Độc Dược Trong Phòng Thu Số 4
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố Thăng Long như một trận roi da quất liên hồi vào những bức tường bê tông xám xịt của khu ngoại ô. Nước mưa hòa lẫn với bụi công nghiệp đen ngòm chảy tràn qua những rãnh cống ngập ngụa rác thải. Bên trong chiếc xe limousine đen bóng của Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường, bầu không khí đặc quánh mùi da thuộc đắt tiền và khói xì gà rẻ tiền của Trịnh Khắc Huy.
Trần Minh ngồi co rúm ở góc ghế, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau. Cổ họng cậu vẫn còn cảm giác mát lạnh dịu nhẹ nhờ lớp Thạch cao tịnh âm mà bác sĩ Lâm Mỹ Dung đã âm thầm bôi cho đêm qua, nhưng nỗi sợ hãi mơ hồ về những sợi tơ đen oán khí ký sinh trong phòng nội soi vẫn đang gặm nhấm tâm trí cậu hằng giây hằng phút. Cậu lén nhìn sang bên cạnh. Phan Nam ngồi im lặng như một pho tượng đá cổ kính. Mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất chằng chịt tia máu của người thầy. Dưới lớp áo vest đen sờn cũ rách nách, bả vai Phan Nam khẽ run lên theo từng nhịp thở khò khè, khô khốc. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng của anh rỉ ra những vệt máu đỏ tươi đã ngả sang màu thẫm râm ran đau nhói – tàn tích của đêm gảy đàn Thiên Tằm bằng máu tim để tịnh hóa oán khí mạng xã hội cứu học trò hằng đêm hằng tuần.
Ngồi đối diện họ, Trịnh Khắc Huy chậm rãi nhả một ngụm khói xám xịt thẳng vào mặt hai thầy trò. Gương mặt mập mạp bóng dầu của gã bộc lộ một nụ cười tàn nhẫn và đắc thắng:
“Giảng viên Phan Nam, tôi phải công nhận anh có tài dạy dỗ hằng ngày hằng giờ. Lũ hề Ngũ Quỷ qua tay anh mà cũng biết cách kiểm soát hơi thở để lừa lọc đám khán giả mạng. Nhưng Vạn Hoa Đường không trả tiền để các người chơi trò mộc mạc thanh cao. Hôm nay, tôi sẽ cho Trần Minh một cơ hội để bước lên đỉnh cao thực sự.”
Chiếc xe đột ngột rẽ vào tầng hầm ngầm của trụ sở Vạn Hoa Đường. Ánh đèn neon xanh đỏ quét qua cửa kính xe như những vệt máu loang lổ. Ngay khi cửa xe vừa mở, Đinh Văn Thắng – gã trưởng phòng an ninh vạm vỡ với chiếc áo khoác da đen – đã đứng chờ sẵn cùng hai tên thuộc hạ lực lưỡng.
Tô An Nhiên cố gắng lao lên chắn trước mặt Trần Minh. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt ngập tràn sự lo âu tột cùng. Cô giơ bàn tay trái định giật lại Trần Minh, nhưng cổ tay phải của cô vẫn còn sưng tấy bầm tím, đau buốt do bị Đinh Văn Thắng bóp chặt hằng giờ hằng ngày hằng tuần trong hậu trường từ trước. Cơn đau nhói buốt khiến cô run rẩy, không thể phát lực vật lý.
“Giám đốc Huy! Các người không có quyền cách ly nghệ sĩ khi chưa có sự đồng ý của quản lý!” An Nhiên hét lên, giọng cô nghẹn ngào vì uất ức.
Trịnh Khắc Huy không thèm liếc nhìn cô một cái. Hắn khẽ hất hàm. Đinh Văn Thắng bước tới, dùng bả vai hộ pháp gạt phăng An Nhiên ra một bên, khiến cô loạng choạng ngã quỵ xuống nền xi măng lạnh ngắt của tầng hầm hằng giờ hằng ngày.
“Đưa Trần Minh vào Phòng thu âm số 4.” Giọng Huy lạnh lùng vang lên, âm u như tiếng gió rít qua khe mộ.
