Bóng Đêm Đường Cống
Ánh đèn pha cao áp từ ba chiếc xe tuần tra bọc thép của Trung tá Trần Hùng rọi thẳng vào kính chắn gió sũng nước của chiếc "Quái Thú", biến màn mưa bão trắng xóa thành một bức tường ánh sáng chói lòa, nhức nhối. Tiếng còi hú dồn dập rít lên, đè bẹp cả tiếng gió bão gầm rú ngoài sông Sài Gòn. Những họng súng trường đen ngòm thò ra ngoài cửa kính bọc thép của xe cảnh sát tuần tra bẩn, khóa chặt mọi lối thoát hiểm duy nhất của ụ tàu Ba Son Quận 4.
Trong khoang cabin chật hẹp, Hoàng Minh ghì chặt vô lăng bằng bàn tay phải bọc găng da đua xe sờn cũ. Bả vai trái của anh đã hoàn toàn mất cảm giác, chỉ còn lại một khối đau nhức nóng bỏng dội ngược lên đại não theo từng nhịp đập của tim. Vết thương rách cơ sâu hoắm sau cú giật ly tâm của sợi cáp tời vừa rồi đã xé toạc hoàn toàn những đường chỉ khâu dã chiến. Máu đỏ tươi ấm nóng tuôn ra đầm đìa, thấm đẫm qua lớp gạc mỏng, nhuộm đỏ lòm một mảng lớn chiếc áo khoác bò sờn rách bám đầy dầu mỡ công nghiệp.
*Tạch... tạch...*
Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan phát ra tiếng kêu khô khốc khi Minh cố gắng co duỗi chân để rà bàn đạp côn. Lực phản hồi từ lò xo cứng cáp dội một luồng điện đau buốt dọc xương ống chân, khiến trán anh vã mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gò má hốc hác đầy vết sẹo khâu.
"Minh! Chúng ta bị bít đường rồi!" Lâm 'Sắt' ngồi bên ghế phụ, gương mặt bầm tím vì bị tra tấn co rúm lại khi nhìn thấy biệt đội tuần tra bọc thép của Trần Hùng đang dàn trận phía trước. "Tụi nó có súng dài! Xe của mình thì hỏng hệ thống treo rồi!"
Minh không trả lời. Ánh mắt anh lạnh lùng, dán chặt vào khoảng hở rộng chưa đầy hai mét giữa hai chiếc SUV bọc thép của cảnh sát bẩn. Bản năng của một cựu tay đua F1 chuyên nghiệp đang hoạt động ở mức nhạy bén cực hạn dưới áp lực sinh tử. Anh nghiến răng gạt cần số về số 1, dập lút chân ga nẹp titan kêu *tạch* dứt khoát hòng thực hiện một cú đột phá mở đường máu.
Khối động cơ V6 hybrid gầm lên một tiếng kinh hoàng. Áp suất nén Turbo dã chiến vọt lên mức 1.2 Bar, lốc máy đang bị nứt nhẹ rung bần bật dội ngược vào lòng sàn xe lạnh ngắt. Chiếc "Quái Thú" lao vọt về phía trước.
Nhưng ngay trong tích tắc đầu tiên, cú bứt tốc đã thất bại hoàn toàn. Hệ thống phuộc nhún trước bên phải vốn đã nứt vỡ từ cú nhảy dốc công trường Nguyễn Văn Linh nay hoàn toàn sụp đổ. Đầu xe bên phải sụp xệ sát đất, vành mâm thép đúc mài mạnh xuống nền bê tông ụ tàu phát ra tiếng rít cơ học kinh hoàng và bắn ngược lên một cơn mưa tia lửa cam rực rỡ. Thước lái lệch mười lăm độ sang trái khiến bánh xe trước bên phải bị kẹt cứng vào hốc bánh móp méo, kéo ghì toàn bộ thân xe xoay ngang ngoài tầm kiểm soát.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hàng loạt tiếng súng trường nổ vang giòn giã từ phía rào chắn của Trần Hùng. Những viên đạn chì găm xối xả vào kính chắn gió cường lực bọc lưới thép mắt cáo, tạo ra những vệt nứt chân chim lớn và những tiếng *bốp... bốp...* đanh thép. Một viên đạn xuyên qua khe hở của lưới lưới thép, bắn nát bét chiếc kính chiếu hậu sườn trái, mảnh kính vỡ găm sượt qua gò má Minh để lại một vết rách rỉ máu.
