Nhạc nềnSakuya2

Bản Hòa Âm Triệu View

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mười giờ đêm, bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo nuốt chửng khu nhà kho bỏ hoang ngoại ô Thăng Long. Dưới lòng đất sâu mười mét, căn hầm tập ẩm mốc bốc lên mùi rác thải công nghiệp nồng nặc và hơi nước đọng rỉ ra từ những bức tường ván ép mục nát. Sau buổi biểu diễn nhục nhã tại Công viên Thống Nhất, năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ ngồi bệt trên nền đất nện lạnh ngắt, cơ thể rã rời, ướt sũng nước bẩn và bùn đất do khán giả quá khích ném vào.


Ở góc hầm, Tô An Nhiên khẽ rên rỉ khi chạm vào cổ tay phải của mình. Cổ tay cô sưng tấy, đỏ lựng và hằn sâu vết bầm tím hình năm ngón tay – tàn tích từ cú bóp tàn bạo của trưởng phòng an ninh Đinh Văn Thắng hằng giờ trước. Cô nén đau, dùng một bọc đá nhỏ chườm lên vết thương, đôi mắt sắc sảo vẫn không rời khỏi chiếc màn hình máy tính cũ kỹ đang nhấp nháy ánh sáng xanh xao.


Bên cạnh cô, Trịnh Kim Chi – cô phóng viên tập sự trẻ tuổi – đang hì hục gõ phím, mái tóc bù xù dính đầy bụi đường. Kim Chi ngẩng đầu lên, đưa chiếc điện thoại cũ có camera trầy xước cho An Nhiên:


“Chị An Nhiên, em đã cắt ghép xong rồi. Đây là đoạn video quay lén lúc nhóm Ngũ Quỷ đang tự luyện hòa bè mộc dưới hầm tuần trước. Lúc đó họ vẫn mặc bộ đồ hề và đeo mặt nạ tấu hài, nhưng kỹ thuật nén hơi vòm họng và Bel Canto mộc của họ đạt độ cộng hưởng cực kỳ khủng khiếp. Em sẽ lồng ghép nó vào một đoạn video meme ngớ ngẩn, lấy tiêu đề là ‘Lũ hề quốc dân cover Opera lỗi’ để qua mặt hệ thống kiểm duyệt của Vạn Hoa Đường.”


Phan Nam đứng lặng lẽ trong góc tối nhất của căn hầm. Bóng dáng anh cao gầy, mặc chiếc áo vest đen sờn cũ rách nách, mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất chằng chịt tia máu. Cổ họng anh đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn ho khan xé lòng lồng ngực vang lên khò khè, khốc liệt. Phan Nam cúi người, nhổ ra một ngụm máu đỏ tươi dính hơi lạnh tà môn buốt giá ngay xuống nền đất ẩm mốc – dấu hiệu cho thấy vết hoại tử thanh quản do khế ước máu phong thủy phản phệ đang ngày càng ăn mòn sinh khí của anh hằng đêm hằng giờ.


Anh không nói được một lời, chỉ đưa bàn tay xương xẩu dán đầy băng gạc trắng, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ mục để ra hiệu cho Kim Chi bắt đầu phát tán video.


Trưởng Fanclub Hoàng Thị Mai – cô nữ sinh đeo kính cận dày cộp – lập tức mở chiếc máy tính bảng dán đầy sticker hình Ngũ Quỷ. Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, kích hoạt fanpage ‘Hội những người phát cuồng vì Ngũ Quỷ’ với hơn năm mươi nghìn lượt theo dõi thực tế:


“Em đã chuẩn bị sẵn năm mươi tài khoản clone để seeding tự nhiên hằng giờ. Chỉ cần Kim Chi đăng video lên kênh độc lập, nhóm của em sẽ lập tức đẩy tương tác mộc, không để hệ thống botnet bẩn của Trịnh Khắc Huy phát hiện và đánh gậy bản quyền.”


*Cạch.*


Video chính thức được đăng tải lên nền tảng mạng xã hội.


Ban đầu, chỉ có vài chục lượt xem ảo nhảy múa trên màn hình. Nhưng chỉ sau chưa đầy ba mươi phút, thuật toán mạng xã hội bắt đầu bùng nổ dữ dội hằng giờ hằng ngày. Sự tương phản kinh ngạc giữa tạo hình chú hề lố lăng, ngớ ngẩn và tiếng hát hòa thanh mộc đỉnh cao, vang dội như thính phòng quốc tế đã tạo ra một cú sốc truyền thông cực mạnh cho người xem đại chúng.


Một trăm nghìn view.


Năm trăm nghìn view.


Một triệu view thực tế!


