Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Xác Xe Trong Nghĩa Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông đêm bến cảng trút xuống dòng kênh Tẻ một màn nước đen ngòm, lạnh buốt. Từng hạt mưa nặng hạt quật liên hồi vào mái tôn rách của những dãy nhà sàn ọp ẹp ven sông, át đi cả tiếng còi tàu hàng vọng lại từ phía cảng Khánh Hội. Hoàng Minh đi trong bóng tối, chiếc áo khoác bò sờn cũ sũng nước dán chặt vào bả vai phải vẫn còn nhức mỏi sau trận đụng độ với đám đàn em Hải 'Búa'. Mỗi bước tiến về phía trước của anh đều kèm theo một nhịp khập khiễng nặng nề. Khớp gối chân trái bị sưng tấy do chấn thương cũ bị lực phản chấn chiều nay hành hạ, đau buốt như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua lớp băng gạc quấn chặt dưới ống quần jean rách.


"Anh Minh, anh ráng chút xíu nữa. Qua khỏi dốc cầu Tân Thuận là tới địa bàn của ông Hùng 'Mập' rồi. Lối đó có đường tắt đi luồn dưới gầm cầu, né được mấy chốt tuần tra của tụi giang hồ cảng," Tèo vừa đi vừa thì thầm, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sũng nước để che đi gương mặt lấm lem. Một tay cậu nhóc ôm khư khư chiếc bộ lọc gió thể thao cũ rỉ sét nhặt lậu từ bãi container Viễn Đông, tay kia cẩn thận đỡ lấy khuỷu tay Minh mỗi khi anh bước hụt trên nền đất đỏ nhão nhoét.


Minh không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Bàn tay phải của anh đút sâu vào túi áo khoác, ngón tay luồn qua sợi dây chuyền inox, miết nhẹ lên bề mặt trầy xước của chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng. Hơi lạnh từ kim loại truyền qua da thịt, xoa dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập vì đau đớn và sát ý đang âm ỉ cháy trong lồng ngực. Ký ức về vụ tai nạn rực lửa năm xưa lại hiện về trong tiếng sấm rền vang. Tiếng thét xé lòng của Lê Mai, tiếng khóc nghẹn của cu Nam trước khi chiếc xe bị ngọn lửa bùng cháy từ chiếc xe tải nặng nuốt chửng... Minh nhắm mắt lại trong tích tắc, hít một hơi thật sâu làn không khí nồng nặc mùi dầu máy và khói bụi công nghiệp của vùng ven Quận 7. Anh tự nhủ bản thân phải tỉnh táo. Muốn rửa sạch án oan, muốn bắt kẻ chủ mưu Gia Bảo và tập đoàn Viễn Đông phải đền tội, anh bắt buộc phải có một vũ khí bọc thép đủ mạnh. Và móng vuốt của con quái thú đó đang nằm trong bãi phế liệu phía trước.


Bãi phế liệu xe hơi của Hùng 'Mập' hiện ra như một nghĩa địa cơ khí khổng lồ rộng hàng ngàn mét vuông, nằm biệt lập sát rìa sông Sài Gòn. Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, những chồng xác xe hơi tai nạn, xe tải cũ nát rỉ sét xếp chồng lên nhau như những bức tường thép quái dị, vươn những bộ khung xương sắt thép trơ trọi lên trời đêm. Không khí nơi đây đậm đặc mùi rỉ sắt, axit từ bình ắc quy cũ rò rỉ và mùi mỡ bò đóng cặn lâu năm.


"Chỗ này có nuôi chó nghiệp vụ đi tuần đêm," Tèo dừng lại sát hàng rào lưới thép gai hai lớp của bãi phế liệu, ghé sát tai Minh cảnh báo. "Tụi nó hung dữ lắm, chỉ cần nghe tiếng động lạ là sủa vang cả vùng. Anh đợi con chút, con lẻn qua góc lưới rách bên hông bẻ khóa cổng phụ cho anh vào tàng hình."


Minh chưa kịp ngăn cản, bóng dáng gầy nhom của Tèo đã nhanh chóng luồn lách qua khe hở của hàng rào lưới thép gai. Cậu nhóc di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang giữa những chồng lốp xe cũ. Nhưng chưa đầy hai phút sau, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ bóng tối của một chiếc xe tải rã xác. Hai ánh mắt xanh lét, sắc lạnh của một con chó Becgie lai lớn xuất hiện. Con thú nhe hàm răng nhọn hoắt, chuẩn bị lao vào bóng dáng đang đứng khựng lại vì hoảng sợ của Tèo.


"Tèo, rút lui ngay!" Minh rít khẽ qua kẽ răng, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực ra lệnh.


