Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Mồi Nhử Ba Son

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười khàn đặc, nhầy nhụa của Hải 'Búa' rít qua loa chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ, rồi tắt lịm bằng một tiếng tút dài lạnh ngắt.


Trong cabin tối tăm của chiếc "Quái Thú", Hoàng Minh vẫn áp chặt chiếc điện thoại vào tai. Tiếng bão dội sầm sập vào lớp giáp thép bọc ngoài của cabin nghe như những nhát búa nện thẳng vào thái dương anh. Không gian đặc quánh mùi dầu máy bốc cháy, mùi máu loãng rỉ ra từ bả vai trái và cả tiếng xì xì buốt óc của dầu thủy lực đang phun ra từ hệ thống phuộc nhún trước bên phải đã bị nứt vỡ hoàn toàn.


Anh từ từ hạ tay xuống. Chiếc điện thoại tuột khỏi những ngón tay bọc găng da đua xe sờn rách, rơi bịch xuống sàn xe sũng nước mưa.


Cơn đau từ bả vai trái dội lên từng đợt như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Vết rách cơ sâu hoắm – hậu quả từ cú đâm va kinh hoàng với chiếc Mark II của sát thủ Hùng 'Chó Điên' cách đây mười lăm phút – đã đứt chỉ khâu hoàn toàn. Dòng máu đỏ tươi ấm nóng liên tục rỉ ra đầm đìa, nhuộm đỏ lòm một mảng lớn chiếc áo khoác bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ công nghiệp của anh, rồi nhỏ từng giọt luống cuống xuống sàn cabin lạnh ngắt.


*Tạch... tạch...*


Minh khẽ dịch chuyển chân trái để rà thử chân côn. Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân bằng hợp kim titan ôm sát bắp chân bị liệt nhẹ phát ra tiếng kêu khô khốc. Lực lò xo phản hồi mạnh mẽ dội ngược một luồng điện đau buốt dọc theo xương ống chân lên thẳng đại não, khiến trán anh vã mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gò má hốc hác đầy vết sẹo khâu. Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên cổ, miết nhẹ lên bề mặt trầy xước của chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lồng ngực hoạt động như một mỏ neo tâm lý, ép nhịp tim đang nhảy vọt ở mức trăm mười nhịp hạ xuống, đưa tâm trí trở lại trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.


"Lâm 'Sắt'..." Minh khàn giọng thì thầm, tên người huynh đệ nghẹn lại nơi cổ họng.


Gã giang hồ bến cảng Hải 'Búa' đã bắt cóc Lâm 'Sắt'. Gã muốn dùng tính mạng của Lâm để đổi lấy bộ trục khuỷu F1 Titanium-Aluminide nguyên bản và tập biên bản hiện trường gốc của Luật sư Phan – thứ vũ khí pháp lý duy nhất có thể vạch trần Trung tá cảnh sát bẩn Trần Hùng. Ba mươi phút. Đó là tất cả thời gian Hải 'Búa' cho anh trước khi gã châm lửa thiêu sống Lâm 'Sắt' tại ụ tàu Ba Son Quận 4.


Minh nghiến răng gạt cần số. Chiếc "Quái Thú" nặng hai tấn rưỡi gầm lên một tiếng trầm đục đầy đau đớn. Đầu xe bên phải xệ hẳn xuống, mài sát đất nhựa. Thước lái lệch mười lăm độ sang trái khiến chiếc bán tải di chuyển theo một quỹ đạo vẹo vọ, kéo lê một vệt lửa cơ học rực sáng dưới gầm xe khi mâm bánh trước bên trái đã xẹp lép mài trực tiếp xuống lòng đường sũng nước. Minh nhẫn nại điều khiển con quái vật cơ khí bị thương nặng bò từng mét qua những con hẻm tối ven bờ kênh Tẻ, hướng về phía xưởng sửa ghe xuồng bỏ hoang ven sông Sài Gòn.


