Thánh Đường Trong Hầm Tối
Năm giờ sáng, trời Hà Nội vẫn chưa dứt cơn mưa rả rích. Bóng tối mờ đục của sương muối và khói bụi bao phủ lên những dãy nhà tập thể cũ kỹ quận Đống Đa. Phan Nam bước ra khỏi cổng sắt hoen rỉ, chiếc áo măng tô đen sờn cũ khoác trên bờ vai gầy guộc thấm đẫm hơi lạnh. Tay trái anh xách chiếc túi da sờn góc, bên trong không có gì ngoài vài bộ quần áo lót, một lọ rượu thuốc bổ trợ của Nhạc gia, và chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ – kỷ vật duy nhất còn sót lại của con gái Lam Anh. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề, lồng ngực âm ỉ một cơn đau buốt kéo dài từ cuống họng xuống tận tâm vị, di chứng của luồng hơi lạnh tà môn từ bản hợp đồng máu đã ký đêm qua.
Một chiếc xe Mercedes đen bóng, kính dán đen kịt đã đợi sẵn bên lề đường ướt nhẹp. Cửa kính phía sau hạ xuống một khe hẹp, để lộ đôi mắt ti hí lạnh lùng của Đinh Văn Thắng – Trưởng phòng an ninh Vạn Hoa Đường. Gã không nói một lời, chỉ hất hàm ra hiệu. Phan Nam lẳng lặng bước lên xe. Chiếc xe lao đi trong im lặng, xuyên qua những con phố nhập nhoạng ánh đèn neon rồi rẽ thẳng về hướng ngoại ô Thăng Long, nơi những nhà kho công nghiệp bỏ hoang nằm san sát dưới bầu trời xám xịt.
Điểm dừng là một nhà kho gạch đổ nát, xung quanh cỏ dại mọc lút đầu người. Đinh Văn Thắng dẫn Phan Nam đi qua lối cửa ngách rỉ sét, trèo xuống một cầu thang sắt rỉ sét gãy bậc dẫn sâu xuống lòng đất.
“Phòng tập của cậu ở dưới này.” Thắng lạnh lùng nói, giọng gã trầm đục như tiếng đá cọ sát. “Vạn Hoa Đường không thích nghệ sĩ của mình lảng vảng ngoài sáng khi chưa có lệnh. Liệu mà huấn luyện chúng cho tốt.”
Phan Nam bước xuống bậc thang cuối cùng. Mùi ẩm mốc của nước đọng, mùi rác thải công nghiệp và dầu máy cũ nồng nặc xộc vào mũi. Đây chính là Phòng tập tầng hầm ngoại ô – một căn hầm chứa phế liệu cũ rộng chưa đầy năm mươi mét vuông, trần nhà loang lổ những vết nứt rỉ nước hằng giờ. Ánh sáng duy nhất phát ra từ vài bóng đèn tuýp huỳnh quang nhấp nháy, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, bệnh tật.
Ở giữa căn hầm, năm thanh niên đang đứng co rụt người lại vì lạnh. Họ chính là nhóm Ngũ Quỷ: Trần Minh, Lê Huy, Nguyễn Tiến, Vũ Phong và Đặng Hoàng. Trên người họ là những bộ trang phục hề bằng vải polyester rẻ tiền, màu sắc sặc sỡ nhưng đã sờn rách ở nách và gấu quần. Gương mặt họ được trét một lớp phấn trang điểm trắng bệch, môi tô đỏ choét, mũi gắn quả bóng bọt biển màu hồng. Họ đang lóng ngóng tự quay một video nhảy múa ngớ ngẩn bằng chiếc điện thoại cắm trên tripod rẻ tiền, vừa nhảy vừa cười cợt một cách gượng gạo để câu tương tác trên mạng.
“Dừng lại.”
Giọng nói của Phan Nam vang lên. Nó không lớn, nhưng khàn đặc, trầm ấm và mang một uy lực kỷ luật thép khiến cả năm chàng trai lập tức đứng khựng lại. Chiếc điện thoại trên tripod vẫn đang chạy, ghi lại bóng dáng cao gầy, u uất như một bóng ma độc hành của người thầy mới bước ra từ bóng tối.