Trần Minh hoảng loạn giãy giụa: “Thầy ơi! Chị An Nhiên!” Nhưng hai tên mật vụ của Thắng đã khóa chặt hai cánh tay cậu, lôi xồng xộc cậu đi dọc theo hành lang tối tăm của khu tầng hầm ngầm hằng giờ hằng đêm.
Phan Nam định bước lao theo cứu học trò, nhưng Đinh Văn Thắng đã chặn đứng trước mặt anh như một bức tường thịt di động. Gã lăm lăm chiếc dùi cui điện công suất cao trong tay, phát ra những tia điện màu xanh lách tách đầy đe dọa. Phan Nam cắn chặt môi đến bật máu, cổ họng anh phát ra những tiếng “khè... khè...” vô lực hằng đêm. Anh không thể nói, cũng không thể dùng sức mạnh cơ bắp để chống lại gã võ sĩ ngoại gia đỉnh phong này hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh chỉ có thể trừng mắt nhìn bóng dáng Trần Minh biến mất sau cánh cửa thép dày của khu phòng thu cấm.
***
Phòng thu âm số 4 của Vạn Hoa Đường nằm sâu dưới lòng đất mười mét, cách âm tuyệt đối bằng những lớp vật liệu tiêu âm màu đen xám xịt phủ kín bốn bức tường. Không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rì rì phát ra luồng khí lạnh buốt xương. Dưới lớp thảm dạ đen dày dưới sàn nhà, những đường vẽ bùa chú phong thủy bằng chu sa đỏ tươi ẩn hiện hằng giờ hằng đêm, được Trần Dần thiết kế tinh vi để trấn yểm âm thanh.
Ở trung tâm phòng thu, đặt trên một bệ đỡ bằng đồng đen cổ kính, là chiếc Micro mạ vàng trấn yểm. Chiếc micro không phát ra ánh sáng, nhưng nhãn giới âm thanh của Phan Nam từ xa hằng dặm vẫn có thể cảm nhận được luồng âm khí buốt giá tỏa ra từ nó hằng đêm hằng tuần.
Trần Minh bị Đinh Văn Thắng đè chặt trên chiếc ghế sắt đặt đối diện chiếc micro. Hai vòng xích sắt lạnh ngắt khóa chặt cổ tay cậu vào thành ghế hằng giờ hằng ngày.
Trịnh Khắc Huy chậm rãi bước vào phòng thu. Hắn đặt lên bàn điều khiển một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu đỏ tươi như máu, đặc quánh và tỏa ra một mùi hương tanh nồng rùng rợn. Đó chính là Huyết Linh Dược – thứ thần dược cấm được Trần Dần luyện chế hằng đêm từ nấm Huyết Linh Chi mọc trên xác nghệ sĩ tự sát tại nghĩa trang vô danh hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
“Trần Minh,” Huy cầm lọ thuốc lên, lắc nhẹ hằng giờ hằng đêm. “Giọng nam cao của cậu rất đẹp, nhưng nó quá mộc mạc, không đủ sức kích hoạt đại trận phong thủy của chúng tôi. Thứ thuốc này sẽ giúp cậu đạt đến cảnh giới cao nhất của giọng hát giả thanh mà không cần tốn hàng năm trời luyện tập khổ ải hằng ngày hằng giờ.”
“Không... tôi không uống! Thầy Nam đã dạy... không được dùng thuốc cấm phá hủy thanh quản!” Trần Minh hét lên điên cuồng, cậu cố giãy giụa khiến chiếc ghế sắt nện xuống nền nhà tạo nên những tiếng *bình bịch* khô khốc hằng giờ.
Huy nở nụ cười tàn độc: “Phan Nam? Thằng phế nhân câm lặng đó thì biết cái gì? Hắn chỉ muốn giữ các người làm lũ hề để thỏa mãn cái lòng tự tôn rách nát của hắn mà thôi hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”
Hắn khẽ gật đầu với Đinh Văn Thắng. Thắng bước tới, bàn tay hộ pháp thô bạo bóp chặt lấy hai bên quai hàm của Trần Minh, ép cậu phải há miệng ra hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Trần Minh trợn ngược mắt, nước mắt sinh lý trào ra khóe mắt do đau đớn và nghẹt thở. Cậu cố gắng dùng lưỡi để đẩy ra nhưng sức mạnh của gã võ sĩ quá lớn.
