Nhạc nềnSakuya2

Xiềng Xích Hào Quang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa cuối thu Thăng Long trút xuống xối xả, gột rửa những vết máu khô trên thềm đá cổ kính của phòng trà ‘Lặng’. Những dải neon lấp lánh từ các tòa nhà chọc trời quận Cầu Giấy phản chiếu xuống mặt đường nhựa ướt sũng, tạo thành những vệt sáng loang lổ như những bộ da rắn khổng lồ đang uốn lượn trong đêm tối.


Tạ Minh Tuyết bước ra khỏi phòng VIP ở tầng hai, tà đầm nhung đen quyền lực của mụ lướt đi không một tiếng động trên thảm đỏ hành lang. Theo sau mụ là Đinh Văn Thắng, gã trưởng phòng an ninh vạm vỡ với cái đầu trọc lốc hằn sâu những vết sẹo ngang dọc. Gương mặt gã lạnh lùng như một tảng đá xám, đôi găng tay gai kim loại dắt hờ bên hông rít lên những tiếng cơ khí khô khốc theo từng nhịp bước hằng giây hằng phút hằng giờ.


Dưới sảnh thính phòng, năm chàng trai nhóm Ngũ Quỷ vẫn đứng chết lặng trên sân khấu gỗ gụ. Những vệt phấn trắng vẽ mặt hề tấu hài trên mặt họ bị mồ hôi và nước mưa từ mái hiên dột xuống làm loang lổ, biến dạng thành những gương mặt quỷ dị đang khóc cười lẫn lộn. Dưới chân họ, năm chiếc micro mạ vàng bị vứt bỏ nằm lăn lóc, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn chùm pha lê Pháp cổ đang khẽ rung lên lách cách sau dư chấn của dải tần số Nhất tầng.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Tiếng đập cửa sắt vang lên dữ dội từ phía lối vào chính. Một toán mật vụ mặc đồng phục đen của Vạn Hoa Đường lầm lỳ tiến vào, tay lăm lăm những dải băng niêm phong màu đỏ tươi.


Ông chủ Lâm—chủ phòng trà ‘Lặng’—đứng chết lặng bên quầy bar. Gương mặt mập mạp của ông đẫm mồ hôi hột hằng giây hằng phút hằng giờ. Hai gã mật vụ thô bạo đẩy ông ra ngoài, dán tấm niêm phong đỏ chót có đóng dấu của Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường lên cánh cửa gỗ Pháp cổ. Phòng trà ‘Lặng’ chính thức bị phong tỏa kinh doanh hằng tuần hằng đêm dưới sức ép tài chính đen tối của mụ trùm Tạ Minh Tuyết.


Ông Lâm không hề oán giận. Ông quay đầu lại, nhìn về phía góc tối sau cánh rèm nhung—nơi Phan Nam đang đứng cô độc trong bóng tối. Ông Lâm nở một nụ cười buồn bã, khẽ gật đầu như một lời từ biệt đầy kính trọng dành cho người nghệ sĩ chân chính.


Phan Nam đứng im lặng như một bức tượng đá sờn cũ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất chằng chịt tia máu đỏ. Cổ họng anh nóng rát như có tàn tro đang âm ỉ cháy, hơi lạnh tà môn phản phệ từ bản hợp đồng máu đang cuộn lên từng cơn, bóp nghẹt thanh quản hoại tử năm mươi phần trăm của anh hằng giờ hằng đêm. Anh run rẩy đưa bàn tay trái quấn băng gạc trắng loang lổ những vệt máu đỏ thẫm—tàn tích của việc gảy đàn Thiên Tằm bằng máu tim cứu học trò—lấy ra chiếc bút mực sờn góc. Anh chậm rãi viết lên mảnh giấy các-tông rách vội: *“Cảm ơn anh Lâm. Món nợ này, Phan Nam dùng mạng để trả.”*


Anh chưa kịp đưa mảnh giấy thì chiếc xe limousine đen bóng của Vạn Hoa Đường đã đỗ xịch trước cửa phòng trà hằng giây hằng phút hằng giờ. Cánh cửa xe mở ra, tỏa ra luồng hơi lạnh buốt của điều hòa và mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc.


