Đêm Tuyết Đẫm Máu: Ba Vị Nữ Đế Gõ Cửa Đêm Đông
Gió rít lên như tiếng vạn quỷ khóc hờn ngoài biên cảnh hoang vu của vùng Hoàng Sa. Đêm nay, trận bão tuyết lớn nhất trong vòng một thập kỷ qua đã đổ ập xuống ngã ba ranh giới giữa Đại Viêm Thánh Triều, Tây Thần Vực và Vạn Yêu Quốc. Cái lạnh thấu xương ăn mòn vào từng thớ thịt, biến sa mạc cát vàng ban ngày thành một nghĩa địa băng giá không một bóng người. Giữa khoảng không gian mịt mù trắng xóa ấy, chỉ có duy nhất một đốm sáng lập lòe, yếu ớt nhưng kiên cường của quán trọ Cổ Phong Điếm.
Bên trong đại sảnh, Thẩm Trầm Chu đang lặng lẽ cúi người nhóm thêm than vào lò sưởi bằng đá lớn ở trung tâm. Anh mười chín tuổi, thân hình có phần gầy gò, mặc một chiếc tạp dề vải thô bạc màu đã sờn vài góc. Tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay rắn rỏi của một kẻ quanh năm làm việc bếp núc, thoang thoảng trên người anh là mùi khói bếp hòa lẫn với hương thảo dược dịu nhẹ. Trầm Chu không có tu vi, đan điền của anh phẳng lặng như mặt hồ không một tia linh lực. Giữa một thế giới mà tu sĩ coi phàm nhân như cỏ rác, anh chỉ là một kẻ bình thường đến mức không thể bình thường hơn, kế thừa quán trọ rách nát này từ người cha mất tích bí ẩn nửa năm trước, Thẩm Thiết Sơn.
"Cạch."
Trầm Chu dùng kẹp sắt gắp thêm một khối than củi đen bóng đặt vào lòng lò sưởi. Đây là loại than củi giữ nhiệt cực tốt do bác họ Thẩm Đại Hà của anh rèn đúc thủ công từ những gốc cây tuyết tùng nghìn năm bị bão đánh đổ ngoài trấn ngoài. Nhờ lượng than củi đặc biệt này, ngọn lửa trong lò bùng lên một màu vàng cam ấm áp, xua đi cái lạnh đang không ngừng len lỏi qua những khe hở của bức tường gỗ mục nát.
Đột nhiên, từ phía góc bếp lò, một đốm sáng nhỏ màu xanh lục nhạt, chỉ to bằng nắm tay, bay vút ra ngoài. Đốm sáng ấy lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng biến hóa thành hình hài một chú mèo con tinh nghịch nhưng nhút nhát. Đó chính là Gia Bảo, linh thể thủ hộ tích tụ từ khói bếp và tình cảm gia đình trăm năm của quán trọ này. Chỉ có Thẩm Trầm Chu, người mang huyết mạch của dòng họ Thẩm, mới có thể nhìn thấy nó.
Gia Bảo không kêu thành tiếng, nhưng đốm sáng của nó đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ, điên cuồng nhấp nháy. Nó bay vòng quanh đầu Trầm Chu, phát ra những luồng ý niệm hoảng sợ tột độ.
Có sát khí cực mạnh đang tiếp cận.
Trầm Chu dừng động tác gắp than, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ híp lại. Anh đứng thẳng người, vuốt phẳng chiếc tạp dề vải thô trước ngực. Bản năng phàm nhân của anh không cảm nhận được linh lực, nhưng sống lưng anh đã bắt đầu lạnh toát—một phản ứng tự nhiên của cơ thể khi đối mặt với hiểm họa diệt thân.
"Ầm!"
Cánh cửa gỗ dày dặn của Cổ Phong Điếm, vốn được gia cố bằng xích sắt đúc nguội, bị một luồng sức mạnh cuồng bạo từ bên ngoài đánh bật ra. Gió tuyết gầm rú ùa vào đại sảnh, mang theo hơi lạnh thấu xương làm ngọn lửa trong lò sưởi chao đảo kịch liệt.
