Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Bảo Kê Bến Cảng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng pô hai thì của những chiếc xe Yaz rít lên chói tai như xé toạc màn đêm tĩnh mịch của con hẻm độc đạo dẫn vào xưởng sửa xe Chú Bảy. Khói xanh nồng nặc mùi nhớt pha thơm lùa qua khe cửa tôn rỉ sét, mang theo thứ áp lực ngột ngạt của giới giang hồ bến bãi. Hoàng Minh chậm rãi khép cuốn sổ tay da sờn cũ của cha lại, nhét vào ngăn kéo chiếc bàn gỗ đầy vết dầu đen. Anh không vội vã đứng lên. Đôi tai của một cựu tay đua F1 thiên tài lập tức phân tích tần số âm thanh bên ngoài: ba chiếc xe máy độ, động cơ xi-lanh đơn đã xoáy nòng, tiếng xả không bộ giảm thanh. Những kẻ cưỡi trên chúng chắc chắn không đến để vá lốp xe.


"Rầm!"


Cánh cổng tôn rỉ sét bị một cú đạp thô bạo thúc mạnh, tiếng kim loại va đập vào tường gạch vang lên khô khốc. Ba gã thanh niên bước vào xưởng. Kẻ đi đầu tên Lộc 'Tuýp'—một tên đàn em có máu mặt dưới trướng Hải 'Búa' chuyên cai quản khu vực bến cảng Khánh Hội cũ. Gã cao gầy, mắt ti hí gian xảo, tay lăm lăm chiếc tuýp sắt dài hơn một mét bọc cao su ở cán. Hai tên đi sau mặc áo khoác gió cáu bẩn, mặt mũi bặm trợn, thắt lưng giắt gậy sắt và xích xe máy.


"Lão Bảy!" Lộc 'Tuýp' gõ mạnh chiếc tuýp sắt xuống chiếc bàn nâng thủy lực phát ra tiếng 'keng' chói tai. "Tiền phế tháng này của lão đâu? Trễ ba ngày rồi. Đại ca Hải 'Búa' không có kiên nhẫn để chờ cái xưởng nát này kiếm từng đồng bạc lẻ đâu."


Chú Bảy vẫn ngồi xổm bên lốc máy rã, điếu thuốc lá rế ngậm trên môi đỏ lửa, khói bay nghi ngút che khuất gương mặt muối tiêu khắc khổ. Chú không ngước lên, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc vẫn bình thản đến lạ lùng: "Tháng này cảng ít việc, xe ôm chạy đêm không có tiền sửa. Tao chỉ có bấy nhiêu." Chú chỉ tay về phía chiếc hộp sắt đựng tiền lẻ đặt trên bệ kỹ thuật, bên trong chỉ vỏn vẹn vài tờ tiền mệnh giá nhỏ nhăn nheo.


Lộc 'Tuýp' liếc nhìn chiếc hộp, nhếch mép cười lạnh. Gã vung tuýp sắt gạt phăng chiếc hộp xuống đất. Tiền lẻ rơi tung tóe trộn lẫn vào đám dầu nhớt đen sì dưới sàn xi măng. "Lão già này giỡn mặt với tao hả? Ba trăm ngàn? Mày nghĩ đại ca tao là kẻ ăn mày chắc? Không có tiền thì hôm nay tao dỡ cái xưởng này, rã xác đống phụ tùng này bán ve chai!"


Ngay khi hai tên đàn em phía sau định lao vào đập phá kệ để đồ nghề, một tiếng động lạ phát ra từ góc tối của đống xác xe máy cũ. Tên giang hồ đi sau cùng giật mình, bước tới giật phăng tấm bạt phủ carbon rách nát.


"A! Buông tao ra!"


Cậu nhóc Tèo mười sáu tuổi bị tên gã lôi tuột ra ngoài. Gương mặt Tèo lấm lem dầu mỡ, hai mắt đỏ hoe vì sợ hãi nhưng bàn tay nhỏ thó vẫn ôm khư khư một chiếc bộ lọc gió thể thao cũ rỉ sét mà cậu lén nhặt được từ bãi phế liệu cảng Khánh Hội cũ để mang về cho Chú Bảy nghiên cứu.