Tạ Minh Tuyết bước xuống xe, Đinh Văn Thắng vội vàng che chiếc ô đen lớn cho mụ hằng giây hằng phút. Mụ lướt mắt nhìn nhóm Ngũ Quỷ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười đầy dịu dàng nhưng lạnh buốt xương tủy hằng ngày hằng đêm hằng tuần:


“Các con của ta, các con đã vất vả rồi hằng giây hằng phút hằng giờ. Vạn Hoa Đường không bao giờ để những tài năng thực sự phải chịu nhục nhã trong một phòng trà rách nát thế này hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Đi theo ta, ta sẽ trả lại cho các con hào quang thính phòng xứng đáng hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”


Tô An Nhiên ôm chặt lấy cổ tay phải sưng tấy bầm tím đau buốt nặng nề của mình hằng giây hằng phút hằng giờ, cô dũng cảm bước lên chắn trước mặt năm học trò. Giọng cô run lên vì phẫn nộ và đau đớn:


“Bà Tuyết! Bà không có quyền mang họ đi hằng giây hằng phút hằng giờ! Buổi biểu diễn này đã chứng minh họ có thể hát mộc mà không cần công nghệ bẩn thỉu của bà hằng ngày hằng giờ hằng tuần! Chúng tôi sẽ đơn phương chấm dứt hợp đồng hằng giây hằng phút hằng giờ!”


Tạ Minh Tuyết khẽ cười khẩy, mụ không thèm nhìn An Nhiên hằng giây hằng phút hằng giờ. Mụ chỉ đưa ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích yểm oán linh gõ nhẹ lên sườn xe limousine hằng giây hằng phút hằng giờ. Ngay lập tức, Đinh Văn Thắng bước lên, gã rút ra một tập tài liệu bọc da cá sấu đen bóng hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là bản phụ lục hợp đồng mới hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Đơn phương chấm dứt?” Giọng Tuyết ngọt ngào như mật độc hằng ngày hằng giờ hằng tuần. “An Nhiên à, cô quên mất điều khoản đền bù mười triệu đô la trong bản hợp đồng máu ban đầu rồi sao hằng giây hằng phút hằng giờ? Và quan trọng hơn...”


Mụ quay sang nhìn thẳng vào mắt Trần Minh hằng giây hằng phút hằng giờ. Ánh mắt mụ dịu hiền như một người mẹ hằng ngày hằng giờ hằng tuần:


“Trần Minh, ta nghe nói em gái Bé Na của con hằng ngày vẫn phải sống trong bóng tối của căn bệnh mù lòa bẩm sinh hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Bản phụ lục hợp đồng này cam kết Vạn Hoa Đường sẽ tài trợ toàn bộ chi phí mổ mắt tại bệnh viện tốt nhất Singapore ngay trong tuần tới hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Con muốn em gái mình được nhìn thấy ánh sáng, hay muốn tiếp tục bám lấy người thầy câm lặng, nghèo khổ hằng đêm hằng ngày hằng tuần chỉ biết bắt các con ngậm sỏi rách họng dưới căn hầm ẩm mốc hằng ngày hằng đêm hằng tuần?”


Lời nói của Tuyết như một luồng điện xẹt thẳng vào tim Trần Minh hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu học trò nam cao đứng chết lặng hằng giây hằng phút hằng giờ. Đôi bàn tay cậu bấu chặt vào vạt áo hề rách nát hằng giây hằng phút. Hình ảnh Bé Na gầy gò, mù lòa hằng đêm ngồi ôm chiếc chuông gió đất nung nơi góc trọ tối tăm hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu dằn vặt tột cùng hằng giây hằng phút. Một bên là lời thề trung thành với người thầy đã dùng cả máu tim cứu mạng mình, một bên là ánh sáng cuộc đời của đứa em gái duy nhất hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Trần Minh! Các em đừng nghe mụ ta hằng giây hằng phút hằng giờ!” Tô An Nhiên gào lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Cô vội vàng dùng bàn tay trái run rẩy lấy chiếc điện thoại ra hằng giây hằng phút, cố gắng bấm số của luật sư Bùi Tiến Dũng hằng giây hằng phút hằng giờ. “Tôi sẽ gọi cho luật sư Dũng hằng giây hằng phút hằng giờ! Ông ấy sẽ tìm ra kẽ hở pháp lý hằng ngày hằng giờ hằng tuần!”


