Nhạc nềnSakuya2

Vết Bớt Đen Trên Cổ Họng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba giờ sáng.


Bóng tối dưới lòng căn hầm ngoại ô Thăng Long đặc quánh như mực, chỉ có ánh sáng xanh xao từ chiếc màn hình điện thoại cũ kỹ của Tô An Nhiên tỏa ra, soi rõ những gương mặt nhợt nhạt của thầy trò Phan Nam. Cơn bão tương tác triệu view từ video meme vừa rồi vẫn đang càn quét trên không gian mạng, nhưng trong căn hầm ẩm mốc này, bầu không khí đã đông cứng lại thành một khối áp lực lạnh lẽo.


Tô An Nhiên khẽ rên rỉ, một tay ôm lấy cổ tay phải đang sưng tấy, đỏ lựng và bầm tím. Vết thương do Đinh Văn Thắng bóp chặt lúc ở hậu trường Công viên Thống Nhất đang hành hạ cô bằng những cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Cô cố nén đau, đưa chiếc điện thoại đang rung lên bần bật trước mặt Phan Nam.


Trên màn hình là tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sát khí từ Tạ Minh Tuyết: "Trịnh Khắc Huy, đưa nhóm Ngũ Quỷ vào phòng thu âm cấm số 4 ngay lập tức. Tôi muốn nghe giọng hát thật của chúng hằng ngày hằng đêm hằng tuần."


Phan Nam nhìn chằm chằm vào dòng chữ, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Anh cố gượng đứng dậy bên cạnh cây đàn Tranh Thiên Tằm dính máu, nhưng mười đầu ngón tay rách nát – tàn tích của việc gảy đàn bằng máu tim để tịnh hóa oán khí mạng xã hội hằng giờ trước – đột ngột run rẩy kịch liệt. Những vết rách sâu hoắm do dây đàn bằng tóc cứa vào bắt đầu rỉ ra dòng máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc trắng xóa đã ngả sang màu đỏ thẫm.


Cổ họng anh nóng rát như có tàn tro đang âm ỉ cháy. Hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu đang âm thầm tàn phá thanh quản của anh, khiến mỗi nhịp thở phát ra đều khò khè, nghẹn ngào. Anh không thể nói được một lời nào, chỉ có thể dùng đôi mắt u uất chằng chit tia máu nhìn về phía năm học trò đang ngủ say trên nền đất nện ẩm ướt.


Nhưng ngay khi ánh mắt anh chạm vào Trần Minh, Phan Nam bỗng khựng lại.


Nhãn giới âm thanh của anh tự động kích hoạt. Đôi mắt Phan Nam lóe lên ánh sáng xám tro nhạt đầy kinh dị. Qua nhãn giới, anh bàng hoàng nhìn thấy trên vùng cổ họng của Trần Minh – ngay sát thanh đới ngoài – xuất hiện một vệt bớt màu đen nhạt, mờ ảo như một vết bầm tím thông thường.


Thế nhưng, dưới góc nhìn tịnh hóa của dòng họ Nhạc gia, vết bớt đó không hề tĩnh lặng. Đó là một cụm những sợi tơ đen oán khí siêu nhỏ, đang uốn lượn, ngoằn ngoèo và rung động theo một tần số rên rỉ hư ảo.


Hạ vị oán linh!


Phan Nam siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm vào vết thương cũ đau nhói. Sự nổi tiếng đột ngột của video triệu view đã thu hút quá nhiều oán khí và sự ghen tị từ giới giải trí bẩn, kích hoạt phong ấn tà âm trong người Trần Minh sớm hơn dự kiến. Nếu bây giờ đưa cậu vào phòng thu âm cấm số 4 của Vạn Hoa Đường – nơi đặt những chiếc micro mạ vàng trấn yểm bằng tro cốt nghệ sĩ tự sát – tà linh ký sinh sẽ lập tức hút cạn thọ mệnh và sinh khí của cậu để nuôi dưỡng Lõi Linh Âm.