Trần Minh – chàng trai có gương mặt góc cạnh bướng bỉnh dưới lớp phấn hề, lau mồ hôi trên trán, nhìn Phan Nam với vẻ dò xét xen lẫn bất mãn:
“Anh là ai? Ai cho anh vào đây?”
“Tôi là Phan Nam, huấn luyện viên thanh nhạc mới của các cậu.” Phan Nam chậm rãi đặt chiếc túi da lên chiếc bàn gỗ mục nát ở góc hầm. Anh tháo kính ra, dùng vạt áo vest lau nhẹ lớp hơi nước bám trên tròng kính, rồi đeo lại. Đôi mắt anh qua gọng kính kim loại quét qua từng người một, lạnh lùng và nghiêm nghị đến mức khiến Lê Huy và Nguyễn Tiến phải vô thức lùi lại một bước.
“Huấn luyện viên thanh nhạc?” Lê Huy bật cười khẩy, giọng điệu láu lỉnh đầy vẻ tự giễu. “Thầy Nam ơi, thầy có nhầm chỗ không? Nhóm Ngũ Quỷ chúng tôi nổi tiếng là nhờ làm trò hề, giả giọng chói tai để người ta vào chửi câu view hằng giờ, chứ có ai thèm nghe chúng tôi hát đâu mà cần luyện thanh?”
Phan Nam không trả lời. Anh bước đến gần chiếc tripod, thản nhiên bấm nút tắt video đang quay. Hành động dứt khoát của anh khiến Trần Minh nóng mặt, cậu bước lên định giật lại điện thoại nhưng bị Nguyễn Tiến giữ vai lại.
Phan Nam ngước mắt nhìn lên trần hầm. Nhãn giới âm thanh sơ cấp của anh lập tức kích hoạt. Dưới ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy, anh nhìn thấy ba chiếc camera dome màu đen được lắp đặt ở ba góc trần nhà. Xung quanh những thấu kính camera đó, có những luồng khí cơ màu đen nhạt đang di chuyển theo vòng tròn. Đó không phải là camera giám sát thông thường, mà là thiết bị thu âm định hướng tích hợp công nghệ quét tần số âm thanh của Bùi Thế Anh. Mọi âm thanh phát ra trong căn hầm này vượt quá một ngưỡng decibel nhất định sẽ bị truyền trực tiếp về máy chủ của Vạn Hoa Đường để phân tích xem có dao động kháng ma nào không.
Đột nhiên, từ góc tối sau chiếc bàn trộn âm mixer cũ nát, một bóng người gầy nhom bước ra. Đó là Lê Quốc – kỹ thuật viên câm lặng của phòng tập. Tai gã đeo chiếc tai nghe chụp cỡ lớn, ngón tay dài và linh hoạt đang cầm một bảng mạch điện tử tự chế chằng chịt dây đồng. Nhìn thấy Phan Nam, đôi mắt lầm lì của Quốc chợt lóe lên một tia sáng xúc động. Gã cúi đầu chào anh một cách cung kính.
Quốc nhanh chóng mở cuốn sổ tay nhỏ đeo bên hông, dùng bút bi viết vội vài dòng chữ rồi đưa cho Phan Nam:
“Thầy Nam, camera có mic định hướng kết nối thẳng với phòng quét của công ty. Tôi đã lén đấu nối thiết bị lọc 'Vô Thanh Bộ' này vào đường truyền tổng để bóp méo dải tần số của chúng ta, nhưng rất mạo hiểm.”
Phan Nam gật đầu nhẹ với Lê Quốc. Anh quay lại nhìn năm học trò đang đứng ngơ ngác:
“Từ hôm nay, các cậu phải tuân thủ tuyệt đối quy tắc của tôi. Quy tắc thứ nhất: Quy tắc tịnh âm hằng đêm. Sau 12 giờ đêm, tuyệt đối không ai được phép phát ra bất kỳ âm thanh nào vượt quá 20 decibel. Mọi giao tiếp thông thường phải dùng chữ viết hoặc cử chỉ. Quy tắc thứ hai: Khi tôi bảo hát, các cậu mới được hát. Khi tôi bảo dừng, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng không được phép.”
