Viên Sỏi Dưới Lưỡi
Tiếng tích tắc của chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát vang lên đều đặn, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi ẩm của căn hầm ngoại ô Thăng Long. Kim đồng hồ cơ khí chỉ đúng một giờ sáng. Dưới ánh đèn tuýp huỳnh quang chập chờn tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao như người bệnh, năm thành viên nhóm Ngũ Quỷ đang đứng chịu trận trong tư thế trung bình tấn, hai chân run rẩy kịch liệt, mồ hôi hòa cùng lớp phấn trang điểm hề rẻ tiền chảy ròng ròng xuống cằm, để lộ những mảng da loang lổ.
Phan Nam đứng thẳng như một bóng ma độc hành trong chiếc áo vest đen sờn cũ. Đôi mắt anh sau gọng kính kim loại lạnh lùng quét qua từng học trò. Lồng ngực anh âm ỉ một cơn đau buốt kéo dài từ cuống họng xuống tận tâm vị. Hơi lạnh tà môn từ bản hợp đồng máu ký kết với Trịnh Khắc Huy hằng đêm lại co thắt cơ quản, khiến mỗi nhịp thở của anh đều mang theo tiếng khò khè khô khốc. Anh đưa tay nén chặt lồng ngực, cố nuốt ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng để giữ vững uy nghiêm của một người thầy.
Ở góc hầm, Lê Quốc – kỹ thuật viên câm lặng – khẽ kéo vạt áo Phan Nam. Gã giơ cuốn sổ tay nhỏ dính mảng máu khô từ lòng bàn tay phải bị bỏng điện đêm qua, nét chữ viết vội hằn sâu sự lo lắng:
"Thầy Nam, thiết bị Vô Thanh Bộ lọc âm lậu đang tỏa nhiệt rất mạnh. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai tiếng trước khi nó quá tải và tự bốc cháy hằng đêm. Nếu hệ thống quét tần số của Vạn Hoa Đường phát hiện ra dao động âm học chính thống, tất cả sẽ tan tành."
Phan Nam lẳng lặng gật đầu. Anh không nói một lời, chậm rãi mở chiếc túi da sờn góc, lấy ra năm viên sỏi đen bóng, nhẵn mịn. Đó là sỏi đen suối Sóc Sơn, những viên sỏi đã được anh lặn lội leo núi lên am cổ của sư thầy Thích Thanh Từ để nhặt về, hằng tuần ngâm trong nước chu sa trì chú tịnh hóa.
Anh thả năm viên sỏi xuống chiếc đĩa sứ. Tiếng va chạm lách cách khô khốc vang lên đầy đe dọa.
“Mỗi người lấy một viên, đặt dưới lưỡi.” Giọng Phan Nam khàn đặc, trầm ấm nhưng mang một uy lực kỷ luật thép không thể xoay chuyển. “Phương pháp ngậm sỏi luyện âm. Đây là bài tập bắt buộc để rèn luyện cơ lưỡi và vòm họng sau.”
Năm chàng trai nhìn những viên sỏi đen lạnh ngắt bằng ánh mắt hoang mang. Trần Minh – trưởng nhóm với gương mặt góc cạnh bướng bỉnh – là người đầu tiên bước lên nhặt viên sỏi ném vào miệng. Cậu nhăn mặt khi vị bùn đất cổ kính và cái lạnh buốt của đá ngấm vào niêm mạc lưỡi. Lê Huy, Nguyễn Tiến và Vũ Phong lần lượt làm theo, không ai dám hó hé nửa lời dưới ánh mắt nghiêm nghị của Phan Nam.
Người cuối cùng bước lên là Đặng Hoàng. Chàng trai 20 tuổi có gương mặt đẹp như hoa nhưng vóc dáng thư sinh gầy gò run rẩy kịch liệt khi ngón tay chạm vào viên sỏi. Lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trong túi quần bò sờn rách, chiếc điện thoại cũ liên tục rung lên những nhịp ngắn hằng giờ. Đó là tin nhắn đe dọa từ sới bạc của tập đoàn tài chính Ngô Thị, nơi người cha cờ bạc Nguyễn Văn Hùng của cậu đang bị xích chân gán nợ.
"Bố mày nợ năm mươi triệu lãi ngày. Đúng ba giờ sáng không có tiền, tao chặt một ngón tay của nó gửi về cho mày làm quà debut."
Lời đe dọa tàn nhẫn ấy như một chiếc thòng lọng siết chặt lấy cổ họng Đặng Hoàng hằng giờ hằng ngày. Cậu ngậm viên sỏi dưới lưỡi, nhưng tâm trí hoàn toàn rối loạn, nhịp tim đập dồn dập vượt quá ngưỡng kiểm soát của tiếng máy đếm nhịp.
“Bắt đầu phát âm năm nguyên âm mở: A, E, I, O, U theo kỹ thuật Bel Canto nén hơi cổ truyền.” Phan Nam dùng thước gỗ gõ mạnh xuống bàn. “Vận hơi từ đan điền, nén luồng khí sâu dưới lồng ngực rồi đẩy nhẹ qua vòm họng sau để tạo cộng hưởng xương sọ. Tuyệt đối không được làm rơi sỏi, không được để sỏi chạm vào răng phát ra tiếng động, và quan trọng nhất: không được nuốt.”
