Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Quân Bài Thế Chấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rạng sáng trút xuống những mái tôn rỉ sét của xưởng sửa ghe xuồng bỏ hoang ven sông Sài Gòn, tạo nên một chuỗi âm thanh rào rạt, che giấu đi những tiếng động cơ giới âm âm từ phía lộ lớn. Trong góc tối của xưởng, ánh sáng tù mù từ chiếc đèn bão treo trên cột gỗ chỉ đủ soi rõ những hạt bụi nước li ti bay lơ lửng. Hoàng Minh ngồi im lặng trên chiếc ghế bố bằng sắt tròn đã tróc sơn, bả vai trái của anh được băng bó chặt cứng bằng nhiều lớp gạc trắng và cố định ngoài bằng băng keo điện màu đen. Mỗi lần anh khẽ thở mạnh, vết rách cơ sâu vừa được khâu sống dã chiến lại co rút, dội ngược một luồng điện đau buốt thẳng vào tủy sống. Minh không rên rỉ, gương mặt hốc hác của anh vẫn lạnh lùng như tạc đá dưới bóng tối.


*Tạch... tạch...*


Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan phát ra tiếng kêu khẽ khàng khi Minh khẽ co duỗi chân để giảm bớt cơn tê dại. Dưới sàn xi măng ẩm ướt, chiếc "Quái Thú" nằm im lìm như một con quái vật bị thương nặng. Phần đầu xe móp méo sâu hoắm sau những cú va chạm dồn dập, phuộc nhún trước rò rỉ dầu thủy lực làm đầu xe xệ hẳn xuống một bên. Nhưng chí mạng nhất vẫn là vết rách sâu hoắm dọc theo má chiếc lốp Pirelli trước bên trái, lộ ra cả lớp bố thép bên trong đang rỉ nhẹ hơi bong bóng nước dưới ánh đèn bão.


Chú Bảy đứng bên cạnh, tay cầm điếu thuốc lá rế đỏ lửa, khói thuốc xám xịt bay nghi ngút che khuất gương mặt muối tiêu khắc khổ đầy những nếp nhăn lo toan. Chú rít một hơi dài, tàn thuốc đỏ rực lên trong tích tắc rồi tắt lịm. Chú nhìn vệt rách trên má lốp, giọng khàn đặc:


"Vết chém này sâu quá rồi. Đinh ba cạnh của thằng Kiệt 'Rắn' là loại thép cứng chuyên dụng phá lốp. Mày mà cố chạy thêm mười cây số nữa, áp lực khí nén nạp từ bộ tăng áp Garrett cộng với trọng lượng hai tấn rưỡi của giáp thép sẽ làm nổ tung bánh trước khi ôm cua gắt. Lúc đó thì có mười cái nẹp chân titan cũng không cứu nổi mày."


Minh đưa bàn tay phải bọc găng da đua xe sờn cũ lên cổ, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt trầy xước của chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lồng ngực như một mỏ neo tâm lý, ép nhịp tim đang đập dồn dập của anh hạ xuống. Anh khẽ nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng một sự quyết tuyệt lạnh lẽo:


"Trần Hùng đang sử dụng thiết bị quét radar quân sự tầm xa để rà soát toàn bộ bến sông Quận 4. Đám tai mắt của Hải 'Búa' cũng đã bắt đầu đánh hơi được quanh đây. Chúng ta không có thời gian để sửa xe trong yên ổn. Tôi cần ít nhất bốn mươi tám tiếng để Chú Bảy phục hồi thước lái và tìm nguồn lốp bọc sợi Kevlar chống đinh từ thằng Tài 'Lốp'."


"Bằng cách nào?" Chú Bảy nhíu mày, nhổ bãi nước bọt lẫn tàn thuốc xuống sàn đất nện. "Trần Hùng là trung tá cảnh sát, quyền lực trong tay gã đủ để phong tỏa cả cái quận này trong vòng một nốt nhạc nếu gã muốn."