“Anh điên rồi!” Trần Minh giận dữ hét lên, giọng cậu vang dội trong căn hầm ẩm ướt. “Chúng tôi phải quay clip livestream đêm khuya mới có tương tác! Anh cấm chúng tôi nói chuyện thì chúng tôi lấy gì mà ăn? Lấy gì trả nợ cho công ty?”
Phan Nam bước đến trước mặt Trần Minh. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực lửa giận của chàng trai trẻ, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ:
“Cậu muốn làm một con hề la hét cho đến khi thanh quản rách nát và ho ra máu đen như những kẻ đã mất tích ngoài nghĩa trang kia, hay muốn giữ lại tiếng hát để tự cứu lấy mạng sống của mình?”
Câu nói của Phan Nam như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trần Minh. Từ 'nghĩa trang' và 'máu đen' khiến Vũ Phong – thành viên nhạy cảm nhất nhóm – run lên bần bật. Phong vô thức đưa tay lên ôm lấy cổ họng gầy gò của mình, đôi mắt u uất hiện rõ vẻ sợ hãi tột cùng.
Phan Nam chậm rãi mở chiếc túi da, lấy ra chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ. Anh đặt nó lên chiếc bàn gỗ mục, dùng ngón tay thon dài lên dây cót thủ công hằng đêm. Tiếng cơ khí rột rẹt vang lên khô khốc trong căn hầm tĩnh lặng. Anh gạt nhẹ cần gạt.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Con lắc bằng đồng dao động đều đặn, phát ra những tiếng gõ nhịp giòn giã ở tần số đúng 432Hz. Sóng âm mộc thanh khiết từ chiếc máy đếm nhịp lan tỏa trong không gian ẩm mốc, như một dòng nước mát tịnh hóa đi phần nào sự ngột ngạt, lo âu đang đè nặng lên tâm trí năm chàng trai. Nhịp tim đang đập loạn xạ của Đặng Hoàng và Vũ Phong dần dần bình ổn trở lại theo nhịp gõ đều đặn của con lắc.
“Ngồi xuống.” Phan Nam ra lệnh bằng cử chỉ tay.
Năm học trò nhìn nhau, rồi dưới sức ảnh hưởng kỳ lạ của tiếng máy đếm nhịp và uy lực của Phan Nam, họ lẳng lặng ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh ngắt, ướt nhẹp hơi sương.
“Bài tập đầu tiên: Kiểm soát hơi thở cơ hoành. Hít vào bằng mũi trong bốn nhịp tích tắc, giữ hơi dưới rốn trong bốn nhịp, và thở ra nhẹ nhàng qua kẽ răng trong tám nhịp. Không được phát ra tiếng động.” Phan Nam viết nhanh khẩu quyết lên một tấm bảng đen cũ treo trên tường.
Buổi huấn luyện khắc nghiệt bắt đầu trong sự im lặng đáng sợ hằng đêm. Phan Nam đứng thẳng như một cây tùng cô độc, đôi mắt sắc sảo giám sát từng nhịp phập phồng của lồng ngực học trò. Bất kỳ ai hụt hơi hoặc phát ra tiếng rít nhẹ hằng giờ hằng đêm đều bị anh dùng thước gỗ gõ mạnh vào bả vai.
Đột nhiên, luồng ánh sáng xanh trên chiếc camera dome ở góc hầm chuyển sang màu đỏ tươi nhấp nháy liên tục. Chiếc camera bắt đầu xoay từ từ, hướng thẳng ống kính về phía góc tập luyện của nhóm Ngũ Quỷ.
Lê Quốc đang đứng bên bàn mixer lập tức tái mặt. Gã nhìn vào màn hình hiển thị tần số của Vô Thanh Bộ hằng ngày hằng đêm. Sóng quét âm binh của Bùi Thế Anh đang quét quét dọc theo dải tần số từ 100Hz đến 10.000Hz để tìm kiếm các dao động cơ học bất thường.