"Thằng ranh con!" Lộc 'Tuýp' trợn mắt nhìn chiếc lọc gió trên tay Tèo, rồi nhìn sang Chú Bảy. "Hóa ra là người của xưởng mày. Thằng chó này dám lén bò vào bãi container của đại ca Hải 'Búa' ăn trộm phụ tùng lậu. Luật bến cảng thế nào chắc lão Bảy biết rõ? Ăn cắp một món, chặt một ngón tay!"


Tèo hét lên, cố gắng giãy giụa nhưng bị tên giang hồ lực lưỡng khóa chặt hai tay ra sau lưng, ép chặt gáy cậu xuống mặt bàn sắt rỉ sét đầy dầu đen. Lộc 'Tuýp' lôi từ trong túi quần ra một con dao bấm sắc lẹm, lưỡi dao bật ra dưới ánh đèn neon phát ra tiếng 'tạch' lạnh lẽo.


"Chú Bảy cứu con! Anh Minh cứu con! Con không có ăn trộm, con chỉ nhặt đồ người ta bỏ đi thôi!" Tèo khóc nấc lên, thân hình gầy nhom run rẩy bần bật.


Chú Bảy đứng bật dậy, gương mặt già nua biến sắc: "Thả thằng nhỏ ra! Nó không biết gì hết. Tiền phế ngày mai tao sẽ gom đủ giao nộp!"


"Muộn rồi lão già!" Lộc 'Tuýp' cười tàn ác, nâng lưỡi dao lên sát ngón tay út của Tèo. "Hôm nay tao phải lấy một ngón tay của nó để răn đe đám dân nghèo bến cảng này."


Không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự tàn bạo của đám giang hồ bến cảng nhắm vào cậu nhóc liên lạc viên tội nghiệp, Hoàng Minh chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của góc xưởng. Bước chân trái khập khiễng của anh nện xuống sàn xi măng phát ra tiếng động bất thường, nhưng bờ vai rộng và ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của anh khiến Lộc 'Tuýp' đột ngột dừng tay.


"Thả thằng bé ra," Minh nói, giọng anh trầm, nhẹ nhưng mang theo thứ sát khí lạnh lẽo của một kẻ vừa bước ra từ phòng giam tăm tối.


Lộc 'Tuýp' quay đầu lại, nhìn gã thợ phụ khập khiễng bằng nửa con mắt. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, cười khẩy: "Mày là thằng nào? Thằng phế nhân ở đâu ra dám xen vào việc của băng Hải 'Búa'? Cút ra góc kia quỳ xuống không tao bẻ nốt cái chân còn lại của mày bây giờ!"


Minh không nói lời thứ hai. Anh biết, đối với những kẻ lái xe giang hồ đường phố hạng liều chỉ biết dùng bạo lực thô lỗ này, mọi lời nói đạo lý đều vô dụng. Nhãn quan chiến thuật của một cựu tay đua chuyên nghiệp lập tức quét sạch không gian xưởng trong một phần mười giây. Chân trái anh bị liệt nhẹ, khớp gối đang sưng tấy sau thử thách đạp nổ chiều nay, anh không thể di chuyển cơ động hay thực hiện các cú đá xoay tầm cao. Anh bắt buộc phải sử dụng các công cụ cơ khí nặng xung quanh làm đòn bẩy vật lý để triệt tiêu ưu thế số lượng của đối phương.


Bàn tay phải thô ráp của Minh lặng lẽ bám chặt vào cán chiếc mỏ lết lực Snap-on mạ crom nặng hơn hai ký đang đặt trên bệ kỹ thuật.


"Mày điếc hả thằng què?" Lộc 'Tuýp' bỗng gầm lên. Gã buông Tèo ra, vung chiếc tuýp sắt dài tấn công trực diện vào đầu Minh với một lực đâm cực mạnh.


