Sát Thủ Chó Điên
Trong căn phòng làm việc chật hẹp của Đội Cảnh sát Hình sự Quận 4, ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên tục, hắt xuống những vệt sáng xanh xao lên khuôn mặt nghiêm nghị của Đại úy Phan Lâm. Kim đồng hồ treo tường chỉ đúng bốn giờ mười lăm phút sáng. Bên ngoài, cơn bão nhiệt đới vẫn trút nước sầm sập xuống lòng đường bến cảng Khánh Hội, tiếng mưa đập vào lớp kính cửa sổ nghe như tiếng gõ dồn dập của tử thần.
Phan Lâm đặt chiếc kính lúp xuống bàn, hai ngón tay day nhẹ thái dương mỏi mệt. Trước mặt anh là một chiếc khay nhựa màu xanh chứa một mẫu vật vừa được anh bí mật thu hồi từ khe hở bệ bê tông kho hóa chất cảng Khánh Hội: một chiếc vỏ đạn đồng cỡ 9mm của súng ngắn K54. Anh dùng thước kẹp Mitutoyo đo đạc tỉ mỉ chiều dài vỏ đạn và đường kính cổ vỏ, sau đó đối chiếu với bản in kết quả giám định vết búa gõ trên hạt nổ.
"Vết kim hỏa lệch tâm ba mươi độ, có vệt xước mảnh ở góc phải." Phan Lâm lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.
Đây là dấu vết đặc trưng của những khẩu K54 đã qua độ chế bộ cò để tăng tốc độ bắn – loại vũ khí mà lực lượng tuần tra đặc nhiệm của Trung tá Trần Hùng thường xuyên tịch thu rồi ngầm tuồn ra cho đám tay chân thân cận. Bản báo cáo chính thức của Trần Hùng nộp lên Ban giám đốc sở khẳng định: "Quái xế Hoàng Minh đã nổ súng phóng hỏa diệt khẩu Hải 'Búa' trước khi tẩu thoát". Nhưng chiếc vỏ đạn này lại nằm ở một góc khuất mà chỉ có hướng bắn từ phía ngoài cổng vào – nơi Trần Hùng và đội của gã dàn trận – mới có thể găm lại.
Phan Lâm âm thầm nhét chiếc vỏ đạn vào một túi ni-lông nhỏ, dán kín lại rồi cất sâu vào ngăn bí mật dưới đế cặp da dã chiến. Bản năng của một cảnh sát hình sự mười năm thực chiến nói cho anh biết, Hoàng Minh không phải là kẻ nổ súng. Có một bàn tay quyền lực đang cố tình dàn dựng hiện trường để diệt khẩu gã trùm bến cảng, và kẻ đó không ai khác chính là người đồng nghiệp mang hàm Trung tá đang ngồi ở phòng bên cạnh. Nhưng để vạch trần Trần Hùng, Phan Lâm cần nhiều hơn là một chiếc vỏ đạn rỉ sét. Anh cần tìm thấy Hoàng Minh trước khi biệt đội săn đêm của Trần Hùng kịp bịt đầu mối.
***
Cùng lúc đó, dọc theo tuyến đường nhựa sũng nước chạy ven bờ kênh Tẻ, chiếc bán tải bọc thép "Quái Thú" đang lầm lũi bò đi trong bóng tối đen kịt. Chiếc xe di chuyển với một quỹ đạo vô cùng kỳ dị. Đầu xe bên phải xệ hẳn xuống, chỉ cách mặt đường chưa đầy mười phân do hệ thống phuộc nhún trước bên phải đã bị gãy nứt hoàn toàn sau cú tiếp đất từ độ cao ba mét ở công trường Nguyễn Văn Linh. Mỗi khi bánh xe sập xuống một vũng nước ngập, tiếng kim loại gãy vỡ dội ngược vào lòng sàn xe nghe *kít... kít...* khô khốc, khiến toàn bộ cabin rung lên bần bật.
Hoàng Minh ghì chặt hai tay lên chiếc vô lăng bọc da lộn đã sờn rách. Khớp vai trái của anh giật lên từng cơn đau dại tột cùng. Vết rách cơ sâu hoắm đứt chỉ khâu hoàn toàn từ trận chiến trước đang rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm qua lớp băng gạc dày cộm rồi loang ra thành một vệt sẫm màu, ẩm ướt trên ngực chiếc áo khoác bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ công nghiệp.
