Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Đột Phá Cửa Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít u uất của gió bão ngoài sông Sài Gòn dội vào những kẽ hở của mái tôn rỉ sét, kéo theo từng luồng hơi nước lạnh ngắt thổi bùng qua không gian khép kín của Kho bảo mật số 4 cảng Khánh Hội. Cánh cửa cuốn thép dày năm mươi milimét vừa dập sập xuống rầm rầm, đóng sập ranh giới giữa Hoàng Minh và con đường thoát thân duy nhất ra bãi bốc dỡ container. Bụi xi măng và mạt sắt rỉ bay lơ lửng trong không khí, phản chiếu những vệt sáng halogen trắng dã từ ba chiếc xe bán tải bọc thép dã chiến của lực lượng an ninh cảng đang dàn trận hình bán nguyệt phía trước.


Trong khoang cabin chật hẹp của chiếc "Quái Thú", Minh ngồi gục đầu nhẹ vào vô lăng da lộn. Nhịp tim anh, vốn dĩ đã được tôi luyện qua hàng vạn giờ đua F1 chuyên nghiệp dưới áp lực cực hạn, đang dao động ở mức sáu mươi nhịp một phút—một sự tĩnh lặng lạnh lùng đến đáng sợ giữa tử địa. Nhưng thể xác anh thì đang gào thét. Bả vai trái bị rách cơ sâu do vết đạn sượt từ bờ kè hôm trước, vừa được khâu sống dã chiến không thuốc mê sâu, giờ đây đang rách miệng chỉ khâu. Từng giọt máu đỏ tươi ấm nóng rỉ ra liên tục, thấm đẫm qua lớp băng gạc dày cộm, nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc áo khoác bò sờn cũ bám đầy dầu mỡ công nghiệp.


Minh khẽ dịch chuyển chân trái. Khớp lò xo cơ học của bộ nẹp chân titan ôm sát bắp chân bị liệt nhẹ phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* khô khốc dưới sàn xe. Lực lò xo phản hồi dội ngược một luồng điện đau buốt dọc theo xương ống chân lên thẳng đại não, khiến trán anh vã mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gò má hốc hác. Anh đưa bàn tay phải bọc găng da đua xe cũ kỹ lên cổ, miết nhẹ lên bề mặt trầy xước của chiếc nhẫn cưới của Lê Mai đang treo trên sợi dây chuyền inox. Hơi lạnh từ kim loại truyền qua da thịt như một mỏ neo tâm lý, cô lập cơn đau thể xác và dập tắt ngọn lửa bạo nộ đang nhen nhóm.


Phía sau cabin, trong khoang chứa đồ được gia cố bằng sợi carbon, khối trục khuỷu Titanium-Aluminide nguyên bản của chiếc xe đua F1 cũ nằm lặng lẽ trong hòm gỗ sồi bám dầu màu vàng óng. Di vật cuối cùng của gia đình và sự nghiệp bị cướp đoạt của anh đang ở đây. Minh biết mình không thể gục ngã tại chỗ này.


"Hoàng Minh! Bước xuống xe! Mày đã bị khóa chặt bên trong!"


Tiếng loa phóng thanh của Cường 'Đen' vang dội khắp nhà kho, dội vào những vách tôn tạo nên những tiếng vang chói tai. Gã đội trưởng an ninh cảng Khánh Hội bước xuống từ chiếc SUV bọc thép đi đầu, gương mặt ngăm đen lạnh lùng ẩn sau chiếc mũ bảo hiểm chuyên dụng. Tay gã lăm lăm chiếc dùi cui điện bọc thép cường lực đang xẹt ra những tia lửa xanh lam lách tách. Mười bảo vệ vũ trang dưới trướng gã lập tức tản ra, trang bị súng săn dã chiến và khiên chống bạo động, áp sát hai bên sườn chiếc "Quái Thú" móp méo đầu xe.


Cường 'Đen' nhếch mép cười nhạt. Gã nhìn thấy sợi cáp thép tời chịu lực mười tấn ở cản trước của xe Minh đang đứt cuộn nhẹ, đầu cáp rũ rượi dưới sàn bê tông cùng làn khói đen khét lẹt bốc lên từ hộp cầu chì tời bị cháy hoàn toàn. Gã biết hệ thống tời điện tự chế của Minh đã bị phá hủy hoàn toàn khi cố kéo giật cánh cửa cuốn thép khổng lồ nặng hàng tấn.


"Hai xe bọc sườn khóa chặt cổng chính cho tao!" Cường 'Đen' ra lệnh qua bộ đàm. "Thằng què đó thước lái đã bị lệch tâm sau cú va chạm bờ kè. Phuộc nhún trước của nó đang rò rỉ dầu thủy lực xệ hẳn một bên. Nó không chạy đi đâu được nữa đâu!"


