Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Biên Bản Hiện Trường Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn chớp đỏ xanh của xe tuần tra đặc nhiệm quét qua màn sương mù dày đặc trên sông Sài Gòn, loang loáng trên những vách dầm bê tông khổng lồ của gầm cầu Phú Mỹ. Tiếng còi hú gầm rú từ xa dội lại, xé toạc màn mưa đêm đang đổ xuống xối xả.


Hoàng Minh ngồi trong cabin chiếc "Quái Thú", bả vai trái đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm. Vết khâu rách cơ sâu sau cú nhảy dốc công trường dường như đã bục chỉ, máu tươi rỉ ra đầm đìa, thấm đẫm mảng áo bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ. Dưới sàn xe, khớp nẹp chân titan ôm sát gối trái của anh phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* khô khốc mỗi khi anh co duỗi chân để rà nhẹ chân côn. Đầu xe "Quái Thú" xệ hẳn xuống bên trái, hệ thống phuộc nhún trước đã rò rỉ cạn kiệt dầu thủy lực sau cú tiếp đất tàn khốc, khiến thước lái bị lệch nghiêm trọng.


"Minh! Tắt đèn pha ngay! Lách vào lối mòn ven bến sông, sương mù dày đặc sẽ che mắt hệ thống quét hồng ngoại của tụi nó!" Tiếng Chú Bảy gầm lên qua bộ đàm dã chiến gá trên táp-lô.


Minh không đáp, nhưng đôi bàn tay bọc găng da đua xe cũ kỹ lập tức hành động. Anh giật mạnh công tắc ngắt toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của xe. Bóng tối ập xuống, nuốt chửng chiếc bán tải bọc thép móp méo. Tận dụng năng lực "Cảm nhận rung động cơ học qua vô lăng", Minh cảm nhận từng phản lực nhỏ nhất từ mặt đường đất đá dăm trơn trượt truyền lên cột lái rơ lắc. Anh không dùng phanh chân để tránh làm sáng đèn hậu phía sau, mà nhấp nhả ga bằng phản xạ cơ bắp nẹp chân titan cực nhanh, mượn lực ghì của động cơ V6 dã chiến để hãm tốc độ xe trong im lặng.


Chiếc "Quái Thú" lầm lũi như một bóng ma cơ khí, lách qua những bụi cây dại mọc lút đầu người ven sông Sài Gòn, cắt đuôi hoàn toàn đội xe tuần tra của Đại úy Phan Lâm đang rà quét điên cuồng phía trên đường lộ lớn.


Nửa tiếng sau, chiếc xe rệu rã bò vào một con hẻm tối tăm, chật hẹp sát bờ kênh tẻ Quận 4. Minh tắt máy, để mặc chiếc xe nằm im lìm dưới tán cây trứng cá xum xuê che khuất. Anh dìu bả vai trái rỉ máu, khập khiễng bước lên những bậc thang gỗ rách nát dẫn vào căn phòng trọ tồi tàn rộng chưa đầy 10 mét vuông của mình.


Không khí trong phòng ẩm thấp, nồng nặc mùi gỗ mục và mùi dầu máy bám vào quần áo. Ánh sáng vàng vọt, tù mù từ chiếc đèn neon rỉ sét trên trần nhà rọi thẳng xuống chiếc bàn gỗ lung lay. Trên bàn, tấm ảnh thờ của Lê Mai và cậu con trai Hoàng Nam nằm lặng lẽ bên cạnh bát hương nguội lạnh. Gương mặt dịu dàng của vợ và đôi mắt sáng tròn xoe của đứa con trai nhỏ như đang nhìn xoáy vào tâm can Minh, thổi bùng ngọn lửa hận thù đang âm ỉ cháy trong lồng ngực anh.


"Minh... cậu về rồi."


Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên từ góc tối của căn phòng.


Minh giật mình, tay phải lập tức đưa xuống thắt lưng gá chặt chiếc mỏ lết lực Snap-on nặng nề. Nhưng khi bóng người bước ra dưới ánh đèn tù mù, sát khí trong mắt Minh lập tức dịu xuống.