*Tạch... tạch...*
Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan phát ra tiếng kêu khô khốc mỗi khi Minh đạp lút chân côn để dồn số qua những vũng bùn lầy. Lực lò xo phản hồi mạnh mẽ dội ngược luồng điện đau buốt dọc xương ống chân lên thẳng đại não. Minh nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ kỹ run rẩy đưa lên cổ, miết nhẹ lên bề mặt trầy xước của chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lồng ngực hoạt động như một mỏ neo tâm lý, ép nhịp tim đang nhảy vọt ở mức trăm mười nhịp hạ xuống, đưa tâm trí trở lại trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
"Lâm, kiểm tra lại khối pin lithium phía sau xem có bị ngấm nước không," Minh khàn giọng nói, mắt vẫn dán chặt vào mặt đường nhựa nhòe nước mưa.
Lâm 'Sắt' ngồi ở hàng ghế sau, người sũng nước bão và bùn đất. Gã đang dùng một tấm bạt nilon bọc kín chiếc hòm gỗ chứa bình ắc quy lithium hiệu năng cao Nam Á vừa cướp được. Gã vuốt nước mưa trên mặt, đáp gắt:
"Giáp hòm gỗ dày hai phân bọc đai thép vẫn kín nguyên, nước mưa không lọt vào được đâu. Nhưng thước lái của mày lệch nặng quá rồi Minh ơi! Bánh trước bên trái thì xẹp lép mài mâm rỉ lửa nãy giờ, phuộc phải thì gãy sát đất. Cứ chạy thế này thêm năm cây số nữa là gãy luôn cả cầu trước!"
"Phải ráng bò về xưởng sửa ghe bỏ hoang ven sông của Chú Bảy," Minh lạnh lùng đáp. "Ở đó mới có khò gas dã chiến để sấy khô hệ thống điện sườn bọc lưới thủy tinh trước khi Trần Hùng quét được radar."
Đột nhiên, từ phía sau đuôi xe, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ đèn pha halogen xé toạc màn mưa đêm, rọi thẳng vào kính chiếu hậu của "Quái Thú".
*UỲNH!!!*
Một cú đâm va trực diện cực mạnh từ phía sau dội thẳng vào đuôi chiếc bán tải. Khối thép nặng hai tấn rưỡi của "Quái Thú" bị hất văng về phía trước. Lực phản chấn cơ học cực lớn giật mạnh bả vai trái đang chấn thương của Minh. Vết khâu rách cơ vai lập tức rách miệng rộng hơn, máu đỏ tươi trào ra ướt đẫm cả cánh tay áo khoác bò. Minh hét lên một tiếng nghẹn họng, hai tay ghì chặt vô lăng để chống lại lực kéo lệch mười lăm độ sang trái của thước lái hỏng. Chiếc xe loạng choạng, đuôi xe văng mạnh sát sạt lan can thép bảo vệ bờ kênh Tẻ.
Qua gương chiếu hậu sũng nước, Minh nhìn thấy kẻ tấn công. Đó là một chiếc sedan Toyota Mark II đời cũ màu xám chuột, phần thân vỏ đã bị lột bỏ hoàn toàn cản trước để lộ ra khối động cơ 1JZ-GTE tăng áp khổng lồ đang rít lên những tiếng hú chói tai của bộ siêu nạp độ công suất 500 mã lực.
"Mẹ kiếp! Là thằng Hùng 'Chó Điên'!" Lâm 'Sắt' nhoài người ra cửa kính sau hét lớn. "Thằng sát thủ lái xe của Hải 'Búa'! Nó chơi ma túy đá rồi, mắt đỏ ngầu kìa!"
Chiếc Mark II lại rú ga. Tiếng pô độ rít lên như tiếng xé vải cắt ngang tiếng sấm rền của cơn bão. Hùng 'Chó Điên' ngồi sau vô lăng với gương mặt hốc hác, môi thâm sì và đôi mắt trợn ngược điên cuồng dưới ánh đèn táp-lô đỏ rực. Gã cười sằng sặc, tay phải cầm một khẩu súng ngắn K54 chĩa thẳng về phía cabin "Quái Thú".
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Ba phát đạn bắn liên tiếp găm thẳng vào kính chắn gió phía sau của "Quái Thú". Tiếng kim loại va chạm với kính cường lực bọc lưới thép phát ra những tiếng *xoảng... xoảng...* chói tai. Lớp lưới thép mắt cáo chịu lực mà Chú Bảy hàn gia cố đã cản phá thành công làn đạn, nhưng những vết nứt chân chim lớn bắt đầu lan rộng trên mặt kính, làm giảm nghiêm trọng tầm nhìn phía sau của Minh.
"Nằm xuống!" Minh hét lên với Lâm 'Sắt'.