Trong làn sương tuyết mịt mù ấy, ba bóng người lảo đảo bước qua ngạch cửa.
Dẫn đầu là một nữ tử tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng sắc sảo. Nàng mặc một bộ hoàng bào màu đỏ rực rỡ của Đại Viêm Thánh Triều, nhưng lúc này bộ y phục kiêu sa ấy đã rách nát tả tơi, đẫm những vệt máu tươi đã đông cứng thành màu đen thẫm. Mái tóc đỏ rực như lửa của nàng xõa tung, đôi mắt phượng kiêu sa tràn đầy sát ý lạnh lẽo. Tay phải nàng siết chặt thanh thần kiếm tàn khuyết Phượng Hoàng Kiếm, lưỡi kiếm rỉ máu không ngừng run rẩy. Nàng chính là Tiêu Dao Cơ, cựu Nữ Đế của Đại Viêm Thánh Triều, kẻ vừa bị phản bội và truy sát trong đêm binh biến kinh hoàng.
Ngay phía sau nàng là Helena, cựu Nữ Đế của Tây Thần Vực. Nàng mang vẻ đẹp phương Tây quyến rũ với mái tóc vàng óng ả và đôi mắt xanh thẳm như đại dương. Bộ thánh y màu trắng tinh khôi của nàng bị xé rách vài mảng lớn, để lộ làn da trắng như tuyết dính đầy vết thương rỉ máu. Xung quanh cơ thể nàng, một luồng quang ma pháp yếu ớt, nhạt nhòa đang cố gắng duy trì một màng bảo vệ mỏng manh.
Dưới chân họ, một con cáo tuyết nhỏ bé với bộ lông pha trộn giữa sắc trắng tinh khôi và đỏ rực rỡ đang lết đi từng bước nặng nề. Đó là Hồ Linh Nhi, cựu Yêu Đế của Vạn Yêu Quốc, người vừa bị trúng độc yêu cổ tàn độc, buộc phải phong ấn nguyên hình thành dạng linh thú nhỏ bé để bảo toàn tính mạng. Đôi mắt cáo to tròn của nàng lộ ra vẻ hoang dã, tinh nghịch nhưng cũng đầy cảnh giác, miệng nhỏ nhe nanh vuốt, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy tà khí.
Ba vị nữ đế tối cao của tam quốc, những kẻ vốn nắm giữ quyền sinh tử của hàng triệu sinh linh, giờ đây lại cùng rơi vào trạng thái trọng thương suy kiệt tột cùng, cùng lúc gõ cửa một quán trọ phàm nhân hoang vắng.
"Là ngươi... phản đồ của thần giáo!" Tiêu Dao Cơ vừa nhìn thấy Helena, đôi mắt phượng lập tức dựng ngược lên. Sát ý bùng nổ, nàng vung thanh Phượng Hoàng Kiếm tàn khuyết chỉ thẳng vào cổ họng Helena. Hỏa độc ma đạo trong đan điền nàng bỗng chốc bạo tẩu, khiến một luồng hỏa linh lực đỏ rực, nóng bỏng phun ra từ lưỡi kiếm, thiêu rụi một mảng gỗ sàn nhà.
Helena không hề nhượng bộ, nàng cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng vận dụng chút quang ma pháp tàn lưu cuối cùng. Một chiếc khiên ánh sáng nhỏ hiện lên trước ngực nàng: "Tiêu Dao Cơ, ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng hoàng tộc Đại Viêm của ngươi lại cấu kết với tà ma phản bội đồng minh. Hôm nay ta sẽ thanh tẩy ngươi trước!"
"Gừ!"
Con cáo tuyết Hồ Linh Nhi đột ngột lao vút lên, móng vuốt nhỏ bé phóng ra những luồng yêu khí đen ngòm đầy tà ác, trực tiếp cào rách chiếc khiên ánh sáng của Helena, đồng thời muốn cắn xé cả hai nữ tử trước mặt. Sự nghi kỵ phe phái và thù hận chính trị tích tụ hàng trăm năm giữa ba nước khiến họ, dù đang cận kề cái chết, vẫn muốn ra tay tiêu diệt đối phương.
