Nhạc nềnSakuya2

Cái Bẫy Của Người Cha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối từ căn biệt thự cao cấp của Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường dường như có một sức nặng vô hình, đè nén lên từng nhịp thở của năm chàng trai nhóm Ngũ Quỷ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Khi Vũ Phong đang run rẩy đưa bàn tay chạm nhẹ vào mặt kính gương trang điểm lạnh buốt hằng giây hằng phút hằng giờ, cảm nhận những sợi gân xanh tím tà âm đang bò lổm ngổm trên cổ họng mình, thì ở một góc khác của Thăng Long, tấn bi kịch của sự bóc lột và nợ nần đang âm thầm siết chặt lấy cổ họng của một thành viên khác.


Khu nhà trọ của Đặng Hoàng nằm sâu hoắm sau bãi cát bồi ven sông Hồng gập ghềnh rác thải. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi mùi ẩm mốc của nước sông dâng, mùi rác thải sinh hoạt thối rữa và tiếng gió rít qua những khe hở của mái tôn rỉ sét hằng ngày hằng đêm. Căn phòng trọ của Hoàng chưa đầy mười mét vuông, trần nhà dột nát loang lổ những vệt nước mưa đen ngòm, chỉ có một chiếc giường tre ọp ẹp và chiếc bàn gỗ mục nát đặt góc phòng hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Đặng Hoàng ngồi bó gối trong góc tối, đôi mắt vốn trong trẻo nay đờ đẫn hốc hác dưới ánh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn dầu hằng giây hằng phút hằng giờ. Chiếc nhẫn bạc giả rẻ tiền do người mẹ quá cố để lại trước khi bỏ đi lánh nợ khẽ lấp lánh trên ngón tay run rẩy hằng giờ. Cậu bị tịch thu điện thoại, bị cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Phan Nam và nhóm học trò Ngũ Quỷ kể từ khi bị Đinh Văn Thắng đưa về giam lỏng hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Sự im lặng của căn phòng trọ ven sông chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sóng vỗ đập vào bờ đất lở và tiếng mưa rả rích hằng đêm hằng tuần.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Tiếng đập cửa thô bạo đột ngột vang lên xé toạc không gian tĩnh mịch hằng giây hằng phút hằng giờ. Bản lề cửa sắt rỉ sét rung lên bần bật, rụng xuống những mảng rỉ sét màu nâu sẫm trên nền đất ẩm ướt hằng giờ. Đặng Hoàng giật nảy mình, tim đập liên hồi hằng giây hằng phút hằng giờ. Chưa kịp đứng dậy, cánh cửa đã bị đạp phăng ra ngoài hằng giây hằng phút hằng giờ.


Một bóng người gầy gò, hốc hác như một bộ xương khô khoác chiếc áo khoác gió nhăn nhúm bẩn thỉu nhào vào trong phòng hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là Nguyễn Văn Hùng (Bố Hoàng)—người cha nghiện ngập cờ bạc của cậu hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Gương mặt gã xám xịt, đôi mắt đỏ sọc sệt đầy vẻ cuồng loạn và sợ hãi tột cùng hằng giây hằng phút hằng giờ. Theo sau gã là hai gã giang hồ bặm trợn, mặc đồ đen ôm sát, tay lăm lăm những thanh dao găm sáng loáng của sới bạc dưới quyền gia tộc họ Ngô hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Hoàng ơi! Cứu bố! Cứu bố với con ơi hằng giây hằng phút hằng giờ!”


Nguyễn Văn Hùng quỳ sụp xuống nền đất nện ẩm ướt, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của Đặng Hoàng hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt đầy nếp nhăn đê tiện hằng giây hằng phút hằng giờ. “Bố lạy con! Bố lạy con trai của bố hằng giây hằng phút hằng giờ! Chúng nó sắp chặt tay bố rồi! Chúng nó bảo nếu đêm nay không có mười tỷ đồng trả nợ sới bạc, chúng nó sẽ cắt đứt thanh quản của bố vứt xuống sông Hồng hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”


Đặng Hoàng nhìn người cha đang quỳ lạy dưới chân mình hằng giây hằng phút hằng giờ, lồng ngực cậu co thắt dữ dội hằng giây hằng phút. Nỗi nhục nhã, sự khinh bỉ và tình thương cốt nhục giằng xé tâm trí cậu hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu cố đẩy gã ra hằng giây hằng phút hằng giờ, giọng nói run rẩy nghẹn ngào hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Ông lại chơi bạc? Tôi đã đưa toàn bộ tiền lương tấu hài tháng trước của tôi cho ông rồi mà hằng giây hằng phút hằng giờ? Tại sao ông không để cho tôi một con đường sống hằng ngày hằng giờ hằng tuần?”