Đó là Luật sư Phan. Người đàn ông ngoài 50 tuổi, dáng người gầy gò, mái tóc chải chuốt gọn gàng nhưng đã bạc đi rất nhiều so với 5 năm trước. Ông mặc một bộ comple màu xám sờn vai, đeo kính cận gọng vàng cũ kỹ, hai tay ôm khư khư một chiếc cặp da rỉ sét bám đầy bụi đường.


"Luật sư Phan..." Giọng Minh khàn đặc, anh buông lỏng tay khỏi chiếc mỏ lết. "Sao ông lại tìm được tới đây?"


"Tôi đã chờ cậu ở đây từ chiều," Luật sư Phan nhìn vết thương vai đang chảy máu của Minh, ái ngại bước lên một bước. "Tôi biết cậu vừa ra tù, và tôi biết cậu đang làm gì ở bến cảng này. Minh à, cậu đang đùa với lửa. Tập đoàn Vận tải Viễn Đông không phải là lũ giang hồ vặt bến bãi để cậu muốn làm gì thì làm."


Chú Bảy từ phía sau bước vào phòng, tay cầm hộp cứu thương dã chiến. Ông không nói không rằng, ấn mạnh Minh ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ, thô bạo xé toạc mảng áo bò sờn cũ để lộ vết thương vai trái đang rách miệng chỉ khâu. Chú Bảy dùng rượu đế đổ thẳng lên vết thương để sát trùng, khiến Minh nghiến chặt răng, cơ bắp toàn thân co rút mạnh, khớp nẹp chân titan dưới sàn phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* khô khốc.


"Lão Phan, ông tới đây để khuyên nó đầu hàng pháp luật sao?" Chú Bảy vừa khâu lại vết thương cho Minh bằng kim chỉ thường, vừa cộc cằn hỏi. "Năm xưa ông bào chữa cho nó, pháp luật của ông đã tống nó vào tù oan 5 năm, cướp sạch danh dự nghề nghiệp của một tay đua F1 thiên tài, và để mặc cho những kẻ sát hại vợ con nó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!"


Luật sư Phan cúi đầu, gương mặt khắc khổ hằn sâu nỗi bất lực tột cùng. Ông đặt chiếc cặp da rỉ sét lên bàn gỗ, run rẩy mở khóa đồng sét gỉ.


"Tôi chưa bao giờ tin Minh có tội," Luật sư Phan giọng nghẹn ngào. "Suốt 5 năm qua, tôi chưa từng ngừng điều tra về vụ tai nạn thảm khốc năm đó. Và hôm nay, tôi tới đây để trao lại cho cậu thứ này. Đây là vũ khí duy nhất tôi có thể giúp cậu đòi lại công lý."


Từ trong ngăn bí mật của chiếc cặp da cũ, Luật sư Phan rút ra một tập hồ sơ giấy nến đã ố vàng, rìa giấy bị cháy sém nhẹ. Trên bìa tập hồ sơ có đóng dấu mật màu đỏ của cơ quan điều tra hình sự quận năm xưa, nhưng đã bị gạch chéo bằng mực đen.


"Đây là biên bản hiện trường gốc của vụ tai nạn 5 năm trước," Luật sư Phan đẩy tập hồ sơ qua bàn gỗ về phía Minh. "Biên bản chưa bị sửa đổi chữ ký và kết quả khám nghiệm. Tôi đã phải đánh đổi cả sự nghiệp, bị tước bằng luật sư bào chữa hình sự và bị đám giang hồ truy sát suốt ba năm qua chỉ để giữ lại tập tài liệu này."


Hoàng Minh đưa bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ kỹ, run rẩy chạm vào tập hồ sơ. Anh lật từng trang giấy nến mỏng. Chú Bảy lập tức tháo chiếc kính cận viễn, cầm chiếc kính lúp kỹ thuật soi sát vào những bức ảnh đen trắng chụp lại hiện trường vụ tai nạn năm xưa trên dốc cầu vượt huyết mạch.


