Bóng Ma Trở Về
Cơn gió chiều mang theo vị mặn chát của bùn sông tẻ và mùi dầu diesel nồng nặc từ những chiếc sà lan neo đậu dọc cảng Khánh Hội thổi thốc vào căn gác trọ. Hoàng Minh đứng lặng người bên bậu cửa sổ gỗ mục nát, ánh mắt xám lạnh nhìn xuống dòng nước sẫm màu đang cuộn chảy dưới chân cầu Tân Thuận. Sài Gòn sau năm năm vẫn thế, vẫn ngột ngạt trong làn khói bụi công nghiệp và tiếng còi tàu gầm rú đêm ngày, chỉ có anh là đã khác.
Chân trái của Minh tê dại. Di chứng từ cú va chạm rực lửa trên đường đua F1 năm xưa giờ đây như một khối chì nặng nề gắn chặt vào khớp hông anh. Mỗi bước đi trên cầu thang gỗ mục nát của căn phòng trọ tồi tàn Quận 4 đều phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc, kèm theo cơn đau âm ỉ dọc theo xương ống chân chưa từng nguôi ngoai. Anh đưa bàn tay phải thô ráp vuốt nhẹ lên chiếc găng tay da đua xe cũ kỹ đang đeo ở tay trái. Dưới lớp da sờn rách ấy là vết sẹo bỏng lớn, co quắp và dị dạng, chạy dọc từ mu bàn tay lên đến tận cẳng tay—dấu tích của nỗ lực tuyệt vọng khi anh cố lao vào cabin chiếc xe đang bốc cháy để kéo vợ con ra ngoài năm ấy. Nhưng anh đã thất bại.
Trên chiếc bàn gỗ lung lay bám đầy bụi than bến cảng, tấm ảnh thờ của Lê Mai và cậu con trai Hoàng Nam năm tuổi nằm lặng lẽ bên cạnh một bát hương nguội lạnh. Gương mặt thanh tú của Mai với nụ cười hiền hậu dưới mái tóc dài buộc hờ, và đôi mắt sáng tròn xoe của Nam mặc chiếc áo thun in hình xe đua F1... tất cả đã hóa thành tro tàn trong vụ tai nạn được dàn dựng tinh vi bởi thế lực đen tối của tập đoàn Viễn Đông. Minh khụy gối xuống sàn xi măng lạnh ngắt. Anh đưa tay lên cổ, nắm chặt lấy chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng trầy xước treo trên sợi dây chuyền inox—mỏ neo duy nhất giữ cho nhịp tim anh không rơi vào trạng thái bạo nộ điên cuồng mỗi khi ký ức rực lửa ập về.
"Mai... Nam..." Giọng Minh khàn đặc, chìm lấp trong tiếng còi tàu viễn dương vừa hú vang ngoài bến cảng. Anh nhắm mắt lại, ép mình hít thở thật sâu để kích hoạt trạng thái tĩnh lặng cực hạn của một cựu tay đua chuyên nghiệp. Nhịp tim anh từ mức dồn dập hạ dần xuống sáu mươi nhịp một phút. Khi mở mắt ra, sự yếu đuối đã biến mất, chỉ còn lại ánh nhìn sắc lẹm của một kẻ săn mồi đơn độc.
Minh đứng dậy, bước từng bước tập tễnh ra khỏi căn phòng trọ, bắt đầu hành trình đi sâu vào mê cung ngõ hẻm của Quận 4. Những bức tường gạch cũ nát rêu phong, những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện khổng lồ che khuất cả bầu trời chiều xám xịt. Đi bộ gần hai cây số qua các ngách hẻm chật hẹp bề ngang chưa đầy hai mét, Minh dừng chân trước một cánh cổng tôn rỉ sét nằm khuất sau vựa ve chai lớn. Tấm biển hiệu ngụy trang bằng gỗ mục ghi dòng chữ viết tay nguệch ngoạc đã phai màu: "Sửa xe máy Chú Bảy".
Tiếng kim loại va chạm lách cách và mùi nhớt thải nồng nặc phát ra từ bên trong. Minh đẩy nhẹ cánh cổng tôn, bước vào khoảng sân đầy xác xe máy cũ nát và những khối động cơ rã rời bám đầy dầu đen. Chú Bảy—cựu thợ máy F1 huyền thoại nay đã ngoài năm mươi tuổi—đang ngồi xổm bên một lốc máy rã, ngậm điếu thuốc lá rế cháy dở, râu tóc muối tiêu xơ xác bám đầy bụi kim loại.
"Về rồi đó hả?" Chú Bảy không thèm ngước mắt lên, giọng nói cộc cằn và khàn đặc vì khói thuốc. "Tưởng mày chết rục trong cái xó nhà giam đó rồi chứ, thằng mặt sắt."
"Con về rồi, Chú Bảy," Minh im lặng bước tới đứng bên cạnh bệ kỹ thuật.
Chú Bảy đứng dậy, phủi phủi hai bàn tay cáu bẩn vào bộ đồ xanh công nhân rách rưới. Ánh mắt già nua nhưng sắc sảo của gã thợ máy lập dị quét từ đầu đến chân Minh, dừng lại rất lâu ở bên chân trái khập khiễng của anh. Chú Bảy nhếch mép cười lạnh, bất ngờ dùng chân đá mạnh vào một khối lốc máy rỉ sét nặng trĩu đang đặt dưới sàn xi măng.
"Nhấc nó lên bệ kỹ thuật bằng một tay cho tao xem," Chú Bảy hất hàm. "Xem gân cốt của thiên tài F1 ngày xưa có bị cơm tù làm nhão ra không. Xưởng của tao không nuôi kẻ ăn hại, càng không chứa chấp những thằng phế nhân chỉ biết ôm hận thù đi tự sát."
