Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Cơn Sốt Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vẫn gầm rú ngoài sông Sài Gòn, quật những luồng gió buốt lạnh vào vách tôn rỉ sét của căn nhà sàn dột nát nằm sâu trong khu nhà ổ chuột ven sông Sài Gòn. Tiếng mưa đổ sầm sập trên mái tôn dốc tạo thành những âm thanh chói tai, dồn dập như tiếng gầm rú của một khối động cơ tăng áp bị ép xung quá hạn.


Trong không gian chật hẹp chưa đầy mười mét vuông, mùi gỗ mục ngấm nước sông bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với mùi dầu hỏa tù mù từ chiếc đèn bão treo lơ lửng trên xà nhà. Hoàng Minh nằm trên chiếc phản gỗ cũ kỹ, thân hình cao lớn của anh co rúm lại dưới lớp chăn mỏng sờn rách.


Cơn sốt cao lâm sàng đang thiêu đốt anh từ bên trong. Toàn thân anh nóng rực như thể đang bị giam cầm trong khoang cabin bốc cháy của vụ tai nạn thảm khốc năm xưa. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng dòng nước bẩn từ đường cống ngầm vẫn còn bám vệt trên gò má hốc hác, đầy những vết sẹo khâu co rút.


"Lửa... Mai ơi... bế cu Nam ra... lùi xe lại..."


Minh lầm bầm trong cơn mê sảng, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ kỹ của anh run rẩy đưa lên cổ, các ngón tay co quắp bấu chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh buốt từ chiếc nhẫn vàng trắng trầy xước truyền vào lòng bàn tay nóng bỏng, hoạt động như một mỏ neo tâm lý cuối cùng ngăn không cho ý thức của anh hoàn toàn chìm vào hố sâu tăm tối của ký ức rực lửa.


"Nằm yên! Thằng điên này! Mày muốn đứt hết chỉ khâu ở vai hay sao?"


Một bàn tay thô ráp, nồng nặc mùi dầu máy và khói thuốc súng chộp lấy cổ tay Minh, ấn mạnh xuống phản gỗ. Chú Bảy đứng bên cạnh giường, gương mặt muối tiêu khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn lo toan dưới ánh đèn bão tù mù. Bộ đồ công nhân màu xanh rách rưới của ông sũng nước mưa, bám đầy bùn đất đen ngòm từ đường cống ngầm bến cảng.


"Tèo! Mang thêm rượu đế với thau nước ấm lại đây cho tao! Nhanh lên!" Chú Bảy gầm lên, giọng khàn đặc vì khói thuốc và hơi ẩm bão đêm.


"Dạ, dạ! Con có ngay đây Chú Bảy!"


Tèo hớt hải chạy vào từ gian ngoài, hai tay bưng một thau nhôm nước ấm bốc hơi nghi ngút và một chai rượu đế loại mạnh mua vội từ tiệm tạp hóa đầu hẻm. Gương mặt cậu nhóc 16 tuổi tái mét vì lo sợ, đôi mắt sáng lém lỉnh thường ngày giờ đây đờ đẫn khi nhìn thấy dòng máu đỏ tươi trộn lẫn mủ vàng đang rỉ ra đầm đìa từ bả vai trái của Minh.


Vết thương rách cơ sâu hoắm sau cú giật ly tâm của sợi cáp tời tại ụ tàu Ba Son đã bị nhiễm trùng nghiêm trọng. Làn nước thải bẩn thỉu nồng nặc khí lưu huỳnh dưới lòng đất cống ngầm đã ngấm sâu vào các sợi cơ bị đứt, biến bả vai trái của Minh thành một khối sưng tấy, nóng đỏ và tấy tấy đỏ lan rộng đến tận xương quai xanh.


Chú Bảy dứt khoát dùng kéo cắt phăng mảng áo khoác bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ của Minh. Ông đổ trực tiếp nửa chai rượu đế mạnh lên vết thương hở để sát trùng.


*XÈO...*


"Hự..."


Minh giật nảy người, một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn uất nghẹn lại nơi cổ họng. Thân hình anh căng cứng như một sợi cáp thép bị tời điện kéo căng hết công suất. Cơn đau buốt từ cồn sát trùng dội thẳng lên đại não mạnh đến mức mắt anh trợn trừng, đồng tử co rút lại dưới ánh đèn dầu.


"Cắn chặt cái này vào! Đừng có cắn vào lưỡi!" Chú Bảy nhét một cuộn băng gạc sạch vào miệng Minh, rồi dùng khăn thấm rượu đế liên tục lau khắp lồng ngực và hai bên nách của anh để hạ sốt khẩn cấp.