Hùng 'Chó Điên' không hề có ý định dừng lại. Gã lách chiếc Mark II siêu nhẹ sang sườn trái của "Quái Thú". Ở tốc độ một trăm hai mươi cây số một giờ trên mặt đường nhựa trơn trượt dưới mưa bão, chiếc sedan cầu sau của gã liên tục thực hiện những cú tạt đầu tỳ đè cực kỳ nguy hiểm. Gã muốn dùng trọng lượng động cơ đặt trước để ép bánh trước bên trái đang xẹp của Minh vào dải phân cách bê tông ven đường.
Minh cố gắng bẻ lái gắt sang phải để ép sườn đối thủ vào thành bờ kè bê tông công trường. Nhưng ngay khi anh vừa dồn lực vào bả vai trái, một cơn đau buốt dội ngược lên não khiến tay trái anh đột ngột mất lực hoàn toàn. Đầu xe "Quái Thú" bị rung lắc dữ dội do phuộc nhún trước bên phải đã gãy nứt hoàn toàn, rò rỉ dầu thủy lực làm mất thăng bằng trọng tâm xe. Chiếc bán tải loạng choạng trượt ngang trên vũng nước ngập, suýt chút nữa tự lật nhào xuống ruộng ven đường.
"Không được ôm cua gắt!" Lâm 'Sắt' hét lên từ phía sau, hai tay bám chặt vào bệ ghế. "Phuộc phải của mày gãy rồi, bẻ lái gắt là lật xe ngay!"
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hùng 'Chó Điên' áp sát sườn trái ở cự ly chưa đầy nửa mét. Gã nổ súng ngắn liên tiếp qua cửa kính sườn đã vỡ nát của mình. Viên đạn găm thẳng vào lớp thép bọc giáp sườn dày 5mm của "Quái Thú", phát ra tiếng *coong... coong...* khô khốc và bắn ra những tia lửa cam rực rỡ dưới màn mưa xối xả. Một mảnh đạn văng ngược lại cắt sượt qua mu bàn tay trái của Minh, để lại một vết rách da rỉ máu ngay sát vết sẹo bỏng cũ.
Minh nhìn vào chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên gương chiếu hậu. Dưới những cú va chạm dồn dập, chiếc nhẫn vàng trắng rung lắc liên tục, phản chiếu ánh sáng đèn pha halogen của kẻ thù thành những vệt sáng nhạt nhòa. Gương mặt dịu dàng của vợ và nụ cười tinh nghịch của đứa con trai năm tuổi hiện về trong tâm trí anh giữa màn mưa rực lửa.
*Không được để động cơ xe của mình phục vụ cho tội ác một lần nữa. Không được để một ai phải chết cháy như họ.*
Lời thề năm xưa dội vang trong lồng ngực Minh như một luồng điện kích hoạt toàn bộ bản năng của một tay đua F1 chuyên nghiệp. Nhịp tim anh đột ngột hạ xuống. Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy tâm trí Minh, cô lập hoàn toàn những cơn đau thể xác đang hành hạ bả vai và chân trái của anh.
Anh quét nhanh gương chiếu hậu sũng nước, tính toán quỹ đạo va chạm và tốc độ của chiếc Mark II trong tích tắc. Chiếc sedan cầu sau của Hùng 'Chó Điên' có lợi thế công suất 500 mã lực cực nhẹ, nhưng độ bám đường dưới mưa bão của nó cực kém do không có giáp bọc nặng nề như "Quái Thú". Gã đang lái xe hoàn toàn dựa vào sự điên cuồng của chất kích thích.
"Chú Bảy, tôi cần xả khói ngụy trang!" Minh hét vào bộ đàm.
"Gạt công tắc hành trình bên cạnh cần số! Van điện từ đã mở!" Giọng Chú Bảy vang lên dồn dập giữa tiếng rè rè của máy quét đàm thoại.
Minh dùng tay phải gạt mạnh chiếc công tắc hành trình màu đỏ gá cạnh cần số.
*XÈ... XÈ...*
Hệ thống xả khói dầu đen đuôi xe dã chiến lập tức kích hoạt. Bộ bơm nhớt xe máy cũ lắp dưới gầm phun trực tiếp dòng dầu thải đen kịt vào cổ pô xả đang nóng đỏ của "Quái Thú". Dầu thải bị đốt cháy tức thì dưới nhiệt độ cao, tạo ra một đám mây khói đen kịt, dày đặc như hắc ín bùng lên từ phía sau đuôi xe, phủ kín hoàn toàn khoảng sân rộng hơn một trăm mét vuông dọc theo bờ kênh Tẻ dưới màn mưa bão.
