liếm láp chén trà gừng nóng hổi một cách ngon lành.


Ba vị nữ đế tối cao của tam quốc, những kẻ từng hô phong hoán vũ, giờ đây lại bị một tên chủ quán phàm nhân dùng một ấm trà gừng và một chiếc la bàn cổ rỉ sét ép buộc phải ngồi im lặng chung một bàn ăn, chấp nhận quy tắc phàm trần của quán trọ biên thùy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!