Nhạc nềnSakuya2

Vũ Điệu Của Những Chú Hề

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba giờ mười lăm phút sáng.


Trong căn phòng trọ lụp xụp chưa đầy mười mét vuông ven sông Hồng, tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát hòa cùng tiếng sóng vỗ đập vào bãi bồi nghe như tiếng thở dài của đất âm. Ánh sáng xanh xao từ màn hình chiếc điện thoại vỡ nứt chiếu lên gương mặt đầm đìa nước mắt của Đặng Hoàng. Đôi mắt cậu trợn ngược, run rẩy kịch liệt khi đọc lại dòng tin nhắn tàn nhẫn từ sới bạc của tập đoàn tài chính Ngô Thị. Bố đẻ cậu, ông Nguyễn Văn Hùng, đang bị xích chân gán nợ. Năm mươi triệu đồng lãi ngày, nếu trước bình minh không có tiền, bọn chúng sẽ chặt một ngón tay của ông gửi về làm quà debut cho cậu.


Cổ họng Đặng Hoàng rát bỏng, nướu răng rộp nát rỉ máu liên tục do hình phạt ngậm sỏi đen suối Sóc Sơn dưới hầm tối vài tiếng trước. Cơn đau thể xác cộng hưởng với sự khủng hoảng tinh thần tột cùng khiến cậu đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm tấm chiếu cói sờn rách. Đầu óc cậu quay cuồng với ý nghĩ đê tiện: lẻn vào phòng tập hầm, đánh cắp cuốn sổ tay dạy nhạc cổ của Phan Nam để bán lấy tiền cứu cha.


*Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa đêm tĩnh mịch khiến Đặng Hoàng giật nảy mình. Cậu vội vàng giấu chiếc điện thoại xuống gầm gối, run rẩy bước ra mở cửa khóa xích.


Dưới ánh trăng khuyết nhạt nhòa bị sương mù sông Hồng nuốt chửng, một bóng người cao gầy đứng lặng yên như một bóng ma độc hành. Đó là Phan Nam. Anh vẫn mặc chiếc áo vest đen sờn cũ, mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất hốc hác. Gương mặt anh nhợt nhạt, hơi thở khò khè dốc ngược do thanh quản bị hoại tử nặng nề bởi hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu.


Phan Nam không nói một lời. Anh chậm rãi đưa bàn tay xương xẩu dán đầy băng gạc trắng, chìa ra một hộp nhựa nhỏ đựng thứ thuốc mỡ màu xám tro. Đó là Thạch cao tịnh âm do bác sĩ Lâm Mỹ Dung âm thầm bào chế hằng đêm để bôi vết thương rộp lưỡi cho học trò.


Đặng Hoàng bàng hoàng nhìn hộp thuốc, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người thầy. Cậu quỳ sụp xuống bậu cửa đất nện, khóc nghẹn không thành tiếng. Phan Nam lẳng lặng đỡ cậu dậy. Anh rút trong túi áo ngực một tờ giấy bản cổ ngả màu, dùng bút máy viết nhanh vài dòng chữ nguệch ngoạc dính vệt máu khô từ lòng bàn tay rách nát:


"Luyện tập là lối thoát duy nhất để giải trừ khế ước máu. Đừng bán rẻ linh hồn cho sới bạc. Bố cậu, tôi sẽ có cách."


Nhìn những dòng chữ ấy, Đặng Hoàng run rẩy cúi đầu, lòng tự trọng và sự hối hận giằng xé lồng ngực. Ý định phản bội nhen nhóm trong đầu cậu lập tức tan biến thành tro bụi trước sự dịu dàng thầm lặng của người thầy đang mang trọng bệnh. Phan Nam vỗ nhẹ lên vai cậu, tiếng máy đếm nhịp bằng đồng cổ trong túi áo anh khẽ gõ nhịp *tích, tắc* đều đặn như một lời trấn an vô hình hằng đêm hằng giờ. Anh quay lưng bước đi, bóng dáng cao gầy nhanh chóng tan vào làn sương mù lạnh buốt.


