Ẩn Náu Ven Sông
Tiếng còi báo động đỏ từ thiết bị quét radar dã chiến trên bảng táp-lô vẫn rít lên từng hồi bíp bíp chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ của Hoàng Minh như một bản án tử hình lơ lửng. Ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục từ màn hình đơn sắc hắt lên gương mặt hốc hác, nhạt nhòa những vệt nước mưa pha lẫn máu từ vết rách da trên gò má phải. Chiếc "Quái Thú" lầm lũi bò qua những con hẻm đất nhão nhoét, hẹp đến mức hai tấm thép bọc sườn xe liên tục quẹt vào các vách tường gạch cũ rỉ sét, phát ra những tiếng nghiến ken két buốt óc.
"Anh Minh, rẽ trái! Qua cây cầu gỗ phía trước!"
Tèo ngồi ở ghế phụ, nửa thân người nhô ra ngoài cửa sườn dập vỡ kính, tay chỉ về phía một lối rẽ độc đạo tối tăm khuất sau rặng dừa nước. Cơn bão nhiệt đới vẫn trút nước sầm sập xuống dòng sông Sài Gòn hoang vắng, biến bến cảng cũ nát thành một mê cung nước ngập. Dưới gầm xe, hệ thống phuộc nhún trước bên trái đã bị rò rỉ dầu thủy lực nghiêm trọng sau cú húc phá cửa sườn Kho số 4, xệ hẳn xuống một bên khiến chiếc bán tải khổng lồ di chuyển theo một quỹ đạo lệch tâm. Mỗi lần Minh bẻ lái, bả vai trái bị rách cơ sâu lại giật lên từng cơn đau dại tột cùng. Vết khâu sống dã chiến không thuốc mê đã đứt chỉ hoàn toàn, dòng máu đỏ tươi ấm nóng rỉ ra đầm đìa, nhuộm đỏ lòm một mảng lớn chiếc áo khoác bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ công nghiệp.
*Tạch... tạch...*
Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân trái bằng hợp kim titan phát ra tiếng kêu khô khốc mỗi khi Minh đạp lút chân côn để dồn số qua những vũng bùn lầy. Lực lò xo phản hồi mạnh mẽ dội ngược luồng điện đau buốt dọc xương ống chân lên thẳng đại não. Minh nghiến chặt răng, bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ kỹ ghì chặt lấy vô lăng, cố gắng giữ thăng bằng cho khối thép nặng hai tấn rưỡi. Anh đưa ngón tay miết nhẹ lên chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox ở cổ. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lồng ngực như một mỏ neo tâm lý, ép nhịp tim đang nhảy vọt ở mức trăm mười nhịp hạ xuống, dập tắt ngọn lửa bạo nộ đang chực chờ bùng cháy.
Chiếc xe bò qua cây cầu gỗ ọp ẹp, tiến sâu vào Khu nhà ổ chuột ven sông Sài Gòn. Đây là một mê cung nhà sàn tạm bợ dựng bằng ván ép và tôn rỉ sét ven mép nước Quận 4. Dưới sự dẫn đường của Tèo, chiếc "Quái Thú" lách vào một xưởng sửa ghe xuồng bỏ hoang, ngụy trang bằng những tấm bạt rách bám đầy rong rêu bến sông.
Khi động cơ V6 tắt hẳn, tiếng rít u uất của bão đêm dội vào mái tôn lò rèn dột nát, kéo theo mùi bùn non bốc lên nồng nặc. Chú Bảy từ bóng tối bước ra, điếu thuốc lá rế găm trên môi đỏ lửa, khói xám xịt tỏa ra che khuất gương mặt muối tiêu nhăn nheo đầy lo âu. Theo sau chú là Cu Lỳ, gã thợ phụ lực lưỡng nặng gần chín mươi ký, mặc chiếc áo ba lỗ đen sờn bám đầy bụi sắt.