"Chú Bảy... vai anh Minh sưng to quá... Liệu anh ấy có bị liệt tay không chú?" Tèo khóc lóc van xin, hai bàn tay gầy nhom run rẩy vắt chiếc khăn ấm đắp lên trán Minh. "Tại con... tại con dẫn đường cống ngầm ngập nước bẩn nên anh Minh mới bị thế này..."


"Không phải tại mày, thằng ranh!" Chú Bảy càu nhàu, tay vẫn thoăn thoắt dùng gạc thấm mủ từ vết rách vai. "Nếu không có đường cống của mày, cả tao, mày với thằng Lâm 'Sắt' đã bị đạn súng trường của thằng Trần Hùng bắn nát gáo ở ụ tàu rồi. Thằng Minh mạng nó lớn, nhưng vết thương này ngấm nước thải bẩn quá lâu, các sợi cơ vai trái bị viêm tấy nặng. Tao đã bảo không được gồng lực bẻ lái lệch thước lái, nó không nghe. Giờ thì hay rồi, di chứng này sẽ làm giảm ít nhất ba mươi phần trăm lực bẻ lái của vai trái nó trong suốt các trận chiến sắp tới."


Nói rồi, Chú Bảy quay sang bê bát nước thuốc Nam đắng ngắt, đen kịt được sắc từ lá thuốc dã chiến mua ngầm từ phòng khám chui của Bác sĩ Nghĩa. Mùi ngai ngái, đắng ngòm của lá thuốc bốc lên hòa cùng hơi nước bão lạnh ngắt dội vào vách tôn.


"Nào, uống cái này đi thằng điên. Thuốc Nam hạ sốt, tiêu viêm dã chiến của lão Nghĩa. Không có cái này, đêm nay mày sẽ co giật đến nổ não," Chú Bảy đỡ đầu Minh lên, ép anh phải uống.


Minh nhíu mày, bản năng cảnh giác của một tay đua khiến anh khẽ đẩy nhẹ bát thuốc ra bằng cánh tay phải chịu lực còn cử động được. Đầu óc anh quay cuồng, nhưng ý chí thép vẫn cố giành lại quyền kiểm soát thể xác.


"Chú Bảy... nước triều... triều cường... đang lên đúng không?" Minh khàn giọng hỏi, giọng nói thều thào nhưng ánh mắt rực lên sát ý lạnh lùng.


"Mày nằm yên cho tao! Giờ này còn triều cường cái gì!" Chú Bảy gằn giọng, ấn vai Minh xuống phản gỗ.


"Không... Chú Bảy... Chú nghe tôi nói..." Minh cắn răng, cơn đau từ bả vai trái khiến mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. "Nước sông Sài Gòn... triều cường đêm nay dâng cao hơn dự kiến... Lúc nãy dưới cống ngầm, nước đã dâng đến ngực. Chiếc 'Quái Thú'... nó đang bị giấu ngập nước một nửa sườn dưới ụ tàu ngầm Ba Son. Nếu nước dâng quá ca-pô, hệ thống điện sườn vừa được đấu nối trực tiếp dã chiến sẽ bị nước mặn ăn mòn hoàn toàn. Khối động cơ V6 hybrid... bộ trục khuỷu F1 tôi vừa cướp được... tất cả sẽ hóa thành sắt vụn vô dụng!"


"Tao biết! Nhưng mạng mày quan trọng hơn cái đống sắt bọc giáp đó!" Chú Bảy quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và lo lắng. "Mày nhìn lại cái vai của mày đi! Chỉ khâu đứt hết, thịt thối rữa ra rồi! Mày muốn chết để vợ con mày dưới suối vàng nhìn mày với bộ dạng này hả?"


Lời nói của Chú Bảy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Minh. Anh im lặng, ánh mắt dán chặt vào chiếc nhẫn cưới treo trên cổ. Đúng vậy, anh không thể chết. Anh chưa bắt Gia Bảo phải đền tội, chưa lật đổ được tập đoàn Viễn Đông. Nhưng nếu mất đi chiếc "Quái Thú", anh sẽ không còn vũ khí nào để thực hiện kế hoạch báo thù tốc độ cao.


Sự giằng xé nội tâm bùng lên dữ dội trong lòng gã quái xế. Minh dứt khoát gạt tay Chú Bảy ra, cố gượng dậy bám vào vách gỗ sàn của nhà sàn để bước đi. Anh phải quay lại Ba Son. Anh phải trục vớt chiếc xe trước khi triều cường dâng đỉnh điểm vào lúc rạng sáng.