Minh không trả lời bằng lời. Anh dùng tay phải rút từ trong túi áo khoác bò sờn cũ ra một tập hồ sơ giấy nến ố vàng, bám đầy bụi thời gian. Đó chính là Biên bản hiện trường giả của Luật sư Phan – tài liệu gốc chưa bị sửa đổi chữ ký, ghi lại toàn bộ vệt phanh lốp xe tải nặng dài mười hai mét bị xóa sạch tại hiện trường vụ tai nạn mưu sát vợ con anh năm năm trước. Trên góc trang giấy, chữ ký phê duyệt dọn dẹp hiện trường của Trung tá Trần Hùng vẫn còn nguyên vẹn, sắc nét như một vết dao đâm vào lòng công lý.


"Đây là quân bài thế chấp duy nhất của tôi," Minh nhìn chằm chằm vào chữ ký của Trần Hùng, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng. "Trần Hùng cực kỳ sợ bị tước quân tịch và khởi tố hình sự. Chỉ cần gã nhìn thấy cái này, gã sẽ hiểu rằng gã không còn đường lui. Tôi sẽ ép gã phải tự tay rút toàn bộ chốt tuần tra bờ kè trong vòng hai ngày."


Từ bóng tối ngoài cửa xưởng, một bóng người nhỏ thó, gầy gò khập khiễng bước vào. Đó là Khải 'Nhỏ', cậu bé đánh giày mười một tuổi có đôi mắt sáng lém lỉnh và chiếc hộp gỗ sứt sẹo đeo chéo qua vai. Khải 'Nhỏ' vuốt vội những hạt nước mưa bám trên tóc, nhìn Minh với vẻ vừa sợ hãi vừa tôn sùng:


"Anh Minh... Em dò được rồi. Lão trung tá Trần Hùng đang ngồi uống cà phê với mấy tay cảnh sát tuần tra tại quán 'Góc Phố' đối diện quận lỵ. Lão mang theo chiếc cặp táp bằng da màu đen khóa số, đặt ngay trên ghế bên cạnh."


Minh khẽ gật đầu. Anh mở ngăn kéo tủ kỹ thuật, lấy ra một chiếc phong bì thư màu nâu dày cộm, bên trong chứa bản sao chụp sắc nét của tập biên bản hiện trường gốc. Anh trao chiếc phong bì cho Khải 'Nhỏ', giọng trầm xuống:


"Khải, việc này rất nguy hiểm. Em giả vờ vào đánh giày cho lão. Tìm sơ hở nhét cái này vào ngăn ngoài chiếc cặp táp của lão. Tuyệt đối không được để lão phát hiện ra em là người đưa. Xong việc, đi thẳng về khu nhà sàn ven sông, không được quay lại quán cà phê đó nữa. Em làm được không?"


Cậu bé đánh giày nhìn chiếc phong bì, rồi nhìn vết sẹo bỏng co quắp trên cánh tay trái của Minh lộ ra dưới lớp áo bò rách. Nó nuốt nước bọt, gật đầu mạnh mẽ:


"Em làm được, anh Minh. Đám đàn em Hải 'Búa' thường xuyên bắt nạt đám trẻ bụi đời tụi em, chỉ có anh ra tay đánh gãy tay tụi nó để cứu thằng Tèo. Việc này cứ để em lo."


Khải 'Nhỏ' ôm khư khư hộp gỗ đánh giày, xoay người lao vút vào màn mưa mù mịt ngoài bến sông. Minh nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cậu em, bàn tay bọc găng da siết chặt lấy vô lăng chiếc "Quái Thú". Anh biết mình đang đặt cược tính mạng của một đứa trẻ vào ván bài này, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Trận chiến tốc độ này cần có thời gian để tích lũy mã lực, và đây là lúc anh phải dùng đến đòn bẩy tâm lý.


***


Quán cà phê "Góc Phố" nằm ở góc ngã tư sầm uất đối diện trụ sở quận lỵ Quận 4. Tiếng nhạc Trịnh trầm buồn phát ra từ chiếc loa thùng cũ kỹ hòa lẫn với tiếng còi xe dồn dập ngoài đường lộ loá nước mưa.