Quốc viết vội vào sổ đưa cho Phan Nam: “Hệ thống quét tự động của công ty đang tăng tần số quét hằng giờ! Vô Thanh Bộ của tôi đang bị quá tải, nếu không có sóng nhiễu vật lý để che mắt, chúng ta sẽ bị phát hiện luyện giọng lậu!”
Phan Nam nhìn chiếc camera đang xoay hướng về phía mình. Hơi lạnh tà môn từ bản hợp đồng máu trong lồng ngực anh đột ngột co thắt dữ dội, khiến cổ họng anh đau nhói như bị hàng ngàn cây kim châm vào. Anh biết, nếu hệ thống quét thu được bất kỳ tần số cộng hưởng chính thống nào từ nhóm học trò, Trịnh Khắc Huy sẽ lập tức dẫn người xuống đây thanh trừng.
Lê Quốc điên cuồng dùng bàn tay trái linh hoạt của mình đấu nối trực tiếp sợi dây cáp đồng của Vô Thanh Bộ vào đường truyền tổng của nhà kho hằng giờ hằng ngày. Do thao tác vội vã trong bóng tối ẩm ướt, một luồng điện cao áp từ bàn mixer phóng ra.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện xanh loét lóe lên. Lê Quốc rên rỉ một tiếng câm lặng hằng đêm hằng giờ, gã bị điện giật bắn ra ngoài, lòng bàn tay phải bị cháy xém một mảng da đen kịt hằng ngày. Gã đau đớn ôm lấy bàn tay rỉ máu nhưng đôi mắt vẫn nhìn Phan Nam đầy tuyệt vọng.
Chiếc camera dome đã xoay được một nửa cung tròn, chỉ còn cách nhóm Ngũ Quỷ ba mét.
Phan Nam không hề hoảng loạn. Anh bước đến bên chiếc Máy Đếm Nhịp cổ, đặt lòng bàn tay dính máu khô của mình lên vỏ đồng của máy hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Anh vận hơi đan điền, nén luồng khí sâu dưới lồng ngực rồi phát ra một tiếng rên rỉ trầm ấm, cực kỳ nhỏ, đồng bộ hoàn hảo với tiếng gõ tích tắc của con lắc.
Sóng âm cơ học từ tiếng gõ tích tắc kết hợp với tiếng rên rỉ của Phan Nam tạo ra một dải sóng nhiễu vật lý mộc hình cầu trong bán kính 3 mét, bao phủ lấy toàn bộ nhóm học trò hằng đêm hằng tuần. Luồng hắc khí quét từ camera chạm vào dải sóng nhiễu liền bị trung hòa và lệch hướng hoàn toàn hằng giờ hằng ngày.
Màn hình quét của Vạn Hoa Đường chỉ hiển thị những dao động tạp âm vô hại của tiếng mưa rơi và tiếng rác thải công nghiệp rung động hằng giờ hằng đêm.
Chiếc camera dome dừng lại một giây, không phát hiện ra bất kỳ tần số cấm nào, rồi từ từ xoay trở lại góc ban đầu. Luồng ánh sáng đỏ trên thấu kính chuyển lại thành màu xanh dịu nhẹ.
Căn hầm trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt. Năm học trò Ngũ Quỷ lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên những gương mặt hề trét phấn trắng bệch hằng đêm hằng tuần. Họ nhìn Phan Nam với ánh mắt kinh ngạc tột cùng hằng giờ hằng ngày hằng đêm. Họ không thể hiểu nổi làm cách nào mà người thầy câm lặng này lại có thể dùng một chiếc máy đếm nhịp cũ kỹ để đánh lừa được hệ thống giám sát tối tân của công ty.
Lê Quốc gượng dậy từ sàn hầm ẩm ướt, bàn tay trái của gã run rẩy cầm bút viết vào cuốn sổ tay dính máu tươi hằng giờ hằng ngày. Gã bước đến trước mặt Phan Nam, giơ cuốn sổ ra với ánh mắt đầy vẻ lo ngại, khẩn cấp.
Phan Nam nhìn xuống những dòng chữ viết vội vàng, nghệch ngoạc của người thuộc hạ trung thành:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!