Bão Trước Giờ G
Cơn mưa phùn cuối thu trút xuống Thăng Long một màn sương mù dày đặc và lạnh buốt, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt của quận Hoàn Kiếm. Nằm khuất sâu trong một con ngõ nhỏ lát gạch cổ kính, biệt thự Pháp cổ—nơi đặt Phòng trà 'Lặng'—hiện ra như một bóng ma xám xịt dưới làn nước xối xả.
Bình thường, nơi đây là thánh đường của những giai điệu mộc thanh khiết, nơi ông chủ Lâm nâng niu từng thanh âm không qua khuếch đại điện tử. Nhưng đêm nay, không khí yên bình ấy đã hoàn toàn bị bóp nghẹt. Những chiếc xe tải bọc kín của tập đoàn giải trí Vạn Hoa Đường đỗ xịch trước cổng, chắn lối ra vào. Đám nhân viên kỹ thuật mặc đồng phục đen lầm lũi khuân vác các thùng thiết bị công suất lớn, tiếng đế giày da nện trên thềm đá ẩm ướt vang lên những nhịp điệu dồn dập, nặng nề đến nghẹt thở.
Tô An Nhiên bước xuống từ một chiếc taxi cũ, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai để che đi gương mặt lo âu hằn sâu sự mệt mỏi. Cổ tay phải của cô—vết thương do Đinh Văn Thắng bóp chặt từ những ngày trước—vẫn râm ran đau buốt dưới lớp băng thun quấn vội. Mỗi khi cô cử động ngón tay, một cơn đau nhói lại chạy dọc lên bả vai, nhắc nhở cô về sự tàn bạo không giới hạn của những kẻ đứng sau đế chế truyền thông bẩn kia.
An Nhiên hít một hơi thật sâu để ổn định lồng ngực đang phập phồng, lách người qua khe cửa ngách để tiến vào khu vực hậu trường của phòng trà. Cô cần phải tiếp cận bàn điều khiển âm thanh tổng trước khi buổi ghi hình trực tiếp bắt đầu. Phan Nam đã cảnh báo bằng nét chữ đỏ rực trên cuốn sổ tay dạy nhạc cổ: Trịnh Khắc Huy và Đỗ Thị Hoa chắc chắn sẽ dùng thiết bị ngắt mạch từ xa để triệt tiêu hoàn toàn dải tần số của nhóm Ngũ Quỷ.
Hậu trường chật hẹp của biệt thự Pháp cổ ngập tràn mùi phấn trang điểm rẻ tiền pha lẫn mùi gỗ mục ẩm ướt. An Nhiên lướt nhanh qua những nhóm ca sĩ trẻ đang run rẩy dặm lại phấn son, mắt cô dán chặt vào căn phòng kỹ thuật nằm ở góc hành lang tối. Cô tiến lại gần bàn mixer tổng, nơi một kỹ thuật viên trẻ đang căng thẳng đấu nối các đường dây cáp.
“Chào anh, tôi là quản lý của nhóm Ngũ Quỷ,” An Nhiên cố gắng giữ giọng bình tĩnh, khẽ nghiêng người che đi cổ tay phải đang đau nhức. “Tôi muốn kiểm tra lại đường truyền micro số 3 và số 5 của nhóm. Hình như tín hiệu đang bị lệch tông.”
Người kỹ thuật viên trẻ giật mình ngẩng đầu. Gương mặt anh ta tái mét dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy, đôi mắt láo liên nhìn quanh như thể sợ hãi điều gì đó. Anh ta lắp bắp:
“Không... không được đâu chị. Toàn bộ hệ thống đường dây đêm nay đã bị ban tổ chức niêm phong và tiếp quản rồi. Tôi... tôi không có quyền chạm vào.”
An Nhiên khẽ cắn môi, cô lén rút ra một xấp tiền mặt nhỏ dán dưới lòng bàn tay, định đẩy nhẹ vào túi áo của người kỹ thuật viên: “Chỉ cần ba mươi giây thôi hằng giờ hằng ngày. Tôi chỉ muốn đảm bảo màng loa không bị autotune bóp méo.”
“Cô đang làm cái trò đê tiện gì ở đây thế?”
Một giọng nói sắc lẹm, chói tai đột ngột vang lên từ phía sau lưng An Nhiên, cắt đứt hoàn toàn cuộc giao dịch ngầm.
An Nhiên quay đầu lại. Phạm Thị Lan—nữ quản lý độc hại của nhóm nhạc Thiên Sứ—đang đứng khoanh tay tựa lưng vào vách gỗ. Mụ diện một bộ đầm công sở bó sát màu đỏ rực rỡ, khuyên tai vàng to bản lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, gương mặt trang điểm đậm đà nhưng không che nổi nét mưu mô xảo quyệt trong đôi mắt một mí híp tịt.