"Thằng què! Mày còn sống là tốt rồi!" Chú Bảy gằn giọng, ánh mắt quét nhanh qua vết máu đầm đìa trên vai Minh và chiếc xe móp méo đầu. "Cu Lỳ, đóng cửa sập! Tắt toàn bộ thiết bị định vị trên xe ngay lập tức!"
Cu Lỳ nhanh nhẹn kéo sập cánh cửa gỗ rách nát bọc tôn, khóa chặt không gian bên trong khỏi ánh đèn tuần tra đường sông đang rà quét ngoài bến cảng. Tèo nhanh tay giật cầu chì tổng của hệ thống táp-lô, dập tắt hoàn toàn tiếng bíp bíp của máy quét radar quân sự. Bóng tối ập xuống, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt tù mù từ chiếc bóng đèn neon rỉ sét treo lơ lửng giữa xưởng.
Minh khập khiễng bước xuống cabin, khớp nẹp titan kêu *tạch... tạch...* dưới sàn xi măng ẩm ướt. Anh bước về phía khoang chứa đồ sau cabin, dùng tay phải cẩn thận nhấc hòm gỗ sồi chứa bộ trục khuỷu F1 Titanium-Aluminide nguyên bản ra ngoài.
"Nó đây, chú Bảy," Minh nói, giọng khàn đặc vì kiệt sức.
Chú Bảy nhìn khối kim loại bám dầu bảo quản màu vàng óng ánh dưới ánh đèn neon, đôi mắt già nua chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ của một huyền thoại cơ khí F1 ẩn dật. Chú vuốt nhẹ lên bề mặt trục khuỷu, giọng run run: "Trục khuỷu nguyên bản Titanium-Aluminide... Di vật của đội đua cũ. Có thứ này, lốc máy mới chịu nổi áp suất nén cực hạn hai chấm năm Bar mà không bị xé đôi. Nhưng chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi. Trần Hùng và đám chó săn bến cảng sẽ quét định vị tới đây trong vòng vài tiếng nữa. Phải rã máy, lắp ráp ngay lập tức!"
Quy trình lắp ráp dã chiến bắt đầu ngay dưới đêm mưa tầm tã. Nước mưa dột sập sập qua những kẽ hở của mái tôn, dầm dề sát khu vực đặt khối động cơ hở của "Quái Thú".
Cu Lỳ vận hành bệ nâng xích cơ học, nhấc bổng khối động cơ V6 bọc thép ra khỏi khoang máy. Chú Bảy sử dụng chiếc thước kẹp Mitutoyo mạ crom nguyên bản, cẩn thận đo đạc đường kính cổ trục và độ rơ của bạc lót. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sẹo của chú di chuyển cực kỳ tỉ mỉ, đo đạc chính xác đến từng phần trăm milimét.
"Sai lệch hai phần trăm milimét ở cổ trục số ba!" Chú Bảy gầm lên qua tiếng mưa bão. "Cốt máy F1 này được thiết kế cho vòng tua mười một ngàn vòng một phút. Sai lệch này sẽ phá hủy hoàn toàn lốc máy khi ép xung Turbo! Cu Lỳ, búa đồng đâu?"
Cu Lỳ cầm chiếc búa đồng chuyên dụng nặng hai ký, gõ nhẹ vào gá đặt lốc máy chịu lực dưới sự chỉ đạo của Chú Bảy. Tiếng *coong... coong...* kim loại va chạm trầm đục vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng sấm rền ngoài sông.
Nước mưa bắt đầu dột mạnh hơn, những giọt nước bẩn chứa đầy mạt tôn rỉ sét rơi sát sườn khoang máy hở. Nếu một giọt nước lọt vào buồng nhớt hoặc các đường rãnh trục cam, toàn bộ hệ thống điện tử nhạy cảm của động cơ hybrid sẽ bị đoản mạch phá hủy hoàn toàn.
"Minh! Giữ tấm bạt carbon che chắn! Tuyệt đối không được để một giọt nước nào lọt vào!" Chú Bảy hét lớn, tay vẫn không rời chiếc cờ lê lực Snap-on.
