Nhạc nềnSakuya2

Áp Lực Từ Hào Quang Giả Tạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm năm giờ sáng ở ngõ tối quận Hai Bà Trưng đặc quánh và lạnh buốt, mang theo cái ẩm ướt nhớp nháp của những cơn mưa phùn dai dẳng rải rác khắp phố phường Hà Nội. Bầu trời Thăng Long mờ đục, chưa kịp đón những tia nắng đầu ngày thì chiếc xe limousine đen bóng, sang trọng nhưng lầm lụi của Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường đã bò vào con ngõ hẹp đối diện phòng khám tư nhân của bác sĩ Mỹ Dung. Tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên nền xi măng ẩm ướt vang lên khô khốc, như một điềm báo chẳng lành.


Phan Nam đứng khuất sau cánh cửa gỗ mục nát của phòng khám, siết chặt chiếc áo măng tô đen sờn cũ để che đi cơ thể đang run rẩy nhẹ vì một cơn ho khan đang chực chờ bộc phát. Cổ họng anh nóng rát như có tàn tro đang âm ỉ cháy, hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu cứ hằng đêm lại bò lên tận vòm họng, bóp nghẹt dây thanh quản hoại tử khiến mỗi nhịp thở của anh đều khò khè, nghẹn ngào. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng loang lổ những vệt máu đỏ tươi đã ngả sang màu thẫm râm ran đau nhói – tàn tích của đêm gảy đàn Thiên Tằm bằng máu tim để tịnh hóa oán khí mạng xã hội cứu học trò.


Anh quay sang nhìn Trần Minh đang đứng cạnh mình. Nhờ có lớp Thạch cao tịnh âm của Mỹ Dung bôi hằng đêm, vết bớt đen tà âm trên cổ cậu học trò tạm thời bị phong ấn, gương mặt Minh đã hồng hào trở lại nhưng đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng sau khi chứng kiến những sợi tơ đen oán khí rùng rợn trong phòng nội soi. Phan Nam đưa bàn tay thô ráp dán băng gạc vỗ nhẹ lên vai Minh, rồi lén đẩy cậu đi ra bằng lối cửa ngách sau phòng khám để tránh sự nghi ngờ của đám tai mắt Vạn Hoa Đường. Anh không thể nói được một lời nào, giọng nói trầm ấm ngày xưa giờ chỉ còn là những tiếng khè khè vô lực.


Đúng lúc đó, cửa xe limousine mở ra. Đinh Văn Thắng – gã trưởng phòng an ninh vạm vỡ, đầu trọc lốc với chiếc áo khoác da đen quen thuộc – bước xuống. Gã không thèm nhìn Mỹ Dung, chỉ ném cho Phan Nam một ánh mắt lạnh lùng đầy đe dọa:


“Giảng viên Phan Nam, giám đốc Huy có lệnh đưa các người về phòng tập ngay lập tức. Hôm nay có khách quý đến ‘thăm’ nhóm Ngũ Quỷ.”


Phan Nam lẳng lặng bước lên xe, Trần Minh đi sát phía sau. Chiếc xe lầm lũi lao đi trong làn sương mù, hướng thẳng về phía ngoại ô Thăng Long, nơi Phòng tập tầng hầm ẩm mốc đang chờ đợi họ.


***


Tại phòng tập hầm ngoại ô, bầu không khí ngột ngạt và lạnh lẽo thường ngày dường như bị xé rách bởi sự xuất hiện của những kẻ không mời mà tới. Năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ – Lê Huy, Nguyễn Tiến, Vũ Phong, Đặng Hoàng và Trần Minh vừa trở về – đứng co ro một góc, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy, kiêu sa của những kẻ đang ngồi chễm chệ trên dãy ghế sofa bọc da tạm bợ ở giữa phòng.


Đó là nhóm nhạc Thiên Sứ (Angel) – nhóm nhạc cưng của Vạn Hoa Đường. Trưởng nhóm Trần Quốc Bảo ngồi vắt vẻo chân, mặc bộ trang phục biểu diễn đính kim sa lấp lánh dưới ánh đèn tuýp mờ ảo, mái tóc nhuộm màu xanh rêu cá tính được vuốt keo dựng ngược bóng loáng. Gương mặt bảnh bao, hoàn hảo nhờ phấn son đắt tiền của Bảo bộc lộ rõ vẻ khinh bỉ tột cùng khi gã nhìn quanh căn hầm ẩm mốc dính đầy bụi bẩn và rác thải công nghiệp.


