Nhạc nềnSakuya2

Tiếng Hát Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh chớp từ trận giông bão mùa hạ rạch đôi bầu trời ngoại ô Thăng Long, hắt những vệt sáng xanh xao, lạnh lẽo qua ô cửa thông gió nhỏ hẹp của phòng tập tầng hầm ẩm mốc. Tiếng sấm rền rĩ như tiếng gầm của một con quái vật đang đói mồi dưới lòng đất, hòa cùng tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn rỉ sét của khu nhà kho hoang phế bên trên.


Trong căn hầm đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi rác thải công nghiệp và cả mùi máu tươi tanh nồng, Trần Minh đang nằm co giật dữ dội trên chiếc bàn tập bằng gỗ mục. Gương mặt cậu học trò trẻ tuổi vốn bướng bỉnh nay trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt trợn ngược lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Từ khóe miệng cậu, từng dòng máu đen đặc tà độc – tàn dư của thứ Huyết Linh Dược tàn bạo mà Trịnh Khắc Huy đã cưỡng ép cậu uống trong phòng thu số 4 hằng giờ trước – liên tục rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo thun sờn rách.


Đáng sợ hơn cả, xung quanh cổ họng của Trần Minh, vết bớt đen tà âm vốn được phong ấn tạm thời bằng Thạch cao tịnh âm nay đã bùng phát dữ dội. Những sợi tơ đen oán độc bò lổm ngổm dưới làn da cổ họng cậu như những con rết đói, tỏa ra một mùi hôi thối rữa nát đặc trưng của dịch bệnh Thối Thanh Quản. Mỗi nhịp thở của Trần Minh phát ra đều khò khè, nghẹn ứ, lồng ngực cậu phập phồng điên cuồng như một con cá mắc cạn đang giãy giụa những giây phút cuối cùng hằng giây hằng phút.


Bên cạnh bàn tập, nữ bác sĩ Lâm Mỹ Dung đang điên cuồng tiêm các loại thuốc giải độc và kháng sinh liều cao vào ven tay của Trần Minh. Đôi bàn tay đeo găng y tế của cô run rẩy kịch liệt, những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác đầy mệt mỏi hằng giờ hằng ngày.


“Không được... Thuốc lập tức bị đào thải rồi!” Mỹ Dung hét lên trong tiếng khóc nghẹn ngào, cô bàng hoàng nhìn dòng chất lỏng màu đen đặc bị cơ thể Trần Minh nôn mửa dữ dội ra ngoài, nhuốm đen cả tấm ga giường trắng xóa. “Phan Nam! Độc tính của Huyết Linh Dược đã ăn sâu vào hệ thần kinh thanh quản của thằng bé. Y học hiện đại không thể can thiệp được nữa... Thần đới của nó đang tự hoại tử từng giây một. Thằng bé sẽ chết ngạt vì máu đông trong phổi hằng giờ hằng đêm!”


Phan Nam đứng lặng yên trong góc tối nhất của căn hầm, bóng dáng anh cao gầy sờn cũ như một bóng ma độc hành giữa giông bão. Bả vai trái của anh vừa bị trật khớp hoàn toàn sau cú va đập phá cửa phòng thu số 4 vẫn đang rủ xuống một cách vô lực, đau buốt đến tận xương tủy hằng giây hằng phút. Lòng bàn tay trái của anh bị rách nát sâu hoắm do vết đâm của móng gảy đồi mồi dính máu vẫn đang rỉ ra những giọt máu đỏ tươi thanh khiết hằng giờ hằng đêm.


Nhãn giới âm thanh của Phan Nam tự động kích hoạt. Qua đôi mắt chằng chịt tia máu u uất của mình, anh nhìn thấy rõ một luồng hắc khí oán độc khổng lồ đang bện chặt lấy thanh quản của Trần Minh như một chiếc thòng lọng vô hình, liên tục siết chặt hằng giây hằng phút hằng giờ để kéo thọ mệnh của cậu xuống vực sâu phong thủy của Vạn Hoa Đường.


*Trần Minh... Học trò của ta...*


Nỗi đau đớn mất đi con gái nhỏ Lam Anh ba năm trước đột ngột dội về trong tâm trí Phan Nam hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Hình ảnh đứa con gái bé bỏng nghẹn ngào ho ra máu rồi ra đi trong cô độc vì bị showbiz vắt kiệt sinh khí như một bóng ma bóp nghẹt lấy trái tim anh. Phan Nam cắn chặt môi đến mức bật máu đỏ tươi. Anh đã thề trước vong hồn của con gái và người vợ quá cố Thùy Dương rằng sẽ không bao giờ để tiếng hát của thế hệ trẻ bị vấy bẩn bởi máu và tà thuật hằng ngày hằng đêm hằng tuần!


Anh không thể đứng nhìn Trần Minh chết. Nhưng để cứu sống thanh quản cho học trò, anh chỉ còn một con đường duy nhất: kích hoạt cấm thuật gánh nghiệp của dòng họ Phan.