Làn khói đen dày đặc trộn lẫn nước mưa bão làm mù hoàn toàn tầm nhìn của Hùng 'Chó Điên'. Chiếc Mark II của gã lập tức bị nuốt chửng trong bóng tối hắc ín. Nhưng tiếng gầm rú điên cuồng của khối động cơ 1JZ-GTE siêu nạp vẫn vang lên chói tai, chứng minh gã sát thủ phê đá vẫn đang điên cuồng đạp lút ga lao lên phía trước theo quán tính.
Minh biết đối thủ sẽ dùng sườn xe để đâm va triệt hạ từ bên sườn trái. Anh không bẻ lái tránh né, bởi thước lái lệch mười lăm độ và phuộc gãy sẽ làm xe tự lật.
Anh chọn phương án phanh động cơ dồn số cực hạn (Engine Braking).
Minh co duỗi chân trái, khớp lò xo nẹp titan phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* cơ học giòn giã dưới sàn xe, dội ngược cơn đau buốt dọc xương ống chân. Anh đạp lút chân côn chống trượt bằng nhôm đúc, tay phải giật mạnh cần số thẳng dồn liên tiếp từ số 5 về số 2 ở tốc độ một trăm hai mươi cây số một giờ, đồng thời dùng gót chân phải nẹt mạnh bàn đạp ga để đồng tốc vòng tua máy (Heel-and-Toe) qua bộ nẹp chân titan.
*RÚUUUUUUUUUUU!!!*
Khối động cơ V6 của "Quái Thú" thét lên kinh hoàng ở vòng tua máy 10,500 vòng/phút. Tiếng turbo rít lên chói tai như tiếng động cơ phản lực nén áp suất cực đại. Lực cản nén cực hạn dội ngược từ piston và hộp số thẳng thẳng kéo ghì toàn bộ hệ thống truyền động bánh sau của chiếc bán tải lại. Chiếc "Quái Thú" nặng hai tấn rưỡi khựng lại mạnh mẽ, giảm tốc độ đột ngột từ 120km/h xuống còn 40km/h chỉ trong vòng chưa đầy hai giây mà không cần Minh phải chạm chân vào bàn phanh thép đang bị quá nhiệt nóng đỏ.
Cú giảm tốc khẩn cấp không tưởng bằng động cơ đã cứu mạng họ.
Chiếc Toyota Mark II của Hùng 'Chó Điên' đang lao điên cuồng ở tốc độ cực đại trong làn khói đen hoàn toàn bị mất đà. Gã sát thủ bị bất ngờ bởi sự biến mất đột ngột của mục tiêu phía trước. Chiếc sedan siêu nhẹ lao vút lên vượt qua sườn sườn trái của "Quái Thú".
*XOẠC... KENG!!!*
Phần đuôi chiếc Mark II quệt mạnh vào cản trước 'Bull Bar' bằng thép đặc rèn từ thép đường ray của Minh. Cú va chạm ở góc nghiêng tước đi hoàn toàn lực bám đường ít ỏi của bộ lốp mòn trên chiếc sedan cầu sau. Chiếc Mark II bị văng đuôi dữ dội, xoay ngang mặt đường nhựa loáng nước mưa.
Hùng 'Chó Điên' hoảng loạn bẻ lái trả lái gắt gao nhưng đã quá muộn. Chiếc xe mất lái hoàn toàn ở tốc độ trên một trăm cây số một giờ, lao thẳng với một góc vuông vào lan can thép bảo vệ bờ kênh Tẻ.
*RẮC... COONG... UỲNH!!!*
Lớp lan can thép mỏng rỉ sét bị húc bay lập tức. Chiếc Toyota Mark II bay bổng lên không trung trước khi lao cắm đầu xuống dòng nước đen ngòm, chảy xiết của kênh Tẻ dưới cơn bão bùng. Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ khoang động cơ bị thủy kích dưới nước, phát ra những bong bóng khí lớn trước khi chiếc xe hoàn toàn bị nhấn chìm dưới lòng sông sâu.
***
Minh từ từ nhả chân côn, tấp chiếc "Quái Thú" rệu rã vào một con hẻm tối ven đường bờ kè kênh Tẻ. Khói trắng từ lốc máy nứt nhẹ bốc lên nghi ngút qua các khe hở của nắp capo móp méo. Đầu xe bên phải xệ sát đất, tiếng dầu thủy lực rò rỉ từ phuộc nhún trước bên phải kêu *xì... xì...* nhỏ dần rồi tắt lịm.