Trung tá Trần Hùng ngồi ở bàn tròn sát cửa kính, dáng người béo mập của gã nhét chặt trong bộ cảnh phục chỉnh tề nhưng chiếc thắt lưng da trễ nải dưới bụng mỡ. Mái tóc chải ngược bóng loáng bám vài hạt nước mưa, đôi mắt ti hí gian xảo của gã liên tục quét qua màn hình chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng đặt trên bàn. Gã đang đợi báo cáo định vị radar từ biệt đội tuần tra bẩn đang rà soát bến sông.


Ngồi đối diện gã là ba sĩ quan tuần tra dưới quyền, những kẻ mặc cảnh phục sờn vai nhưng tay đeo đồng hồ vàng đắt tiền, đang rầm rì bàn tán về chuyến hàng container chở linh kiện lậu tiếp theo của tập đoàn Viễn Đông sắp cập cảng.


"Đại ca Hải 'Búa' nói thằng què đó có một chiếc xe bán tải bọc thép rất cứng," một tên cảnh sát bẩn thì thầm, mắt liếc nhìn xung quanh cảnh giác. "Hôm trước nó húc sập cả rào chắn gỗ ở hẻm 148. Trung tá nghĩ nó có thể trốn đi đâu được?"


Trần Hùng nhấp một ngụm cà phê đen đặc, nhếch mép cười nham hiểm, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc:


"Nó bị thương nặng ở vai và chân trái bị liệt nhẹ. Chiếc xe của nó cũng bị lệch thước lái nghiêm trọng sau cú va chạm. Sài Gòn này tuy rộng nhưng mạng lưới của tao và Hải 'Búa' b bịt kín mọi ngả đường rồi. Tao đã cho quét radar quân sự tầm xa dọc bến sông. Chỉ cần nó nổ máy, tín hiệu nhiễu sóng từ hộp đen ECU của nó sẽ hiện lên màn hình của tao ngay lập tức. Lần này tao sẽ bắn chết nó tại chỗ, ngụy trang thành một vụ tai nạn chống người thi hành công vụ."


Gã vừa dứt lời thì Khải 'Nhỏ' khập khiễng bước vào quán, tay xách chiếc hộp gỗ gõ nhịp *cộc... cộc...* quen thuộc xuống nền gạch. Nó cúi đầu lễ phép trước bàn của Trần Hùng, giọng lanh chanh:


"Dạ con chào mấy chú cảnh sát. Mấy chú có đánh giày không ạ? Giày của chú trung tá bám đầy bùn đất mưa bão rồi kìa, để con đánh bóng lại cho chú chỉ mười ngàn thôi ạ."


Trần Hùng liếc nhìn đôi giày da tuần tra bám đầy bùn đất đỏ của mình, rồi nhìn dáng vẻ gầy gò, rách rưới của Khải 'Nhỏ'. Gã xua tay xua đuổi như xua ruồi:


"Biến đi chỗ khác chơi, thằng nhóc bụi đời. Ở đây đang bàn việc công, không có đánh giày đánh bép gì hết."


"Dạ chú thương tình giúp con mua gói xôi ăn sáng đi chú. Con đánh nhanh lắm, chỉ ba phút là bóng loáng như mới liền ạ," Khải 'Nhỏ' không bỏ cuộc, nó khéo léo quỳ sụp xuống bên cạnh chân Trần Hùng, đặt chiếc hộp gỗ xuống đất và bắt đầu lôi bàn chải và xi đánh giày ra.


Trần Hùng càu nhàu bực bội, nhưng gã lười biếng không muốn đứng dậy đuổi nó đi. Gã quay sang tiếp tục cuộc trò chuyện với cấp dưới, chỉ tay vào chiếc cặp táp da màu đen đặt trên chiếc ghế nhựa bên cạnh sườn gã:


"Tụi mày phải canh chừng cảng Khánh Hội kỹ vào. Chuyến hàng container chứa pin lithium của tập đoàn Nam Á sắp về. Thằng què đó mà đánh hơi được nó sẽ cướp ngay để nâng cấp xe. Tuyệt đối không được sơ hở..."


