Trục Vớt Bóng Ma
Mưa bão vẫn trút xuống mặt sông Sài Gòn những luồng nước xối xả, lạnh buốt. Giữa màn đêm đen kịt của khu vực ụ tàu ngầm Ba Son, chiếc ghe máy vỏ lãi của Quốc 'Chèo' lầm lũi trôi tự do theo dòng nước triều đang dâng cao. Động cơ Toyota 2JZ độ chế chân vịt dã chiến đã được tắt hoàn toàn để tránh tiếng nổ pô thu hút sự chú ý. Quốc 'Chèo' đứng ở đuôi ghe, hai chân trần bám chặt vào mạn gỗ trơn trượt, tay ghì chặt chiếc chèo gỗ dài để lách qua những bụi lục bình lớn bám đầy váng dầu thải đen ngòm. Bản năng của một dân chài sông nước cả đời bám sông giúp gã định vị được những góc tối tăm nhất dưới gầm cầu tàu gỗ rỉ sét của xưởng đóng tàu cũ Ba Son Quận 4.
Trên ghe, Hoàng Minh ngồi dựa lưng vào mạn thuyền ẩm ướt. Cơn sốt cao từ vết thương vai trái nhiễm trùng tuy đã hạ bớt nhờ bát thuốc Nam của Chú Bảy, nhưng thể chất của anh vẫn ở trạng thái suy kiệt hoàn toàn. Mỗi hơi thở của Minh phả ra luồng hơi nóng hổi giữa không khí lạnh ngắt của đêm bão. Dưới lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ bám đầy dầu mỡ, bả vai trái của anh sưng tấy tấy đỏ, nóng ran như lửa đốt. Vết khâu rách cơ sâu hoắm bị ngấm nước thải bẩn thỉu dưới cống ngầm đã đứt chỉ hoàn toàn, rỉ ra dòng mủ vàng trộn lẫn máu đỏ tươi ấm nóng, thấm đẫm qua lớp băng gạc dày cộm bọc băng keo điện đen.
*Tạch... tạch...*
Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan phát ra tiếng kêu khô khốc mỗi khi Minh cố gắng co duỗi chân để giảm bớt cơn chuột rút đang hành hạ cơ đùi bị liệt nhẹ. Lực phản hồi từ lò xo dội ngược một luồng điện đau buốt dọc theo xương ống chân lên thẳng đại não, khiến Minh phải nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra. Anh đưa bàn tay phải run rẩy bọc găng da đua xe cũ lên cổ, miết chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh từ kim loại trơn nhẵn truyền vào lồng ngực hoạt động như một mỏ neo tâm lý cuối cùng, giữ cho nhịp tim anh ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút, ép sát ý điên cuồng bùng cháy trong đầu xuống dưới lăng kính tĩnh lặng tuyệt đối.
"Minh, nghe rõ không con?" Giọng nói khàn đặc của Chú Bảy vang lên từ chiếc tai nghe không dây siêu nhỏ dắt bên tai phải của Minh. Chú Bảy không đi cùng, chú ở lại xưởng dã chiến ven sông để thiết lập hệ thống sấy khô điện và theo dõi đàm thoại cảnh sát. "Đèn pha của cano tuần tra đang rà quét rất gắt sát mép nước ụ tàu ngầm. Thằng Hải 'Búa' biết mày giấu xe ở đó. Mày chỉ có chưa đầy mười lăm phút để móc xích tời vào khung sườn trước khi nước triều dâng đỉnh điểm nuốt chửng hoàn toàn khoang máy."
"Tôi nghe rõ, Chú Bảy," Minh khàn giọng đáp qua micro cài cổ áo. Giọng anh lạnh lùng, không chút dao động bất chấp cơn đau thể xác đang cào xé.
Lâm 'Sắt' ngồi ở khoang giữa ghe, tay ôm khư khư chiếc motor tời điện Warn 12V và cuộn cáp thép tời chịu lực mười tấn bọc nhựa chống mài mòn. Gương mặt bầm tím vì bị tra tấn của Lâm co rúm lại dưới những hạt mưa bão quật thẳng vào mắt. Gã lo lắng nhìn Minh: "Anh Minh, bả vai của anh thế kia sao lặn xuống nước lạnh nổi? Để em lặn cho. Em tuy không rành kết cấu gầm của 'Quái Thú' nhưng mò mẫm một hồi chắc cũng móc được xích."