Phan Nam chậm rãi bước đến bên cây đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính đặt ở trung tâm căn hầm. Mười đầu ngón tay rách nát, dán băng gạc loang lổ máu của anh khẽ chạm vào 16 phím đàn dệt từ tóc của người vợ quá cố Thùy Dương hằng đêm hằng tuần. Sự buốt giá từ dây đàn truyền thẳng vào tim mạch, râm ran đau nhói hằng giờ.


Anh quay sang nhìn Mỹ Dung, khẽ gật đầu ra hiệu cho cô lùi lại. Mỹ Dung nhìn thấy ánh mắt quyết tuyệt, lạnh lùng như băng của Phan Nam, lập tức hiểu ra anh sắp làm điều gì hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cô ôm mặt khóc nấc lên: “Phan Nam... Anh điên rồi! Thanh quản của anh đã hoại tử ba mươi phần trăm do hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu rồi! Nếu anh dùng Gánh nghiệp tâm linh để chuyển dời tà độc của Huyết Linh Dược sang cổ họng mình, anh sẽ vĩnh viễn mất đi giọng nói thật! Anh sẽ biến thành một phế nhân câm lặng hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”


Phan Nam không trả lời. Anh không thể nói, cũng không muốn nói hằng ngày hằng giờ. Anh lẳng lặng đưa bàn tay phải xương xẩu lên cổ, chạm vào chiếc còi bạc của Lam Anh đang đeo trên cổ dưới lớp áo vest đen sờn cũ hằng đêm.


Anh lấy từ trong túi áo ra một Viên ngọc ngậm dưới lưỡi do Mỹ Dung chế tạo hằng đêm, ngậm chặt dưới lưỡi để dược chất từ sáp ong rừng Sóc Sơn tỏa ra, tạm thời phong tỏa và làm mát vòm họng sau hằng giờ hằng ngày.


Sau đó, Phan Nam đưa chiếc còi bạc lên môi. Anh vận toàn bộ luồng hơi nén sâu từ đan điền, nén chặt dưới lồng ngực rồi thổi mạnh một hơi nén đặc biệt (Tiếng còi bạc tịnh tâm) hằng giây hằng phút hằng giờ.


*Két... uýt...!!!*


Âm thanh tiếng còi bạc thanh khiết, chói tai vang lên giữa căn hầm tối tăm hằng đêm hằng tuần. Tiếng còi vang vọng như tiếng chuông chùa Sóc Sơn tịnh hóa hằng giờ, xua tan hoàn toàn làn sương đen oán khí đang lảng vảng xung quanh. Ngay lập tức, từ bên trong chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đặt trên bàn gỗ mục, tàn hồn của con gái Lam Anh hiện lên hư ảo hằng giây hằng phút hằng giờ. Bóng ma nhỏ bé mặc váy trắng lấm lem bùn đất ôm lấy lồng ngực Phan Nam, dùng chút tàn lực tâm linh che chắn cho tim mạch của cha không bị vỡ tung trước các đòn tấn công sóng âm tà môn hằng đêm hằng tuần.


Phan Nam ngồi thẳng lưng hằng đêm hằng tuần. Mười đầu ngón tay dính máu tươi Nhạc cốt của anh bắt đầu lướt nhanh điên cuồng trên dây đàn Thiên Tằm hằng giây hằng phút hằng giờ.


*Tưng... tơ... rưng...!!!*


Tiếng đàn Thiên Tằm kháng ma bùng nổ hằng đêm hằng tuần với tốc độ cực hạn 16 nốt một giây hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Một bức tường sóng âm màu đỏ tươi rực rỡ, thanh khiết phát ra từ dây đàn bằng tóc, đập tan hoàn toàn luồng âm khí tà môn đang bao quanh phòng tập hằng đêm.


Phan Nam nhắm mắt, vận hành năng lực Gánh nghiệp tâm linh hằng đêm hằng tuần. Anh nhỏ từng giọt máu tim từ lòng bàn tay rách nát lên các phím đàn, thiết lập một sợi dây liên kết tâm linh vô hình giữa thanh quản của mình và Trần Minh hằng giây hằng phút hằng giờ.


“Ư... ư...!!!”


Trần Minh trên bàn tập đột ngột cong người lên như một cây cung hằng giây hằng phút hằng giờ. Qua nhãn giới âm thanh, Phan Nam nhìn thấy luồng hắc khí oán độc đen kịt từ cổ họng Trần Minh bắt đầu di chuyển dọc theo sóng âm của đàn Thiên Tằm, chạy ngược về phía mười đầu ngón tay của anh, rồi xộc thẳng vào cổ họng, lồng ngực của Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ.


*Ầm...!!!*


Một cơn đau buốt xương cổ họng dữ dội chưa từng có bùng phát hằng giây hằng phút hằng giờ. Phan Nam cảm thấy cổ họng mình như bị đổ thẳng một gáo đồng nung nóng chảy vào bên trong hằng đêm. Tà độc của Huyết Linh Dược kết hợp oán khí của những ca sĩ tự sát bắt đầu tàn phá, rạch nát từng thớ thịt, từng mạch máu trên dây thanh đới ngoài của anh hằng giây hằng phút hằng giờ.