Trong lúc Trần Hùng đang mải mê chỉ đạo, Khải 'Nhỏ' cúi gập người sát đất, giả vờ dùng bàn chải đánh mạnh vào mũi giày da của gã. Bàn tay trái nhỏ bé, nhanh nhẹn của nó luồn ra phía sau, khẽ khàng kéo nhẹ khóa kéo ngăn ngoài của chiếc cặp táp da đang để hé mở. Động tác của nó cực kỳ mượt mà, không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào nhờ tiếng nhạc Trịnh đang phát lớn từ loa quán.


*Sột...*


Chiếc phong bì thư màu nâu dày cộm được Khải 'Nhỏ' khéo léo đẩy sâu vào bên trong ngăn cặp táp. Ngay sau đó, nó nhanh tay kéo khóa lại vị trí cũ, rồi đứng dậy thu dọn đồ nghề vào hộp gỗ, cúi đầu chào:


"Dạ con cảm ơn chú trung tá đã cho con đánh giày. Con đi đây ạ."


Trần Hùng ném tờ mười ngàn đồng nhăn nheo xuống đất không thèm nhìn mặt cậu bé. Khải 'Nhỏ' nhặt tiền, khập khiễng bước nhanh ra khỏi quán cà phê và biến mất vào màn mưa mịt mù dọc bờ kênh tẻ.


Khoảng mười phút sau, cuộc trò chuyện của Trần Hùng bị cắt đứt khi gã với tay lấy chiếc cặp táp để chuẩn bị quay lại trụ sở họp ban chuyên án. Đôi mắt ti hí của gã đột ngột khựng lại khi phát hiện ngăn khóa ngoài của cặp táp có một góc phong bì màu nâu lộ ra ngoài.


"Đứa nào vừa đụng vào cặp của tao?" Trần Hùng gằn giọng, mặt biến sắc. Gã lập tức giật mạnh khóa kéo, rút chiếc phong bì màu nâu ra ngoài.


Ba tên cảnh sát tuần tra ngồi đối diện ngơ ngác nhìn nhau, lắc đầu lia lịa. Trần Hùng không thèm bận tâm đến tụi nó nữa, gã dùng ngón tay mập mạp xé rách mép phong bì, lôi tập tài liệu giấy nến ố vàng bên trong ra ngoài.


Ngay khi nhìn thấy dòng chữ tiêu đề đầu tiên: *"Biên bản khám nghiệm hiện trường vụ tai nạn giao thông ngày 15/05/2021"*, đồng tử của Trần Hùng co rụt lại dữ dội. Gã lật nhanh đến trang cuối cùng. Dưới ánh sáng vàng vọt của quán cà phê, chữ ký phê duyệt gốc của chính gã cùng dòng chữ chỉ đạo viết tay: *"Xóa sạch vệt phanh lốp xe tải mười hai mét, lập hồ sơ mất lái do lỗi kỹ thuật"* hiện lên rõ mòn một.


Sắc mặt Trần Hùng trong tích tắc chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét như người chết trôi. Mồ hôi lạnh từ trán gã bắt đầu vã ra như tắm, chảy ròng ròng xuống cằm sệ, làm ướt đẫm cả cổ áo cảnh phục cứng cáp. Đôi bàn tay mập mạp của gã run rẩy dữ dội, khiến tập tài liệu giấy nến phát ra những tiếng sột soạt khô khốc.


"Trung tá... có chuyện gì vậy ạ?" Tên cảnh sát tuần tra ngồi đối diện lo lắng hỏi khi thấy sự biến đổi sắc mặt kinh hoàng của cấp trên.