***


Tám giờ sáng hôm sau, tại trụ sở Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường.


Phòng họp của Ban Sản xuất Nội dung Bẩn sặc sụa mùi khói xì gà nồng nặc. Giám đốc sản xuất Trịnh Khắc Huy ngồi gác hai chiếc chân mập mạp lên bàn giám đốc bóng loáng, răng ố vàng khè cười nhạo báng khi nhìn năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ đang đứng cúi đầu trước mặt.


*Bộp! Bộp!*


Huy ném năm bộ trang phục sặc sỡ, lòe loẹt xuống bàn. Đó là những bộ đồ hề rách rưới, sặc sỡ màu xanh đỏ, đi kèm với những chiếc mũi giả bằng nhựa màu đỏ tươi và hộp phấn trang điểm rẻ tiền chứa tà linh phấn.


“Hai giờ chiều nay, tại sân khấu ngoài trời Công viên Thống Nhất.” Trịnh Khắc Huy rít một hơi xì gà, nhổ bọt xuống sàn. “Tụi bây mặc bộ đồ này vào, nhảy múa tấu hài, hát nhép cái bài nhạc rác này cho tao để kéo tương tác bẩn. Trên mạng đang chửi tụi bây là lũ bất tài làm trò lố, tao muốn tụi bây tận dụng cái danh hiệu ‘lũ hề quốc dân’ đó để câu triệu view ảo về cho công ty.”


Trần Minh bước lên một bước, đôi mắt hừng hực lửa giận, bàn tay góc cạnh bướng bỉnh nắm chặt thành quyền:


“Chúng tôi ký hợp đồng để làm ca sĩ, không phải làm trò hề cho thiên hạ ném đá! Chúng tôi muốn hát thật!”


“Hát thật?” Trịnh Khắc Huy cười sặc sụa, tiếng cười đầy vẻ khinh bỉ. “Tụi bây nghĩ tụi bây là ai? Một lũ nghèo khổ rách nát được tao nhặt về từ vũng bùn! Không có Vạn Hoa Đường bơm view ảo hằng ngày, tụi bây chỉ là đống rác không hơn không kém! Điên à? Đừng để tao phải dùng biện pháp mạnh hằng ngày!”


Đứng sau góc phòng tối, Phan Nam lẳng lặng quan sát. Nhãn giới âm thanh của anh khẽ lóe lên ánh sáng xám tro nhạt. Anh nhìn thấy rõ luồng khí cơ màu đen tà môn từ chiếc nhẫn ngọc bích trên tay Huy đang di chuyển, liên kết vô hình với bức tường dán bùa chú phong thủy của Trần Dần trong phòng thu cấm số 4 gần đó. Anh biết, Trần Dần đang lảng vảng quanh đây để tìm kiếm những giọng ca bộc lộ thực lực thanh nhạc chính thống hằng ngày hằng đêm. Nếu nhóm Ngũ Quỷ hát thật bằng kỹ thuật Bel Canto lúc này, tần số cộng hưởng của họ sẽ lập tức kích hoạt đại trận phong thủy hút sinh khí, ép họ phải uống Huyết Linh Dược để hiến tế thọ mệnh hằng đêm.


Phan Nam bước ra khỏi bóng tối, cổ họng anh phát ra tiếng thở khò khè khàn đặc do hoại tử thanh quản. Anh khẽ gật đầu với Trịnh Khắc Huy, rồi quay sang nhìn Trần Minh bằng ánh mắt nghiêm nghị, lạnh lùng. Anh dùng bàn tay trái dán băng gạc viết nhanh lên lòng bàn tay phải chữ "Chấp nhận".


Trần Minh nhìn thầy bằng ánh mắt đầy vẻ oán hận và thất vọng tột cùng. Cậu nghĩ người thầy nghiêm khắc, người luôn bắt họ phải ngậm sỏi luyện âm đến rách vòm họng hằng đêm hằng giờ hằng tuần, nay cũng đã quỳ gối thỏa hiệp trước đồng tiền bẩn của Vạn Hoa Đường.