Một gã giang hồ bước lên, gã cười gằn đầy khinh bỉ hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã ném xấp giấy nợ viết tay dính vết máu khô lên chiếc bàn gỗ mục hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là giấy nợ gán mạng bằng chữ ký của Nguyễn Văn Hùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Gã lướt ngón tay dọc theo lưỡi dao sắc bén hằng giây hằng phút hằng giờ, giọng lạnh lùng hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Đặng Hoàng, mày đừng có trách ông già mày hằng giây hằng phút hằng giờ. Sới bạc của bọn tao hoạt động theo luật của họ Ngô hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Số tiền mười tỷ này đã được bảo lãnh bằng nguồn Hắc kim tài trợ từ Tập đoàn Vạn Hoa Đường h hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Giám đốc Trịnh Khắc Huy đã nói rất rõ hằng giây hằng phút hằng giờ: nếu mày chịu đặt bút ký vào bản khế ước máu trọn đời của công ty hằng ngày hằng giờ hằng tuần, số nợ này của ông già mày sẽ được xóa sạch hoàn toàn ngay lập tức hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Bằng không, đêm nay tao sẽ dâng hiến đôi bàn tay của ông ta cho tà linh sới bạc h hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”


“Khế ước máu trọn đời?” Đặng Hoàng rụng rời tay chân hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu nhớ lại những lời cảnh báo nghiêm khắc khàn đặc của Phan Nam dưới phòng tập hầm ngoại ô hằng đêm hằng tuần hằng ngày. Thầy đã từng bắt cậu ngậm sỏi đen suối Sóc Sơn dưới lưỡi hằng đêm, nghiêm cấm tuyệt đối việc để tiếng hát chạm vào đất âm và ký tên bằng máu tươi dưới bất kỳ hình thức nào hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Thầy bảo đó là khế ước phong thủy sẽ vắt kiệt thọ mệnh và biến thanh quản của người hát thành một đống tro tàn thối rữa h hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Không... tôi không ký hằng giây hằng phút hằng giờ!” Đặng Hoàng kiên quyết lắc đầu hằng giây hằng phút hằng giờ, cậu lùi lại sát vách tường ẩm mốc hằng giây hằng phút hằng giờ. “Các người đi mà tìm Trịnh Khắc Huy! Tôi sẽ không bán linh hồn mình cho ác quỷ h hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”


Nghe thấy con trai từ chối, Nguyễn Văn Hùng lập tức thay đổi thái độ hằng giây hằng phút hằng giờ. Gương mặt gã trở nên méo mó, đê tiện tột cùng hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã đứng phắt dậy, lao đến bóp chặt lấy bả vai Đặng Hoàng hằng giây hằng phút hằng giờ, đôi mắt trợn ngược đầy oán hận hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Mày là đồ bất hiếu hằng giây hằng phút hằng giờ! Mày muốn thấy bố mày chết trước mặt mày mới hả dạ sao hằng giây hằng phút hằng giờ? Mày đi hát làm hề câu view bẩn thỉu hằng ngày hằng giờ hằng tuần thì có gì cao quý hằng giây hằng phút hằng giờ? Ký hợp đồng với Vạn Hoa Đường thì có gì sai hằng giây hằng phút hằng giờ? Họ cho mày tiền, họ cứu mạng bố mày hằng ngày hằng giờ hằng tuần! Nếu mày không ký hằng giây hằng phút hằng giờ, tao sẽ tự sát ngay tại căn phòng trọ này để linh hồn tao ám ảnh mày suốt đời h hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”


Sự đe dọa đê tiện của người cha nghiện ngập như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào lòng tự trọng nghệ thuật của Đặng Hoàng hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu dằn vặt khóc nghẹn hằng giây hằng phút. Cổ họng cậu sưng tấy rát bỏng hằng giờ hằng ngày, dải tần số mộc của giọng nam trung trữ tình ngọt ngào hằng ngày hằng giờ hằng tuần nay nghẹn ứ lại trong lồng ngực phập phồng hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu bất lực hoàn toàn h hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Cậu cố gắng chạy ra ngoài cửa để tìm bốt điện thoại công cộng hằng giây hằng phút hằng giờ, hy vọng có thể lén lút liên lạc cầu cứu Phan Nam h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nhưng ngay khi cậu vừa chạm tay vào chốt cửa hằng giây hằng phút hằng giờ, gã giang hồ của Ngô Thị đã lao lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã dùng báng dao găm quật mạnh vào bả vai trái của Đặng Hoàng hằng giây hằng phút hằng giờ, khiến cậu ngã nhào xuống nền đất nện lạnh buốt hằng giây hằng phút hằng giờ. Cánh cửa sắt bị đóng sập khóa chặt hằng giây hằng phút hằng giờ. Đường dây liên lạc vật lý hoàn toàn bị Đinh Văn Thắng phong tỏa ngoài ngõ hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


“Đừng hy vọng thằng thầy câm của mày đến cứu hằng giây hằng phút hằng giờ,” gã giang hồ cười gằn hằng giây hằng phút hằng giờ, gã kề lưỡi dao lạnh buốt sát vào cổ họng Nguyễn Văn Hùng hằng giây hằng phút hằng giờ. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ cổ gã cha đê tiện hằng giây hằng phút hằng giờ. Hùng gào thét van xin điên cuồng hằng giây hằng phút hằng giờ. “Ký hằng giây hằng phút hằng giờ, hoặc là nhặt xác ông già mày hằng giây hằng phút hằng giờ!”