"Anh Minh! Đừng mà anh Minh! Con lạy anh!" Tèo ôm chặt lấy hông Minh, khóc lóc thảm thiết. "Anh nằm xuống đi! Vết thương vai rách miệng thêm rồi kìa! Máu chảy ra kìa anh ơi!"


Minh phớt lờ lời van xin của Tèo. Anh dịch chuyển chân trái sang bên sườn phản gỗ để đứng dậy. Nhưng ngay khi bàn chân trái vừa chạm đất, một cơn đau buốt kinh hoàng dội ngược từ xương bánh chè lên thẳng đại não.


*RẮC... CẠCH!*


Bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan ôm sát bắp chân của anh đã bị lệch khớp khóa cơ học do bùn đất dầm cống ngầm bám chặt vào các rãnh trượt lò xo. Khớp nẹp bị khóa cứng ở góc bốn mươi lăm độ, không thể co duỗi thẳng chân để chịu lực nâng thân người nặng nề của anh.


Minh mất thăng bằng hoàn toàn. Thân hình cao lớn của anh ngã nhào xuống sàn gỗ rách nát, đầu gối phải đập mạnh xuống bệ gỗ phát ra tiếng động lớn.


"Thấy chưa! Tao đã bảo mà!" Chú Bảy đứng bật dậy, giật lấy bát thuốc Nam đặt mạnh xuống bàn gỗ, tiếng gõ cơ khí của bát nhôm dội vào không gian tĩnh lặng. "Bộ nẹp chân của mày bị kẹt cát dăm bến cảng rồi! Mày có giỏi thì tự lết đi Ba Son bằng hai bàn tay đi!"


Minh nằm phục dưới sàn nhà sàn lạnh ngắt, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới cơn sốt cao hành hạ. Anh cắn chặt môi đến mức rỉ máu để tiêu biến cơn đau buốt xương ống chân.


Nhìn vào chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên cổ, Minh hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang đập loạn xạ hạ xuống ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút. Anh kích hoạt trạng thái tinh thần tĩnh lặng tuyệt đối để cô lập cơn đau thể xác.


Sử dụng phương pháp cố định xương chân bằng nẹp cơ học mà cha anh đã ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ tay, Minh dùng bàn tay phải bọc găng da đua xe luồn xuống dưới ống quần jean rách gối. Anh sờ dọc theo khung titan, tìm đến khớp lò xo cơ học đang bị kẹt cát dăm.


Anh biết, nếu không nắn lại khớp nẹp ngay lập tức, các sợi dây chằng chân trái bị liệt nhẹ của anh sẽ bị kéo căng quá mức, gây tổn thương dây thần kinh vĩnh viễn.


Minh dùng ngón tay cái ấn mạnh vào chốt định vị bằng titan, đồng thời dùng gót chân phải đạp mạnh vào phần gót chân trái để tạo lực phản chấn cơ học ngược chiều.


*TẠCH! TẠCH!*


Tiếng kim loại gãy giòn giã và tiếng lò xo phản hồi lực nén mạnh vang lên giòn giã dưới sàn nhà sàn. Khớp khóa cơ học của bộ nẹp chân titan đã được nắn thẳng trở lại hoàn hảo, giải phóng khớp gối chân trái của Minh khỏi trạng thái khóa cứng.


Cơn đau buốt dội ngược từ nẹp chân lên não khiến Minh nhắm nghiền mắt, toàn thân run rẩy nhẹ trong tích tắc trước khi anh lấy lại được thăng bằng.


"Chú Bảy... đưa bát thuốc cho tôi," Minh khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng chứa đựng một ý chí kiên định không thể lay chuyển.


Chú Bảy nhìn Minh, thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông biết, một khi Minh đã đưa ra quyết định bằng ánh mắt tĩnh lặng ấy, không một ai trên đời này có thể cản được anh, kể cả cái chết.


Chú Bảy bê bát thuốc Nam lại, đỡ Minh dậy. Minh dứt khoát bưng bát thuốc đắng ngắt uống cạn trong một hơi, không hề nhíu mày dù chỉ một cái.


"Uống xong rồi thì nằm yên đó cho tao ba tiếng đồng hồ để thuốc ngấm hạ sốt," Chú Bảy càu nhàu, dùng băng gạc bọc băng keo điện đen cố định chặt lại vết rách vai trái của Minh. "Trong vòng ba tiếng này, tao với thằng Cu Lỳ sẽ chuẩn bị sẵn tời điện Warn và cáp thép tời chịu lực mười tấn trên ghe máy của thằng Quốc 'Chèo'. Rạng sáng nay, khi triều cường bắt đầu rút nhẹ, tao với mày sẽ đi trục vớt chiếc 'Quái Thú'. Nhưng bả vai trái của mày tuyệt đối không được gồng lực bẻ lái, nghe rõ chưa?"