"Câm mồm!" Trần Hùng gầm lên một tiếng trầm đục qua kẽ răng, giọng gã run rẩy vì sợ hãi tột độ. Gã lập tức đứng phắt dậy, nhét tập tài liệu vào cặp táp, ôm khư khư lấy nó trước ngực như thể đó là một khối thuốc nổ sắp kích nổ. Gã ra lệnh cho cấp dưới bằng giọng hốt hoảng:


"Tụi mày lập tức quét sóng điện thoại xung quanh khu vực này cho tao! Tìm ngay nguồn phát tín hiệu lạ hoặc bất kỳ đứa nào khả nghi lảng vảng ngoài quán trong vòng mười phút qua! Mau lên!"


Trần Hùng lao nhanh ra khỏi quán cà phê, để mặc cơn mưa bão xối xả dội thẳng vào đầu tóc chải chuốt bóng loáng. Gã chạy thẳng về phía chiếc xe SUV tuần tra bọc thép chuyên dụng đang đỗ ven đường, khóa chặt cửa cabin lại từ bên trong. Gã thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới áp lực tâm lý cực hạn. Gã biết rõ bản biên bản gốc này chính là bản án tử hình đối với sự nghiệp, quyền lực và cả mạng sống của gã nếu nó lọt vào tay Đại úy Phan Lâm hoặc ban giám đốc sở cảnh sát chính trực.


*Reng... Reng...*


Chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng của Trần Hùng đột ngột đổ chuông dồn dập. Số gọi đến là một dải mã số rác được mã hóa đầu cuối cực kỳ tinh vi. Trần Hùng giật mình suýt đánh rơi điện thoại, gã run rẩy nhấn nút nghe, giọng khàn đặc vì hoảng loạn:


"Ai đó? Mày là đứa nào?"


Từ đầu dây bên kia, một giọng nói trầm ấm, bình thản nhưng lạnh lùng đến xương tủy vang lên qua loa thoại đã được biến âm cơ học:


"Trung tá Trần Hùng. Ông vừa nhận được món quà của tôi chứ? Chữ ký của ông năm năm trước vẫn còn đẹp lắm."


"Hoàng Minh! Thằng què!" Trần Hùng nghiến răng kèn kẹt, gã gầm lên vào ống nghe, mắt trợn trừng sát khí. "Mày lấy cái biên bản đó ở đâu ra? Luật sư Phan... thằng già đó vẫn chưa chết sao? Mày muốn gì?"


"Tôi muốn công lý," giọng Minh vang lên đều đặn, không hề bị dao động bởi sự bạo nộ của đối thủ. "Nhưng trước mắt, tôi muốn ông rút toàn bộ chốt tuần tra đặc nhiệm bẩn dọc bờ kè kênh Tẻ Quận 4 trong vòng bốn mươi tám tiếng tới. Nếu tôi còn nhìn thấy một bóng cảnh sát bẩn nào lảng vảng quanh bến sông, bản sao chụp tiếp theo của biên bản này sẽ nằm trang trọng trên bàn làm việc của Đại úy Phan Lâm và ban chuyên án của sở."


"Mày đang đe dọa cảnh sát!" Trần Hùng hét lên, tay gã khẽ nhấn nút kích hoạt hệ thống quét định vị tần số sóng điện thoại trên bảng điều khiển xe SUV hòng truy tìm nguồn phát sóng cuộc gọi của Minh. "Mày nghĩ ban giám đốc sở sẽ tin lời một thằng tù tội giết người như mày sao?"


"Họ sẽ tin chữ ký gốc của ông trên giấy nến, Trần Hùng ạ. Ông thừa hiểu nghiệp vụ pháp y của Phan Lâm sắc bén thế nào. Chỉ cần năm phút giám định, chữ ký của ông sẽ đưa ông vào phòng giam kế bên phòng cũ của tôi," giọng Minh lạnh lùng cắt đứt lời đe dọa của gã. "Ông có bốn mươi lăm giây để đưa ra quyết định trước khi tôi cúp máy. Và đừng cố gắng định vị cuộc gọi này. Thiết bị quét tần số của ông không đủ nhanh để bắt kịp sóng nhảy của tôi đâu."