Hai chiếc bán tải bọc thép của an ninh cảng rú ga, lốp xe rít lên trên sàn bê tông trơn trượt, di chuyển chắn ngang lối ra cổng chính ngay sát sau cánh cửa cuốn thép dày. Chúng tạo thành một bức tường thép kép bất khả xâm phạm. Cường 'Đen' nghĩ rằng Minh đã hoàn toàn đầu hàng.


Nhưng trong bóng tối của cabin, ánh mắt Minh vẫn dán chặt vào sơ đồ địa hình ngầm của Kho số 4 vẽ trên giấy nến chống nước mà Ông Ba 'Cáp' đã cung cấp. Bộ não thiên tài của cựu tay đua F1 đang phân tích các kẽ hở kết cấu vật lý của nhà kho với tốc độ chóng mặt.


Cổng chính bọc thép dày năm mươi milimét, phía sau lại có hai xe bán tải chặn đường, đâm vào đó dứt khoát là tự sát. Nhưng còn cánh cửa cuốn sườn phía Tây?


Đó là cánh cửa cuốn tôn rỉ sét đời cũ, bề ngang chỉ rộng hai mét tư, kết cấu khung xương bằng thép hộp mỏng rỉ sét theo thời gian. Phía ngoài cửa sườn là con đường đất đá dăm dẫn thẳng ra bãi container bỏ hoang sát sông Sài Gòn, nơi Chú Bảy đang đợi sẵn dưới ghe máy của Quốc 'Chèo'.


Độ dày của lớp tôn cửa sườn chỉ khoảng một ly hai. Trọng lượng chiếc "Quái Thú" hiện tại, sau khi ốp thêm các tấm thép cường lực mangan tháo từ xe chở tiền cũ, nặng đúng hai tấn rưỡi.


"Hai tấn rưỡi thép bọc giáp va chạm ở tốc độ sáu mươi cây số một giờ sẽ tạo ra xung lực hơn ba mươi vạn Newton," Minh lẩm bẩm tính toán, giọng khàn đặc. "Đủ để bẻ gãy hoàn toàn khớp nối khung xương thép hộp rỉ sét của cửa sườn."


Quyết định được đưa ra trong tích tắc. Minh cắn chặt răng, chân trái mang nẹp titan đạp lút bàn đạp côn cứng ngắc. Tiếng khớp cơ học kêu *tạch... tạch...* giòn giã dưới lòng sàn xe. Anh dùng tay phải ghì chặt lấy cần số bánh răng thẳng thẳng, dồn số về số lùi (R). Do bả vai trái bị rách cơ hoàn toàn mất lực, anh buộc phải tỳ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cánh tay phải để bẻ lái.


*Hự!*


Cơn đau buốt từ vết thương vai trái dội ngược lên khiến Minh nghiến răng phát ra tiếng kêu trầm đục qua kẽ môi rỉ máu. Nhưng vô lăng da lộn vẫn được bẻ gập về bên phải.


Khối động cơ hybrid dã chiến gầm lên một tiếng trầm hùng, turbo tăng áp Garrett rít lên chói tai ở áp suất nạp một chấm hai Bar. Chiếc "Quái Thú" bất ngờ lùi gắt về phía sau, đuôi xe văng mạnh quét qua một chồng lốp xe cũ ngổn ngang, tạo ra một vệt lốp Pirelli xám đen dài trên nền bê tông bám đầy dầu mỡ.


"Nó định chạy trốn! Nổ súng! Bắn nát lốp xe cho tao!" Cường 'Đen' gào lên, vung dùi cui điện chỉ đạo.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng săn dã chiến nổ vang rền, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của nhà kho. Những viên đạn chì găm xối xả vào phần hông và đuôi xe bọc thép của Minh, tạo ra những tiếng *băng... băng...* kim loại va chạm đanh thép. Một vài mảnh đạn văng trúng kính chắn gió phía sau nhưng hoàn toàn bị chặn đứng bởi lớp kính cường lực hai lớp bọc lưới thép mắt cáo chịu lực.


Minh không hề ngoảnh lại. Anh dồn số từ R sang số 1 gắt gao. Chân trái nhấp nhả ga bằng phản xạ cơ bắp nẹp chân cực nhanh để đồng tốc vòng tua máy ở mức năm ngàn vòng một phút.


"Đi thôi, Quái Thú," Minh thì thầm.


Anh buông côn, nhấn lút chân ga nẹp thép hướng thẳng mũi xe vào cánh cửa cuốn sườn phía Tây đang đóng kín.