Đòn tấn công của tên côn đồ thô bạo nhưng hoàn toàn thiếu chiến thuật, lộ ra sơ hở lớn ở phần sườn sườn trái. Minh không tránh né bằng cách lùi lại—chân trái yếu ớt sẽ khiến anh mất thăng bằng lập tức. Thay vào đó, anh chủ động bước chân phải lên một bước nửa mét, nghiêng người né tránh quỹ đạo đâm của tuýp sắt trong tích tắc, đồng thời vung chiếc mỏ lết lực Snap-on chặn đòn trực diện.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm nảy lửa vang lên nhức óc. Lực phản chấn cực mạnh từ chiếc tuýp sắt dội ngược lại bả vai phải chịu chấn thương cũ của Minh. Cơn đau buốt đột ngột khiến chân trái anh khuỵu xuống, đầu gối nện mạnh xuống sàn xi măng phát ra tiếng kêu đau đớn. Minh cắn chặt răng, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.


"Chết đi thằng què!" Tên côn đồ thứ hai thấy Minh khuỵu xuống, lập tức lao lên vung chiếc gậy sắt định chém mạnh vào bả vai trái đang yếu ớt của anh.


Nhận biết góc chết của đối thủ khi gã vung tay quá cao, Minh bẻ khớp cổ tay phải dồn lực đẩy tuýp sắt của Lộc 'Tuýp' sang bên sườn sườn trái để hóa giải lực ép. Anh dùng hết sức mạnh cơ bắp tay phải còn lại, quét ngang chiếc mỏ lết lực vào thẳng khớp gối của tên thứ hai.


"Rắc!"


Tiếng xương bánh chè vỡ rạn kèm theo tiếng la hét thảm thiết của tên đàn em vang lên. Gã ngã nhào xuống sàn, ôm chặt lấy cái gối gãy gập rên rỉ.


Nhưng Lộc 'Tuýp' đã kịp thu hồi tuýp sắt, gã điên cuồng vung gậy sắt chém ngang tầm sườn hông Minh. Minh cố gắng thực hiện một cú đá xoay bằng chân phải lành lặn để giải vây cho Tèo đang bị tên thứ ba khống chế, nhưng chân trái khập khiễng làm trụ của anh bị mất đà khuỵu xuống đột ngột. Cú đá hụt khiến trọng tâm cơ thể Minh bị lệch, anh suýt bị chiếc tuýp sắt của Lộc chém trúng bả vai trái, chỉ kịp nghiêng người né tránh trong gang tấc nhưng vạt áo bò sờn cũ bị xé rách một mảng lớn.


"Thằng chó què này có võ! Đập chết nó cho tao!" Lộc 'Tuýp' gầm lên, ra hiệu cho tên thứ ba đang giữ Tèo buông thằng bé ra để cùng lao vào vây ráp Minh.


Minh lùi lại một bước, lưng tựa sát vào chiếc bàn nâng thủy lực đang treo lơ lửng một khung xe máy nặng hơn trăm ký. Đầu gối chân trái của anh đã sưng đỏ nặng, đau buốt dữ dội dưới lớp quần jean rách rưới, anh biết mình không thể chịu đựng thêm một cú va đập trực tiếp nào nữa vào khớp gối yếu ớt này. Anh cần một đòn quyết định.


Ánh mắt Minh khóa chặt vào sợi xích sắt chịu lực đang quấn quanh chân bàn nâng thủy lực để cố định ròng rọc.


Khi tên đàn em thứ ba lăm lăm chiếc xích xe máy lao trực diện vào sườn sườn phải của anh, Minh cúi rạp người tránh cú vụt xích, bàn tay phải nhanh như chớp chộp lấy đầu sợi xích sắt của bàn nâng xe, giật mạnh chốt hãm thủy lực bằng một lực giật ly tâm cực mạnh.


"Ầm!"