Màn hình quét định vị trên xe SUV của Trần Hùng nhảy số liên tục, nhưng dải sóng vô tuyến cứ liên tục thay đổi tần số quét sau mỗi hai giây, khiến hệ thống định vị của gã hoàn toàn bị nhiễu loạn, phát ra những tiếng bíp bíp báo lỗi kết nối liên tục.


Trần Hùng cắn răng đến mức rỉ máu môi, trán vã mồ hôi hột. Gã biết Minh nói đúng. Gã không thể mạo hiểm sự nghiệp và mạng sống của mình vào ván bài này. Gã hít một hơi sâu, giọng dịu xuống đầy nhẫn nhịn gian xảo:


"Được... Tao sẽ rút chốt tuần tra bờ kè trong vòng hai ngày. Nhưng mày phải giao nộp bản gốc của biên bản đó cho tao. Nếu không, tao sẽ cho san phẳng toàn bộ khu ổ chuột Quận 4 để tìm mày."


"Bốn mươi tám tiếng. Không thương lượng," Minh lạnh lùng đáp.


*Tút... Tút... Tút...*


Cuộc gọi đột ngột bị cắt đứt. Trần Hùng điên cuồng ném chiếc điện thoại xuống sàn xe, gã đập mạnh hai tay lên vô lăng bọc da phát ra tiếng còi rú vang dồn dập. Gã thở hổn hển, ánh mắt trợn ngược đầy sát khí lạnh lẽo. Gã biết gã đã bị thằng què Hoàng Minh nắm thóp hoàn toàn bằng quân bài thế chấp này.


***


Trong lúc Trần Hùng đang hoảng loạn trong xe SUV, Đại úy cảnh sát hình sự chính trực Phan Lâm từ cổng trụ sở quận lỵ bước ra. Dáng người cao ráo, cân đối của anh nép dưới chiếc ô che mưa màu đen, đôi mắt nghiêm nghị chính trực quét nhanh qua ngã tư và dừng lại trước chiếc xe tuần tra bọc thép của Trần Hùng đang rú còi vô cớ.


Phan Lâm đã âm thầm theo dõi hành vi của Trần Hùng từ nhiều ngày qua. Vụ nổ súng bắn chết Hải 'Búa' tại kho hóa chất bến cảng bằng đạn K54 bẩn, và việc Trần Hùng vội vã tịch thu toàn bộ hồ sơ pháp y gốc đã nhen nhóm lên trong lòng người cảnh sát chính trực một sự nghi ngờ sâu sắc. Anh khẽ nhíu mày, bước nhanh về phía xe của Trần Hùng, gõ mạnh vào cửa kính cabin.


Trần Hùng giật mình hoảng hốt, gã vội vã nhét chiếc phong bì thư màu nâu xuống dưới gầm ghế lái rồi mới hạ kính sườn xe xuống, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo:


"Đại úy Phan Lâm... Có chuyện gì vậy? Cơn bão lớn thế này mà cậu vẫn chưa về nghỉ sao?"


"Trung tá Trần Hùng," Phan Lâm nhìn chằm chằm vào những giọt mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt của gã, giọng anh nghiêm nghị, đều đặn. "Tôi vừa nhận được báo cáo từ đội tuần tra ngoại vi nói rằng ông vừa ra lệnh rút toàn bộ các chốt kiểm soát giao thông dọc bờ kè kênh Tẻ Quận 4. Chuyên án truy quét 'Bóng ma xa lộ' đang trong giai đoạn căng thẳng nhất, tại sao ông lại rút quân vào lúc này?"


Trần Hùng khẽ giật cơ mặt, gã vội vã lấp liếm bằng giọng cộc cằn để che giấu sự hoảng loạn:


"À... đó là điều phối chiến thuật của tao. Biệt đội săn đêm cần tập trung lực lượng bảo vệ các cửa ngõ xuất nhập cảnh Sài Gòn để ngăn chặn thằng què vượt biên sang Campuchia. Bờ kè kênh Tẻ là con đường cụt, nó không thể trốn chạy qua đó được nữa. Cậu không cần can thiệp sâu vào quyết định của tao."