Tèo giật nảy mình, lập tức lùi lại, trượt chân ngã nhào trên bãi bùn nhão. Cậu nhóc hoảng hốt bò lê lết ngược trở ra qua khe hở lưới thép, quần áo rách thêm vài vệt dài, mặt cắt không còn giọt máu. Con chó Becgie lao đến sát hàng rào, sủa vang những tiếng đanh thép dội vào vách kim loại rỉ sét xung quanh. Ánh đèn pin từ chòi gác trung tâm lập tức quét mạnh về phía tiếng sủa.


"Đứa nào lảng vảng ngoài đó? Cút ngay không tao thả xích cho chó cắn chết mẹ tụi bây giờ!" Giọng nói cộc cằn, ngái ngủ của Sang 'Đen'—gã bảo vệ ca đêm của bãi phế liệu—vang lên gắt gao. Gã bước ra khỏi chòi gác, tay cầm dùi cui điện đang xẹt những tia lửa xanh lét chói tai, vai đeo chiếc đèn pin tuần tra cỡ lớn.


Minh kéo Tèo vào bóng tối của một bụi cây dại ven đường, giữ chặt bả vai thằng bé để giữ im lặng. Nhãn quan chiến thuật của cựu tay đua F1 nhanh chóng phân tích tình hình. Sang 'Đen' là bảo vệ biến chất, kẻ nổi tiếng hám tiền và đang ngầm nhận hối lộ của Hải 'Búa' để tuồn các xác xe vi phạm ra ngoài rã xác bán phụ tùng lậu. Đối đầu bằng vũ lực với gã lúc này chỉ khiến cảnh sát bẩn Trần Hùng chú ý. Minh cần một cuộc đàm phán lạnh lùng.


Anh chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, bước chân trái khập khiễng nện nặng nề xuống nền đất dốc, thu hút hoàn toàn ánh đèn pin của Sang 'Đen'.


"Lại là thằng què nào đây?" Sang 'Đen' rọi thẳng ánh đèn pin vào gương mặt hốc hác, lạnh lùng của Minh. Gã nhíu mày, tay ghì chặt chiếc dùi cui điện đang kêu rè rè liên tục. "Bãi phế liệu đóng cửa rồi. Muốn bán ve chai thì sáng mai quay lại. Bước thêm bước nữa là tao báo cảnh sát bẩn hốt xác mày đó!"


Minh dừng lại cách Sang ba bước chân. Gương mặt anh không hề có một chút biểu cảm sợ hãi, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy gã bảo vệ biến chất. Anh đưa tay vào túi áo khoác bò, chậm rãi rút ra một tờ tiền mệnh giá năm trăm ngàn đồng sờn cũ—số tiền ít ỏi cuối cùng anh tích lũy được từ những ngày lao động cải tạo trong tù. Anh đặt nhẹ tờ tiền lên mặt chiếc cân đĩa thủy lực cổ rỉ sét đặt ngay cạnh bốt bảo vệ.


"Tôi không đến bán ve chai. Tôi đến lấy lại chiếc Ford Ranger cũ của tôi," Minh nói, giọng anh trầm lạnh, đều đều như tiếng động cơ hoạt động ở vòng tua thấp.


Sang 'Đen' nhìn tờ năm trăm ngàn, yết hầu gã khẽ giật một cái. Sự tham lam hiện rõ trong đôi mắt ti hí dưới vành mũ lưỡi trai cáu bẩn. Gã nhổ một bãi nước bọt, nhếch mép cười khẩy đầy tham lam: "Năm trăm ngàn? Mày giỡn mặt với tao hả thằng què? Chiếc Ranger đó là xe tang tai nạn bị cảnh sát giam giữ lậu ở đây. Đại ca Hải 'Búa' đã dặn kỹ không cho ai đụng vào. Muốn tao mở cổng phụ lúc nửa đêm thế này, ít nhất phải có chiếc nhẫn vàng trên cổ mày, hoặc là... khai ra vị trí cái xưởng cơ khí nát của lão Bảy Quận 4 đang trốn phế bảo kê."


Ánh mắt Minh bỗng chốc co rụt lại. Khớp gối chân trái sưng tấy đột ngột dội lên một cơn đau buốt gắt gao do tư thế đứng lệch trọng tâm quá lâu, nhưng sát khí tỏa ra từ cơ thể anh lại khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống. Anh bước lên một bước sát sạt gã bảo vệ, bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ chộp lấy cổ tay đang cầm dùi cui điện của Sang 'Đen'. Lực bóp từ bàn tay từng giữ vô lăng F1 ở tốc độ 300km/h mạnh đến nỗi khiến các khớp xương của Sang phát ra tiếng kêu răng rắc.


"Á... buông... buông tay ra thằng chó!" Sang 'Đen' la lên, chiếc dùi cui điện rơi bộp xuống vũng bùn nhão, tắt ngấm tia lửa.