Khối động cơ V6 hybrid bừng tỉnh, dồn toàn bộ bốn trăm năm mươi mã lực xuống bốn bánh xe Pirelli bọc sợi Kevlar chống đinh. Chiếc "Quái Thú" vọt đi kinh hoàng như một con mãnh thú xé toạc bóng tối. Đầu xe bị chúi nhẹ về bên trái do hệ thống phuộc nhún trước rò rỉ dầu thủy lực nghiêm trọng làm lệch thước lái, khiến chiếc xe di chuyển theo một quỹ đạo hơi nghiêng lệch, nhưng lực bứt tốc của nó thì không hề suy giảm.


Cường 'Đen' và đám bảo vệ hoảng hốt dạt sang hai bên khi thấy khối thép xám nhám khổng lồ lao đi điên cuồng với tốc độ chóng mặt hướng thẳng vào bức tường tôn sườn.


*UỲNH!!!*


Một tiếng động va chạm kinh hoàng xé toạc màn đêm cảng Khánh Hội.


Bộ cản trước "Bull Bar" bằng thép đặc rèn thủ công từ thép đường ray xe lửa chịu lực nén cực cao của Minh va chạm trực diện với cánh cửa cuốn sườn. Xung lực hai tấn rưỡi dồn vào một điểm tiếp xúc nhỏ ở đầu xe, bẻ gãy gập hoàn toàn các thanh khóa chốt và hệ thống khung xương thép hộp mỏng rỉ sét của cửa sườn trong vòng một phần mười giây.


Tấm tôn cửa sườn bị xé toạc ra làm đôi như một tờ giấy mỏng dưới sức mạnh tàn bạo của cản trước Bull Bar. Mạt sắt rỉ sét, mảnh gỗ bệ cửa và bụi tôn bắn tung tóe ra ngoài màn mưa bão như một trận mưa rào kim loại, phát ra những tia lửa điện lớn sáng rực cả một góc nhà kho.


Lực phản chấn cơ học cực đại từ cú đâm va dội ngược từ cản trước dọc theo sắt xi chữ H truyền thẳng vào cột lái, hất mạnh chiếc vô lăng da lộn xoay gắt.


*Rắc!*


Vết khâu sống trên bả vai trái của Minh bị giật mạnh, đứt chỉ hoàn toàn. Dòng máu đỏ tươi phun ra đầm đìa, ướt sũng toàn bộ phần cánh tay áo bò sờn cũ. Cơn đau buốt dại tột cùng khiến tầm nhìn của Minh bị nhòe đi trong tích tắc, nhịp tim nhảy vọt lên trăm mười nhịp. Nhưng đôi bàn tay găng da của anh vẫn ghì chặt vô lăng bằng một ý chí sắt đá, giữ vững hướng đi của chiếc xe lao vọt ra ngoài khoảng sân đất đá dăm ngập sũng nước mưa bão.


Chiếc "Quái Thú" đột phá cửa thép thành công, lao ra ngoài khuôn viên cảng trong tiếng mưa gầm rú xối xả.


Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.


Ngay khi Minh vừa lái xe lách qua dãy container đầu tiên hướng về phía bến sông, một tiếng gầm rú của khối động cơ diesel tăng áp cỡ lớn vang lên sát sườn sườn phải. Chiếc bán tải bọc thép dã chiến thứ hai của an ninh cảng, vốn dĩ đã di chuyển tuần tra vòng ngoài từ trước, bất ngờ lao vọt ra từ góc khuất container.


*Rầm!*


Chiếc xe đối thủ húc mạnh vào hông sườn phải của "Quái Thú". Lực tông mạnh đẩy chiếc xe lệch thước lái của Minh trượt ngang trên nền đất đá dăm ngập bùn nhão, ép sườn xe anh sát vào bức tường bê tông ngăn cách bờ kè sông Sài Gòn chỉ còn cách đúng vài mươi xăng-ti-mét.


Kính sườn bên phải của xe Minh bị đập vỡ vụn dưới lực ép sườn tàn bạo. Tiếng kim loại mài mòn vào nhau phát ra những tiếng rít chói tai, bắn ra hàng loạt tia lửa cam rực rỡ dưới làn mưa bão.


Minh cảm nhận rõ rệt độ trượt lốp của bánh sau qua phản lực vô lăng lỏng lẻo. Hệ thống phuộc nhún trước bên trái bị hỏng hoàn toàn khiến đầu xe bị rung lắc dữ dội, vô lăng muốn thoát khỏi tầm kiểm soát của bàn tay phải đang ghì lực.