Trần Minh hít một hơi sâu, lồng ngực nở rộng, bắt đầu ngân nga nguyên âm "A" mộc trầm ấm. Nhờ có Vô Thanh Bộ của Lê Quốc lọc dải tần, âm thanh phát ra chỉ là những tiếng u u nhỏ như tiếng gió rít qua khe cửa hầm, nhưng luồng khí cơ màu xanh lam nhạt đã bắt đầu bao quanh cổ họng cậu.
Đến lượt Đặng Hoàng. Cậu cố gắng đứng vững trong tư thế trung bình tấn, nhưng đôi chân đã tê dại, cơ đùi co rút kịch liệt hằng giờ. Tâm trí cậu lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh người cha gầy gò hốc hác bị bọn giang hồ sới bạc đánh đập dã man. Sự lo lắng tột cùng khiến cơ lưỡi của cậu đột ngột co giật mạnh hằng đêm.
Viên sỏi đen Sóc Sóc dưới lưỡi Hoàng bị đẩy ngược về phía sau, trôi tuột vào cuống họng.
“Khục... khẹc...”
Đặng Hoàng trợn ngược mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, gương mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái hằng giờ. Viên sỏi đã chặn đứng đường thở của cậu. Cậu ngã quỵ xuống sàn bê tông ẩm mốc, đôi chân giãy giụa điên cuồng trong cơn ngạt thở sinh tử.
“Hoàng!” Trần Minh hét lên kinh hoàng, định lao đến cứu đồng đội.
“Đứng yên tại chỗ!” Phan Nam quát lớn, giọng nói khàn đặc bộc phát uy lực khiến Minh khựng lại.
Phan Nam lao đến như một tia chớp đen. Anh quỳ một gối xuống sàn, xoay người Đặng Hoàng lại, để cậu nằm sấp trên đùi mình. Bàn tay trái của Phan Nam vận hơi đan điền, tạo ra một luồng khí nén cực mạnh hằng đêm. Anh áp dụng thủ pháp vỗ lưng đan điền gia truyền của Nhạc gia, dùng rìa bàn tay vỗ mạnh liên tiếp năm nhát vào vùng xương bả vai của Hoàng hằng giờ.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Mỗi cú vỗ của Phan Nam đều mang theo lực nén hơi đồng bộ với nhịp tích tắc của Máy Đếm Nhịp cổ hằng đêm hằng giờ. Luồng khí nén từ lồng ngực Đặng Hoàng bị ép ngược lên phía trên.
*Oẹ!*
Đặng Hoàng co rúm người, khạc mạnh ra sàn nhà hằng đêm. Viên sỏi đen suối Sóc Sơn bắn ra ngoài, lăn lốc trên nền bê tông, kèm theo đó là một vũng máu tươi đỏ rực cùng dịch vị dạ dày hãm hại.
Hoàng nằm vật ra sàn, lồng ngực phập phồng điên cuồng hằng giờ, hít lấy hít để bầu không khí ẩm mốc của căn hầm. Cổ họng cậu rát bỏng như bị lửa đốt, nướu răng rách nát rỉ máu liên tục dưới áp lực của viên sỏi.
Trần Minh lao đến đỡ Đặng Hoàng dậy, đôi mắt hừng hực lửa giận nhìn thẳng vào Phan Nam:
“Thầy điên rồi! Thầy muốn giết chúng tôi à? Đây là luyện thanh hay là tra tấn? Anh ấy suýt chết ngạt rồi đấy!”
Phan Nam đứng dậy, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc hằng ngày. Anh cúi xuống, nhặt viên sỏi dính máu dưới sàn nhà lên, dùng chiếc khăn mùi soa trắng lau sạch mảng máu đỏ tươi, rồi thản nhiên đặt lại trước mặt Đặng Hoàng hằng đêm hằng giờ hằng tuần.
“Nếu cậu ta không thể kiểm soát nổi một viên sỏi trong khoang miệng hằng giờ, thì khi bước lên sân khấu thực tế của Vạn Hoa Đường, tà âm của Bùi Thế Anh sẽ bẻ gãy thanh quản của cậu ta trong vòng ba nốt nhạc hằng đêm hằng tuần.” Phan Nam nói, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết Sóc Sơn. “Nhặt sỏi lên. Đứng tấn thêm hai giờ. Tất cả ngậm sỏi lại hằng đêm hằng tuần. Ai làm rơi, hình phạt tăng gấp đôi.”
“Tôi không tập nữa!” Trần Minh nghiến răng, định kéo Đặng Hoàng đứng dậy.
Phan Nam lạnh lùng dùng thước gỗ đập mạnh xuống bàn gỗ hằng đêm hằng giờ. Tiếng đập chói tai vang dội khắp căn hầm cách âm:
“Cậu muốn từ bỏ? Bản hợp đồng máu của Trịnh Khắc Huy đang treo trên đầu em gái cậu hằng ngày hằng đêm! Cậu từ bỏ, đồng nghĩa với việc dâng hiến thọ mệnh của cả nhóm cho ác quỷ hằng đêm hằng tuần! Nhặt sỏi lên, ngay lập tức!”