"Lùi lại! Minh! Lùi lại mau!" Lâm 'Sắt' hét lên, cúi rạp người xuống dưới bảng táp-lô để tránh làn đạn.
Minh dứt khoát đạp côn dồn số về N. Anh hiểu rằng chiếc xe đã hoàn toàn mất khả năng dẫn hướng cơ động trên mặt đất phẳng. Nếu cố tình đâm trực diện, cản trước "Bull Bar" thép đặc dù có cứng đến đâu cũng sẽ bị kẹt lại trước rào chắn bê tông, biến họ thành những bia đỡ đạn sống cho biệt đội tuần tra bẩn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Minh đưa mắt nhìn qua gương chiếu hậu sũng nước. Phía sau đuôi xe, ngay sát mép ụ tàu Ba Son bỏ hoang, là một ụ tàu ngầm ngập nước dột sâu hoắm dẫn thẳng ra dòng sông Sài Gòn đen kịt. Nước triều cường đang dâng cao, ngập xấp xỉ nửa mét sàn gỗ ụ tàu.
Một quyết định đau đớn bùng lên trong đầu gã quái xế báo thù.
Anh phải bỏ lại chiếc "Quái Thú". Nhưng anh không thể để nó rơi vào tay Trần Hùng.
"Bám chắc vào!" Minh gầm lên.
Anh gạt cần số về số lùi gắt gao, dùng bàn tay phải ghì chặt vô lăng lệch tâm, dập lút ga dã chiến. Chiếc "Quái Thú" rú lên đau đớn, lùi gắt về phía sau. Vành mâm trước bên phải mài xuống nền đất rít lên chói tai. Chiếc xe bán tải bọc thép khổng lồ lao thẳng lùi xuống ụ tàu ngầm ngập nước dột ven sông.
*ÙMMM!!!*
Một làn sóng nước đen ngòm, váng dầu thải bùng lên bao phủ toàn bộ thân xe khi chiếc "Quái Thú" chìm một nửa sườn vào ụ tàu ngầm tối tăm. Nước sông lạnh ngắt tràn ngập qua các khe cửa sườn bị nứt vỡ, nhanh chóng dâng lên đến bắp chân Minh. Động cơ V6 hybrid phát ra tiếng hộc hộc rệu rã rồi tắt lịm khi nước tràn vào cổ hút gió thô sơ phía trước. Hệ thống điện sườn phát ra tiếng lẹt xẹt chập mạch dồn dập rồi tối tăm hoàn toàn, chìm vào bóng tối tĩnh lặng của ụ tàu ngầm.
Minh nhanh tay giật lấy tập Biên bản hiện trường gốc của Luật sư Phan đang được bọc trong túi nilon chống nước giấu dưới đệm ghế lái, nhét chặt vào trong áo khoác giáp. Anh quay sang nhìn chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên gương chiếu hậu. Dưới ánh sáng chập chờn của làn đạn ngoài cổng xưởng, chiếc nhẫn vàng trắng lấp lánh như một lời nhắc nhở câm lặng. Minh giật mạnh sợi dây chuyền inox, đeo chiếc nhẫn cưới vào cổ mình, áp chặt nó vào lồng ngực đang phập phồng thở dốc.
"Lâm, đi thôi!" Minh đỡ Lâm 'Sắt' đẩy cửa cabin ngập nước bước xuống.
Ngay khi bước chân xuống làn nước sông lạnh buốt, bả vai trái của Minh bị giật mạnh, cơn đau rách cơ dữ dội khiến anh suýt quỵ xuống nước. Làn nước sông bẩn thỉu bám đầy váng dầu nhanh chóng thấm qua lớp băng gạc dán vội bằng băng keo điện đen, ngấm thẳng vào vết thương hở mang lại một cảm giác bỏng rát kinh hoàng như bị tạt axit.
*Xoạch!*
Từ trong bóng tối của một cửa xả bằng sắt rỉ sét sát mép nước ụ tàu ngầm, một cái đầu nhỏ nhắn thò ra. Đó là Tèo. Cậu nhóc liên lạc viên 16 tuổi lanh lợi đang đội chiếc mũ lưỡi trai sũng nước bão, gương mặt đen nhẻm lo lắng tột độ.