Thanh quản của Phan Nam bị hoại tử năm mươi phần trăm tức thì hằng giây hằng phút hằng giờ. Gương mặt anh co giật kịch liệt, đôi mắt chằng chịt tia máu trợn ngược đau đớn hằng giây hằng phút.


*A... A...!!!*


Tiếng hét của Phan Nam vang lên trong đầu Mỹ Dung và Trần Minh thông qua năng lực Vô Âm Cộng Hưởng hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là một tiếng hét câm lặng nhưng đầy bi tráng, đau đớn tột cùng hằng đêm hằng tuần. Máu đỏ tươi từ miệng Phan Nam phun ra xối xả hằng giây hằng phút, nhuốm đỏ toàn bộ mặt gỗ cổ kính của đàn Thiên Tằm hằng đêm hằng tuần.


Trong lúc đó, luồng hắc khí trên cổ Trần Minh nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn hằng giây hằng phút hằng giờ. Vết bớt đen tà âm trên cổ cậu học trò lặn xuống dưới da hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Trần Minh từ từ hạ người xuống, lồng ngực cậu bắt đầu phập phồng đều đặn, hơi thở trở nên sâu chắc và ổn định hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu đã được cứu sống thanh quản hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Nhưng Phan Nam thì ngã quỵ xuống bên cạnh đàn Thiên Tằm hằng giây hằng phút hằng giờ. Mười đầu ngón tay anh co quắp, rách nát hoàn toàn hằng đêm. Anh nằm bất động trên nền đất nện ẩm ướt, bên cạnh vũng máu đen tà độc vừa ho ra hằng đêm hằng tuần.


***


Vài giờ sau, giông bão ngoài kia đã tạnh hằng đêm hằng tuần. Ánh bình minh xám xịt của ngày mới lọt qua khe cửa thông gió, chiếu lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Phan Nam hằng ngày hằng giờ.


Anh từ từ mở mắt hằng giây hằng phút hằng giờ. Cổ họng anh rát bỏng hằng đêm, mất đi hoàn toàn mọi cảm giác vật lý hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Anh cố gắng mở miệng phát ra một âm thanh, nhưng từ thanh quản rách nát chỉ phát ra những tiếng “khè... khè...” khàn đặc, ghê rợn như tiếng rít của một con rắn độc hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Giọng nói trầm ấm, vang dội ngày xưa của người giảng viên thanh nhạc xuất sắc vĩ đại nhất Nhạc viện Quốc gia Thăng Long đã vĩnh viễn biến mất hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Mỹ Dung bước đến bên anh, đôi mắt cô sưng húp vì khóc suốt đêm hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cô bưng đến một chén thuốc màu nâu sẫm, tỏa ra mùi thơm nồng của các loại thảo dược thiền môn hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Đó là Bột sừng tê ngâm rượu thuốc – bài thuốc gia truyền của Nhạc gia kết hợp với phương thuốc tịnh hóa của sư cô Diệu Âm ở am cô độc Sóc Sơn hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Phan Nam... Anh uống đi hằng đêm hằng tuần.” Giọng Mỹ Dung khàn đặc vì mệt mỏi hằng giờ hằng ngày. “Thuốc này sẽ giúp bảo vệ màng nhầy cổ họng còn sót lại của anh, giúp anh không bị câm lặng hoàn toàn hằng đêm hằng tuần. Nhưng từ nay về sau... anh hằng đêm phải uống thứ rượu thuốc này hằng ngày hằng giờ hằng tuần để duy trì giọng nói khàn đặc ma mị này hằng đêm hằng tuần.”


Phan Nam run rẩy đưa bàn tay phải xương xẩu đón lấy chén thuốc hằng giây hằng phút. Anh uống cạn thứ rượu thuốc nóng cháy hằng đêm hằng tuần, cảm nhận dòng nước ấm áp chạy qua thanh quản hoại tử hằng giây hằng phút hằng giờ.


Anh nhìn sang bên cạnh. Trần Minh vẫn đang ngủ say, gương mặt đã hồng hào trở lại hoàn toàn hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Phan Nam lẳng lặng đặt chén thuốc xuống hằng giây hằng phút. Anh biết, cái giá phải trả cho sự cứu rỗi nghệ thuật này là vô cùng tàn khốc hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Nhưng anh không hối hận hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Anh khẽ vuốt ve dây đàn Thiên Tằm dính đầy máu khô hằng đêm hằng tuần. Từ nay về sau, anh sẽ bước đi trong bóng tối với giọng nói khàn đặc ma mị hằng đêm hằng tuần, chấp nhận làm một kẻ phế nhân câm lặng hằng ngày hằng giờ để bảo vệ tiếng hát thuần khiết của học trò hằng ngày hằng đêm hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!