***


Căn xưởng sửa ghe bỏ hoang nằm khuất sau những rặng dừa nước ngập bùn, mái tôn rỉ sét dột nát liên tục hứng chịu những luồng gió rít từ lòng sông thổi vào. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của chiếc bóng đèn neon rỉ sét treo trên xà gồ, Chú Bảy đang đứng bên bệ nâng thủy lực dã chiến, tay cầm cờ lê lực Snap-on siết chặt những bu-lông cuối cùng của nắp máy. Khối động cơ V6 hybrid vừa được lắp ráp xong trục khuỷu F1 vẫn còn vương vất mùi dầu bảo quản màu vàng óng.


Nghe tiếng kim loại mài xuống lòng đường sột soạt từ xa, Chú Bảy lập tức buông dụng cụ, nét mặt muối tiêu khắc khổ hiện rõ vẻ lo âu tột độ.


Chiếc "Quái Thú" rệu rã bò vào xưởng, đầu xe bên phải xệ sát đất sập xuống sàn xi măng phát ra tiếng *uỳnh* nặng nề. Minh tắt máy xe, cabin chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Anh đẩy cửa bước xuống, bước chân khập khiễng nện những tiếng *tạch... tạch...* cơ học của bộ nẹp chân titan xuống đất. Áo khoác bò của anh đã đẫm máu đỏ tươi từ bả vai trái.


"Minh! Mày điên rồi sao?" Chú Bảy lao tới đỡ lấy bả vai phải của anh, giọng khàn đặc vì khói thuốc và sự kinh hoàng. "Thằng Hùng 'Chó Điên' đâu? Xe mày bị tàn phá nát thế này... vai mày rách miệng rộng thế kia!"


"Hùng 'Chó Điên' chết dưới sông kênh Tẻ rồi," Minh bình thản đáp, giọng lạnh lùng không chút cảm xúc. "Nhưng Lâm 'Sắt' bị bắt rồi. Hải 'Búa' đang giữ nó ở ụ tàu Ba Son Quận 4."


Chú Bảy khựng lại, điếu thuốc lá rế găm trên môi suýt rơi xuống. "Ụ tàu Ba Son? Đó là tử địa của thằng Hải! Nó muốn dùng Lâm làm mồi dụ mày qua để diệt khẩu!"


Trước khi Chú Bảy kịp nói hết câu, tấm cửa tôn rách ở hông xưởng đột ngột bị đẩy ra. Một bóng người sũng nước bão lách vào trong. Đó là Chị Hoa – chủ quán cơm tấm đêm cảng Khánh Hội. Mái tóc dài của chị bết chặt vào trán, chiếc tạp dề màu hoa cúc đẫm nước mưa và bùn đất. Chị thở dốc, gương mặt đầy tàn nhang tái nhợt vì sợ hãi.


"Minh... Chú Bảy..." Chị Hoa thốt lên, giọng run rẩy đứt quãng. "Tôi vừa chạy từ cảng qua đây. Đám đàn em của Hải 'Búa' kéo quân đi rầm rộ lắm. Tụi nó vừa ghé quán tôi ăn cơm đêm, tôi nghe lén được tụi nó nói Hải 'Búa' đã cho người phong tỏa toàn bộ khu vực ụ tàu Ba Son rồi. Tụi nó mang theo cả thùng phuy xăng, mã tấu với xích sắt bọc cao su. Hải 'Búa' ra lệnh nếu thấy bóng xe của Minh tới là châm lửa đốt ụ tàu ngay lập tức! Đừng qua đó Minh ơi, tụi nó gài bẫy chết người!"


Minh nhìn Chị Hoa, ánh mắt anh tối sầm lại. Những lời của chị như một mồi lửa ném thẳng vào ký ức rực cháy 5 năm trước của anh.