Nếu bị ép chặt vào bức tường bê tông, chiếc "Quái Thú" sẽ bị vặn xoắn sắt xi và kẹt cứng vĩnh viễn.


Minh đưa mắt nhìn nhanh qua gương chiếu hậu sũng nước. Anh quét không gian, ước lượng khoảng cách va chạm chính xác đến từng milimét trong não bộ.


Đuôi chiếc xe đối thủ đang nhô ra khoảng ba mươi xăng-ti-mét so với sườn xe anh. Đó là điểm yếu kết cấu trục bánh sau dẫn động của chúng.


Anh cắn chặt môi đến bật máu để dùng cơn đau tỉnh táo đầu óc. Chân trái đạp côn nhanh qua tiếng kêu *tạch... tạch...* của nẹp titan, dồn số từ số 2 về số 1 để lấy lực kéo mô-men xoắn tối đa. Anh dùng bắp tay phải ghì gắt vô lăng bẻ lái một phần tư vòng về phía bên trái—hướng ngược lại với bức tường bê tông.


Đây là kỹ thuật va chạm PIT (PIT Maneuver) triệt hạ ở tốc độ cao mà cha anh đã ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ tay bìa da sờn cũ.


Minh nhấn lút chân ga.


Bộ cản trước Bull Bar bọc thép đặc của "Quái Thú" đâm mạnh vào góc một phần tư hông đuôi xe đối thủ. Toàn bộ xung lực hai tấn rưỡi dồn thẳng vào trục bánh sau của chiếc bán tải an ninh cảng, bẻ gãy gập thước lái sau của chúng lập tức.


*Rắc... Két...*


Chiếc xe đối thủ mất hoàn toàn lực bám đường của bánh sau trên nền bùn nhão trơn trượt. Đuôi xe của chúng bị hất văng ngang mặt đường nhựa loáng nước, lốp xe rít lên chói tai trước khi lực quán tính ly tâm lật nhào toàn bộ thân xe khổng lồ lăn ba vòng liên tục trên bãi đất đá dăm, đâm sầm vào một đống pallet gỗ bỏ hoang rồi nằm im lìm bốc khói.


Minh bẻ lái thẳng, nhấn ga chiếc "Quái Thú" lệch thước lái lướt nhanh qua đống đổ nát, thoát khỏi vòng vây của an ninh cảng Khánh Hội hướng thẳng về phía con đường thoát hiểm ngầm ven sông.


Bả vai trái của anh giờ đây đã tê dại hoàn toàn, máu đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay găng da nhỏ xuống sàn xe thành từng vũng nhỏ. Khớp gối chân trái sưng tấy đau nhức dữ dội dưới đai khóa siết quá chặt của bộ nẹp titan cơ học. Chiếc "Quái Thú" bị trầy xước nặng nề toàn bộ phần vỏ thép sườn phải, cản trước Bull Bar bị vẹo hẳn một góc móp méo nhẹ, hệ thống tời điện tạm thời bị cháy cầu chì chưa thể hoạt động.


Nhưng anh đã thoát khỏi Kho số 4 thành công cùng bộ trục khuỷu F1 nguyên bản an toàn.


Đột ngột, một tiếng bíp bíp cơ học tần số cao vang lên dồn dập từ phía bảng điều khiển trung tâm được độ chế dã chiến của xe.


Ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục trên màn hình quét radar nhỏ gắn cạnh táp-lô. Thiết bị quét tần số đàm thoại cảnh sát bẩn bắt đầu phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng mạnh, kèm theo một dòng chữ cảnh báo nhấp nháy liên tục:


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN NGUỒN QUÉT RADAR QUÂN SỰ TẦM XA. MÃ KHÓA: LOCK-ON."


Minh nhìn chằm chằm vào màn hình đỏ rực. Hơi ấm của chiếc nhẫn cưới Lê Mai áp chặt vào lồng ngực lạnh ngắt của anh đột ngột rung lên nhẹ theo nhịp rung của vô lăng.


Đó không phải là sóng quét của lực lượng cảnh sát giao thông thông thường. Đó là hệ thống định vị vệ tinh quân sự tầm xa bọc giáp bảo mật của tập đoàn Viễn Đông—thứ công nghệ cao cấp mà Gia Bảo đã tài trợ cho Trần Hùng để săn lùng anh trên toàn miền Nam.


Chúng đã khóa mục tiêu vào chiếc xe của anh từ khoảng cách hàng chục cây số.


Ngoài kia, màn mưa bão vẫn trút xuống sầm sập đen kịt trên dòng sông Sài Gòn hoang vắng, nhưng bóng tối bến cảng không còn là lá chắn an toàn cho Minh nữa rồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!