Trần Minh sẽ bị hoại tử thanh quản ngay lập tức, rơi vào thảm kịch của dịch bệnh Thối Thanh Quản đang âm thầm càn quét giới idol dưới trướng Tạ Minh Tuyết.


Không thể để học trò đến phòng thu số 4 trong tình trạng này. Phan Nam giật lấy mảnh giấy từ tay Kim Chi, dùng ngón tay dính máu viết vội ba chữ nguệch ngoạc: "Đến phòng khám."


Anh chỉ tay vào Trần Minh, ra hiệu cho Tô An Nhiên giữ im lặng rồi lén đỡ cậu học trò đang nửa tỉnh nửa mơ dậy. Trần Minh lờ mờ mở mắt, cổ họng cậu rát bỏng nhưng khi nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị đầy sát khí của thầy, cậu không dám ho he một lời, lẳng lặng bước theo Phan Nam ra khỏi căn hầm tối.


***


Bốn giờ sáng.


Cơn mưa rả rích của đêm muộn Hà Nội bao phủ lên con ngõ hẹp sâu hun hút ở quận Hai Bà Trưng một làn sương mù ẩm ướt và lạnh buốt. Con ngõ nhỏ đến mức chỉ vừa một chiếc xe máy đi lọt, hai bên tường gạch rêu phong loang lổ những vết ẩm mốc của thời gian.


Phan Nam cõng Trần Minh trên lưng, bước đi lảo đảo dưới làn mưa lạnh. Mười đầu ngón tay rách nát của anh tê dại đi vì lạnh, nhưng anh vẫn cố giữ chặt lấy chân học trò để cậu không ngã xuống vũng nước bẩn dưới đất. Hoàng Bách đi phía sau, cảnh giác nhìn quanh để đề phòng tai mắt của Đinh Văn Thắng.


Đến trước một cánh cửa sắt sơn màu xanh cũ kỹ nằm khuất sau rặng hoa giấy cổ thụ, Hoàng Bách bước lên bấm chuông: ba tiếng ngắn, một tiếng dài.


*Cạch.*


Cửa sắt hé mở. Nữ bác sĩ Lâm Mỹ Dung xuất hiện với mái tóc búi cao vội vã, gương mặt mệt mỏi hốc hác dưới ánh đèn tuýp mờ của phòng khám tư nhân nghèo. Khi nhìn thấy Phan Nam trong tình trạng tàn tạ, ho ra từng tiếng khò khè đẫm máu, cô khẽ thốt lên một tiếng kinh hoàng:


“Nam! Sao ngón tay anh nát thế này? Lại tự gảy đàn bằng máu tim để cứu bọn trẻ à? Anh điên rồi sao?”


Phan Nam không trả lời, chỉ dùng ánh mắt u uất chỉ vào vùng cổ họng của Trần Minh đang nằm mê mệt trên vai mình. Mỹ Dung hiểu ý, nhanh chóng giúp Hoàng Bách đỡ Trần Minh vào phòng khám trong hốc tối.


Phòng khám tai mũi họng nhỏ hẹp, nồng nặc mùi cồn sát trùng và mùi thảo dược tịnh hóa do chính Mỹ Dung bào chế. Cô nhanh chóng bật hệ thống máy nội soi thanh quản xách tay, đưa ống soi mềm luồn qua mũi Trần Minh đi sâu xuống vùng thanh đới ngoài.


Trên màn hình monitor hiện lên một cảnh tượng rùng rợn khiến toàn bộ những người có mặt trong phòng đều đông cứng lại.


Vùng thanh đới ngoài của Trần Minh không còn màu hồng nhạt khỏe mạnh của người thường hằng ngày hằng giờ. Thay vào đó, nó bị bao phủ bởi một lớp màng nhầy màu xám ngoét. Đáng sợ hơn, bám xung quanh hai dây thanh đới là hàng chục sợi tơ đen oán khí siêu nhỏ, đang chuyển động co thắt, ngoằn ngoèo như những sinh vật ký sinh sống động. Mỗi lần Trần Minh thở hắt ra, những sợi tơ đen lại siết chặt lấy niêm mạc cổ họng của cậu, rỉ ra những giọt máu đen tà độc bốc mùi hôi thối nhẹ.