"Anh Minh! Anh Lâm! Lối này! Mau lên!" Tèo vẫy tay dồn dập, tay kia đang cầm một chiếc xà beng nhỏ dùng để cạy nắp cống ngầm.
"Tèo? Sao mày lại ở đây?" Lâm 'Sắt' kinh ngạc hỏi khi được Minh dìu bước đi khập khiễng dưới nước.
"Em đi đường cống ngầm từ phía bờ kênh tẻ qua đây! Em biết thế nào cảnh sát bẩn cũng bít cổng chính!" Tèo nói nhanh, giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Tèo dẫn họ tiến về phía nắp cống ngầm thoát nước thải bến cảng bằng sắt rỉ sét đã được cậu nhóc cạy sẵn một góc. Đó là lối vào của hệ thống Đường hầm thoát nước thải bến cảng khổng lồ có đường kính 3 mét dẫn thẳng ra sông Sài Gòn.
Phía trên mặt đất, tiếng giày bốt của lực lượng đặc nhiệm bẩn dậm rầm rập trên sàn gỗ ụ tàu Ba Son mỗi lúc một gần. Tiếng gầm rú của Trần Hùng vang lên đầy bạo nộ:
"Tụi nó lùi xe xuống nước rồi! Mang đèn pha cao áp lại đây! Ném lựu đạn khói cay xuống ụ tàu ngầm cho tao! Không được để thằng què đó trốn thoát!"
*BÙM! BÙM!*
Hai quả lựu đạn khói cay được ném xuống ụ tàu ngầm, phát ra tiếng nổ đục và nhanh chóng phun ra những luồng khói trắng đục nồng nặc mùi hóa chất cay xè. Làn khói cay nhanh chóng tràn ngập không gian ụ tàu ngầm, len lỏi qua các khe hở và tràn xuống mặt nước.
"Nằm xuống! Bò vào cống nhanh!" Minh ho sặc sụa, mắt cay xè. Anh dùng một tay ghì chặt bả vai trái đang chảy máu, tay kia dùng hết sức đẩy Lâm 'Sắt' chui vào lòng ống cống tối tăm trước.
Tèo nhanh nhẹn chui vào sau cùng, dùng xà beng kéo mạnh cánh cửa sắt rỉ sét đóng sập lại, khóa chặt lối vào từ phía ụ tàu ngầm. Bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng cả ba bóng người ngay khi cánh cửa đóng lại.
Bên trong Đường hầm thoát nước thải bến cảng, không khí ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh của hóa chất thải công nghiệp bốc lên từ những vũng nước thải đen ngòm ngập sâu đến ngực. Tiếng nước chảy róc rách dội vào vách bê tông tròn tạo nên những âm thanh âm u, kỳ dị. Làn gió sông Sài Gòn thổi ngược từ cửa xả vào lòng cống tạo ra một luồng hút gió mạnh mẽ, giúp thổi bay bớt lượng khói cay đang rò rỉ qua khe cửa sắt.
*Tạch... tạch...*
Tiếng khớp nẹp chân titan của Minh kêu liên tục trong không gian khép kín của đường cống ngầm. Minh phải đi khom lưng do trần cống hẹp, bả vai trái tỳ chặt vào vách bê tông rêu mốc để mượn lực bước đi. Mỗi bước chân kéo lê dưới làn nước thải đen ngòm ngập sâu đến ngực là một cực hình tra tấn thể xác. Nước bẩn ngấm sâu vào vết rách cơ vai trái đang chảy máu đỏ tươi đầm đìa, mang theo hàng triệu vi khuẩn bẩn thỉu tàn phá các sợi cơ bị đứt. Cơn đau buốt dội ngược lên não mạnh đến mức Minh phải cắn chặt môi đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ trước mặt cậu nhóc Tèo.
"Anh Minh... vai của anh chảy nhiều máu quá..." Tèo đi bên cạnh, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ bọc nilon chống nước rọi đường, giọng nói nghẹn ngào khi nhìn thấy dòng máu đỏ tươi liên tục rỉ ra từ vai Minh, nhuộm đỏ một mảng nước thải xung quanh.
