Nẹp Thép Và Bản Vẽ
Cơn bão đêm vẫn gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của bến cảng Quận 4, trút những luồng nước lạnh buốt xuống mặt đường Đoàn Văn Bơ sũng nước. Minh ngồi gục trên băng ghế sau chiếc Toyota Crown cũ nát của Lâm 'Sắt', mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu và mùi rỉ sét nồng nặc. Khớp gối chân trái của anh đã hoàn toàn mất cảm giác, sưng phồng lên như một quả bóng nước dưới lớp quần jean rách đẫm bùn. Cú J-Turn điên cuồng trong con hẻm chật hẹp vừa rồi đã vắt kiệt chút lực tàn cuối cùng của cơ đùi bị liệt nhẹ. Gò má phải của anh vẫn rỉ máu từ vết cắt của mảnh kính vỡ, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với cơn co thắt dữ dội từ bả vai trái—nơi vết rách cơ sâu đang âm ỉ cháy như có ai đổ axit vào.
Lâm 'Sắt' tắt máy xe trong một con hẻm tối tăm sát bờ kênh tẻ Đoàn Văn Bơ. Chú Bảy đỡ Minh xuống, bờ vai gầy guộc của ông cụ run lên dưới sức nặng của gã thanh niên cao lớn. Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét ngụy trang bằng tấm biển hiệu phòng khám nha khoa đã bạc màu. Chú Bảy gõ nhịp ba ngắn một dài. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc, hé mở ra một luồng ánh sáng vàng vọt nồng nặc mùi cồn sát trùng trộn lẫn khói thuốc lá rẻ tiền.
Bác sĩ Nghĩa xuất hiện sau làn khói thuốc mịt mù. Dáng người ông ta cao gầy, gương mặt hốc hác đầy những nếp nhăn hằn sâu của một kẻ từng trải qua những năm tháng đen tối nhất của thế giới ngầm Sài Gòn. Đôi mắt sau gọng kính tròn cổ điển quét nhanh qua vết thương của Minh, lạnh lùng và thực dụng.
"Lại là thằng què này," Nghĩa càu nhàu, giọng khàn đặc vì khói thuốc. "Lần này là bao nhiêu?"
"Khâu lại cho nó. Không sử dụng thuốc mê sâu," Chú Bảy gằn giọng, ném một xấp tiền mặt nhăn nheo lên chiếc bàn gỗ đầy vết ố dầu. "Nó cần giữ nguyên phản xạ thần kinh để còn cầm vô lăng."
Nghĩa liếc nhìn xấp tiền, nhếch mép cười nhạt rồi ra hiệu cho Minh nằm lên chiếc giường sắt dã chiến. Ánh đèn neon rỉ sét trên trần nhà nhấp nháy liên tục, hắt những bóng đen dài loang lổ lên bức tường ẩm mốc nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
"Mày biết cái giá của việc không gây mê sâu chứ, Hoàng Minh?" Bác sĩ Nghĩa vừa nói vừa đeo đôi găng tay cao su màu vàng ố, tay kia lăm lăm chiếc kìm y tế kẹp chặt cây kim khâu cong vút. "Vết rách cơ vai trái của mày rất sâu, lách sát vào tận xương bả vai do lực giật vô lăng lúc va chạm. Khớp gối trái thì bị tràn dịch và rách bao khớp nhẹ do lực phản chấn quá lớn từ bàn đạp côn cứng của chiếc xe kéo dã chiến. Nếu tao tiêm thuốc tê liều cao, hệ vận động của mày sẽ bị liệt tạm thời trong ba ngày. Nhưng nếu khâu sống... mày có thể ngất đi vì sốc đau."
Minh không nói gì. Anh rút chiếc găng tay da đua xe cũ rách khỏi túi áo khoác bò, cuộn tròn lại rồi cắn chặt giữa hai hàm răng. Đôi mắt anh dán chặt vào chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang đung đưa trên sợi dây chuyền inox trước ngực. Ánh vàng trắng trầy xước của chiếc nhẫn là mỏ neo duy nhất giữ cho tâm trí anh không sụp đổ trước cơn bão táp đau đớn sắp tới.
"Bắt đầu đi," Minh rít qua kẽ răng bọc da găng tay.
Mũi kim đầu tiên đâm xuyên qua lớp da thịt rách nát ở vai trái. Cơn đau buốt nhói dội ngược lên não bộ như một luồng điện cao thế. Toàn bộ cơ thể Minh căng cứng, các thớ cơ ở bắp tay nổi cuồn cuộn dưới lớp da sạm nắng. Trán anh đẫm mồ hôi lạnh, từng giọt lớn lăn dài xuống vệt máu khô trên gò má. Nhưng anh không hề hét lên, cũng không hề run rẩy. Sự tập trung cực hạn của một cựu tay đua F1 chuyên nghiệp giúp anh cô lập cơn đau vào một góc khuất của não bộ, nhường chỗ cho hình ảnh rực lửa của vụ tai nạn năm xưa hiện về như một liều thuốc kích thích sát ý.