Đặng Hoàng nhắm nghiền mắt, hai hàng nước mắt lăn dài trên lớp phấn trang điểm rẻ tiền chưa kịp tẩy sạch hằng giây hằng phút hằng giờ. Sự bế tắc tột cùng bóp nghẹt lý trí của cậu hằng giây hằng phút. Cậu phải thỏa hiệp hằng giờ để giữ mạng cho cha h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Nhưng Nguyễn Văn Hùng, trong cơn điên cuồng tìm đường sống, đôi mắt gã láo liên nhìn quanh phòng trọ hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã biết Đặng Hoàng thỉnh thoảng vẫn lén lút đến dọn dẹp tại Căn hộ chung cư cũ của Phan Nam ở quận Đống Đa hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã nhớ lại một lần lén bám đuôi con trai hằng ngày hằng giờ hằng tuần, gã đã nhìn thấy trên bàn thờ nhỏ của con gái Phan Nam có đặt một chiếc còi bằng đồng bạc phát ra ánh sáng thanh khiết dị thường h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã đoán đó là một món bảo vật phong thủy cực kỳ giá trị h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Lợi dụng lúc Đặng Hoàng đang bị hai gã giang hồ khống chế và dồn vào góc phòng hằng giây hằng phút hằng giờ, Nguyễn Văn Hùng lén lút bò ra ngoài ngách cửa sổ hầm trọ hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã trốn chạy trong màn mưa tầm tã hằng giây hằng phút hằng giờ, hướng thẳng về phía quận Đống Đa hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Lúc này hằng đêm hằng tuần, Phan Nam đang phải điều trị hoại tử thanh quản bằng châm cứu kim bạc tại phòng khám của bác sĩ Mỹ Dung h hằng ngày hằng giờ hằng tuần, căn hộ hoàn toàn bỏ trống h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


***


Cơn mưa bão trút xuống khu tập thể cũ Đống Đa xối xả hằng giây hằng phút hằng giờ. Nguyễn Văn Hùng lén lút trèo qua lan can hành lang tầng 4 hằng giây hằng phút hằng giờ, gã dùng một thanh sắt nhỏ cạy khóa cửa ngách căn hộ của Phan Nam h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt mở ra hằng giây hằng phút hằng giờ. Hùng lẻn vào trong căn hộ tối tăm, lạnh lẽo h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Không gian bốc mùi rượu thuốc đắng ngắt và mùi nhang tàn u uất h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã điên cuồng lục lọi đồ đạc trên chiếc bàn gỗ mục hằng giây hằng phút hằng giờ.


Trong bóng tối nhạt nhòa của ánh chớp ngoài cửa sổ hằng giây hằng phút hằng giờ, gã nhìn thấy chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đang đứng lặng im bên cạnh bài vị của bé Lam Anh h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Và ngay bên cạnh bài vị hằng giây hằng phút hằng giờ, chiếc còi bạc của Lam Anh đang lấp lánh ánh sáng xám tro nhạt h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Nguyễn Văn Hùng nuốt nước bọt hằng giây hằng phút hằng giờ, gã thò bàn tay bẩn thỉu run rẩy chộp lấy chiếc còi bạc h hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã giấu chặt kỷ vật bảo mệnh duy nhất của con gái Phan Nam vào túi áo khoác gió rách nát h hằng ngày hằng giờ hằng tuần, rồi lầm lũi lao ra ngoài màn mưa tầm tã hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã dùng chiếc còi bạc này làm vật thế chấp cho sới bạc của Ngô Thị để kéo dài mạng sống h hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Trong căn hộ hoang tàn hằng giây hằng phút hằng giờ, con lắc của chiếc Máy Đếm Nhịp đột ngột khẽ dao động lệch nhịp phát ra tiếng tích tắc khô khốc hằng giây hằng phút hằng giờ. Một luồng hơi lạnh oán độc tà môn không còn vật phong ấn bắt đầu tràn ngập khắp phòng h hằng ngày hằng giờ hằng tuần, báo hiệu mỏ neo lý trí cuối cùng của Phan Nam đã vĩnh viễn biến mất h h hằng ngày hằng đêm hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!