“Nhận đồ đi.” Trần Minh nghiến răng, giọng nói run rẩy vì nhục nhã. Cậu giật lấy bộ đồ hề trên bàn, quay lưng bước ra ngoài. Lê Huy, Nguyễn Tiến và Vũ Phong lẳng lặng đi theo, gương mặt ai nấy đều xám xịt như tro tàn.


***


Hai giờ chiều. Công viên Thống Nhất, Hà Nội.


Cái nắng gay gắt của trưa hè đổ xuống bãi đất trống bụi bặm xung quanh sân khấu ngoài trời tạm bợ. Sân khấu được dựng lên sơ sài bằng những tấm gỗ ván ép ọp ẹp, bao quanh bởi những dải ruy băng màu đỏ sặc sỡ in logo của Vạn Hoa Đường. Tiếng ồn ngoại giới cực lớn từ tiếng còi xe máy trên đường Lê Duẩn, tiếng loa kẹo kéo quảng cáo và tiếng la hét của đám đông hiếu kỳ tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, ngột ngạt đến nghẹt thở.


Hàng trăm khán giả, đa phần là những học sinh, sinh viên hiếu kỳ và cả những antifan do công ty lén lút thuê mướn hằng ngày hằng giờ, đang vây kín dưới chân bục diễn hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Ở một góc xa dưới bóng cây xà cừ cổ thụ, có cả vài cựu sinh viên Nhạc viện Thăng Long – những đồng nghiệp cũ từng khinh bỉ Phan Nam – đang đứng khoanh tay, chuẩn bị điện thoại để quay lại cảnh tượng nhục nhã này làm trò cười.


Ngũ Quỷ bước ra sân khấu dưới những bộ trang phục hề sặc sỡ nhưng rách rưới, mặt vẽ phấn lòe loẹt che đi những vết bớt tà âm đen nhạt đang âm thầm lan rộng trên cổ họ hằng ngày.


“Lũ hề câu view rẻ tiền xuất hiện rồi kìa!”


“Nhạc viện Thăng Long đào tạo ra loại ca sĩ đi làm trò lố này à? Đúng là vết nhơ của ngành nhạc!”


Những tiếng cười cợt, la ó vang dội khắp bãi đất trống. Ngay khi tiếng nhạc nền điện tử rẻ tiền, chói tai do Bùi Thế Anh phối khí vang lên từ hệ thống loa đài tạm bợ, một cơn mưa rác thải bắt đầu đổ ập lên sân khấu hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Những vỏ chai nhựa, túi nilon dính bùn đất và những mẩu thức ăn thừa ném thẳng vào người năm chàng trai.


*Bộp!*


Một chai nước bẩn sượt mạnh qua trán Trần Minh, nước bẩn dính đầy vệt phấn trang điểm trên mặt cậu, chảy ròng ròng xuống cổ họng đang sưng tấy rát bỏng hằng giờ. Trần Minh khựng lại, đôi mắt cậu đỏ ngầu vì phẫn nộ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Lồng ngực cậu phập phồng điên cuồng. Cậu cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, định vứt bỏ chiếc micro giả, định vận hơi đan điền để cất giọng nam cao mộc vang dội nhằm đè bẹp những tiếng sỉ nhục dưới khán đài.


Đứng dưới gốc cây xà cừ cổ thụ cách đó mười mét, Phan Nam mặc chiếc áo măng tô đen rách nát, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính kim loại nhìn trừng trừng vào Trần Minh. Anh khẽ lắc đầu, bàn tay trái giấu dưới vạt áo thực hiện một ám hiệu tay quen thuộc hằng đêm:


*"Bóp méo dải âm. Giả giọng tấu hài. Tuyệt đối không được bộc lộ thực lực."*


Phan Nam biết, nguy hiểm lớn nhất không nằm ở đám đông khán giả quá khích, mà nằm ngay dưới chân bục diễn.