Minh không nói một lời. Anh hiểu Chú Bảy đang dùng bài thử cơ khí để kiểm tra xem chấn thương vai và chân của anh có làm hỏng phản xạ của một thợ máy chuyên nghiệp hay không. Minh bước tới, dồn trọng tâm cơ thể vào chân phải lành lặn. Chấn thương vai trái từ vụ tai nạn cũ khiến anh không thể dùng lực sườn trái, anh quyết định điều chỉnh góc đứng, dùng bàn tay phải thô ráp bám chặt vào gờ thép của khối lốc máy nặng hơn hai mươi ký. Minh gồng mạnh cơ bả vai phải chịu lực, nhấc bổng khối thép rỉ sét đặt lên bệ kỹ thuật cao ngang hông. Khối kim loại chạm bệ phát ra tiếng "ầm" nặng nề. Mặt Minh vẫn bình thản, không một tiếng rên rỉ, dù cơ vai phải đang run lên bần bật dưới áp lực uốn.
Chú Bảy im lặng nhìn vệt mồ hôi rỉ ra trên trán Minh, rồi lẳng lặng ném chiếc tua-vít dẹp xuống bàn sắt. Chú bước tới chiếc Honda 67 cũ nát bám đầy bụi đất đỏ nằm ở góc xưởng.
"Lỗi đánh lửa," Chú Bảy lạnh lùng ra điều kiện. "Mười phút. Không sửa được thì cút khỏi hẻm này, đừng vác cái danh quái xế đi làm nhục vong linh cha mày."
Minh bước tới bên chiếc xe cổ. Anh đưa chân trái nẹp thép định đạp nổ cơ học để kiểm tra tiếng máy. Nhưng ngay khi anh dồn lực xuống bàn đạp khởi động, khớp gối trái bị liệt nhẹ đột ngột khóa cứng dưới lực nén. Một cơn đau buốt như kim châm chạy dọc từ gót chân lên đến tận khớp hông khiến Minh mất đà. Anh suýt ngã quỵ, hai tay kịp bám chặt vào yên xe sắt để giữ thăng bằng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má anh.
Chú Bảy thở dài, ánh mắt đầy sự thất vọng lạnh lùng dập tắt điếu thuốc lá rế. "Chân thế kia thì đạp ga thế nào được nữa mà đòi lái xe bọc thép báo thù? Về quê cuốc đất đi con."
Minh cắn chặt răng, không thốt ra một lời than vãn. Anh không bỏ cuộc. Biết chân trái không thể dùng lực đạp, anh chọn phương án dùng tay quay cơ học phụ trợ để khởi động động cơ chiếc 67. Chiếc xe nổ máy lạch bạch, hụt hơi, tiếng pô ngắt quãng đầy tiếng gõ cơ khí bất thường của buồng đốt bị thiếu xăng nạp.
Minh nhắm mắt lại. Trạng thái 'Tĩnh lặng tuyệt đối' của một cựu tay đua chuyên nghiệp lập tức được kích hoạt. Mọi tiếng còi tàu sông ồn ào ngoài cảng Khánh Hội, tiếng gió rít qua khe tôn rách bỗng chốc lùi xa, chỉ còn tiếng nổ của piston và nhịp đánh lửa hụt của động cơ vang lên rõ rệt trong tâm trí anh như một bản đồ tần số âm thanh. Minh cảm nhận nhịp đánh lửa hụt qua rung động cơ học cực nhỏ truyền từ tay lái lên lòng bàn tay.
Anh cầm chiếc tua-vít dẹp, đưa vào bộ chế hòa khí cũ kỹ. Ngón tay anh xoay nhẹ ốc gió, rồi ốc xăng, mỗi lần dịch chuyển chỉ đúng phần mười milimet, lắng nghe từng thay đổi nhỏ nhất của vòng tua máy. Chỉ trong vòng ba phút, tiếng pô xe bỗng trở nên giòn giã, ổn định, nhịp nhàng như tiếng tim đập của một cơ thể khỏe mạnh.
Chú Bảy im lặng đứng nhìn, ánh mắt gã thợ máy lập dị lóe lên sự nể phục kinh ngạc trước nhãn quan cảm âm thiên tài của Minh. Chú bước đến chiếc tủ gỗ cũ nát, rút ra một cuốn sổ tay bìa da sờn rách bám đầy vết dầu đen ném mạnh lên bàn.
"Cha mày để lại cho tao trước khi mất. Cuốn sổ tay kỹ thuật của cha mày," Chú Bảy giọng trầm xuống. "Mày có thể ở lại đây làm thợ phụ. Nhưng nghe cho rõ đây: Mày có thể sửa xe máy cho dân nghèo bến cảng kiếm cơm, nhưng tuyệt đối không được chạm vào bất kỳ chiếc xe bốn bánh nào trong bãi phế liệu này. Đừng để hận thù biến mày thành con quái vật tàn sát."
Minh nhận lấy cuốn sổ tay, ngón tay vuốt nhẹ lớp da sờn cũ bám mùi dầu nhớt của cha, lòng dâng lên quyết tâm thầm lặng. Anh biết, hành trình đòi lại công lý cho Lê Mai và Hoàng Nam chỉ mới bắt đầu.
Đêm xuống, bóng tối bao trùm bến cảng Quận 4. Minh ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn neon rỉ sét của xưởng xe, lật giở từng trang sổ tay của cha, ngón tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn cưới của Lê Mai treo trên cổ. Đột nhiên, từ ngoài đầu hẻm độc đạo dẫn vào xưởng, tiếng động cơ xe máy độ rít chói tai bùng lên dồn dập, tiếng pô rít chói tai cắt đứt dòng hồi tưởng của anh. Rắc rối đầu tiên của bến cảng đã tìm đến cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!