Nhưng màn hình điện thoại chỉ hiện lên một dấu chéo đỏ vô lực hằng giây hằng phút hằng giờ. Mất sóng hoàn toàn hằng giây hằng phút hằng giờ.


Đinh Văn Thắng cười gằn hằng giây hằng phút hằng giờ, gã giơ chiếc máy phá sóng điện từ cầm tay đang nhấp nháy đèn xanh lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã ghé sát tai An Nhiên, giọng đục ngầu đe dọa hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Văn phòng luật của thằng Dũng hằng giờ trước đã bị thanh tra hành chính niêm phong vì nghi ngờ trốn thuế rồi, cô em hằng giây hằng phút hằng giờ. Liệu hồn mà giữ chặt cái cổ tay sưng tấy đó hằng giây hằng phút hằng giờ, nếu không muốn cái cổ họng của cô cũng bị câm lặng giống như thằng thầy của cô hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


An Nhiên rụng rời tay chân hằng giây hằng phút hằng giờ. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay cô, rơi xuống vũng nước mưa vỡ tan màn hình hằng giây hằng phút hằng giờ. Cô bất lực hoàn toàn hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Trần Minh nhìn tấm phụ lục hợp đồng đặt trên nắp capô xe hằng giây hằng phút hằng giờ. Dòng chữ *“Tài trợ mổ mắt toàn phần cho bệnh nhân Nguyễn Thị Na”* bằng mực in nhũ vàng lấp lánh dưới ánh đèn neon như một sự cứu rỗi duy nhất hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Cậu quay đầu nhìn về phía cánh rèm nhung tối tăm hằng giây hằng phút hằng giờ.


Phan Nam đứng đó hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh không bước ra sáng hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh dùng Nhãn giới âm thanh nhìn thấy rõ luồng khí cơ màu đen oán độc từ chiếc nhẫn ngọc bích của Tuyết đang âm thầm bò dọc theo tấm phụ lục hợp đồng hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó chính là Khế ước máu phong thủy đang bắt đầu thu hoạch thọ mệnh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh muốn lao ra hằng giây hằng phút hằng giờ, muốn hét lên bắt học trò dừng lại hằng giây hằng phút hằng giờ.


Nhưng thanh quản hoại tử của anh chỉ phát ra những tiếng khè khè khô khốc vô lực hằng giây hằng phút hằng giờ. Mười đầu ngón tay rách nát của anh nhói đau buốt xương hằng giây hằng phút. Anh nhận ra, nếu bây giờ anh lộ diện và ngăn cản, Đinh Văn Thắng sẽ lập tức dùng bạo lực tiêu diệt cả anh và nhóm học trò ngay tại đây hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Anh phải nhẫn nhịn hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


“Em... em ký hằng giây hằng phút hằng giờ.”


Trần Minh nghẹn ngào nói hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu bước lên, cầm chiếc bút máy mạ vàng từ tay Tuyết hằng giây hằng phút hằng giờ.


“Trần Minh! Không được hằng giây hằng phút hằng giờ!” An Nhiên hét lên trong tuyệt vọng hằng giây hằng phút hằng giờ.