Cách đó không xa, Đinh Văn Thắng – trưởng phòng an ninh Vạn Hoa Đường với gương mặt chằng chịt vết sẹo ngang dọc – đang lén lút cúi người xuống chân bục diễn. Gã cầm trong tay một thiết bị cơ khí phong thủy màu đồng đen xỉn màu. Đây là thiết bị đo tần số âm thanh do Trần Dần đặc chế hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Thiết bị này liên kết trực tiếp với Lõi Linh Âm dưới lòng nhà hát, có khả năng quét và dò tìm những dao động âm học mang tần số Bel Canto chính thống hoặc tần số kháng ma của Nhạc gia. Nếu thiết bị phát hiện ra cột hơi sâu của bất kỳ thành viên nào trong nhóm Ngũ Quỷ, Đinh Văn Thắng sẽ lập tức báo cáo để Trần Dần dùng Huyết Linh Dược cưỡng bức hiến tế họ ngay lập tức hằng đêm hằng tuần.


Nữ quản lý Tô An Nhiên đứng ở góc khu vực kỹ thuật hậu trường, đôi mắt sắc sảo lập tức phát hiện ra hành vi khả nghi của Thắng. Cô nhìn thấy luồng khí cơ màu đen mỏng từ thiết bị của gã đang quét dọc theo các dải dây loa hằng giờ hằng ngày. Tim cô đập thình thịch liên hồi hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cô vội vàng ra hiệu bằng mắt cho Phan Nam trong bóng tối gốc cây.


Trên sân khấu, Lê Huy trong cơn phẫn nộ tột cùng khi bị một chiếc túi nilon dính đầy bùn đất ném trúng vai, đã hoàn toàn mất kiểm soát lý trí hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cậu hít một hơi sâu từ cơ hoành hằng giờ hằng ngày hằng tuần, lồng ngực vạm vỡ nở rộng, định bắn một đoạn rap mộc cực kỳ chắc khỏe, sâu chắc để phản công dư luận bẩn.


*"A..."*


Luồng hơi đan điền của Lê Huy vừa dâng lên cổ họng, thiết bị đo tần số âm thanh của Đinh Văn Thắng dưới chân bục diễn lập tức rung lên bần bật hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Đèn đỏ trên thiết bị bắt đầu nhấp nháy liên tục, báo hiệu dải tần số 432Hz chính thống đang chuẩn bị bộc phát hằng ngày hằng đêm.


Đinh Văn Thắng trợn mắt gầm nhẹ, gã nhanh chóng cúi xuống điều chỉnh núm xoay thiết bị để khóa chặt dải âm của Lê Huy hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


*"Bíp! Bíp! Bíp!"*


Phan Nam đứng dưới gốc cây xà cừ cổ thụ lập tức phát hiện ra nguy cơ rò rỉ tần số qua Nhãn giới âm thanh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh cắn chặt răng đến mức vòm họng rỉ máu đỏ tươi hằng giờ hằng ngày. Không thể nói chuyện, anh dùng hai ngón tay rách nát đưa lên miệng, vận hơi nén cực hạn từ đan điền phát ra một tiếng huýt sáo mang tần số tịnh hóa cực ngắn, sắc bén xuyên qua tiếng ồn hỗn tạp của công viên hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Tiếng huýt sáo vô hình chấn động thẳng vào màng nhĩ của Lê Huy hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cậu giật nảy mình, nhận ra ám hiệu cảnh cáo sinh tử của người thầy.


Ngay trong tích tắc khi Đinh Văn Thắng chuẩn bị khóa tần số, Lê Huy cắn răng bẻ giọng cực nhanh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cậu bóp méo dải âm, bóp chặt thanh đới ngoài để chuyển từ cột hơi sâu sang kỹ năng Giả giọng tấu hài chói tai, thé thé như tiếng vịt đực bị bóp cổ hằng giờ hằng ngày hằng tuần hằng đêm.


“Cạp... cạp... á hố hố hố!”