Đứng cạnh gã là Bùi Thế Anh – giám đốc âm nhạc của Vạn Hoa Đường, đồng môn cũ của Phan Nam. Thế Anh mặc bộ đồ streetwear hầm hố, tai đeo khuyên bạc lấp lánh, mái tóc nhuộm bạch kim ngạo nghễ. Gã đang vuốt ve chiếc máy tính Mac Studio chứa hàng vạn mẫu âm thanh tà thuật đã được mã hóa của mình, ánh mắt sắc sảo như chim ưng lướt qua Phan Nam với một nụ cười đầy ẩn ý.


Trịnh Khắc Huy bước lên trước, tiếng giày da bóng loáng nện xuống nền đất nện ẩm ướt vang lên chói tai. Hắn rít một hơi xì gà, phả khói thẳng vào mặt Phan Nam, giọng cười khẩy giả tạo:


“Ồ, huấn luyện viên Phan Nam về rồi đấy à? Nghe nói video meme của các người đạt triệu view trên mạng xã hội ghê gớm lắm. Hôm nay, tôi đưa nhóm Thiên Sứ đến đây để ‘giao lưu chuyên môn’ một chút, tiện thể cho lũ hề các người biết thế nào là đẳng cấp của một ngôi sao thực sự.”


Thực chất, đây là màn dằn mặt tàn bạo của Huy hòng bẻ gãy hoàn toàn lòng tự trọng nghệ thuật và ý chí kháng cự của nhóm Ngũ Quỷ trước thềm cuộc thi vòng loại. Hắn muốn dùng tà âm thôi miên để phá hủy thần kinh của học trò Phan Nam, ép họ phải mãi mãi làm những con hề tấu hài rẻ tiền.


Bùi Thế Anh không nói một lời, gã lạnh lùng mở chiếc vali kỹ thuật, cắm jack kết nối từ máy tính vào hệ thống loa công suất lớn của phòng tập hầm. Gã lướt ngón tay trên bàn phím, kích hoạt "Bản phổ nhạc tà âm sơ cấp" – bản ký âm chứa dải tần số sóng âm kích thích ảo giác và thôi miên cực mạnh hằng đêm.


Trần Quốc Bảo bước ra giữa phòng tập, nở một nụ cười ngạo nghễ đầy khiêu khích hướng thẳng về phía Trần Minh. Gã cất giọng hát.


Đó là một giọng giả thanh (falsetto) cực cao, ngọt ngào đến mức ma mị nhưng lại mang một dải tần số dao động vô cùng kỳ dị. Nhãn giới âm thanh của Phan Nam lập tức tự động kích hoạt. Đôi mắt u uất của anh lóe lên ánh sáng xám tro nhạt đầy kinh dị. Qua nhãn giới, anh bàng hoàng nhìn thấy những luồng khí cơ màu đen kịt, uốn lượn như những con rắn độc từ cổ họng Trần Quốc Bảo phun ra, cuốn theo oán khí âm sầm lao thẳng về phía năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ.


Sóng âm tà môn bắt đầu tác động vật lý lên không gian phòng tập. Cốc nước trà đá đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát của Lê Quốc bắt đầu rung lên bần bật. Mặt nước gợn sóng dữ dội, rồi *xoảng* một tiếng, chiếc cốc thủy tinh nứt toác một đường mảnh dọc thân cốc, nước lạnh tràn ra ngoài loang lổ.


“Ư... đau đầu quá...”


Lê Huy là người đầu tiên chịu không nổi. Cậu ôm chặt lấy hai bên thái dương, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nguyễn Tiến và Đặng Hoàng cũng bắt đầu loạng choạng, lồng ngực họ thắt lại, nhịp tim đập loạn xạ hằng giây hằng phút dưới sự tấn công của sóng âm thôi miên. Vũ Phong thu mình sát góc tường, tà âm đang kích thích oán khí bẩm sinh trong người cậu, khiến mắt cậu bắt đầu chằng chịt tia máu, hơi thở khò khè dốc ngược đầy đau đớn.