Minh gục đầu lên vô lăng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Máu từ bả vai trái đã chảy ướt đẫm cả mảng sườn chiếc áo khoác bò sờn cũ, nhỏ từng giọt xuống sàn xe xi măng ẩm ướt. Cơn đau buốt từ khớp vai rách cơ và xương ống chân trái bị siết chặt bởi đai titan dội lên từng đợt khiến gương mặt anh tái mét, không còn một giọt máu.
Lâm 'Sắt' đạp cửa cabin sau nhảy xuống, tay vẫn ôm khư khư chiếc hòm gỗ chứa bình điện lithium Nam Á. Gã nhìn quanh con hẻm tối sầm sập nước mưa rồi nhoài người vào cabin nói lớn:
"Minh! Xe của mày gãy hoàn toàn phuộc nhún trước bên phải rồi, thước lái thì lệch nặng không thể bò thêm được nữa đâu. Cảnh sát tuần tra của Phan Lâm chắc chắn đang rà quét dọc bờ kênh này vì tiếng nổ súng vừa nãy."
Gã đặt chiếc hòm gỗ xuống sàn xe, lau nước mưa trên mặt rồi đưa mắt nhìn Minh đầy lo lắng:
"Tao biết một bãi rã xác xe tải cũ của thằng Huy 'Rỗ' ở ngay rìa Quận 7, cách đây khoảng hai cây số đi bộ qua cầu gỗ. Tao sẽ đi bộ sang đó mượn một chiếc kích thủy lực hạng nặng và một bộ phuộc nhún lò xo cũ để về thay dã chiến cho mày. Mày ráng nằm im trong cabin giữ vết thương vai đi, đừng có cử động mạnh nữa!"
Lâm 'Sắt' để lại chiếc điện thoại di động Nokia cũ của gã trên bảng táp-lô để giữ liên lạc dã chiến với Chú Bảy, rồi nhanh chóng kéo sụp mũ áo khoác gió chạy lao vào màn mưa đen kịt của con hẻm nhỏ.
Trong cabin tối tăm nồng nặc mùi dầu máy bốc cháy và mùi máu loãng, Minh nhắm mắt lại. Anh đưa bàn tay phải bọc găng da đua xe sờn cũ lên cổ, miết nhẹ lên chiếc nhẫn cưới của Lê Mai. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lồng ngực giúp anh duy trì được sự tĩnh lặng tinh thần cực hạn để chịu đựng cơn đau bả vai đang hành hạ.
Mười phút trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt của màn đêm mưa bão. Chỉ có tiếng nước mưa dội sầm sập vào lớp giáp sắt bọc ngoài của "Quái Thú".
Đột nhiên, chiếc điện thoại di động của Lâm 'Sắt' đặt trên bảng táp-lô rung lên bần bật, màn hình xanh lét nhấp nháy hiển thị một số điện thoại lạ không có trong danh bạ.
Minh khẽ nhíu mày. Anh vươn bàn tay phải run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại, bấm nút kết nối rồi áp sát vào tai. Anh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.
Từ đầu dây bên kia, không có tiếng của Lâm 'Sắt'. Chỉ có tiếng gió bão gào rít dữ dội trộn lẫn tiếng sóng vỗ rì rào của sông Sài Gòn dội vào vách tôn rỉ sét của một nhà xưởng bỏ hoang.
Rồi, một giọng cười khàn đặc, tàn ác và đầy bạo lực vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của cabin:
"Ha ha ha... Thằng què Hoàng Minh! Mày nghĩ mày giết được thằng Hùng 'Chó Điên' là mày thoát được bàn tay của tao sao?"
Trán Minh vã mồ hôi lạnh. Anh nhận ra giọng nói này. Đó là Hải 'Búa' – gã trùm cai quản bến cảng Quận 4.
Giọng Hải 'Búa' bên kia điện thoại đột ngột trở nên lạnh lùng và đầy sát khí:
"Con chó trung thành Lâm 'Sắt' của mày vừa bước chân ra khỏi hẻm đã bị đàn em của tao tóm gọn rồi. Hiện tại, tao đang dắt nó về ụ tàu Ba Son Quận 4 để chuẩn bị dùng kìm cắt sắt bẻ từng ngón tay của nó. Khôn hồn thì mang tập biên bản hiện trường gốc và bộ trục khuỷu F1 đến nộp mạng một mình trong vòng ba mươi phút. Nếu không, tao sẽ thiêu sống nó giống hệt cách tao đã đốt cháy vợ con mày năm năm trước!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!