"Quyết định của ông mâu thuẫn hoàn toàn với quy trình phá án hình sự," Phan Lâm gằn giọng, ánh mắt anh sắc lạnh như dao cạo nhìn thẳng vào mắt Trần Hùng. "Tôi đã kiểm tra hiện trường kho hóa chất. Vỏ đạn K54 thu được tại đó là loại đạn tiêu chuẩn của cảnh sát bẩn bảo kê. Tôi muốn ông cho tôi kiểm tra khẩu súng ngắn tuần tra cá nhân của ông để đối chiếu dấu vết cơ học."


Sắc mặt Trần Hùng lập tức chuyển sang đỏ gay vì tức giận và sợ hãi, gã dùng quyền trung tá đập mạnh tay lên bệ cửa sườn xe, gầm lên:


"Phan Lâm! Cậu đang vượt quá quyền hạn của mình đấy! Tao là cấp trên của cậu! Không có lệnh khám xét khẩn cấp chính quy từ ban giám đốc sở, cậu không có quyền kiểm tra súng của tao! Lập tức quay lại đội tuần tra ngoại vi làm nhiệm vụ của cậu đi!"


Phan Lâm im lặng nhìn gã trong vài giây. Sự hoảng hốt tột độ và hành vi bưng bít thông tin quá lộ liễu của Trần Hùng càng củng cố thêm niềm tin của anh rằng gã trung tá này chính là kẻ đứng đầu bảo kê ngầm cho tập đoàn Viễn Đông. Phan Lâm khẽ cúi đầu, giọng anh bình thản nhưng chứa đựng một sự đe dọa ngầm kiên định:


"Được, tôi sẽ chấp hành mệnh lệnh rút lui tạm thời. Nhưng tôi sẽ tự mình thu thập đủ chứng cứ để xin lệnh khám xét chính quy từ sở kiểm sát. Công lý có thể đến muộn, Trung tá Trần Hùng ạ, nhưng nó luôn luôn đến."


Phan Lâm xoay người bước đi vào màn mưa xối xả, chiếc ô đen che khuất gương mặt nghiêm nghị của anh. Trần Hùng nhìn theo bóng dáng Phan Lâm, hàm răng gã nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két. Gã biết gã đang bị kẹt giữa hai gọng kìm chết người: một bên là quả bom nổ chậm Biên bản hiện trường giả của Hoàng Minh, một bên là sự nhạy bén điều tra chính trực của Phan Lâm.


***


Trần Hùng lập tức khóa chặt cửa xe, tay run rẩy rút chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng ra ngoài. Gã không gọi cho cảnh sát nữa, gã bấm dải số liên lạc vệ tinh mã hóa dẫn thẳng đến văn phòng của Hải 'Búa' – gã trùm giang hồ cai quản bến cảng Quận 4.


Đầu dây bên kia bắt máy sau hai tiếng chuông, tiếng gầm rú của động cơ xe máy độ Yaz và tiếng cười nói ồn ào của đám đàn em giang hồ bến cảng vang lên dội ngược qua loa thoại. Giọng Hải 'Búa' tàn bạo, khàn đặc vang lên đầy ngạo nghễ:


"Trung tá Trần Hùng... Có tin gì mới về thằng què đó chưa? Biệt đội săn đêm của ông đã bắn nát gáo nó chưa?"


"Hải 'Búa'! Câm mồm và nghe tao nói đây!" Trần Hùng gầm lên khẽ qua điện thoại, giọng gã run rẩy vì hoảng loạn tột độ. "Thằng què Hoàng Minh đang nắm giữ tập Biên bản hiện trường gốc năm xưa của Luật sư Phan! Nó vừa dùng bản sao để đe dọa tao, ép tao phải rút toàn bộ chốt tuần tra bờ kè Quận 4 trong vòng bốn mươi tám tiếng!"