Nhưng ngòi bút đã đặt xuống hằng giây hằng phút hằng giờ. Trần Minh ký tên mình lên tấm phụ lục hợp đồng hằng giây hằng phút hằng giờ. Ngay sau cậu, Đặng Hoàng—người đang bị nợ nần cờ bạc của bố đẻ Nguyễn Văn Hùng đè nặng lên vai hằng ngày hằng giờ hằng tuần—cũng bước lên ký tên hằng giây hằng phút hằng giờ. Nguyễn Tiến, Lê Huy và Vũ Phong lầm lũi bước theo hằng giây hằng phút hằng giờ. Họ đặt bút ký hằng giây hằng phút hằng giờ, chấp nhận bước vào chiếc xiềng xích hào quang lấp lánh hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Ngay khi chữ ký cuối cùng hoàn thành hằng giây hằng phút hằng giờ, nụ cười dịu dàng trên gương mặt Tạ Minh Tuyết lập tức biến mất hằng giây hằng phút hằng giờ. Thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, uy nghiêm tột cùng hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Cô ta quay sang ra lệnh cho Đinh Văn Thắng hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Thực hiện đúng quy trình quản lý ngôi sao quốc tế hằng giây hằng phút hằng giờ.”


“Rõ hằng giây hằng phút hằng giờ.”


Đinh Văn Thắng bước lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã ra hiệu cho toán mật vụ đen áp sát nhóm Ngũ Quỷ hằng giây hằng phút hằng giờ. Thắng lạnh lùng giơ chiếc khay nhựa đen trước mặt năm chàng trai hằng giây hằng phút hằng giờ, giọng gã thô bạo hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Tịch thu toàn bộ điện thoại, máy tính bảng và thiết bị liên lạc cá nhân hằng giây hằng phút hằng giờ. Từ bây giờ hằng ngày hằng đêm hằng tuần, các người sẽ sống và tập luyện biệt lập tại Biệt thự cao cấp thuộc Trụ sở Vạn Hoa Đường hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Không có sự đồng ý của Tổng giám đốc Tuyết, tuyệt đối không ai được phép liên lạc với người ngoài hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Bất kỳ hành vi lén lút liên lạc nào sẽ bị coi là vi phạm điều khoản bảo mật và sẽ bị xử lý kỷ luật an ninh hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


“Cái gì? Tại sao lại tịch thu điện thoại hằng giây hằng phút hằng giờ?” Lê Huy phẫn nộ bước lên hằng giây hằng phút hằng giờ. “Chúng tôi chỉ ký hợp đồng biểu diễn, chứ không bán quyền tự do cá nhân hằng giây hằng phút hằng giờ!”


Đinh Văn Thắng không thèm trả lời hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã chỉ dùng cán dùi cui điện gõ mạnh vào lồng ngực Lê Huy hằng giây hằng phút hằng giờ. Một dòng điện nhỏ xẹt qua khiến Huy tê dại ngã quỵ xuống hằng giây hằng phút hằng giờ. Trần Minh vội vàng đỡ lấy Huy hằng giây hằng phút hằng giờ, đôi mắt cậu rực lên lửa giận hằng giây hằng phút hằng giờ. Thắng lạnh lùng chỉ tay vào bản phụ lục hợp đồng vừa ký hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Điều khoản 12, mục B: *‘Nghệ sĩ cam kết tuyệt đối tuân thủ mọi biện pháp an ninh và quản lý hình ảnh do bộ phận bảo an thiết lập’* hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Các người tự đặt bút ký hằng giây hằng phút hằng giờ, giờ thì câm miệng lại hằng giây hằng phút hằng giờ.”


Năm chàng trai cúi đầu hằng giây hằng phút hằng giờ, lầm lũi đặt năm chiếc điện thoại vào khay nhựa hằng giây hằng phút hằng giờ. Họ bị áp giải lên chiếc xe limousine đen bóng hằng giây hằng phút hằng giờ. Cánh cửa xe đóng sập lại hằng giây hằng phút hằng giờ, cách âm hoàn toàn với thế giới bên ngoài hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Tô An Nhiên định lao theo chiếc xe hằng giây hằng phút hằng giờ, nhưng hai gã mật vụ đã thô bạo đẩy cô ngã nhào xuống vũng nước mưa lạnh buốt hằng giây hằng phút hằng giờ. Cổ tay phải sưng tấy của cô đập mạnh xuống thềm đá, đau buốt đến tận xương tủy hằng giây hằng phút hằng giờ. Cô khóc nghẹn nhìn chiếc xe limousine lầm lũi lao đi trong màn mưa tầm tã hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