Không có chốt hãm, khung thép nặng nề của bàn nâng xe máy đổ sập xuống sàn xi măng với một lực nén khủng khiếp, đè nghiến lên bàn chân và ống chân của tên côn đồ thứ ba trước khi gã kịp lùi lại. Tiếng gào thét đau đớn của gã vang dội khắp căn hẻm tối tăm Quận 4.


Lộc 'Tuýp' bàng hoàng dừng lại. Trong vòng chưa đầy hai phút, hai tên đàn em hung hãn nhất của gã đã nằm gục dưới sàn, một đứa gãy khớp gối, một đứa bị khung thép trăm ký đè nát bàn chân. Chỉ còn lại gã đứng trơ trọi giữa xưởng cơ khí rỉ sét, tay cầm tuýp sắt run rẩy trước ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ của Hoàng Minh.


Minh chậm rãi đứng thẳng dậy, dù chân trái khập khiễng của anh đang run lên bần bật vì đau đớn. Anh dùng băng gạc cũ quấn chặt quanh khớp gối trái để cố định tạm thời, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Lộc 'Tuýp'. Anh bước tới một bước, chiếc mỏ lết lực Snap-on kéo lê trên sàn xi măng phát ra tiếng rít kim loại kéo dài ghê rợn.


"Mày... mày muốn làm gì?" Lộc 'Tuýp' lùi lại sát cánh cổng tôn, gương mặt gian xảo giờ đây cắt không còn giọt máu. Gã vung tuýp sắt trước mặt để phòng thủ trong vô vọng. "Đại ca Hải 'Búa' sẽ không tha cho chúng mày đâu! Cả cái xưởng này... cả lũ dân nghèo bến cảng này sẽ phải chôn thây dưới sông Sài Gòn!"


Minh dừng lại cách Lộc ba bước chân. Giọng nói anh lạnh lẽo như băng giá bến cảng đêm mưa: "Về bảo với Hải 'Búa', muốn lấy tiền phế hay ngón tay của người ở đây, thì tự vác xác đến đây gặp tao."


Lộc 'Tuýp' nuốt nước bọt cái ực. Gã biết mình không có cửa thắng trước gã thợ phụ khập khiễng có đôi mắt sát thủ này. Gã vội vàng vứt chiếc tuýp sắt xuống đất, cố sức kéo hai tên đàn em đang rên rỉ dậy, lếch thếch dắt díu nhau chạy ra khỏi cổng xưởng.


Tiếng động cơ Yaz rít lên điên cuồng ngoài đầu hẻm dốc dẫn ra cảng Khánh Hội cũ, nhưng lần này là tiếng rú ga tháo chạy hỗn loạn.


Trong xưởng cơ khí, bầu không khí ngột ngạt dần hạ nhiệt, chỉ còn tiếng mưa rào nhẹ bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn rách. Tèo chạy lại ôm chặt lấy chân Minh, khóc nức nở: "Anh Minh... con cảm ơn anh... con sợ quá..."


Minh khẽ vỗ vai cậu nhóc, rồi cúi xuống nhặt chiếc bộ lọc gió thể thao cũ rỉ sét đưa lại cho cậu. Anh không nói gì, nhưng bàn tay phải siết chặt vô lăng tưởng tượng trong túi áo khoác.


Chú Bảy bước tới, nhặt chiếc hộp sắt đựng tiền lẻ lên đặt lại bàn. Ánh mắt lão thợ máy lập dị nhìn Minh đầy lo âu và nghiêm khắc: "Mày đã ra tay. Mắt xích nhân quả đầu tiên đã kích hoạt. Hải 'Búa' chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Đêm nay... gã sẽ cử lực lượng mạnh hơn kéo đến san phẳng cái xưởng này."


Minh im lặng nhìn ra con hẻm tối tăm bám đầy khói dầu đen bẩn. Anh biết Chú Bảy nói đúng. Nhưng ngọn lửa hận thù trong lòng anh giờ đây đã có một hướng đi mới: đối đầu trực diện với thế lực bến cảng để đòi lại công lý cho gia đình bắt đầu từ chính đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!