"Không được," Minh dứt khoát gạt đi, tiếng kêu tạch tạch của nẹp chân titan lại vang lên. "Thước lái của xe đang lệch mười lăm độ sang trái, phuộc nhún trước bên phải gãy nứt hoàn toàn làm xệ hẳn đầu xe sát đất. Khung gầm chữ H tao gia cố chịu lực nén va va chạm có hai điểm móc xích nằm sâu dưới bệ đỡ động cơ V6. Mày không rành kết cấu, lặn xuống nước đục ngầu váng dầu lúc đêm tối sẽ không thể nào tìm được điểm chịu lực chuẩn xác. Nếu móc lệch, khi tời điện Warn kéo căng lực kéo mười tấn, nó sẽ giật gãy nát toàn bộ hệ thống lái sườn trước của xe."
Quốc 'Chèo' khẽ rít nhẹ răng, ghì chèo lái cho chiếc ghe máy áp sạt vào một bệ gỗ rỉ sét của ụ tàu ngầm bỏ hoang. Ngay phía trên đầu họ, luồng ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc đèn pha cao áp của cano tuần tra Hải 'Búa' quét mạnh mẽ qua mặt nước sông, chỉ cách mạn ghe vỏ lãi chưa đầy năm mét. Ánh đèn pha rọi sáng rực những hạt mưa bão bay chéo, quét sạt liên tục dọc theo các ụ tàu ngầm rỉ sét.
"Nằm xuống!" Quốc 'Chèo' thì thầm gắt gao.
Minh và Lâm 'Sắt' lập tức dán chặt thân người xuống sàn ghe sũng nước bẩn bám đầy váng dầu thải đen ngòm để ngụy trang. Minh nín thở, bả vai trái tỳ xuống sàn gỗ lạnh ngắt khiến vết thương nhiễm trùng rách cơ vai sâu bị kích thích đau buốt dại tột cùng, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một khoảng sàn gỗ ẩm ướt. Anh nghiến răng chịu đựng, mắt dán chặt vào luồng sáng quét sạt qua nóc cabin chiếc 'Quái Thú' đang nằm im lìm dưới làn nước sông đục ngầu, chỉ nhô lên một phần nhỏ của kính chắn gió bọc lưới thép.
Khi luồng ánh đèn pha cao áp vừa quét qua hướng khác, Quốc 'Chèo' nhanh tay lách ghe vào góc chết tăm tối dưới gầm cầu tàu gỗ bỏ hoang. Không gian dưới gầm cầu tàu tối tăm, nồng nặc mùi gỗ mục, mùi hóa chất thải bẩn thỉu và tiếng nước sông vỗ bì bõm vào các cột trụ thép rỉ sét.
"Đến điểm rồi. Nước triều đang dâng cao lắm, ngập quá nửa kính chắn gió rồi," Quốc 'Chèo' nói, tay giữ chặt ghe vào cột trụ gỗ.
Minh không chần chừ. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác bò sờn cũ bọc đầy máu, chỉ mặc chiếc áo thun đen bó sát lộ ra bả vai trái sưng tấy tấy đỏ nghiêm trọng. Anh nhét tập biên bản hiện trường gốc của Luật sư Phan bọc trong túi nilon chống nước sâu vào ngăn khóa kéo bên trong đai nẹp lưng titan.
"Lâm 'Sắt', chuẩn bị tời điện Warn. Khi tao giật dây cáp hai lần, mày lập tức nhấn nút tời kéo chậm," Minh ra lệnh, giọng run rẩy nhẹ vì cái lạnh của bão đêm bắt đầu thấm vào da thịt sốt.
"Anh Minh... cẩn thận," Lâm 'Sắt' lo lắng gật đầu, tay luồn sợi cáp thép tời chịu lực mười tấn qua ròng rọc dã chiến gá trên dầm gỗ ụ tàu.
Minh hít một hơi thật sâu, cô lập hoàn toàn cơn đau thể xác bằng trạng thái tinh thần tĩnh lặng tuyệt đối. Anh thả mình xuống làn nước sông Sài Gòn đen ngòm, lạnh buốt.
*ÙM...*
Làn nước lạnh ngắt như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào vết thương nhiễm trùng rách cơ vai trái của Minh. Cơn đau buốt dại tột cùng khiến anh suýt chút nữa đã há miệng sặc nước sông bẩn. Minh cắn chặt răng, cố gắng kiểm soát nhịp tim bằng cách nghĩ đến chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên cổ. Dưới làn nước sông đục ngầu bám đầy váng dầu thải bẩn thỉu, tầm nhìn của anh hoàn toàn bằng không. Mọi di chuyển đều phải dựa vào năng lực cảm nhận rung động cơ học và xúc giác nhạy bén của một cựu tay đua chuyên nghiệp.