Lời nói của Phan Nam như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của Trần Minh. Cậu cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, đôi bàn tay run rẩy nhặt viên sỏi dính máu đặt lại dưới lưỡi hằng giờ hằng đêm. Đặng Hoàng khóc nghẹn, nước mắt hòa cùng lớp phấn trang điểm nhòe nhoẹt, cậu cắn răng nhặt viên sỏi của mình đặt lại dưới lưỡi, tiếp tục đứng trung bình tấn hằng đêm hằng tuần.
Căn hầm trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt hằng đêm. Chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc Máy Đếm Nhịp cổ và tiếng thở khò khè dốc ngược của năm chàng trai hằng giờ hằng đêm. Khoang miệng và nướu răng của cả nhóm bị rộp nát, rỉ máu liên tục dưới áp lực của sỏi đen hằng đêm hằng tuần. Phan Nam đứng thẳng hằng giờ, nhưng lồng ngực anh đau nhói như bị xé rách, hơi lạnh tà môn từ bản hợp đồng máu đang hủy hoại dây thanh quản của anh hằng đêm hằng giờ hằng tuần.
Đúng ba giờ sáng, thiết bị Vô Thanh Bộ của Lê Quốc phát ra tiếng xèo xèo và tỏa ra mùi khét nhẹ hằng giờ hằng ngày. Giới hạn 3 tiếng đã hết. Quốc nhanh chóng dập cầu dao tổng hằng đêm.
Phan Nam ra hiệu bằng tay cho nhóm Ngũ Quỷ giải tán hằng đêm. Năm chàng trai lảo đảo bước ra khỏi căn hầm trong sự mệt mỏi và ấm ức tột cùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Họ nhìn Phan Nam bằng ánh mắt đầy vẻ oán hận hằng giờ.
Khi bóng dáng học trò đã khuất hẳn sau lối cửa ngách nhà kho, Phan Nam không thể chịu đựng được nữa hằng đêm. Anh quỵ ngã xuống bên chiếc bàn gỗ mục, ho ra một ngụm máu đỏ tươi dính đầy hơi lạnh tà môn hằng giờ hằng đêm hằng tuần.
Từ trong bóng tối của cầu thang sắt rỉ sét, một bóng người mặc blouse trắng sờn gấu bước xuống hằng đêm hằng tuần. Đó là bác sĩ Lâm Mỹ Dung – người bạn học cũ thời Nhạc viện của anh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Cô nhanh chóng mở hộp cứu thương, lấy ra lọ thuốc mỡ bôi thanh đới tự chế hằng đêm hằng giờ.
“Nam, cậu điên rồi!” Mỹ Dung xót xa nói, đôi mắt chằng chịt tia máu vì thức đêm hằng ngày hằng đêm hằng tuần. “Thanh quản của cậu đang bị hoại tử nặng nề do hơi lạnh tà môn phản phệ hằng đêm hằng giờ. Nếu cậu cứ tiếp tục vận hơi gánh nghiệp thế này, cậu sẽ bị câm vĩnh viễn trước khi kịp cứu học trò hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”
Phan Nam gạt tay cô ra, dùng bút bi viết nhanh vào cuốn sổ tay dạy nhạc hằng ngày hằng đêm:
"Tôi không sao. Mỹ Dung, hãy mang lọ 'Thạch cao tịnh âm' này đến phòng trọ của nhóm Ngũ Quỷ hằng đêm hằng tuần. Âm thầm bôi vào vết thương rộp lưỡi cho chúng hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Tuyệt đối không được để chúng biết là do tôi gửi hằng đêm hằng tuần."
Mỹ Dung nhìn dòng chữ dính máu tươi của anh, nước mắt khẽ rơi hằng đêm hằng tuần. Cô biết, đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn hằng ngày hằng đêm hằng tuần kia là một trái tim người thầy đang rỉ máu để bảo vệ học trò khỏi nanh vuốt của ác quỷ hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Trong lúc đó, tại khu nhà trọ lụp xụp ven sông Hồng hằng đêm hằng giờ, Đặng Hoàng đang ngồi bó gối trong góc phòng tối tăm hằng đêm hằng tuần. Chiếc điện thoại cũ trên tay cậu chợt sáng lên hằng giờ hằng ngày. Một tin nhắn mới từ sới bạc Ngô Thị gửi đến hằng ngày hằng đêm hằng tuần:
"Bố mày đã ký giấy gán nợ bằng mạng sống của mày hằng ngày hằng đêm. Muốn xóa nợ, đúng đêm mai hãy mang cuốn sổ tay dạy nhạc cổ của Phan Nam đến địa điểm hẹn hằng ngày hằng đêm hằng tuần."
Đặng Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đôi mắt cậu trợn ngược, run rẩy kịch liệt hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Ánh sáng xanh xao từ màn hình chiếu lên gương mặt đầm đìa nước mắt hằng giờ hằng đêm hằng tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!