"Nhìn vào đây đi, Minh," Chú Bảy chỉ ngón tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng vào bức ảnh chụp mặt đường nhựa loáng nước ngay phía sau đuôi chiếc xe bốc cháy của Lê Mai. "Cậu nhìn thấy vết đen dài này không?"


Minh nheo mắt nhìn qua kính lúp. Trên nền đường nhựa đen xám, có hai vệt lốp trượt đen cháy kéo dài liên tục, song song nhau hướng thẳng vào đuôi xe của vợ con anh. Vệt lốp cực kỳ rõ ràng, cho thấy trọng tải của phương tiện gây ra nó là vô cùng lớn.


"Đây là vệt lốp phanh sao?" Minh hỏi, giọng lạnh lùng nhưng lồng ngực đang phập phồng dữ dội.


"Không! Hoàn toàn ngược lại!" Chú Bảy gằn giọng, lấy chiếc thước kẹp Mitutoyo đo đạc tỷ lệ khoảng cách gai lốp trên bức ảnh đen trắng. "Nếu là vệt lốp phanh khẩn cấp, các hạt cao su mài mòn sẽ phân bổ đậm ở điểm đầu và nhạt dần ở điểm cuối do lực phanh giảm dần hoặc bị bó cứng bánh. Nhưng vệt lốp này ngược lại: nhạt ở điểm đầu và đậm dần, miết sâu vào mặt đường nhựa ở điểm cuối ngay sát vị trí va chạm."


Đôi mắt Minh co rút lại. Bản năng của một cựu tay đua F1 và kiến thức vật lý động lực học giúp anh lập tức hiểu ra chân tướng tàn khốc.


"Vệt lốp tăng tốc..." Minh rít lên qua kẽ răng rỉ máu. "Gã tài xế đã cố tình đạp lút ga lấy đà tăng tốc trước khi đâm va trực diện vào xe của Mai."


"Chính xác!" Chú Bảy đập mạnh tay xuống bàn gỗ, khiến chiếc đèn neon trên trần nhà rung lắc bần bật. "Hơn nữa, hãy nhìn vào khoảng cách và hoa văn vạt chéo của gai lốp này đi. Đây là vệt lốp của dòng lốp chuyên dụng hạng nặng cỡ lớn. Tôi đã làm việc trong ngành cơ khí F1 hai mươi năm, tôi không thể lầm được. Đây là vệt lốp của dòng xe đầu kéo container 10 bánh hiệu International ProStar—dòng xe độc quyền được nhập khẩu và vận hành bởi Tập đoàn Vận tải Viễn Đông năm xưa!"


Sự thật tàn khốc như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn Hoàng Minh. Vụ tai nạn thiêu cháy vợ con anh không phải lỗi vô ý mất lái của một gã tài xế say rượu như truyền thông bẩn của tập đoàn đã bôi nhọ, mà là một vụ mưu sát được chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng bằng một pháo đài thép di động nặng hàng chục tấn.


"Tại sao tụi nó lại tàn ác như vậy?" Minh run rẩy nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên cổ. "Mai và cu Nam... họ có tội tình gì chứ?"


Luật sư Phan thở dài, ánh mắt rỉ máu nhìn Minh đầy thương xót.


"Minh à, cậu có biết vì sao mẹ cậu, bà Nguyễn Thị Nhàn, lại qua đời đột ngột trong lúc cậu đang thụ án tù oan không?" Giọng Luật sư Phan chùng xuống, chứa đựng một nỗi uất hận tột cùng.


Minh ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí: "Mẹ tôi... không phải bà qua đời vì bạo bệnh tuổi già sao?"


"Không phải!" Luật sư Phan đập mạnh chiếc cặp da xuống bàn. "Lúc cậu vào tù, đám đòi nợ thuê bẩn dưới trướng Hải 'Búa' và người của Viễn Đông liên tục kéo đến khủng bố căn nhà của mẹ cậu ở Quận 9. Chúng ném chất thải, sơn đỏ vào nhà mỗi đêm, đe dọa sẽ rã xác cậu trong tù nếu bà không ký vào biên bản từ bỏ quyền sở hữu bản thiết kế động cơ hybrid độc quyền của cậu để gán nợ cho Gia Bảo. Mẹ cậu đã phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, suy kiệt cả về thể chất lẫn tinh thần trước khi ngã quỵ cô độc trên giường bệnh mà không thể nhìn mặt cậu lần cuối!"