Trần Quốc Bảo càng hát càng điên cuồng, giọng hát giả tạo được buff tà âm qua hệ thống loa đài rít lên chói tai, như muốn xuyên thủng màng nhĩ của năm chàng trai nghèo khổ.


Phan Nam đứng sau lưng học trò, cổ họng anh nóng cháy như lửa đốt. Anh muốn hét lên bắt Bảo dừng lại, nhưng dây thanh quản hoại tử chỉ phát ra những tiếng khè khè nghẹn ngào vô lực. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc của anh bấu chặt vào cạnh bàn gỗ mục đến mức máu đỏ tươi lại rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng.


Trong khoảnh khắc sinh tử khi thần kinh học trò sắp bị thôi miên hoàn toàn, Phan Nam dùng ánh mắt quyết tuyệt nhìn về phía Lê Quốc đang đứng núp sau tủ điện tối. Anh khẽ gật đầu, đưa tay ra hiệu một ký hiệu mật.


Lê Quốc hiểu ý ngay lập tức. Gã dùng bàn tay trái linh hoạt của mình, lén lút rút từ trong túi đồ nghề ra năm chiếc "Tai nghe chống ồn tần số cao" tự chế từ linh kiện lậu của ngõ Đồng Xuân. Gã nhanh chóng chuyền tay cho Trần Minh và các thành viên khác.


Trần Minh chịu đựng cơn nhức óc dữ dội, nhanh tay đeo chiếc tai nghe chụp kín tai cho mình và đeo cho Vũ Phong đang co giật hằng giờ. Lê Huy, Nguyễn Tiến và Đặng Hoàng cũng nhanh chóng đeo tai nghe lên.


*Uỳnh...*


Một dải tần số đối nghịch, thanh khiết và tĩnh lặng phát ra từ chiếc tai nghe tự chế, lập tức triệt tiêu hoàn toàn sóng âm tà môn đang càn quét trong não bộ của họ. Tiếng rít chói tai biến mất, thay vào đó là sự yên bình mộc mạc hằng giờ. Nhịp tim của Trần Minh dần ổn định trở lại, đôi mắt cậu sáng ngời nhìn thẳng về phía đối thủ đầy kiên định.


Bùi Thế Anh đang đứng bên bàn mixer lập tức nhíu mày. Gã là một chuyên gia phối khí nhạy cảm, gã nhận ra sự bất thường ngay lập tức khi thấy năm đứa học trò nghèo đột ngột đứng thẳng người, gương mặt không còn vẻ đau đớn, nhịp thở của họ đều đặn một cách kỳ lạ.


“Hừ, trò vặt.”


Thế Anh nở nụ cười lạnh lùng, gã lướt ngón tay trên phần mềm, tăng tối đa công suất loa phát tần số gây nghiện của Bản phổ nhạc tà âm sơ cấp hằng giờ hằng ngày. Gã muốn dùng áp lực sóng âm cực hạn để bẻ gãy hoàn toàn thiết bị phòng ngự của đối thủ.


Sức ép sóng âm tăng vọt gấp đôi. Tiếng rít vô hình va chạm mạnh mẽ với mạch lọc âm của tai nghe chống ồn.


*Xẹt! Xẹt!*


Chiếc tai nghe của Lê Huy đang đeo đột ngột phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ. Một tia lửa điện màu xanh lam kèm theo làn khói xám khét lẹt bốc lên từ củ tai bên phải của chiếc tai nghe tự chế. Mạch điện tử lậu bên trong đã bị cháy chập hoàn toàn do quá tải tần số cao của đối thủ hằng giờ.


Lê Huy đau đớn giật phăng chiếc tai nghe ra, ném mạnh xuống đất. Cơn nhức óc quay trở lại hành hạ cậu hằng giây. Sự uất ức, nhục nhã và phẫn nộ tích tụ suốt bấy lâu nay bùng phát dữ dội trong lòng chàng trai trẻ. Cậu không muốn phải làm những con hề tấu hài nữa, cậu muốn dùng giọng rap mộc của mình để phản công dằn mặt sự ngạo mạn của Trần Quốc Bảo hằng giờ hằng ngày.