Sát khí bùng nổ cự ly gần làm rung chuyển cả đại sảnh Cổ Phong Điếm. Những cột gỗ sồi lớn bắt đầu phát ra tiếng kêu kẽo kẹt dưới sức ép của linh lực tàn lưu. Lưu dân tị nạn trốn trong góc tối hoảng sợ khóc lóc.
Giữa vòng xoáy năng lượng đáng sợ ấy, Thẩm Trầm Chu bước ra.
Anh không có tu vi, nhưng chiếc tạp dề vải thô Thẩm Gia đeo trên người đột ngột tỏa ra một luồng từ trường phàm nhân ấm áp, hoàn toàn hóa giải mọi uy áp tinh thần và áp lực thần thức nhắm vào anh. Trầm Chu bước đi điềm tĩnh, tay phải bưng một ấm trà đất nung nóng hổi tỏa khói nghi ngút, tay trái cầm chiếc kẹp sắt dọn than.
"Các vị khách nhân," giọng nói của Trầm Chu ôn hòa nhưng mang theo một sự bướng bỉnh không thể lay chuyển, "Cổ Phong Điếm có gia quy: Nghiêm cấm mọi hành vi sử dụng võ lực bên trong đại sảnh. Kẻ vi phạm sẽ phải chịu hậu quả."
"Một tên phàm nhân hèn mọn, dám quản bản đế?" Tiêu Dao Cơ lạnh lùng quát, nàng cố gắng vận công để chém bay đầu tên chủ quán to gan, nhưng ngay khi nàng nâng kiếm lên, hỏa độc ma đạo trong đan điền lập tức phản phệ dữ dội. Đường kinh mạch rạn nứt trên vai nàng nổi lên những đường gân đen ghê rợn.
"Phụt!"
Tiêu Dao Cơ phun ra một ngụm máu tươi golden-red, cơ thể tuyệt mỹ của nàng run rẩy dữ dội rồi quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, thanh Phượng Hoàng Kiếm cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng.
Cùng lúc đó, ma pháp của Helena cũng bị yêu khí đen của Hồ Linh Nhi trung hòa hoàn toàn, khiến nàng mất đi điểm tựa năng lượng, ngã nhào về phía trước. Con cáo tuyết nhỏ Hồ Linh Nhi cũng kiệt sức, yêu cổ bộc phát làm cơ thể nó co giật liên tục hằng giờ trên nền đất.
Trầm Chu thở dài một tiếng, anh không hề sợ hãi, tiến lên đặt ấm trà gừng nóng hổi lên chiếc bàn gỗ thô gần nhất. Anh cúi người, dùng kẹp sắt gắp thêm ba khối than củi giữ nhiệt của bác họ Thẩm Đại Hà ném vào lò sưởi đá. Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, ném ra một làn sóng hơi ấm tinh thuần, nhanh chóng sấy khô sương muối và xoa dịu cái lạnh thấu xương của ba vị nữ cường giả.
Nhờ hơi ấm của lò sưởi và hương gừng cay nồng từ ấm trà, đan điền đang đóng băng của họ bước đầu được xoa dịu nhẹ nhàng. Tuy nhiên, khi luồng khí nóng phàm trần chạm vào vết thương, hỏa độc và ma độc ẩn sâu trong kinh mạch của họ bắt đầu phản ứng dữ dội hơn, tạo ra những cơn đau đớn xé lòng.
Tiêu Dao Cơ nghiến răng chịu đựng cơn đau, đôi mắt phượng rực lửa giận dữ, nàng cố gắng dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để nâng kiếm. Lưỡi kiếm rỉ máu của Tiêu Dao Cơ kề sát cổ Helena, trong khi Hồ Linh Nhi nhe nanh vuốt tà khí, đe dọa phá nát sảnh chính trước khi ngã gục hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!