*Rắc!*


Chiếc mỏ lết lực Snap-on trong tay phải của Minh bị bóp chặt đến mức các khớp ngón tay bọc da đua xe của anh phát ra tiếng kêu răng rắc. Ngọn lửa hận thù trong lòng anh bùng cháy dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn chút lý trí khoan nhượng cuối cùng đối với luật pháp chính quy. Mẹ anh, vợ anh, con trai anh... tất cả đều bị nghiền nát dưới gót giày tàn bạo của thế lực Viễn Đông và sự phản bội của Gia Bảo.


"Gia Bảo... Viễn Đông... Trần Hùng..." Minh thầm gọi tên từng kẻ thù, giọng điệu bình thản đến đáng sợ. Đó là trạng thái "Tĩnh lặng tuyệt đối" của một sát thủ xa lộ không còn gì để mất.


"Nhưng chưa hết, Minh à," Luật sư Phan run rẩy lật đến trang cuối cùng của tập biên bản hiện trường gốc, chỉ ngón tay vào góc dưới cùng bên phải của tài liệu. "Hãy nhìn vào chữ ký phê duyệt này đi."


Tại mục "Phê duyệt dọn dẹp hiện trường khẩn cấp và bàn giao phương tiện", có một chữ ký bằng mực xanh sắc sảo, đóng dấu đỏ của sở cảnh sát quận chỉ vỏn vẹn 30 phút sau khi vụ tai nạn bốc cháy xảy ra. Thông thường, một vụ tai nạn chết người nghiêm trọng phải mất ít nhất 24 tiếng để khám nghiệm pháp y hiện trường và đo đạc quỹ đạo va chạm vật lý. Nhưng tài liệu này đã được ký lệnh dọn sạch hiện trường ngay lập tức, xóa sạch mọi dấu vết vệt lốp phanh và mảnh vỡ cơ học trước khi ban chuyên án chính quy tiếp cận.


Người ký tên phê duyệt biên bản hiện trường giả này không ai khác chính là Trung tá cảnh sát bẩn Trần Hùng.


Chân tướng đã phơi bày hoàn toàn. Trần Hùng chính là kẻ trực tiếp dùng quyền lực pháp luật để bảo kê, dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết tội ác của tập đoàn Viễn Đông năm xưa, biến vụ mưu sát tàn bạo thành một vụ tai nạn giao thông thông thường để tống Minh vào tù oan sai.


"Biên bản hiện trường giả này..." Minh cầm tờ tài liệu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. "Nó chính là chiếc thòng lọng sẽ siết chặt cổ Trần Hùng."


"Cậu định làm gì?" Luật sư Phan lo lắng hỏi.


"Tôi sẽ ép gã phải tự mình lộ diện," Minh đứng dậy, mặc lại chiếc áo khoác bò sờn cũ che đi vết thương vai vừa khâu lại. Khớp nẹp chân titan kêu tạch tạch dưới sàn nhà sàn gỗ rách nát. "Trần Hùng rất sợ bị tước quân tịch và khởi tố hình sự. Tập tài liệu này chính là đòn bẩy tâm lý cực mạnh buộc gã phải tung toàn lực đối đầu trực diện với tôi trên tuyến cao tốc liên bang."


Đúng lúc đó, từ phía dưới con kênh tẻ Quận 4, tiếng còi hơi trầm đục của một chiếc cano tuần tra đường sông bất ngờ rú vang dồn dập, ánh đèn pha cực mạnh quét thẳng qua khe hở của cửa sổ gỗ căn phòng trọ tối tăm, rọi sáng tấm ảnh thờ sũng nước mưa của Lê Mai và cu Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!