Minh lặn sâu xuống gầm trước bên phải chiếc 'Quái Thú'. Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân titan dưới áp lực nước phát ra những tiếng kêu tạch tạch cơ học nhỏ, mút chặt lấy bắp chân bị liệt nhẹ của anh. Anh dùng bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ rà quét dọc theo bệ đỡ sắt xi của xe. Đầu xe móp méo nặng nề sau cú nhảy dốc công trường Quận 7, phần phuộc nhún trước bên phải gãy nứt hoàn toàn làm đầu xe xệ sát đất, mài sâu xuống lớp bùn lầy mịn dưới đáy ụ tàu.
Minh phải dùng tay không bới lớp bùn lầy đen ngòm, nồng nặc mùi lưu huỳnh để tìm kiếm điểm móc xích chịu lực của khung gầm chữ H gia cố. Cơn thiếu oxy bắt đầu hành hạ lồng ngực Minh, phổi anh nóng rát như muốn nổ tung dưới áp lực nước sông dâng cao. Bả vai trái bị nhiễm trùng hoàn toàn mất lực, anh chỉ có thể dùng một tay phải bọc găng da để luồn sợi cáp thép tời chịu lực mười tấn qua khe hẹp của sắt xi.
*VÙM... VÙM...*
Tiếng động cơ diesel của cano tuần tra Hải 'Búa' đột ngột vang lên sát sạt ngay phía trên đầu Minh. Luồng ánh sáng trắng từ đèn pha cao áp quét mạnh mẽ xuyên qua mặt nước đục ngầu, rọi sáng những vệt dầu thải loang lổ ngay sát vị trí Minh đang lặn.
Minh nín thở, dán chặt thân người sát vào lốp trước trái xẹp sát vành mâm của 'Quái Thú' để ngụy trang. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự rung động cơ học của dòng nước chấn động truyền qua mạn xe bọc thép. Cano tuần tra đang neo đậu ngay phía trên ụ tàu ngầm, đàn em Hải 'Búa' đang nẹt pô Yaz rà quét ráo riết.
Lồng ngực Minh đau thắt dữ dội vì thiếu khí. Vết thương vai trái bị ngấm nước sông bẩn thỉu bắt đầu đau buốt dại, rỉ mủ vàng trộn lẫn máu tươi loang ra làn nước xung quanh. Anh biết mình chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi ngất xỉu vì ngạt thở.
Bằng một nỗ lực phi thường lấn át nỗi đau thể xác, Minh dùng tay phải ghì chặt móc xích tời, luồn mạnh qua lỗ khuyết chịu lực trên dầm chữ H bọc thép.
*CẠCH!*
Móc xích đã khớp hoàn hảo vào khung sườn chịu lực. Minh giật mạnh sợi cáp thép hai lần để ra hiệu cho Lâm 'Sắt', rồi đạp mạnh chân nẹp titan phát ra tiếng tạch tạch dưới nước để ngoi lên mặt nước.
*ÀO...*
Minh nhô đầu lên mặt nước dưới gầm cầu tàu gỗ, hớp lấy hớp để làn không khí lạnh ngắt của đêm bão. Khí lưu huỳnh bốc lên từ bùn lầy làm anh ho sặc sụa, bọt mép trộn lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe môi hốc hác.
"Móc được chưa anh Minh?" Lâm 'Sắt' thì thầm gắt gao, tay gạt công tắc kích hoạt motor tời điện Warn 12V.
"Rồi... kéo chậm thôi... lốc máy đang nứt nhẹ... không được nổ máy xe," Minh thở dốc dồn dập, tay bám chặt vào cột trụ gỗ rỉ sét để giữ thăng bằng.
Lâm 'Sắt' nhấn nút tời kéo chậm. Sợi cáp thép tời chịu lực mười tấn bọc nhựa bắt đầu căng cứng lên như một sợi dây đàn quá cỡ, phát ra những tiếng kêu *kít... kít...* cơ học chói tai dưới sức căng cực đại. Chiếc "Quái Thú" bọc thép nặng hai tấn rưỡi, cộng thêm lượng nước sông ngập đầy bên trong cabin, đang tạo ra một lực cản uốn cực lớn vặn xoắn hệ thống treo trước của xe.