Bác sĩ Nghĩa lạnh lùng thực hiện từng đường khâu dứt khoát. Chiếc kìm y tế kẹp chặt, kéo căng sợi chỉ khâu chuyên dụng xuyên qua thớ cơ vai trái bị rách rỉ máu. Mỗi nhịp kéo là một lần Minh phải gồng mình chịu đựng, bả vai trái co rút dữ dội. Nghĩa vừa làm vừa quan sát phản xạ cơ mặt của Minh, khẽ gật đầu tự đắc về tay nghề của mình.
"Ý chí của mày khá đấy," Nghĩa lẩm bẩm, tay vẫn không ngừng chuyển động. "Nhưng chân trái của mày thì không ổn rồi. Bao khớp gối đã bị rách, nếu mày cứ tiếp tục đạp côn cứng của những chiếc xe độ dã chiến mà không có thiết bị hỗ trợ, mày sẽ bị phế hoàn toàn cái chân này trước khi kịp báo thù."
Chú Bảy bước lại gần, đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ dài sứt sẹo. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là những thanh hợp kim titan sáng loáng, được cắt gọt tinh xảo từ bộ phận cánh đuôi của một chiếc máy bay trực thăng phế liệu mà Chú Bảy đã cất công thu gom từ bãi phế liệu của Hùng 'Mập'.
"Đây là bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan," Chú Bảy nói, giọng trầm xuống đầy nghiêm túc. "Tao và lão Nghĩa đã tính toán kỹ. Khung xương cơ học này sẽ ôm sát từ đùi xuống bắp chân của mày, cố định hoàn toàn khớp gối bị chấn thương theo đúng Phương pháp cố định xương chân bằng nẹp cơ học, nhưng vẫn cho phép cổ chân cử động tự do thông qua một khớp lò xo chịu lực phản hồi cơ học."
Bác sĩ Nghĩa bắt đầu lắp ráp bộ nẹp trực tiếp lên chân trái của Minh. Những đai khóa bằng da bò dày được siết chặt quanh đùi và bắp chân, ép chặt xương chân trái bị chấn thương vào khung nẹp titan. Khớp lò xo titan phát ra những tiếng 'tạch tạch' cơ học khô khốc mỗi khi Minh thử co duỗi chân.
"Bộ nẹp này sẽ bù đắp 80% lực đạp chân côn bị mất của mày," Nghĩa vừa siết đai vừa giải thích. "Khi mày đạp xuống, lò xo sẽ nén lại tích lũy năng lượng. Khi nhả ra, lực phản hồi của titan sẽ đẩy ngược chân mày lên, giúp mày dồn số Heel-and-Toe cực nhanh mà không cần tốn nhiều lực cơ đùi. Nhưng cái giá phải trả là lực siết đai quá chặt sẽ gây đau nhức âm ỉ xương ống chân. Mày chỉ được đeo nó tối đa ba tiếng liên tục."
Minh cố gượng dậy, với tay lấy chiếc kìm siết đai khóa để tự mình điều chỉnh độ căng của lò xo. Nhưng ngay khi anh vừa gồng lực bả vai trái để siết đai, vết rách cơ vai vừa khâu xong đột ngột co rút mạnh. Một cơn đau buốt xé thịt dội lên khiến bàn tay anh mất cảm giác, chiếc kìm rơi keng xuống sàn xi măng lạnh ngắt. Vết khâu ở vai trái bắt đầu rỉ máu đỏ tươi thấm qua lớp băng gạc trắng.
"Đừng có bướng, thằng ranh!" Chú Bảy quát, cúi xuống nhặt chiếc kìm rồi tự tay siết chặt đai khóa cho Minh. "Mày muốn rách chỉ khâu để lão Nghĩa phải khâu lại lần nữa hả?"
Sau khi hoàn thành việc cố định chân, Minh tập tễnh bước xuống giường. Bộ nẹp titan lộ ra ngoài ống quần jean rách gối, phát ra tiếng kêu cơ khí giòn giã dưới mỗi bước đi. Dù đau buốt, anh vẫn có thể đứng vững bằng cả hai chân mà không bị khuỵu xuống.