"Tao không sao. Tập trung nhìn đường dã chiến đi, Tèo," Minh khàn giọng đáp, hơi thở đứt quãng đầy mệt mỏi. "Lâm 'Sắt' thế nào rồi?"
"Em còn thở được, Minh... nhưng cái cống này thối quá..." Lâm 'Sắt' đi phía trước, gương mặt bầm tím nhăn nhó vì mùi khí lưu huỳnh nồng nặc.
Cả ba người lầm lũi di chuyển trong mê cung tối tăm của đường cống ngầm dưới lòng đất Quận 4. Phía trên đầu họ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng động cơ xe tuần tra bọc thép gầm rú dọc theo các tuyến đường vành đai bến cảng. Trần Hùng đang điên cuồng điều phối lực lượng phong tỏa toàn bộ khu vực bến bãi trên mặt đất để truy quét dấu vết của Minh.
Đi được khoảng mười phút, Minh bắt đầu cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một cơn sốt lâm sàng nhẹ bắt đầu bùng lên do vết thương vai trái bị nhiễm trùng nước bẩn. Trán anh nóng ran, mắt mờ đi dưới ánh đèn pin chập chờn của Tèo. Anh phải liên tục bấm chặt ngón tay phải vào chiếc nhẫn cưới của Lê Mai trên cổ để mượn hơi lạnh kim loại giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng.
"Sắp tới rồi! Cửa xả bờ kênh tẻ ngay phía trước!" Tèo reo lên khe khẽ.
Ánh sáng xám xịt của rạng sáng ngày thứ năm sau khi ra tù bắt đầu lọt qua những khe hở của nắp cống sắt thoát nước phía trước. Tèo nhanh nhẹn leo lên các bậc thang sắt rỉ sét gắn vào vách bê tông, dùng xà beng nậy mạnh nắp cống tròn.
*CẠCH!*
Nắp cống mở ra một khoảng rộng. Cơn gió bão lạnh ngắt cùng những hạt mưa xối xả dội thẳng vào mặt Minh, giúp anh tỉnh táo lại phần nào sau cơn mê sảng sốt cao đang nhen nhóm. Minh dùng hết sức lực còn lại của cánh tay phải chịu lực, đẩy Lâm 'Sắt' leo lên mặt đất trước, rồi cùng Tèo bò ra khỏi nắp cống tối tăm.
Cả ba người ngã nhào xuống bãi đất bùn lầy lội ven bờ kênh tẻ, ngay sát khu nhà ổ chuột ven sông Sài Gòn Quận 4. Cơn mưa bão vẫn trút xuống sầm sập đen kịt, rửa trôi bớt lớp bùn thải hôi thối bám trên người họ.
Minh khập khiễng gượng dậy, bả vai trái hoàn toàn tê liệt buông thõng bên sườn rỉ máu đỏ tươi đầm đìa qua lớp áo khoác bò sờn cũ ướt sũng. Anh đứng lặng lẽ dưới màn mưa bão, đưa đôi mắt hốc hác, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và cơn sốt nhìn về phía cảng Khánh Hội cách đó không xa.
Phía bên kia sông, những ánh đèn pha cao áp của xe tuần tra bọc thép vẫn quét điên cuồng lên bầu trời đêm. Tiếng còi hú của cảnh sát và tiếng gầm rú của xe cơ giới hạng nặng dội lại từ ụ tàu Ba Son rực lửa đạn. Chiếc "Quái Thú" – vũ khí chiến đấu trung thành của anh – hiện đang bị nhấn chìm một nửa dưới làn nước sông đen ngòm, nằm trong tầm kiểm soát của kẻ thù.
Minh đưa bàn tay phải run rẩy lên cổ, nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Lê Mai. Sát ý lạnh lùng bùng cháy trong lồng ngực gã quái xế báo thù dưới cơn mưa bão xối xả. Anh tự hứa với linh hồn của vợ con, với người huynh đệ Lâm 'Sắt' đang kiệt sức bên cạnh: Anh sẽ quay lại, trục vớt con quái thú bọc thép của mình từ đống tro tàn, và kết liễu hoàn toàn băng nhóm bến cảng của Hải 'Búa' cùng gã cảnh sát bẩn Trần Hùng trong trận chung kết quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!