Lê Huy bắn ra những lời rap vô nghĩa, bóp méo tông giọng lệch nhịp hoàn toàn, kết hợp với những động tác nhảy hề lố lăng, ngớ ngẩn hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Trần Minh, Nguyễn Tiến và Vũ Phong lập tức hiểu ý, đồng loạt chuyển sang giả giọng hề chói tai, hát bập bẹ lệch tông cố ý hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Thiết bị đo tần số âm thanh trên tay Đinh Văn Thắng lập tức dừng nhấp nháy đèn đỏ hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Kim chỉ số tụt dốc không phanh về dải âm tấu hài lố lăng vô hại dưới 20 decibel hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Thắng nhíu mày, gương mặt đầy sẹo ngang dọc hằn lên vẻ nghi ngờ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Gã lẩm bẩm chửi thề:


“Mẹ kiếp, vừa rồi rõ ràng có dao động cột hơi sâu của Nhạc viện... Sao bây giờ lại thành giọng vịt đực thế này?”


Gã cúi rạp người xuống sâu hơn, cố gắng điều chỉnh núm xoay thiết bị để tăng cường độ quét dải âm của Trần Minh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Trần Minh đang cố gắng bóp méo giọng, nhưng cột hơi sâu của cậu quá mạnh do luyện tập ngậm sỏi đen hằng đêm hằng giờ, rất khó để che giấu hoàn toàn dưới áp lực nắng nóng cực hạn hằng ngày hằng giờ.


Nhìn thấy Đinh Văn Thắng chuẩn bị quét sâu hơn vào dải âm của Trần Minh, Tô An Nhiên ở hậu trường quyết định hành động quyết tử hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Cô bê một thùng nước đá lớn chuyên dùng để phục vụ nước uống hậu trường, cố tình bước đi vội vã hằng giờ hằng ngày. Ngay khi đi ngang qua chỗ Đinh Văn Thắng đang ngồi xổm dưới chân bục diễn hằng ngày hằng đêm hằng tuần, An Nhiên giả vờ vấp phải một sợi dây cáp loa hằng giờ.


“A!”


Cô hét lên một tiếng ngã nhào về phía trước hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cả thùng nước đá lạnh buốt cùng nước bẩn đổ òa thẳng lên đầu, lên cổ và lên toàn bộ thiết bị đo tần số âm thanh của Đinh Văn Thắng hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


*Xèo! Xèo! Bùm!*


Thiết bị đồng đen của Thắng bị ngập nước đá lạnh, mạch điện tử tà môn bên trong lập tức bị chập cháy, bốc lên một làn khói đen khét lẹt kèm theo những tiếng nổ nhỏ hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Luồng khí cơ phong thủy đen kịt bị ngắt kết nối hoàn toàn hằng đêm hằng tuần.


Đinh Văn Thắng nổi giận lôi đình hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Gã bật dậy như một con thú dữ, giơ bàn tay hộ pháp đeo găng tay gai kim loại bóp chặt lấy cổ tay mảnh mai của Tô An Nhiên hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Lực bóp mạnh đến mức xương cổ tay cô kêu răng rắc, gương mặt cô tái mét vì đau đớn hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Con khốn! Mày cố tình đúng không?” Thắng gầm lên, đôi mắt hằn học đầy sát khí nhìn trừng trừng vào cô hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


“Tôi... tôi vô ý vấp ngã... Anh Thắng tha cho...” Tô An Nhiên cắn răng chịu đựng cơn đau buốt xương, cố gắng ngụy trang bằng vẻ mặt hoảng sợ hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Khán giả dưới sân khấu nhìn thấy cảnh hỗn loạn ở hậu trường, kèm theo tiếng hát hề chói tai lệch tông của Ngũ Quỷ trên bục diễn, lập tức cười ồ lên thích thú hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Họ nghĩ đây là một phần của buổi biểu diễn hài hước lố lăng hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Ha ha ha! Lũ hề này diễn sâu quá!”


“Hậu trường cũng đổ nước đá tấu hài kìa!”