"Tôi rõ rồi, Chú Bảy. Cảm ơn chú," Minh khẽ gật đầu, nhắm mắt lại để dưỡng sức.


Thuốc Nam bắt đầu phát huy tác dụng. Cơn sốt cao lâm sàng của Minh bắt đầu hạ nhiệt từ từ, mang lại một cảm giác mát rượi dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Anh chìm vào một giấc ngủ ngắn không mộng mị, sấy khô bớt những ký ức rực lửa đau đớn trong đầu.


Thời gian chậm rãi trôi qua dưới cơn mưa bão rả rích ngoài sông Sài Gòn. Nước triều cường bắt đầu dâng cao nhanh hơn dự kiến, tiếng nước sông vỗ bì bõm sát sạt vào hệ thống cột gỗ nhà sàn nghe rõ mồn một.


Đúng ba tiếng sau, Minh mở mắt. Cơn sốt đã hoàn toàn biến mất, để lại một thể trạng suy kiệt nhưng đầu óc cực kỳ tỉnh táo, nhạy bén trở lại. Anh gượng dậy, co duỗi chân trái thử lực phản hồi của nẹp titan phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* cơ học giòn giã, hoạt động tốt.


Bả vai trái của anh vẫn còn đau nhức dữ dội và hoàn toàn mất lực bẻ lái, nhưng anh biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.


"Chú Bảy, đến giờ rồi. Chúng ta phải đi trục vớt xe," Minh bước xuống phản gỗ, đeo găng da đua xe cũ vào tay phải chịu lực.


Chú Bảy từ gian ngoài bước vào, tay cầm chiếc đèn pin tuần tra vỏ sắt đã được bọc nilon chống nước. Gương mặt ông cụ nghiêm nghị, không chút đùa cợt.


"Ghe máy của thằng Quốc 'Chèo' đã đợi sẵn dưới bến sông sau nhà sàn. Thằng Lâm 'Sắt' cũng đã hồi phục dã chiến để hỗ trợ vận hành tời điện. Đi thôi," Chú Bảy nói nhanh.


Minh đi khập khiễng theo sau Chú Bảy ra phía cửa sau dẫn xuống bến sông. Tèo đứng bên cửa sổ canh gác vòng ngoài, tay cầm chiếc ná thun tự chế bám đầy bụi dầu mỡ.


Nhưng ngay khi Minh vừa đặt chân lên bậc cầu thang gỗ sũng nước dẫn xuống ghe máy, một tiếng động lạ từ phía bờ sông dội ngược vào tai anh qua phản xạ cảm âm vô tuyến nhạy bén.


*VÙM... VÙM... VÙM...*


Đó là tiếng động cơ diesel đường thủy cỡ lớn hoạt động ở vòng tua thấp, tiếng chân vịt chém nước sông phát ra những âm thanh trầm đục, đều đặn rình rập ngoài lòng sông Sài Gòn hoang vắng.


"Anh Minh! Chú Bảy! Khoan đã!"


Tiếng thì thầm hớt hải của Tèo từ phía cửa sổ nhà sàn dội ngược lại, giọng cậu nhóc run rẩy tột độ vì sợ hãi.


Minh khựng lại, dán chặt lưng vào vách tôn rỉ sét của nhà sàn. Anh đưa mắt nhìn qua khe hở của vách gỗ sờn cũ hướng thẳng ra phía ụ tàu Ba Son bỏ hoang cách đó khoảng ba trăm mét dưới màn mưa bão trắng xóa.


Từ phía khúc cua sông Sài Gòn, một chiếc cano tuần tra bọc thép hạng nhẹ màu đen tuyền, không bật đèn định vị đường thủy, đang lầm lũi di chuyển chậm rãi dọc theo các ụ tàu bỏ hoang sát mép nước Ba Son.


Trên mũi cano, hai tên đàn em của Hải 'Búa' mặc áo mưa đen cáu bẩn, tay lăm lăm súng ngắn tự chế và đèn pha cao áp cực mạnh.


*XẸT... XẸT...*


Luồng ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc đèn pha cao áp quét mạnh mẽ, quét sạt liên tục dọc theo các ụ tàu ngầm Ba Son, rà quét từng mét vuông mặt nước sông sũng nước mưa để truy tìm dấu vết chiếc xe bọc thép "Quái Thú" đang bị nhấn chìm dưới ụ tàu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!