*"Thiêu sống nó giống hệt cách tao đã đốt cháy vợ con mày năm năm trước!"*


Lời đe dọa của Hải 'Búa' dội vang trong đầu Minh. Hình ảnh chiếc sedan bốc cháy ngùn ngụt giữa đêm mưa bão, tiếng khóc nghẹn của cu Nam, tiếng thét tuyệt vọng của Lê Mai bị bóp nghẹt trong ngọn lửa đỏ rực... tất cả hiện về sống động đến mức Minh ngửi thấy cả mùi da thịt cháy khét lẹt. Vết sẹo bỏng lớn co quắp chạy dọc từ mu bàn tay lên đến cẳng tay trái của anh bắt đầu co rút dữ dội dưới lớp găng da đua xe cũ kỹ, đau buốt như bị lửa thiêu một lần nữa.


"Tôi phải đi," Minh lạnh lùng nói, bước chân khập khiễng hướng thẳng về phía cabin chiếc "Quái Thú".


"Mày không đi đâu hết!" Chú Bảy gầm lên. Ông cụ lao vọt tới, giật phắt chiếc búa tạ rỉ sét nặng mười ký đặt bên bệ kỹ thuật, đứng chặn ngay trước mũi xe bán tải. Gương mặt ông đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay gầy guộc. "Mày nhìn lại cái xe của mày đi! Phuộc nhún phải gãy nứt hoàn toàn, thước lái lệch mười lăm độ, lốp trước trái xẹp sát vành mâm. Động cơ V6 thì lốc máy đang nứt nhẹ, tao mới chỉ siết tạm trục khuỷu F1 bằng tay chứ chưa kịp cân chỉnh áp suất nén! Mày lái cái đống sắt vụn này đi cứu người... hay là đi tự sát hả Minh?"


Minh dừng bước. Anh im lặng gục đầu vào thành vô lăng da lộn của chiếc "Quái Thú". Trên gương chiếu hậu, chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng của Lê Mai treo trên sợi dây chuyền inox rung lắc nhẹ dưới tác động của những cơn gió bão lọt qua khe cửa sổ nứt vỡ, phát ra những vệt sáng nhạt nhòa dưới ánh đèn neon.


"Chú Bảy," Minh khẽ khàn nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Lâm 'Sắt' là người duy nhất xả thân cứu tôi ở công trường Quận 4. Tôi đã thề không để một ai phải chết cháy trước mặt mình một lần nữa."


"Nhưng mày đi lúc này là mất mạng!" Chú Bảy hét lớn, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt đầy nếp nhăn. "Lâm 'Sắt' nó trung nghĩa, nó cũng không muốn mày phải nộp mạng vô ích! Tao là thầy mày, tao không thể nhìn mày lao vào đống lửa của thằng Hải!"


Nói rồi, Chú Bảy nhanh như cắt nhoài người vào khoang động cơ hở của "Quái Thú", tay phải giật phắt chiếc cầu chì đánh lửa tổng (main ignition fuse) bọc nhựa màu xanh ra khỏi hộp cầu chì dã chiến. Ông giấu chiếc cầu chì vào túi quần, tay ghì chặt chiếc búa tạ, thở dốc nhìn Minh:


"Tao đã rút cầu chì tổng rồi. Không có nó, cái lốc máy này chỉ là một khối sắt chết. Mày muốn đi thì bước qua xác tao trước!"


Minh nhìn Chú Bảy. Anh không hề tức giận, không hề bộc lộ một chút sát ý nào. Anh chỉ từ từ đưa tay trái lên, dùng răng cắn chặt đầu ngón găng da đua xe cũ kỹ rồi từ từ kéo mạnh ra.


Chiếc găng da tuột khỏi tay, để lộ ra vết sẹo bỏng khổng lồ dưới ánh đèn neon vàng vọt của căn xưởng dã chiến. Vết sẹo co quắp, sần sùi màu đỏ xám chạy dọc từ mu bàn tay, quấn chặt lấy các khớp ngón tay rồi kéo dài lên tận khuỷu tay trái của anh. Da thịt ở đó bị biến dạng hoàn toàn, co rút lại thành những vệt nhăn nhúm như rễ cây cổ thụ – dấu tích của nỗ lực tuyệt vọng khi anh dùng tay không phá cửa chiếc xe đang bốc cháy dữ dội 5 năm trước để kéo xác Lê Mai và Hoàng Nam ra ngoài.