Minh bước lên bệ nâng, cắn chặt môi chịu đựng cơn đau bả vai trái đang rách cơ chảy máu. Anh dùng tay phải kéo căng tấm bạt carbon siêu nhẹ che chắn phía trên khoang máy, tay trái cố gắng nâng chiếc đèn soi halogen dã chiến giữ vững góc sáng cho Chú Bảy làm việc. Cơn đau từ bả vai trái dội ngược lên khiến toàn thân Minh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng đôi mắt anh vẫn dán chặt vào từng chuyển động của Chú Bảy. Anh giữ đèn soi liên tục suốt bốn tiếng đồng hồ không hề dịch chuyển dù chỉ một milimét.
Cu Lỳ hoảng hốt định dùng súng siết bu-lông pin Milwaukee để siết nhanh hàng đai ốc titan giữ nắp quy-lát hòng tiết kiệm thời gian.
"Buông ra! Thằng ngu!" Chú Bảy gạt mạnh tay Cu Lỳ, điếu thuốc rế trên môi suýt rơi xuống. "Titanium rất nhạy cảm với lực siết gắt đột ngột. Mày dùng súng pin sẽ làm cháy hoàn toàn ren titan của lốc máy ngay lập tức! Phải siết tay thủ công!"
Chú Bảy tự tay cầm chiếc cờ lê lực, siết từng đai ốc theo hình chữ X, cảm nhận độ khít của ren kim loại bằng xúc giác của một kỹ sư trưởng F1 kỳ cựu. Chú áp dụng Quy chuẩn tính toán tỷ số truyền hộp số thẳng để sắp xếp lại các bánh răng thẳng của hộp số dã chiến, tối ưu hóa mô-men xoắn ở dải vòng tua máy tầm trung.
Bên ngoài xưởng, Tèo đứng cảnh giới ngoài đầu cầu gỗ, người sũng nước bão, mắt quét liên tục qua màn mưa tăm tối.
Bên trong, Chú Bảy và Cu Lỳ tiếp tục tích hợp bộ tăng áp kép Garrett rã xác từ chiếc Porsche tai nạn cũ vào hệ thống nạp khí nạp. Bộ turbo khổng lồ được gá chặt vào đường ống xả bọc thép, sẵn sàng nén lượng khí nạp khổng lồ vào buồng đốt mới nâng cấp.
"Xong rồi!" Chú Bảy thở hắt ra, lau mồ hôi trán bằng cánh tay lấm lem dầu đen. Khối động cơ hybrid độ chế đã được lắp ráp hoàn chỉnh trục khuỷu F1 và bộ tăng áp Garrett, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt như một quả tim thép của bóng ma xa lộ. Nhưng chú không nổ máy. "Nước ngấm đầy xưởng, độ ẩm quá cao. Nổ máy bây giờ sẽ làm cháy hoàn toàn hộp đen ECU. Phải đợi sấy khô ít nhất hai tiếng nữa."
Minh buông tay phải, tấm bạt carbon hạ xuống. Anh ngã quỵ xuống chiếc ghế bố cũ rỉ sét, bả vai trái đau buốt đến mức tê dại, máu đã nhuộm đen một mảng lớn áo khoác bò. Khớp lò xo nẹp chân titan khẽ kêu lên một tiếng *tạch...* nhỏ dưới sàn nhà sàn.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ rách nát bị đẩy mạnh. Tèo lao vào bên trong, người sũng nước bão, gương mặt cắt không còn giọt máu.
"Anh Minh! Chú Bảy! Có biến lớn!" Tèo thở dồn dập, giọng run rẩy chỉ ra ngoài con hẻm độc đạo dẫn vào khu ổ chuột. "Có một chiếc xe máy lạ... tiếng pô hai thì Yaz nẹt pô dồn dập đang lảng vảng dò la ngay đầu cầu gỗ dẫn vào đây!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!