Trịnh Khắc Huy lạnh lùng đổ thẳng toàn bộ lọ dung dịch Huyết Linh Dược đỏ tươi vào cổ họng Trần Minh hằng giờ hằng đêm.
“Ực... ực...”
Thứ chất độc nóng cháy như tàn tro núi lửa tràn xuống thanh quản Trần Minh hằng giây hằng phút. Ngay lập tức, một cơn đau buốt xương tột cùng bùng phát trong lồng ngực cậu. Dây thanh đới ngoài của cậu co thắt dữ dội, nóng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua hằng đêm. Vết bớt đen tà âm trên cổ Trần Minh đột ngột rực lên sắc tím đen dị thường dưới lớp phấn trang điểm bẩn hằng ngày hằng giờ hằng tuần.
“Hát đi! Hát nốt cao falsetto cho tao!” Huy gầm lên điên cuồng, hắn kích hoạt hệ thống thu âm của chiếc Micro mạ vàng trấn yểm hằng giờ hằng đêm.
Trần Minh bị cơn đau hành hạ đến mất đi lý trí hằng ngày hằng giờ. Dưới tác dụng phụ tàn khốc của Huyết Linh Dược, dây thanh đới của cậu bị cưỡng bức rung động ở tần số cực hạn hằng đêm. Cậu há miệng, phát ra một tiếng hét nốt cao falsetto sắc bén, xuyên thấu không gian phòng thu hằng giờ hằng đêm hằng tuần.
“A... A...!!!”
Tiếng hát phát ra không còn là giọng hát mộc thanh khiết của Bel Canto nữa, mà là một dải tần số tà môn, mang theo oán khí rên rỉ của những linh hồn bị hiến tế hằng đêm. Ngay khi tiếng hát cất lên, chiếc Micro mạ vàng trấn yểm bắt đầu sáng rực lên sắc đỏ tươi rùng rợn. Luồng hơi thở và sinh khí của Trần Minh bị chiếc micro cưỡng bức hút cạn hằng giây hằng phút, chuyển hóa thành luồng hắc khí đen kịt truyền thẳng xuống lòng đất qua hệ thống bùa chú chu sa dưới sàn nhà hằng đêm hằng giờ hằng tuần.
Trần Minh cảm thấy lồng ngực mình xẹp xuống, phổi đau nhói như bị xuất huyết nội tạng, da mặt cậu sạm đi, thọ mệnh bị rút ngắn hằng giây hằng phút hằng giờ.
***
Cách đó hai dặm, tại căn hộ chung cư cũ của Phan Nam ở quận Đống Đa, bầu không khí u ám bao trùm căn phòng tối tăm hằng đêm hằng tuần. Chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát đang gõ nhịp *tích tắc... tích tắc...* đều đặn phát ra tần số 432Hz để ổn định nhịp tim cho tàn hồn của con gái Lam Anh đang nương náu bên trong hằng đêm.
Phan Nam đang ngồi sụp dưới sàn nhà, mười đầu ngón tay rách nát dán băng gạc của anh run rẩy bấu chặt vào cạnh bàn gỗ hằng giờ hằng đêm. Cổ họng anh nóng rát như lửa đốt do hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu hằng đêm hằng tuần.
Đột ngột, nhãn giới âm thanh của Phan Nam tự động kích hoạt hằng giây hằng phút hằng giờ. Đôi mắt u uất chằng chịt tia máu của anh lóe lên ánh sáng xám tro nhạt đầy kinh dị.