Minh ép tờ tiền năm trăm ngàn thứ hai xuống bàn cân đĩa, dí sát gương mặt lạnh lùng đầy vết phong trần của mình vào mặt Sang. Giọng anh thì thầm sát tai gã, đanh thép và mang theo áp lực tâm lý cực hạn của một kẻ không còn gì để mất:


"Luật im lặng của bến bãi, chắc mày biết rõ hơn tôi. Nhận một triệu này, mở cổng phụ cho tôi vào trong mười lăm phút. Mày vẫn là gã bảo vệ ca đêm vô tội ngủ quên. Còn nếu mày muốn báo cho Hải 'Búa' hay Trần Hùng... thì hãy tự hỏi xem cái mạng của mày có kịp giữ trước khi tụi nó đến đây dọn dẹp bịt đầu mối hay không."


Sát khí thực chiến của một cựu tù nhân vừa ra tù khóa chặt lấy ý chí kháng cự của Sang 'Đen'. Gã bảo vệ biến chất run rẩy bần bật, nhìn hai tờ năm trăm ngàn trên bàn cân, rồi nhìn xuống chiếc dùi cui điện đang chìm trong bùn đất. Gã biết gã què này không nói đùa. Những kẻ có đôi mắt tĩnh lặng như băng thế này sẵn sàng bẻ gãy cổ gã trước khi tiếng còi cảnh sát kịp vang lên.


"Được... được rồi... mười lăm phút thôi đó!" Sang 'Đen' run giọng thỏa hiệp, nhanh tay giật lấy hai tờ tiền nhét vào túi quần, rồi dùng chùm chìa khóa vạn năng mở vội chiếc khóa xích sắt rỉ sét của cánh cổng phụ bến bãi. Gã huýt sáo một tiếng ra hiệu cho con chó Becgie lùi lại vào bóng tối.


Minh buông tay ra, khẽ ra hiệu cho Tèo bám sát. Họ nhanh chóng bước vào bên trong nghĩa địa container và xác xe hơi khổng lồ.


Từng bước đi trên nền đất đỏ ngập nước mưa bão của Minh là một sự tra tấn thể xác thực tế. Khớp gối chân trái khập khiễng rệu rã, phản lực từ những cú đâm va chiều nay dội ngược lên cột sống khiến bả vai phải của anh cũng mỏi nhức tột cùng. Minh phải dùng tay phải ghì chặt vào đùi trái để mượn lực nâng chân lên, cắn răng chịu đựng cơn đau thắt dội ngược lên não mà không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


"Anh Minh, hướng này! Chiếc Ranger của anh bị tụi nó vứt ở góc cuối bãi, sát mép sông sạt lở," Tèo dẫn đường, luồn lách qua những chồng xác xe tải nặng rã xác.


Họ dừng lại trước một đống đổ nát của những chiếc xe bị tai nạn nát đầu. Nằm sâu dưới lớp bạt phủ mục nát bám đầy rêu mốc là chiếc Ford Ranger Wildtrak đời 2018 màu xám nhám—chiếc xe cũ của Minh bị tịch thu sau vụ tai nạn thảm khốc 5 năm trước.


Nhìn thấy chiếc xe, lồng ngực Minh thắt lại. Những ký ức rực lửa lại ùa về dữ dội. Đây từng là chiếc xe anh dùng để chở Lê Mai và cu Nam đi chơi mỗi cuối tuần chặng đua. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống sắt vụn rệu rã. Phần đầu xe bị đâm móp méo sâu, kính chắn gió vỡ nát hoàn toàn, toàn bộ lớp sơn ngoại hình bị bong tróc, bám đầy bụi than bến cảng và rỉ sét đỏ quạnh.


Minh bước tới, bàn tay bọc găng da đua xe run run vuốt dọc theo sườn xe sần sùi. Anh quỳ một chân xuống bãi bùn nhão, mặc kệ cơn đau buốt ở khớp gối trái đang hành hạ, ghé sát đèn pin rọi vào hệ thống gầm xe.


"Khung gầm nguyên bản... chưa gia cố chịu lực," Minh thầm đánh giá bằng tư duy cơ khí sắc bén của một tay đua chuyên nghiệp. Bộ khung sắt xi nguyên bản bằng thép dập mỏng của dòng xe thương mại thông thường này đã bị vặn xoắn nhẹ sau vụ va chạm năm xưa. Nếu muốn biến nó thành một quái thú bọc thép có khả năng húc bay rào chắn và chịu được lực va đập trực diện ở tốc độ trên 100km/h, anh và Chú Bảy bắt buộc phải hàn gia cố thêm các thanh giằng chéo bằng thép ống cường lực chịu lực nén lớn dọc theo sắt xi.


"Anh Minh! Mau lên xem khoang máy nè anh!" Tiếng gọi thảng thốt của Tèo cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh.