Họ nhanh chóng quay trở lại xưởng cơ khí rỉ sét ở Quận 4 dưới sự hộ tống lặng lẽ của Lâm 'Sắt'. Cơn bão vẫn chưa dứt, nước mưa dột từ mái tôn dốc xuống sàn xưởng thành những dòng nhỏ. Trong góc xưởng, bộ khung gầm của chiếc bán tải bọc thép "Quái Thú" đang nằm im lìm trên bệ nâng thủy lực, trông như bộ xương của một con quái vật thời tiền sử đang chờ đợi được hồi sinh.
"Muốn chiếc 'Quái Thú' này chịu được những cú húc trực diện ở tốc độ cao mà không bị vặn xoắn sắt xi, chúng ta phải gia cố khung gầm bằng thép chữ H," Chú Bảy vừa nói vừa bật máy hàn khí trơ TIG. "Khung gầm nguyên bản của xe thương mại rất mỏng, chỉ cần một cú tông nhẹ từ xe bọc thép của đối phương là cabin sẽ biến dạng ép chết mày ngay."
Chú Bảy kéo mặt nạ bảo hộ xuống, tay cầm mỏ hàn TIG bắt đầu thực hiện Phương pháp hàn gia cố chống vặn xoắn khung gầm. Những tia lửa điện màu xanh neon rực sáng xé toạc bóng tối của xưởng xe, phát ra tiếng rít chói tai. Dưới bàn tay điêu luyện của cựu thợ máy F1, những thanh giằng chéo bằng thép ống cường lực chịu lực nén lớn dần dần được hàn chặt vào các điểm chịu lực cốt lõi của sắt xi. Đường hàn vảy cá siêu mịn màu xanh titan hiện ra hoàn hảo, không hề có một lỗ khí hay vết nứt nhiệt nào.
"Nhìn kỹ chưa?" Chú Bảy đưa mỏ hàn cho Minh. "Đường hàn thứ hai bên sườn phải là của mày. Khung gầm gia cố thép chữ H này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Lệch một milimet, lực vặn xoắn khi ôm cua ở tốc độ 150km/h sẽ bẻ gãy toàn bộ hệ thống treo trước."
Minh đón lấy mỏ hàn TIG nặng nề bằng tay phải. Bả vai trái bị thương của anh run lên bần bật dưới áp lực gồng lực giữ thăng bằng. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại trong tích tắc để kích hoạt trạng thái tĩnh lặng cực hạn. Nhịp tim anh hạ xuống ổn định. Khi mở mắt ra, đôi tay anh hoàn toàn bất động, vững chãi như một gá đặt cơ khí chuyên nghiệp.
Minh kéo mặt nạ xuống, bắt đầu bấm cò hàn. Luồng hồ quang xanh rực bùng lên. Anh di chuyển mỏ hàn TIG dọc theo khe hở giữa thanh giằng và sắt xi với tốc độ đều đặn, tính toán chính xác lưu lượng khí argon bảo vệ mối hàn. Từng vảy hàn kim loại đông đặc lại, xếp chồng lên nhau thành một đường thẳng tắp, mịn màng và hoàn mỹ không kém gì đường hàn của Chú Bảy.
Chú Bảy đứng bên cạnh gật đầu nể phục: "Bản năng cơ khí của cha mày vẫn nằm nguyên trong máu mày, Hoàng Minh."
Khi mối hàn cuối cùng nguội đi, Chú Bảy tắt máy hàn, tháo mặt nạ bảo hộ lộ ra gương mặt đầy lo âu. Ông cụ bước lại gần bệ kỹ thuật, tay cầm một bản vẽ thiết kế động cơ hybrid cũ nát đã ố vàng.
"Khung gầm đã gia cố xong chịu lực, bộ nẹp chân của mày cũng đã hoàn thành," Chú Bảy thở dài, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng. "Nhưng tao phải cảnh báo mày điều này. Để khối động cơ V6 của chiếc 'Quái Thú' có thể chịu nổi áp suất tăng áp cực hạn lên đến 2.5 Bar mà không bị thổi gioăng hay nổ lốc máy, chúng ta bắt buộc phải có một bộ trục khuỷu siêu bền."
Minh nhíu mày, tay siết chặt vô lăng da lộn của chiếc xe kéo cũ bên cạnh.
Chú Bảy nhìn thẳng vào mắt Minh, gằn từng chữ: "Bộ trục khuỷu bằng hợp kim Titanium-Aluminide siêu nhẹ từ chiếc xe đua F1 cũ của mày là linh kiện duy nhất trên đời này làm được điều đó. Nhưng hiện tại, nó đang bị giam giữ nghiêm ngặt bên trong Kho bảo mật số 4 cảng Khánh Hội của Hải 'Búa'. Đột nhập vào đó lúc này... không khác nào tự sát."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!