Con số triệu view nhảy múa điên cuồng trên màn hình điện thoại của năm học trò nghèo. Lê Huy trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào phần bình luận đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt hằng giây:


“Trời đất ơi! Lũ hề này hát thật đấy à? Không hề có autotune, cột hơi của họ sâu chắc đến mức làm rung chuyển cả màng loa điện thoại của tôi!”


“Đây là kỹ thuật Bel Canto chính thống kết hợp nén hơi vòm họng cực hạn! Nhóm nhạc hề này thực chất là những quái vật thanh nhạc ẩn danh!”


Trần Minh ôm đầu, những giọt nước mắt nhục nhã hằng giờ trước giờ đây biến thành những giọt nước mắt hân hoan, sung sướng tột cùng. Cậu quay sang ôm chặt lấy Nguyễn Tiến và Vũ Phong, gào lên trong tiếng nấc nghẹn:


“Chúng ta làm được rồi! Khán giả đã nghe thấy tiếng hát thật của chúng ta! Họ không còn chửi chúng ta là lũ bất tài nữa!”


Sự hân hoan bùng nổ khắp căn hầm tối tăm. Ánh sáng xanh xao từ hàng vạn lượt tương tác trên điện thoại chiếu lên những gương mặt lòe loẹt phấn trang điểm rẻ tiền của nhóm Ngũ Quỷ, tạo nên một cảnh tượng lộng lẫy hờ hững.


Nhưng Phan Nam không cười. Nhãn giới âm thanh của anh khẽ lóe lên ánh sáng xám tro nhạt đầy cảnh giác. Qua đôi mắt u uất, anh bàng hoàng nhìn thấy một luồng hắc khí oán độc khổng lồ – tích tụ từ sự ghen tị, phẫn nộ và ám ảnh tiêu cực của hàng triệu người hâm mộ và các đối thủ trên không gian mạng – đang theo dải sóng điện từ rò rỉ từ màn hình điện thoại, tràn ngập xuống căn hầm hằng đêm.


Sự nổi tiếng quá nhanh bằng thực lực mộc đã kích hoạt phong ấn tà âm ẩn giấu trong khế ước máu phong thủy của bản hợp đồng.


*Hự!*


Trần Minh đột ngột buông Nguyễn Tiến ra, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Gương mặt cậu biến dạng kịch liệt, đôi mắt trợn ngược lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng. Mạch máu trên cổ cậu nổi gân tím đỏ hừng hực, căng cứng như những sợi dây xích sắt đang siết chặt lấy thanh quản hằng giờ hằng đêm.


“Minh! Cậu bị sao thế này?” Đặng Hoàng hoảng hốt đỡ lấy cậu, nhưng ngay lập tức, chính Hoàng cũng ngã quỵ xuống đất. Cổ họng cậu nghẹn đặc, lồng ngực phập phồng điên cuồng nhưng không thể hút được một ngụm khí cơ nào hằng giây.


Lần lượt cả năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ đều ngã quỵ trên nền đất ẩm mốc hằng đêm. Họ quằn quại, co giật dữ dội, nước bọt lẫn máu đen tà độc rỉ ra từ khóe miệng bôi nhọ lớp phấn trang điểm hề nhòe nhoẹt. Luồng oán khí mạng xã hội màu đen kịt như làn sương mù chết chóc đang bóp nghẹt dây thanh đới ngoài của họ hằng giờ hằng ngày.


Phan Nam lập tức lao đến hằng đêm. Anh rút trong túi áo ngực chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ của con gái Lam Anh, lên dây cót thủ công hằng giờ hằng đêm. Con lắc bắt đầu dao động phát ra tiếng *tích, tắc, tích, tắc* đều đặn ở tần số 432Hz tịnh hóa.


“Tích... tắc... tích...”


Nhưng oán khí mạng xã hội quá mạnh mẽ, mang theo sức mạnh tà môn của đại trận phong thủy Vạn Hoa Đường dội vào liên tục hằng đêm. Tiếng gõ nhịp cơ học bị sóng âm oán độc đánh lệch nhịp hoàn toàn, con lắc kim loại rít lên một tiếng chói tai rồi đứng im bất động. Thử nghiệm dùng máy đếm nhịp đơn thuần đã thất bại thảm hại hằng đêm hằng giờ hằng tuần.


Năm học trò bắt đầu ho ra những ngụm máu đen bốc mùi hôi thối của dịch bệnh Thối Thanh Quản hằng đêm.


Không còn con đường lui. Phan Nam đưa đôi mắt quyết tuyệt nhìn về phía cây đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính đặt trên bàn gỗ mục. Dây đàn dệt từ tóc của người vợ quá cố Thùy Dương đang rung động nhẹ dưới áp lực của âm khí hằng đêm hằng tuần.