Tiếng cười cợt và những chai nước bẩn vẫn tiếp tục ném lên sân khấu hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Nhóm Ngũ Quỷ bị ướt sũng bởi nước bẩn và chịu đựng sự khinh bỉ tột cùng từ những cựu sinh viên Nhạc viện Thăng Long có mặt hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Trần Minh cắn chặt răng đến rách nướu, nhưng cậu vẫn kiên trì bóp giọng hát lệch tông để hoàn thành bài hát hề hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Buổi diễn kết thúc trong sự hỗn loạn và thất bại thảm hại về mặt nghệ thuật chính thống hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Thiết bị đo tần số của Thắng bị hỏng hoàn toàn, không thu được bất kỳ kết quả khả nghi nào về thực lực thật của nhóm hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


***


Bốn giờ chiều. Hậu trường Công viên Thống Nhất hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ kéo nhau vào phòng thay đồ tạm bợ dưới lều bạt hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Người họ ướt sũng nước bẩn, dính đầy bùn đất và rác thải hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Lớp phấn trang điểm hề nhòe nhoẹt trên mặt họ hòa cùng những giọt nước mắt nhục nhã hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


*Rầm!*


Cửa lều bạt bị đạp vỡ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Trịnh Khắc Huy bước vào, gương mặt mập mạp bóng dầu đỏ gay vì phẫn nộ hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Hắn chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn vàng vào mặt Trần Minh hằng ngày hằng đêm hằng tuần:


“Lũ ăn hại! Chỉ số tương tác trực tiếp (KPI view bẩn) của buổi diễn hôm nay tụt dốc không phanh! Khán giả chửi tụi bây diễn quá nhạt, không đạt chỉ tiêu câu tương tác bẩn của công ty hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”


Trần Minh ngẩng đầu lên, vết bớt tà âm đen nhạt trên cổ họng cậu đỏ ửng vì sưng tấy rát bỏng hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Cậu khàn giọng nói hằng ngày hằng đêm hằng tuần:


“Chúng tôi đã làm theo mọi yêu cầu làm hề của ông! Chúng tôi đã chịu đựng sự sỉ nhục hằng giờ!”


“Chịu đựng?” Trịnh Khắc Huy nhổ bọt xuống chân Trần Minh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. “Vạn Hoa Đường không nuôi những kẻ vô dụng hằng ngày hằng đêm hằng tuần! Vì tụi bây không đạt KPI hôm nay, tao quyết định cắt toàn bộ khẩu phần ăn hằng ngày của nhóm trong vòng ba ngày tới hằng ngày hằng đêm hằng tuần! Liệu mà ngậm sỏi đứng tấn tiếp dưới hầm đi hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”


Huy quay lưng bỏ đi trong sự đắc thắng tàn nhẫn hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Trong căn phòng tối tăm của lều bạt, năm chàng trai ngồi bệt xuống đất, lồng ngực phập phồng điên cuồng hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Họ nhìn về phía Phan Nam đang đứng im lặng trong góc tối hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Ánh mắt họ tràn ngập sự oán hận, thất vọng và bất lực tột cùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Họ nghĩ người thầy nghiêm khắc nay đã hoàn toàn bỏ mặc họ trước sự bóc lột tàn bạo của công ty hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Phan Nam lẳng lặng đứng trong bóng tối hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cổ họng anh co thắt dữ dội hằng giờ hằng đêm hằng tuần. Anh đưa tay nén chặt lồng ngực, nuốt ngược ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng để giữ vững uy nghiêm của một người thầy hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh biết, sự sỉ nhục hôm nay là cái giá bắt buộc phải trả để giữ lại mạng sống và giọng hát sạch cho các học trò trước khi đại trận pháp phong thủy của Ngô Đại Càn kích hoạt hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Anh lẳng lặng quay lưng bước ra khỏi lều bạt hằng ngày hằng đêm hằng tuần, bóng dáng cao gầy sờn cũ cô độc bước đi dưới cái nắng gắt của trưa hè Hà Nội hằng ngày hằng đêm hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!