Qua nhãn giới, Phan Nam bàng hoàng nhìn thấy từ hướng trung tâm quận Cầu Giấy – nơi đặt trụ sở Vạn Hoa Đường – một cột hắc khí khổng lồ, đen đặc như mực oán độc đang bùng lên hừng hực hằng giờ hằng đêm. Trong luồng hắc khí ấy, anh nhìn thấy rõ một sợi tơ khí cơ màu xanh lam nhạt – giọng hát mộc thiên phú của Trần Minh – đang bị bóp nghẹt, rách nát và bị kéo tuột xuống lòng đất tăm tối hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Trần Minh! Học trò của ta!*
Một nỗi phẫn nộ và sợ hãi tột cùng bùng phát trong lồng ngực Phan Nam hằng giây hằng phút. Anh nhận ra Trịnh Khắc Huy đang dùng Huyết Linh Dược để cưỡng bức vắt kiệt thọ mệnh của học trò hằng đêm hằng tuần.
Không kịp suy nghĩ, Phan Nam ôm chặt lấy cây đàn Tranh Thiên Tằm dính máu hằng đêm hằng tuần, lao ra khỏi căn hộ cũ hằng giờ. Anh chạy điên cuồng dưới làn mưa tầm tã của mùa hạ Thăng Long hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Nước mưa lạnh buốt dội xuống mái tóc đen dài rủ trước trán, thấm đẫm chiếc áo vest đen sờn cũ rách nách hằng giờ. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, phổi xuất huyết nhẹ khiến anh ho ra từng ngụm máu đỏ tươi dính hơi lạnh tà môn hằng đêm hằng tuần, nhưng bước chân anh không hề dừng lại hằng giờ hằng ngày hằng tuần.
Anh phải cứu Trần Minh. Anh đã thề trước vong hồn của con gái Lam Anh và người vợ quá cố Thùy Dương rằng sẽ không bao giờ để tiếng hát của thế hệ trẻ bị vấy bẩn bởi máu và tà thuật hằng ngày hằng đêm hằng tuần!
***
Phan Nam lao vào tòa nhà Vạn Hoa Đường như một bóng ma độc hành đêm mưa hằng đêm hằng tuần. Nhờ có sự đánh lạc hướng của Tô An Nhiên ở sảnh chính hằng giờ, anh lách qua lối cửa ngách rỉ sét, lao thẳng xuống khu tầng hầm ngầm tối tăm hằng đêm hằng tuần.
Nhãn giới âm thanh dẫn đường cho anh xuyên qua những hành lang cách âm chằng chịt bùa chú phong thủy hằng giờ hằng đêm. Phan Nam tiếp cận trước cửa Phòng thu âm số 4 hằng giây hằng phút.
Cánh cửa sắt dày 20cm cách âm hoàn toàn đang đóng sập hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Trên tay nắm cửa, một sợi xích đồng cổ xỉn màu được quấn chặt ba vòng, dán đè lên bằng một lá bùa chu sa đen kịt tỏa ra luồng âm khí tà môn của Trần Dần hằng đêm hằng tuần. Đây là kết giới khóa xích phong thủy cách âm tuyệt đối, được thiết lập để ngăn chặn mọi sự can thiệp từ bên ngoài hằng đêm hằng tuần.
Phan Nam áp tai vào cửa sắt hằng giây. Nhờ thính giác nhạy cảm của Nhạc cốt hằng đêm, anh nghe thấy tiếng la hét nốt cao rách nát, khàn đặc của Trần Minh đang lịm dần bên trong phòng thu hằng giây hằng phút hằng giờ.
Phan Nam điên cuồng dùng bả vai trái đập mạnh vào cửa sắt hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Nhưng ngay khi cơ thể anh chạm vào cửa sắt, một luồng sóng âm phản phệ tà môn từ lá bùa chu sa đột ngột bùng phát hằng giây hằng phút. Luồng lực vô hình mạnh mẽ hất văng Phan Nam ra xa ba mét hằng giây. Anh ngã quỵ xuống nền xi măng ẩm ướt, bả vai trái va đập mạnh phát ra tiếng *khục* khô khốc, trật khớp hoàn toàn đau buốt xương hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cơn đau nhức óc dữ dội truyền thẳng lên não bộ khiến đôi mắt anh chằng chịt tia máu hằng giây hằng phút.