“Trời đất ơi...” Mỹ Dung run rẩy, hai tay cô bấu chặt vào cạnh bàn máy nội soi, đôi mắt mở to đầy vẻ sợ hãi tột cùng. “Đây... đây không phải là tổn thương thanh quản do luyện tập quá độ. Những sợi tơ đen này đang chủ động gặm nhấm, rút cạn sinh khí và thọ mệnh của cậu bé hằng ngày hằng giờ! Nó giống hệt bệnh án của những ca sĩ Vạn Hoa Đường đã mất tích bí ẩn mà tôi từng nội soi!”


Trần Minh lờ mờ tỉnh táo lại, nhìn thấy hình ảnh rùng rợn của cổ họng mình trên màn hình, cậu hoảng hốt định hét lên nhưng cổ họng nghẹn đặc, chỉ phát ra những tiếng khục khục khàn đặc đầy tuyệt vọng.


Phan Nam bước lên, đặt bàn tay xương xẩu dán đầy băng gạc dính máu lên vai Trần Minh để trấn an cậu. Anh lấy trong túi áo ra Viên ngọc ngậm dưới lưỡi do Mỹ Dung chế tạo hằng tuần trước, định dùng nó đặt lên vùng bớt đen ngoài cổ của Minh để hút bớt độc tính tà âm.


Thế nhưng, ngay khi viên ngọc bọc thuốc vừa chạm vào vết bớt đen trên cổ Trần Minh, một luồng khí lạnh buốt tà môn đột ngột bộc phát từ vết bớt.


*Rắc! Rắc!*


Viên ngọc ngậm dưới lưỡi lập tức bị phủ một lớp sương đen kịt, rạn nứt kịch liệt rồi vỡ vụn thành những mảnh vụn đen sì, rơi lả tả xuống sàn nhà hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Sức mạnh của Hạ vị oán linh ký sinh đã vượt quá khả năng tịnh hóa của dược liệu thông thường.


Chứng kiến viên ngọc bảo mệnh bị hủy hoại, Phan Nam không hề do dự. Anh quyết định dùng biện pháp cực đoan nhất: dùng tay không gánh nghiệp tạm thời hằng giờ hằng ngày.


Phan Nam đặt lòng bàn tay rách nát dính đầy máu tươi của mình trực tiếp lên vết bớt đen trên cổ Trần Minh. Anh nhắm nghiền đôi mắt u uất, vận hành khí cơ Nhạc cốt bẩm sinh từ đan điền dốc ngược lên lồng ngực. Luồng hơi ấm áp mang tần số tịnh hóa của dòng họ Phan truyền qua lòng bàn tay dính máu, ép trực tiếp vào cổ họng Trần Minh.


*Hự!*


Một cơn chấn động âm học siêu trầm vang lên giữa phòng khám mộc hằng giờ hằng đêm.


Trần Minh giãy giụa kịch liệt, cảm thấy cổ họng nóng rực như có dòng nước ấm đang tịnh hóa lớp màng nhầy màu xám. Nhưng ngược lại, Phan Nam đau đớn thấu xương hằng giờ. Luồng hắc khí oán độc từ cổ Trần Minh di chuyển dọc theo lòng bàn tay rách nát của Phan Nam, truyền thẳng vào thanh quản của anh.


Phan Nam cúi gập người hằng đêm hằng giờ, ho ra một ngụm máu đỏ tươi dính hơi lạnh tà môn buốt giá xuống bồn rửa y tế hằng tuần hằng giờ hằng ngày. Gương mặt anh hốc hác đi trông thấy, mái tóc đen dài rủ trước trán xuất hiện thêm vài sợi bạc trắng xóa do sinh thọ mệnh bị hao tổn nghiêm trọng sau nỗ lực ép độc bằng tay không hằng giờ.


Mỹ Dung xót xa, nhanh chóng lấy hũ Thạch cao tịnh âm do cô tự tay bào chế từ sáp ong rừng Sóc Sơn, bôi một lớp dày lên vùng cổ của Trần Minh hằng giờ hằng đêm hằng tuần.