*RƠ... RẮC...*
Tiếng dầm gỗ của ụ tàu rỉ sét kêu rên rỉ dưới lực kéo quá tải. Đuôi xe bán tải bắt đầu từ từ nhích lên khỏi lớp bùn lầy mịn dưới đáy sông, tạo ra những bong bóng khí lớn sủi bọt váng dầu đen ngòm.
"Anh Minh! Motor tời bị nóng quá, bốc khói rồi!" Lâm 'Sắt' hốt hoảng la lên, tay chỉ vào khoang tời điện đang bốc lên làn khói trắng khét lẹt do xe ngậm nước quá nặng.
Minh quét nhanh mắt ước lượng khoảng cách milimet. Đúng vậy, cabin xe ngậm đầy nước sông đang làm tăng trọng lượng xe lên gần bốn tấn, vượt quá giới hạn chịu tải kéo của tời điện dã chiến. Nếu tiếp tục kéo cưỡng bức, tời sẽ nổ tung hoặc giật sập toàn bộ dầm gỗ ụ tàu Ba Son bỏ hoang.
"Dừng tời lại khẩn cấp!" Minh ra lệnh.
Anh giật lấy chiếc xà beng bọc thép từ tay Quốc 'Chèo', cắn răng chịu đau bả vai trái rách cơ, lặn xuống nước một lần nữa. Khớp nẹp chân titan của anh phát ra tiếng tạch tạch cơ học dồn dập khi anh đạp nước tiếp cận sườn xe 'Quái Thú'.
Minh dùng xà beng nậy mạnh vào khe cửa sườn bên trái của cabin xe bán tải. Cửa sườn bị móp méo nặng nề sau các trận va chạm trước đó đã bị kẹt chặt. Minh dồn toàn bộ lực kéo từ bắp tay phải chịu lực và phản lực nẹp chân titan để bẩy mạnh.
*CẠCH... XOẢNG!*
Tấm kính cường lực cửa sườn bị áp lực xà beng ép vỡ vụn, dòng nước sông bẩn thỉu ngập đầy bên trong cabin lập tức phun xối xả ra ngoài qua khe hở lớn, làm giảm tải trọng kéo cho chiếc xe một cách nhanh chóng.
Minh ngoi lên mặt nước, thở dốc: "Kéo tiếp đi Lâm!"
Lâm 'Sắt' tiếp tục nhấn nút tời Warn. Sợi cáp thép căng rít lên kéo chiếc xe bán tải bọc thép dã chiến từ từ bò lên sàn gỗ rỉ sét của ụ tàu ngầm Ba Son bỏ hoang. Đầu xe xệ sát đất bên phải do hỏng phuộc nhún mài sát xuống mặt sàn gỗ phát ra những tiếng kêu ken két khô khốc.
Phía ngoài sông, chiếc cano tuần tra của đàn em Hải 'Búa' nghe thấy tiếng động cơ tời điện kêu rít cơ học, lập tức quay ngoắt đầu cano hướng thẳng luồng ánh sáng đèn pha cao áp cực mạnh rọi thẳng vào cửa gỗ nhà xưởng Ba Son bỏ hoang.
"Có biến ngoài bến tàu! Quét đèn pha vào ụ tàu ngầm nhanh lên!" Tiếng đàn em Hải 'Búa' gầm rú chỉ huy vang dội qua màn mưa bão xối xả.
Luồng ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc đèn pha cao áp quét mạnh mẽ, quét sạt liên tục dọc theo các ụ tàu ngầm Ba Son, rà quét từng mét vuông mặt nước sông sũng nước mưa để truy tìm dấu vết chiếc xe bọc thép "Quái Thú" đang bị nhấn chìm dưới ụ tàu. Ánh đèn pha rà quét nguy hiểm quét sạt qua nóc cabin chiếc xe bán tải xám nhám nhô lên khỏi mặt nước, chỉ cách đúng vài milimet.
Ngay khi phần đuôi xe vừa nhô lên khỏi mặt nước sông đen ngòm, sợi cáp thép tời chịu lực mười tấn đột ngột căng rít lên như một sợi dây đàn quá cỡ, rồi một tiếng *CRACK* kim loại mỏi nứt vỡ khô khốc, chói tai vang lên giữa màn mưa đêm, báo hiệu sợi cáp đang đứt dần từng tao thép dưới sức nặng hai tấn rưỡi của lớp giáp bọc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!