***


Chiếc xe limousine lao nhanh qua các con phố sầm uất của Thăng Long hằng giây hằng phút hằng giờ, rồi rẽ thẳng vào cổng chính của Trụ sở Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường tại quận Cầu Giấy hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Đó là một tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn led xanh đỏ rực rỡ hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Xung quanh tòa nhà được bao bọc bởi những bức tường đá kiên cố hằng ngày hằng giờ hằng tuần, trên đỉnh tường dán đầy các mảnh vỡ thủy tinh phong thủy để ngăn chặn chướng khí hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nhưng dưới Nhãn giới âm thanh, toàn bộ tòa nhà chọc trời này thực chất là một lò tế âm thanh khổng lồ hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Luồng Oán khí âm thanh sơ cấp màu đen kịt bốc lên hừng hực từ các phòng thu âm cách âm tuyệt đối hằng ngày hằng giờ hằng tuần, cuộn xoáy trên bầu trời đêm như một cơn bão oán linh đang chực chờ nuốt chửng sinh mạng của những nghệ sĩ trẻ dưới quyền hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Nhóm Ngũ Quỷ được đưa vào căn Biệt thự cao cấp nằm sâu trong khuôn viên tòa nhà hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Căn biệt thự lộng lẫy hằng ngày hằng giờ hằng tuần, sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng bóng hằng ngày hằng giờ hằng tuần, phòng khách rộng lớn chứa đầy những thiết bị âm thanh đắt tiền và những tủ quần áo hàng hiệu lấp lánh hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nhưng đối với năm chàng trai nghèo khổ hằng ngày hằng giờ hằng tuần, sự xa hoa này không mang lại cảm giác ấm áp hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nó lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ hằng tuần, ngột ngạt và mang đậm mùi hương nhang tàn tà môn hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


“Từ nay hằng ngày hằng đêm hằng tuần, đây là nơi ở của các người hằng ngày hằng giờ hằng tuần.” Đinh Văn Thắng lạnh lùng nói hằng giây hằng phút hằng giờ, gã đứng bên cửa chính nhìn năm chàng trai hằng giây hằng phút hằng giờ. “Lịch trình biểu diễn hằng ngày hằng đêm hằng tuần sẽ được gửi trực tiếp qua loa thông báo hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Liệu mà tập luyện hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


Cánh cửa biệt thự đóng sập lại hằng giây hằng phút hằng giờ. Tiếng khóa cơ khí va chạm vang lên khô khốc từ bên ngoài hằng giây hằng phút hằng giờ.


Lê Huy mệt mỏi ném mình xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu nhìn trần nhà cao vút, lẩm bẩm đầy hoài nghi hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Chúng ta... thật sự đã trở thành ngôi sao rồi sao hằng giây hằng phút hằng giờ? Tại sao tao lại thấy sợ hãi thế này hằng giây hằng phút hằng giờ?”


Nguyễn Tiến lầm lũi đứng bên cửa sổ hằng giây hằng phút hằng giờ, nhìn những gã mật vụ mặc đồ đen đang tuần tra liên tục xung quanh biệt thự hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu siết chặt nắm tay, giọng trầm u uất hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Chúng ta không phải là ngôi sao hằng giây hằng phút hằng giờ. Chúng ta chỉ là những con rối bị nhốt trong chiếc lồng mạ vàng hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Thầy Phan Nam... thầy đã đúng hằng giây hằng phút hằng giờ. Vạn Hoa Đường là một lũ ác quỷ hằng ngày hằng giờ hằng tuần.”