“Thạch cao tịnh âm chỉ có thể làm dịu sưng tấy và phong ấn tạm thời các sợi tơ đen này trong vòng 24 giờ hằng ngày hằng giờ. Nếu không tìm ra nguồn gốc của độc chất để chế tạo thuốc giải triệt để, vết bớt đen này sẽ tiếp tục lan rộng và hủy hoại thanh quản của Minh vĩnh viễn!” Mỹ Dung nghẹn ngào nói hằng đêm.


***


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng đập cửa sắt thô bạo đột ngột vang dội từ phía đầu ngõ hẹp hằng đêm hằng giờ, cắt đứt bầu không khí căng thẳng trong phòng khám.


“Kiểm tra hành chính đột xuất! Mở cửa ngay lập tức hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”


Giọng nói hách dịch, thô bạo của một tên công an chìm vang lên ngoài cửa sắt hằng giờ hằng đêm. Hoàng Bách lén nhìn qua khe cửa sổ ngách, gương mặt anh biến sắc kịch liệt hằng ngày hằng giờ hằng tuần:


“Hỏng rồi! Là mật vụ của Đinh Văn Thắng cải trang thành công an chìm để đi lùng sục các phòng khám lậu hằng ngày hằng đêm hằng tuần! Chúng đã ngửi thấy mùi máu tươi dính oán khí của Trần Minh hằng giờ!”


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Nếu để chúng xông vào phát hiện ra Trần Minh đang điều trị tà thuật tại đây, toàn bộ liên minh bóng tối sẽ bị phanh phui trước khi kịp biểu diễn mộc hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Mỹ Dung cực kỳ nhanh trí hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Cô lập tức đẩy Trần Minh và Phan Nam vào ngăn tủ thuốc bí mật giấu sau bức tường giả của phòng khám hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Hoàng Bách, giúp tôi dọn dẹp đống gạc dính máu này ngay hằng giờ!”


Mỹ Dung nhanh tay vứt toàn bộ bông băng gạc dính máu đen tà độc vào lò đốt y tế riêng hằng đêm hằng giờ, nhấn nút thiêu hủy tức thời để triệt tiêu hoàn toàn mùi hắc khí oán độc hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cô lấy lọ cồn sát trùng nồng độ cao phun khắp phòng khám để át đi mùi máu tươi hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


*Rầm! Rầm!*


“Mở cửa! Nếu không chúng tôi sẽ phá khóa hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”


Mỹ Dung vuốt lại mái tóc rối, khoác chiếc áo blouse trắng sờn gấu rồi thong thả bước ra mở cửa sắt khóa cơ hằng đêm hằng giờ hằng tuần.


Ba tên mật vụ mặc thường phục, tay lăm lăm dùi cui điện và thiết bị quét tần số sóng âm sinh học bước xộc vào phòng khám hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên má nhìn quanh phòng với ánh mắt đầy nghi ngờ hằng ngày hằng giờ hằng tuần:


“Bác sĩ Lâm Mỹ Dung? Có người báo cáo phòng khám của cô đang chứa chấp nghệ sĩ trốn viện của Vạn Hoa Đường hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Chúng tôi cần kiểm tra hành chính toàn bộ phòng khám hằng đêm hằng tuần.”


Mỹ Dung lạnh lùng, đưa ra tập hồ sơ bệnh án và giấy phép hành nghề y tế chính quy hằng ngày hằng giờ hằng tuần:


“Các anh đang làm phiền việc nghỉ ngơi của tôi hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Phòng khám của tôi chỉ chữa các bệnh tai mũi họng thông thường cho dân nghèo trong ngõ hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Làm gì có nghệ sĩ nào ở đây? Nếu các anh muốn khám xét, hãy đưa ra lệnh lục soát chính thức của công an quận hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


Tên mật vụ cầm đầu không thèm nghe lý lẽ, gạt tay Mỹ Dung ra và dùng thiết bị quét tần số rà sát dọc các vách tường hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