Anh bước đến bên đàn hằng đêm hằng tuần. Phan Nam cắn chặt môi đến mức bật máu tươi hằng giờ. Anh giơ mười đầu ngón tay xương xẩu, dùng móng gảy đồi mồi tự rạch nát lòng bàn tay và các đầu ngón tay của mình hằng giờ hằng ngày. Dòng máu đỏ tươi thanh khiết mang dòng máu Nhạc gia cổ xưa nhỏ dòng dòng xuống 16 dây đàn bằng tóc hằng đêm hằng tuần hằng giờ.


Nghi thức tịnh hóa đàn bằng máu tim chính thức kích hoạt hằng đêm hằng tuần.


Dây đàn Thiên Tằm hút máu tươi, lập tức rực lên ánh đỏ tươi thanh khiết hằng giờ hằng ngày. Lá bùa tịnh âm của Thích Thanh Từ dán dưới gầm đàn gỗ phát huy tác dụng gấp đôi hằng đêm, phát ra luồng sóng âm màu vàng nhạt bao phủ khắp căn hầm ẩm mốc hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


Phan Nam ngồi sụp trước đàn hằng đêm hằng tuần. Anh vận toàn bộ khí cơ nén hơi từ đan điền, đẩy luồng hơi dốc ngược qua vòm họng hoại tử hằng giờ. Mười đầu ngón tay rách nát của anh lướt điên cuồng trên phím đàn với tốc độ cực hạn hằng đêm hằng tuần.


*Tưng... Tùng... Chát!*


Tiếng đàn Thiên Tằm vang lên hào sảng, sắc bén như tiếng kiếm reo xuyên thấu bóng tối hằng đêm. Tần số kháng ma cực mạnh phát ra từ dây đàn bằng tóc va chạm trực tiếp với luồng oán khí mạng xã hội màu đen kịt hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


*Ầm!*


Một cơn bão sóng âm vô hình bùng phát giữa căn hầm, làm nứt vỡ toàn bộ bóng đèn sợi đốt treo trên trần nhà hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Căn hầm chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại ánh đỏ tươi thanh khiết phát ra từ dây đàn Thiên Tằm dính máu hằng đêm hằng tuần.


M mười đầu ngón tay của Phan Nam bị dây đàn bằng tóc cứa rách nát sâu hoắm, thịt da lộ ra rỉ máu không ngừng suốt đêm hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cơn đau buốt xương tay truyền thẳng vào đại não, nhưng anh vẫn nghiến răng gảy đàn không dừng một nhịp hằng đêm hằng tuần. Cổ họng anh rít lên những tiếng khò khè đẫm máu hằng giờ hằng đêm.


Sóng âm kháng ma mộc dần dần đè bẹp luồng oán khí tà môn hằng đêm hằng tuần. Làn sương đen bám quanh cổ họng học trò bị tiếng đàn tịnh hóa hoàn toàn hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


Trần Minh hít được một ngụm hơi sâu, lồng ngực cậu xẹp xuống, nhịp tim dần ổn định trở lại hằng đêm hằng tuần. Lần lượt Lê Huy, Nguyễn Tiến, Vũ Phong và Đặng Hoàng đều thoát khỏi cơn nghẹt thở sinh tử hằng đêm hằng giờ. Họ lịm đi vào giấc ngủ say an toàn dưới nền đất ẩm mốc hằng đêm hằng tuần, thanh quản được bảo vệ nguyên vẹn hằng giờ hằng ngày.


Tiếng đàn dứt hằng đêm hằng tuần.


Phan Nam ngã quỵ xuống bên cạnh cây đàn Thiên Tằm nứt nẻ hằng đêm hằng tuần. Cơ thể anh suy kiệt hoàn toàn, mười đầu ngón tay rỉ máu đỏ tươi nhuốm đỏ cả mặt gỗ đàn hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Anh nằm im lặng trong bóng tối, hơi thở khò khè dốc ngược dính hơi lạnh tà môn hằng giờ hằng đêm.


Tô An Nhiên vội vàng lao đến đỡ anh dậy hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Đúng lúc đó, màn hình chiếc điện thoại của cô đột ngột sáng rực lên hằng giờ hằng đêm hằng tuần.


*Rung... Rung... Rung...*


Đồng hồ chỉ đúng ba giờ sáng hằng đêm hằng tuần. Màn hình hiện lên một tin nhắn từ số máy lạ đã được mã hóa của Tổng giám đốc Vạn Hoa Đường – Tạ Minh Tuyết hằng ngày hằng đêm hằng tuần:


"Trịnh Khắc Huy, đưa nhóm Ngũ Quỷ vào phòng thu âm cấm số 4 ngay lập tức. Tôi muốn nghe giọng hát thật của chúng hằng ngày hằng đêm hằng tuần."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!