"Chú Bảy," Minh đưa cánh tay trái đầy sẹo bỏng ra trước mặt ông cụ, giọng anh trầm xuống, lạnh ngắt như băng dưới sông cảng. "Mỗi đêm ngủ, vết sẹo này lại nóng rực lên như bị lửa thiêu. Tôi đã nhìn vợ con mình cháy thành tro mà không thể làm gì được. Năm năm qua, tôi sống trong tù không khác gì một cái xác không hồn. Nếu hôm nay tôi để Lâm 'Sắt' bị thiêu sống ở Ba Son... thì cái chân què này, bả vai rách này và cả khối động cơ F1 này... tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa."


Minh nhìn thẳng vào đôi mắt sũng nước của Chú Bảy:


"Tôi không thể nợ thêm một linh hồn nào nữa. Trả cầu chì cho tôi."


Chú Bảy nhìn vết sẹo bỏng co quắp trên tay Minh, rồi nhìn chiếc nhẫn cưới đang rung lắc trên gương chiếu hậu. Cánh tay cầm búa tạ của ông cụ đột ngột run rẩy. Sức nặng của quá khứ, của nỗi đau mất mát tột cùng mà Minh đã gánh chịu suốt 5 năm qua đè nặng lên lồng ngực ông cụ, bóp nghẹt mọi lý trí ngăn cản.


*KENG...*


Chiếc búa tạ nặng mười ký tuột khỏi tay Chú Bảy, rơi sầm xuống sàn xi măng rỉ sét phát ra tiếng động vang dội cả căn xưởng dã chiến. Ông cụ sụp hai vai xuống, thở dài bất lực, gương mặt muối tiêu nhăn nhúm lại trong sự đau đớn tột cùng. Ông không rút chiếc cầu chì trong túi ra, mà quay mặt đi, giọng khàn đặc nghẹn ngào:


"Mày... thằng điên..."


Minh không đợi Chú Bảy đưa cầu chì. Anh khập khiễng bước tới bệ kỹ thuật, nhặt lấy một đoạn dây đồng mỏng dài khoảng mười phân bám đầy dầu đen. Anh nhoài người vào khoang động cơ hở của "Quái Thú", dùng kìm tuốt lớp vỏ nhựa dã chiến, rồi khéo léo đấu nối trực tiếp (hotwire) hai đầu cực của rơ-le đánh lửa tổng bên trong hộp cầu chì dã chiến.


*TẠCH... TẠCH...*


Những tia lửa điện xanh lam bắn ra, chiếu sáng gương mặt hốc hác, lạnh lùng của Minh trong tích tắc.


Anh nhảy vào cabin, siết chặt các dây đai khóa nhanh của bộ nẹp chân titan trái, rồi dùng gót chân phải nẹt mạnh bàn đạp ga dồn số. Chân trái đạp lút côn, khớp lò xo titan rít lên tiếng kêu cơ học *tạch... tạch...* giòn giã dội ngược cơn đau buốt dọc xương ống chân.


Minh nhấn nút khởi động.


*RÚUUUUUUUUUUU!!!*


Khối động cơ V6 hybrid bọc thép gầm lên một tiếng kinh hoàng. Tiếng động cơ nổ máy dã chiến không qua cầu chì tổng phát ra những tiếng nổ pô giòn giã, trầm đục và đầy sát khí dội vang khắp căn xưởng dột nát. Hơi nước từ lốc máy nứt nhẹ bốc lên nghi ngút qua các khe hở nắp capo móp méo, báo hiệu con quái thú cơ khí đã thức tỉnh, sẵn sàng lao vào tử địa.


Minh không nhìn lại Chú Bảy và Chị Hoa đang đứng chết lặng trong bóng tối. Anh gạt cần số, chiếc "Quái Thú" lệch thước lái gầm rú lao vút ra khỏi xưởng dã chiến, đâm thẳng vào màn mưa bão đen kịt của bến cảng Sài Gòn, hướng về phía ụ tàu bỏ hoang Ba Son Quận 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!