Minh gượng dậy, bước khập khiễng đến bên đầu xe. Tèo đã dùng hết sức lực gầy nhom để cậy nắp capo móp méo lên. Minh cầm chiếc đèn pin tuần tra, rọi luồng ánh sáng trắng quét nhanh qua khoang động cơ bám đầy mạng nhện và bụi dầu đen sì.


Giây khắc luồng ánh sáng dừng lại ở trung tâm lốc máy, Hoàng Minh hoàn toàn bàng hoàng đứng chết lặng. Toàn thân anh như đông cứng lại dưới cơn mưa bão lạnh buốt của Sài Gòn đêm muộn.


Khoang máy trống rỗng ở phần trục khuỷu.


Bộ trục khuỷu nguyên bản bằng hợp kim Titanium-Aluminide siêu nhẹ siêu cứng—linh kiện cốt lõi tháo từ chiếc siêu xe đua F1 cũ của anh, di vật thiêng liêng duy nhất chứng minh cho danh dự và công nghệ đua xe đỉnh cao của anh—đã bị tháo rã thô bạo. Những vết cắt bằng đèn khò oxy-acetylene nham nhở, cháy sém đen quạnh xung quanh bệ đỡ lốc máy cho thấy kẻ tháo dỡ đã hành động vô cùng tàn nhẫn để cướp đi khối thép vô giá đó.


"Mất rồi..." Giọng Minh khàn đặc, nghẹn lại trong cổ họng.


Bàn tay bọc găng da của anh siết chặt lấy thành capo móp méo đến mức các thớ da bọc ngoài rách rưới kêu lên ken két. Không có bộ trục khuỷu F1 chịu lực cực cao đó, khối động cơ hybrid của chiếc 'Quái Thú' tương lai sẽ không bao giờ có thể hoạt động ở vòng tua máy trên 10,000 vòng/phút mà không bị gãy gập trục khuỷu lập tức khi Turbo hoạt động ở áp suất nén cực hạn 2.5 Bar. Kế hoạch báo thù tốc độ cao của anh đã bị chặt đứt ngay từ móng vuốt đầu tiên.


"Đứa nào dám tháo bộ phận này?" Minh quay ngoắt lại nhìn Sang 'Đen' đang lén lút đứng cảnh giới ngoài lối đi hẹp, ánh mắt anh đỏ ngầu sát khí.


Sang 'Đen' giật nảy mình trước cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của Minh. Gã xua tay lia lịa, run rẩy phân bua: "Tao... tao không biết! Chiếc xe này lúc kéo về đây đã bị người của tập đoàn Viễn Đông rã xác lấy đồ rồi. Tao nghe tụi thợ máy nói... bộ trục khuỷu F1 gì đó của mày đã bị găm giữ riêng và đưa về cất giấu nghiêm ngặt tại kho hàng số 4 cảng Khánh Hội để làm linh kiện dự phòng cho đội xe container lậu của tụi nó!"


Lời khai của Sang 'Đen' như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Minh, nhưng cũng đồng thời vạch rõ một lộ trình nguy hiểm mới. Kho hàng số 4 cảng Khánh Hội cũ—đại bản doanh bảo kê của Hải 'Búa' và là vùng cấm an ninh được bảo vệ nghiêm ngặt nhất bến cảng Quận 4.


"Anh Minh..." Tèo lo lắng nhìn Minh, tay ôm khư khư chiếc bộ lọc gió cũ. "Kho số 4 đó canh gác kỹ lắm, có cả đội an ninh vũ trang của Cường 'Đen' tuần tra liên tục ca đêm. Mình vô đó là tự sát đó anh."


Minh im lặng không trả lời. Anh chậm rãi hạ nắp capo móp méo của chiếc Ranger xuống, tiếng kim loại va chạm vang lên trầm đục trong màn mưa bão. Anh đưa tay lên cổ, nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên sợi dây chuyền inox, cảm nhận hơi lạnh của kim loại đang thấm sâu vào da thịt.


Một triệu đồng đã mất, bộ khung xe Ranger cũ nát chưa gia cố đã tìm thấy, nhưng trái tim cơ khí của nó—bộ trục khuỷu F1—đang nằm sâu trong sào huyệt của kẻ thù. Minh biết, anh không còn đường lui. Muốn hồi sinh con quái thú bọc thép này, anh bắt buộc phải đột nhập vào tử địa bến cảng.


"Tèo, thu xếp đồ đi," Minh lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt hướng thẳng về phía những ánh đèn pha quét mạnh đang rà soát dọc tuyến đường Nguyễn Tất Thành sát bãi phế liệu ngoài kia. "Chúng ta phải đưa bộ khung gầm này về xưởng của Chú Bảy ngay trong đêm nay. Hải 'Búa' đang tới rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!