Tiếng gầm rú của xe máy độ ở đầu dây bên kia đột ngột tắt lịm. Giọng Hải 'Búa' trầm xuống, tỏa ra một sát khí lạnh lùng tàn bạo tột cùng:


"Cái gì? Thằng già Luật sư Phan vẫn giữ cái biên bản đó sao? Mẹ kiếp, năm năm trước ông nói với tao là đã dọn dẹp sạch sẽ hiện trường rồi mà!"


"Bây giờ không phải lúc đổ lỗi!" Trần Hùng hét lên trong cabin xe. "Tao buộc phải đồng ý rút chốt tuần tra tạm thời để xoa dịu nó. Nhưng tao biết nó đang lẩn trốn quanh khu vực bến sông Quận 4 để sửa xe. Tao ra lệnh cho mày và toàn bộ băng nhóm bến cảng phải tổ chức một cuộc đột kích tàn sát tống tiền ngay lập tức!"


"Đột kích thế nào?" Hải 'Búa' gằn giọng.


"Bắt cóc tất cả những đứa thân cận với nó! Thằng nhóc liên lạc Tèo, con bé Vy, hay bất kỳ đứa nào ngầm giúp đỡ nó ở bến cảng! Dùng tính mạng của tụi nó để ép thằng què phải lộ diện và giao nộp tập hồ sơ gốc bằng mọi giá!" Trần Hùng điên cuồng chỉ đạo qua điện thoại bảo mật. "Tao sẽ ngầm khóa chặt sóng đàm thoại của Phan Lâm để tụi mày rảnh tay hành động trong đêm nay. Phải lấy lại cái phong bì đó và giết chết thằng què Hoàng Minh trước khi Phan Lâm thu thập đủ chứng cứ khám xét tao! Mày rõ chưa?"


"Được... Việc bắt cóc tống tiền và tàn sát là sở trường của băng bến cảng tụi tao rồi," Hải 'Búa' cười gằn một tiếng tàn ác đầy phấn khích. "Đêm nay, tao sẽ cho máu nhuộm đỏ dòng sông kênh Tẻ Quận 4. Tao sẽ mang đầu thằng què và tập hồ sơ gốc về dâng cho trung tá."


Trần Hùng cúp máy, gã tựa đầu vào ghế lái, thở phào một hơi nhẹ nhõm dã ngoại. Gã đã tung ra quân bài bạo lực ngầm cuối cùng để giải quyết khủng hoảng. Đêm nay, Sài Gòn bến cảng sẽ đón nhận một trận bão máu kinh hoàng ngoài vòng pháp luật.


***


Tại xưởng sửa ghe xuồng bỏ hoang ven sông Sài Gòn, Minh ngồi im lặng trong cabin chiếc "Quái Thú". Anh vừa dùng bật lửa đốt cháy rụi chiếc sim rác bảo mật vừa dùng để gọi điện cho Trần Hùng, rồi ném những mảnh nhựa cháy đen sém xuống làn nước sông đang cuộn sóng đục ngầu dưới sàn gỗ.


Khớp nẹp chân titan khẽ kêu tiếng *tạch...* khi Minh co chân trái đạp thử bàn đạp côn dã chiến. Anh nhìn vết rách má lốp Pirelli trước bên trái đang rỉ nhẹ bong bóng nước dưới ánh đèn bão, lòng tràn ngập một sự lo âu căng thẳng. Anh đã giành được bốn mươi tám tiếng bình yên tạm thời từ Trần Hùng, nhưng anh biết rõ gã trung tá bẩn này sẽ không bao giờ ngồi yên chịu trói.


"Anh Minh..." tiếng Tèo khẽ gọi từ cửa cabin xe, gương mặt cậu nhóc liên lạc đầy lo lắng. "Em vừa nghe ngóng được từ mạng lưới xe ôm đêm nói rằng đám đàn em Hải 'Búa' đang tập hợp số lượng lớn xe máy độ Yaz ngoài bờ kè... Tụi nó mang theo mã tấu và xích sắt bọc cao su..."


Minh khẽ siết chặt chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên cổ, ánh mắt anh nhìn ra màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ cabin, lạnh lùng và kiên định. Trận chiến vây quét bạo lực ngầm bến cảng đã chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!