Lê Huy trợn mắt, hít một hơi sâu từ cơ hoành định bước lên cất giọng.


Nhưng ngay khi chân cậu vừa nhấc lên một bước, một bàn tay quấn băng gạc dính máu tươi đột ngột đặt mạnh lên bả vai cậu. Lực bóp cực mạnh, chắc chắn như một gọng kìm sắt khiến Lê Huy khựng lại hoàn toàn.


Cậu quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt hốc hác nhợt nhạt của thầy Phan Nam dưới mái tóc đen rủ trước trán. Đôi mắt u uất chằng chịt tia máu của người thầy nhìn thẳng vào cậu hằng giờ hằng ngày, lắc đầu khẽ một nhịp đầy nghiêm khắc. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng chứa đựng một mệnh lệnh sắt đá: *Không được lộ thực lực lúc này. Hãy tiếp tục đóng vai những con hề hèn nhát hằng ngày hằng đêm hằng tuần.*


Lê Huy cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt uất ức rỉ ra khóe mắt. Cậu cúi đầu, cắn răng lùi lại phía sau Nguyễn Tiến hằng giờ.


Trần Quốc Bảo dừng hát, gã vuốt lại mái tóc xanh rêu, nở nụ cười đắc thắng khinh bỉ nhìn nhóm Ngũ Quỷ đang cúi đầu cam chịu:


“Lũ hề thì mãi mãi chỉ là lũ hề mà thôi hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Có chút tương tác mạng liền tưởng mình là ca sĩ thực lực sao? Nực cười hằng giờ hằng ngày.”


Trịnh Khắc Huy cười lớn ha hả, hắn vỗ mạnh vào vai Đinh Văn Thắng rồi vẫy tay ra hiệu cho nhóm Thiên Sứ rời đi hằng ngày hằng giờ:


“Đi thôi, chúng ta không có thời gian lãng phí ở cái xó xỉnh ẩm mốc này hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Liệu mà chuẩn bị cho tốt cho buổi showcase sắp tới đấy, lũ hề hằng giờ hằng ngày.”


Tiếng giày da bóng loáng xa dần trên bậc thang sắt rỉ sét hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Căn hầm ẩm mốc trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt hằng đêm.


Bùi Thế Anh đi cuối cùng. Khi bước qua chiếc bàn gỗ mục nát, đôi mắt sắc sảo của gã vô tình chạm vào chiếc tai nghe bị cháy chập mà Lê Huy vừa vứt bỏ dưới đất hằng giờ. Gã khựng lại, lén lút nhặt chiếc tai nghe lên, dùng ngón tay thon dài cạy nhẹ lớp vỏ nhựa bảo vệ bên ngoài hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Đôi mắt Thế Anh đột ngột co rụt lại kịch liệt hằng giây hằng phút hằng giờ.


Dưới lớp vỏ nhựa rẻ tiền không phải là đống phế liệu thô sơ, mà là một bo mạch lọc âm tự chế cực kỳ tinh vi, các mối hàn bằng tay trái tuy ngượng nghịu nhưng kết cấu mạch lại đạt độ chuẩn xác âm học hoàn hảo hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Đây là linh kiện lọc âm lậu cao cấp, chỉ có những kỹ sư âm thanh đỉnh phong mới có thể thiết kế ra hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Gã quay đầu nhìn về phía góc tối hầm – nơi Phan Nam đang đứng im lặng như một bóng ma độc hành bên cạnh gã kỹ thuật viên câm lặng Lê Quốc hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Một sự nghi ngờ cực kỳ lớn nhen nhóm trong lòng Bùi Thế Anh hằng giờ hằng ngày. Gã siết chặt chiếc tai nghe hỏng trong tay, ánh mắt lạnh lùng tự nhủ: *Phan Nam, bên cạnh mày chắc chắn đang có một kỹ sư âm thanh trình độ cực cao đứng sau giúp đỡ hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Tao sẽ tìm cơ hội lục soát toàn bộ cái phòng thu rác rưởi này để tìm ra sự thật hằng ngày hằng giờ hằng tuần.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!