Trong ngăn tủ thuốc bí mật chật hẹp hằng đêm hằng tuần, Phan Nam đang ôm chặt lấy Trần Minh hằng giờ. Cổ họng Phan Nam co thắt dữ dội hằng giây hằng phút, cơn ho khan đẫm máu tà độc đang dâng lên tận vòm họng hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Anh phải cắn chặt lòng bàn tay rách nát của mình để ngăn không phát ra bất kỳ tiếng động nào vượt quá quy tắc tịnh âm hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Máu từ tay anh chảy ròng ròng xuống ngực áo vest đen sờn cũ hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Thiết bị quét tần số của mật vụ di chuyển đến sát bức tường giả ngăn tủ thuốc hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


*Tít... Tít...*


Thiết bị bắt đầu phát ra những tiếng kêu cảnh báo tần số sóng âm sinh học lạ hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Tên mật vụ nhíu mày, giơ tay định đẩy bức tường giả ra hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử hằng giây hằng phút hằng giờ, Mỹ Dung cố tình làm rơi khay đựng dụng cụ nội soi bằng inox xuống sàn nhà hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


*Xoảng!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp phòng khám mộc hằng giờ hằng đêm hằng tuần, tạo ra một dải tần số cơ học cực mạnh đè bẹp hoàn toàn tiếng kêu của thiết bị quét hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Ối! Tôi xin lỗi, tay tôi run quá hằng ngày hằng giờ hằng tuần.” Mỹ Dung giả vờ hốt hoảng cúi xuống nhặt các dụng cụ hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Tên mật vụ bị giật mình, nhìn khay inox đổ nát dưới đất rồi nhìn vẻ mặt mệt mỏi của nữ bác sĩ nghèo hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã hừ lạnh một tiếng, tắt thiết bị quét tần số hằng giờ hằng đêm hằng tuần:


“Liệu thần hồn đấy hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nếu chúng tôi phát hiện cô chứa chấp kẻ phản bội của Vạn Hoa Đường, phòng khám này sẽ bị san phẳng hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”


Nói rồi, ba tên mật vụ hậm hực bước ra khỏi phòng khám hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Tiếng bước chân của chúng xa dần ngoài con ngõ hẹp hằng đêm hằng tuần.


***


Mỹ Dung thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng mở ngăn tủ thuốc mật đưa Phan Nam và Trần Minh ra ngoài hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Phan Nam ngã quỵ xuống ghế sắt, ho liên tục ra những ngụm máu đỏ tươi dính hơi lạnh tà môn buốt giá hằng giờ hằng đêm hằng tuần.


Mỹ Dung nhanh chóng chạy đến bàn thí nghiệm y tế, dùng kính hiển vi nội soi để phân tích mẫu dịch tế bào cô vừa lấy được từ thanh quản của Trần Minh hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Sau năm phút phân tích căng thẳng hằng giây hằng phút, gương mặt Mỹ Dung hoàn toàn cắt không còn một giọt máu hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Cô quay lại nhìn Phan Nam, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần:


“Nam... Tôi tìm thấy tàn dư của một loại bào tử nấm độc cổ xưa trong máu của Trần Minh hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Đây không phải là độc chất hóa học thông thường hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


Cô nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy kịch liệt hằng giây hằng phút hằng giờ hằng đêm hằng tuần:


“Bào tử nấm độc này... chỉ mọc ở một nơi duy nhất trên đất âm Thăng Long hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Đó là sâu trong khu rừng cấm Quỷ Khóc Lâm ngoại ô thành phố hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”


Phan Nam bàng hoàng nhìn vết bớt đen trên cổ Trần Minh đang bắt đầu pulsing nhè nhẹ dưới lớp thạch cao tịnh âm hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh khẽ đưa bàn tay dính máu lên ngực áo, chạm chặt vào chiếc còi bạc của con gái Lam Anh hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Manh mối tà môn đã xuất hiện hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Để giải cứu học trò khỏi thảm kịch Thối Thanh Quản vĩnh viễn, anh bắt buộc phải dấn thân vào cấm địa Quỷ Khóc Lâm đầy rẫy hiểm nguy phong thủy hằng ngày hằng đêm hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!