“Thầy Phan Nam?” Đặng Hoàng khẽ cười khẩy đầy chua chát hằng giây hằng phút hằng giờ, cậu nhìn chiếc nhẫn bạc giả rẻ tiền trên ngón tay hằng giây hằng phút hằng giờ. “Thầy bắt chúng ta ngậm sỏi rách họng hằng đêm hằng giờ hằng tuần, sỉ nhục ước mơ của chúng ta hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Còn ở đây hằng ngày hằng giờ hằng tuần, chúng ta có tiền hằng ngày hằng giờ hằng tuần, em gái Trần Minh sẽ được mổ mắt hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Có khi thầy Phan Nam chỉ muốn giữ chúng ta dưới hầm để làm công cụ trục lợi bản quyền âm nhạc mộc của thầy thôi hằng giây hằng phút hằng giờ.”


Trần Minh không nói một lời hằng giây hằng phút hằng giờ. Cậu ngồi cô độc bên góc phòng hằng giây hằng phút hằng giờ, đôi mắt hướng về phía cửa sổ đẫm nước mưa hằng giây hằng phút hằng giờ. Lòng cậu đau nhói hằng giây hằng phút. Cậu biết mình đã phản bội lòng tin của thầy hằng giây hằng phút hằng giờ, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Bé Na là mạng sống của cậu hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


***


Trong lúc đó hằng giây hằng phút hằng giờ, ngoài cổng sắt lớn của Trụ sở Vạn Hoa Đường hằng ngày hằng giờ hằng tuần, Phan Nam đứng lặng lẽ dưới cơn mưa tầm tã hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Chiếc áo măng tô đen sờn rách của anh sũng nước mưa hằng giây hằng phút hằng giờ, dán chặt vào cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương hằng giây hằng phút hằng giờ. Mười đầu ngón tay rách nát của anh run rẩy kịch liệt hằng giây hằng phút hằng giờ, những vệt máu đỏ tươi dính nước mưa chảy ròng ròng xuống thềm đất hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh không có còi bạc bảo mệnh hằng giây hằng phút hằng giờ, oán khí trong người đang xáo trộn dữ dội hằng giây hằng phút hằng giờ, khiến đầu óc anh đau buốt như có hàng vạn cây kim châm hằng giây hằng phút hằng giờ.


Anh dùng Nhãn giới âm thanh nhìn sâu vào căn biệt thự lộng lẫy hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Luồng Oán khí âm thanh sơ cấp màu đen kịt đang bắt đầu bao phủ lấy năm học trò hằng giây hằng phút hằng giờ, âm thầm bám rễ vào thanh quản của họ hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Anh cắn chặt răng hằng giây hằng phút hằng giờ, cố nén ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy ký âm nhỏ hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là bản ký âm kháng ma mộc do anh tự viết bằng mực chu Sa hằng ngày hằng giờ hằng tuần, chứa đựng dải tần số 432Hz ổn định nhịp tim hằng giây hằng phút hằng giờ.


Anh bước lại gần chiếc xe đưa đón của công ty đang chuẩn bị chạy ra ngoài hằng giây hằng phút hằng giờ. Lợi dụng khoảnh khắc chiếc xe dừng lại trước rào chắn cổng sắt hằng giây hằng phút hằng giờ, Phan Nam lén luồn tay qua khe cửa kính ngách hằng giây hằng phút hằng giờ, định nhét mảnh giấy ký âm vào bên trong hằng giây hằng phút hằng giờ.


Nhưng một bàn tay to lớn, thô bạo đột ngột chộp lấy cổ tay Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ.


Đinh Văn Thắng đứng đó hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã bóp chặt cổ tay Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ, khiến vết thương rách nát trên ngón tay anh rỉ máu tươi đầm đìa hằng giây hằng phút hằng giờ. Thắng giật lấy mảnh giấy ký âm từ tay Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ. Gã nhìn những nốt nhạc chu sa viết tay hằng giây hằng phút hằng giờ, rồi khẽ cười khẩy đầy khinh bỉ hằng giây hằng phút hằng giờ:


“Giảng viên Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ, anh vẫn chưa từ bỏ cái trò thanh cao mộc mạc rác rưởi này sao hằng ngày hằng giờ hằng tuần?”


Gã rút chiếc bật lửa Zippo mạ vàng từ túi quần hằng giây hằng phút hằng giờ.