Phan Nam cắn răng chịu đựng cơn đau trật khớp vai hằng giờ. Anh nhìn qua ô kính nhỏ của cửa phòng thu hằng giây. Bên trong, Trần Minh đang co giật kịch liệt trên ghế sắt, máu đen tà độc rỉ ra từ khóe miệng cậu hằng giây hằng phút hằng giờ. Chiếc Micro mạ vàng trấn yểm đang hút sạch những giọt sinh khí cuối cùng của cậu hằng đêm hằng tuần.
*Không kịp nữa rồi! Cửa sắt này liên kết phong thủy với sinh khí của Trần Minh, lực vật lý thông thường không thể phá vỡ hằng ngày hằng đêm hằng tuần!*
Phan Nam biết chỉ có máu tươi chứa linh tính Nhạc cốt của dòng họ Phan mới có thể trung hòa và cắt đứt sợi dây liên kết tà môn này hằng đêm hằng tuần.
Anh dùng bàn tay phải run rẩy thọc vào túi áo vest đen sờn cũ hằng giây, rút ra chiếc móng gảy đồi mồi sắc nhọn – dụng cụ gảy đàn Thiên Tằm hằng đêm hằng tuần.
Ánh mắt Phan Nam quyết tuyệt tột cùng hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh không hề do dự, dùng lực ngón tay đâm mạnh chiếc móng gảy đồi mồi nhọn hoắt thẳng vào giữa lòng bàn tay trái của mình hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Phập!*
Móng gảy đâm sâu vào da thịt, rạch nát một đường dài 3cm trong lòng bàn tay hằng giây hằng phút. Dòng máu đỏ tươi thanh khiết chứa đựng linh tính Nhạc cốt bẩm sinh phun ra xối xả hằng giây hằng phút hằng giờ, nhuốm đỏ cả bàn tay và chiếc móng gảy đồi mồi hằng đêm hằng tuần.
Phan Nam chịu đựng cơn đau buốt xương tay hằng giây, anh lao lên bước tới, áp lòng bàn tay đẫm máu tươi của mình bôi thẳng lên sợi xích đồng cổ và lá bùa chu sa dán trên cửa hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Xèo... xèo...!!!*
Ngay khi máu tươi của Nhạc cốt chạm vào lá bùa chu sa, một làn khói xám đen khét lẹt bùng lên hừng hực hằng giây hằng phút hằng giờ. Bùa chú tà môn rít lên những tiếng kêu thé thé hư ảo rồi tự động bốc cháy thành tàn tro hằng giây hằng phút hằng giờ. Sợi xích đồng cổ xỉn màu bị máu tươi ăn mòn rỉ sét rạn nứt dữ dội, rồi *xoảng* một tiếng, đứt đoạn rơi rụng xuống đất nện ẩm ướt hằng giây hằng phút hằng giờ.
Kết giới cách âm bị đánh vỡ hoàn toàn hằng đêm hằng tuần!
Phan Nam dùng hết sức lực còn lại của bả vai phải, đạp tung cánh cửa sắt dày xông thẳng vào bên trong phòng thu âm số 4 hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Rầm!* Cánh cửa sắt mở toang.
Trước mắt Phan Nam, Trần Minh đã gục xuống sàn nhà lạnh ngắt hằng giây hằng phút hằng giờ. Máu đen tà độc từ miệng cậu loang lổ khắp tấm thảm đen hằng giây hằng phút. Chiếc Micro mạ vàng trấn yểm vẫn đang rung động phát ra những tần số oán khí âm sầm hằng đêm hằng tuần.
Trịnh Khắc Huy và Đinh Văn Thắng bàng hoàng quay lại hằng giây hằng phút hằng giờ. Thấy Phan Nam đứng sừng sững trước cửa với bàn tay trái đẫm máu tươi rỉ ra liên tục hằng giây hằng phút hằng giờ, gương mặt Huy lập tức biến đổi sang hướng điên cuồng tàn nhẫn hằng ngày hằng giờ hằng tuần.
Hắn giật lấy chiếc dùi cui điện từ tay Thắng, lăm lăm hướng về phía Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ:
“Thằng phế nhân câm lặng kia! Mày dám phá hoại đại trận của tao sao hằng ngày hằng giờ hằng tuần? Đinh Văn Thắng! Đập nát cây đàn tranh của nó và phế bỏ hai chân nó cho tao hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!