*Xoạch.*


Ngọn lửa xanh bùng lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Đinh Văn Thắng châm lửa đốt rụi mảnh giấy ký âm ngay trước mắt Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ. Những tàn tro đen kịt dính nước mưa rơi lả tả xuống mặt đường nhựa ướt sũng hằng giây hằng phút hằng giờ.


“Vạn Hoa Đường không cần thứ nhạc rác này hằng ngày hằng giờ hằng tuần.” Thắng lạnh lùng ghé sát tai Phan Nam hằng giây hằng phút hằng giờ, giọng gã đầy rẫy dã tâm bạo lực hằng giây hằng phút hằng giờ. “Bà Tuyết đã có lệnh hằng giây hằng phút hằng giờ. Từ bây giờ hằng ngày hằng đêm hằng tuần, anh bị cấm tiếp cận nhóm Ngũ Quỷ dưới danh nghĩa kẻ bạo hành nghệ sĩ trẻ hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Nếu anh còn lảng vảng xung quanh tòa nhà này hằng ngày hằng giờ hằng tuần, tao sẽ cho người bẻ gãy nốt đôi bàn tay rách nát kia của anh hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Cút đi hằng giây hằng phút hằng giờ!”


Gã thô bạo đẩy Phan Nam ngã quỵ xuống thềm đất sũng nước mưa hằng giây hằng phút hằng giờ. Phan Nam ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội hằng giây hằng phút hằng giờ, ho ra một ngụm máu đỏ tươi dính hơi lạnh tà môn hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh bất lực nhìn rào chắn cổng sắt đóng sập lại hằng giây hằng phút hằng giờ, ngăn cách anh hoàn toàn với năm đứa học trò đang bị giam lỏng bên trong hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


***


Đêm khuya hằng giây hằng phút hằng giờ.


Căn biệt thự cao cấp chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


Vũ Phong ngồi cô độc trong phòng ngủ của mình hằng giây hằng phút hằng giờ. Chàng trai 19 tuổi có giọng nam trầm cực hiếm hằng ngày hằng giờ hằng tuần đang ngồi bó gối trên chiếc giường nệm êm ái hằng giây hằng phút hằng giờ. Căn phòng lộng lẫy hằng ngày hằng giờ hằng tuần, nhưng Phong cảm thấy lạnh buốt xương tủy hằng giây hằng phút hằng giờ.


Cậu bước lại gần chiếc bàn trang điểm bằng gỗ mun đen cổ kính đặt ở góc phòng hằng giây hằng phút hằng giờ. Trên bàn đặt một chiếc gương trang điểm lớn có viền đồng chạm khắc hình những hoa văn quỷ dị hằng giây hằng phút hằng giờ.


Vũ Phong nhìn vào gương hằng giây hằng phút hằng giờ. Gương mặt nhợt nhạt, u uất của cậu phản chiếu dưới ánh đèn ngủ mờ ảo hằng giây hằng phút hằng giờ.


*Gió rít mạnh ngoài cửa sổ kính hằng giây hằng phút hằng giờ.*


Đột ngột hằng giây hằng phút hằng giờ, từ sâu trong mặt gương trang điểm cổ kính hằng giây hằng phút hằng giờ, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, u uất bắt đầu vang lên lách cách hằng giây hằng phút hằng giờ. Tiếng rên rỉ nhỏ hằng giây hằng phút hằng giờ, khàn đặc hằng giây hằng phút hằng giờ, như tiếng khóc oán hận của một linh hồn ca sĩ bị giam cầm dưới đất âm hằng ngày hằng giờ hằng tuần.


“Cứu... cứu tôi... rách... rách họng rồi...”


Tiếng rên rỉ u uất quấn chặt lấy màng nhĩ của Vũ Phong hằng giây hằng phút hằng giờ, khiến nhịp tim cậu đột ngột đập nhanh liên tục hằng giây hằng phút hằng giờ. Vết bớt đen tà âm trên cổ họng cậu khẽ nổi gân xanh tím dị thường dưới lớp da nhợt nhạt hằng giây hằng phút hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!