Lan bước lại gần, gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ mục phát ra những tiếng *cộp, cộp* khô khốc. Mụ nhìn xấp tiền trên tay An Nhiên bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, rồi cười khẩy:
“Ồ, tưởng ai hóa ra là Tô An Nhiên. Kẻ phản đồ bị Vạn Hoa Đường sa thải không lương, nay lại phải đi làm quản lý không công cho lũ hề tấu rác dưới hầm ngoại ô sao? Cô định dùng vài đồng bạc lẻ này để mua chuộc nhân viên của chúng tôi à? Đúng là thầy nào trò nấy, nghèo hèn đến mức thảm hại.”
Tiếng mắng nhiếc của Lan vang vọng khắp hành lang hậu trường, thu hút hàng chục ánh mắt tò mò và khinh bỉ của đám nhân viên cũ hướng về phía An Nhiên. Những lời xì xầm bàn tán nhen nhóm lên hằng giây hằng phút hằng giờ. An Nhiên cảm thấy lồng ngực mình nghẹn thắt lại hằng giờ hằng ngày. Cổ tay phải đau nhói như bị kim châm, nhưng cô vẫn đứng thẳng lưng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo của Lan:
“Phạm Thị Lan, tôi đến đây bằng tư cách quản lý hợp pháp của thí sinh. Tôi có quyền yêu cầu sự minh bạch về thiết bị kỹ thuật.”
“Quyền lực?” Lan cười lớn, tiếng cười chói tai như tiếng móng tay cào vào mặt kính. “Ở cái phòng trà này, và cả cái showbiz Thăng Long này, Vạn Hoa Đường mới là kẻ ban phát quyền lực. Người đâu! Đuổi cổ người đàn bà không có thẻ ban tổ chức này ra ngoài hậu trường cho tôi! Từ nay đến cuối buổi diễn hằng tuần, cấm không cho mụ ta bén mảng lại gần khu vực kỹ thuật một bước!”
Hai gã bảo an vạm vỡ lập tức tiến lại gần, thô bạo nắm lấy vai An Nhiên đẩy mạnh ra phía cửa ngách. Cơn đau từ cổ tay phải truyền thẳng lên não bộ khiến mặt cô trắng bệch hằng giờ, nhưng cô không kêu lên một tiếng, chỉ cắn răng chịu đựng sự nhục nhã trước những tiếng cười cợt của đám đồng nghiệp cũ.
***
Cùng lúc đó, phía bên ngoài khán phòng cổ điển của Phòng trà 'Lặng', một bóng người mặc bộ đồ lao công xộc xệch đang lầm lũi lau dọn dưới gầm bàn giám khảo. Đó là Hoàng Bách.
Mái tóc anh bết dính mồ hôi dưới chiếc mũ vải sụp xuống trán, đôi mắt cận sau gọng kính dày cộp lệch xệch liên tục quan sát xung quanh hằng giây hằng phút. Tay anh cầm chiếc giẻ lau xám xịt hằng ngày, nhưng bên trong lòng bàn tay trái đang giấu chặt chiếc Máy ghi âm lậu bọc băng keo đen kỹ lưỡng.
Bách liếc nhìn chiếc ghế giám khảo chính giữa—nơi Đỗ Thị Hoa, thành viên ban giám khảo thối nát nhận hối lộ của Vạn Hoa Đường, chuẩn bị ngồi. Người đàn bà mập mạp ngoài năm mươi tuổi kia lúc này đang đứng ở sảnh lớn, diện bộ đầm dạ hội màu xanh lá sặc sỡ, cổ đeo chuỗi ngọc trai cồng kềnh hằng ngày hằng giờ hằng tuần, đang cười lả lơi nhận phong bì dày cộp từ tay trợ lý của Trịnh Khắc Huy hằng giờ.
Bách nín thở hằng giây hằng phút. Anh biết cơ hội chỉ có một. Anh lách người xuống gầm bàn gỗ gụ cổ kính, giả vờ lau dọn phần chân bàn rỉ sét. Ngón tay anh nhanh nhẹn luồn vào khoảng trống dưới hốc bàn, lột lớp băng dính hai mặt và dán chặt chiếc Máy ghi âm lậu vào góc khuất nhất dưới gầm bàn của Đỗ Thị Hoa hằng giờ hằng ngày.
Thiết bị thu âm siêu nhỏ khẽ nhấp nháy một ánh đèn đỏ cực yếu rồi lịm tắt, bắt đầu ghi lại toàn bộ các dao động tần số thấp của phòng trà hằng giây hằng phút hằng giờ.
“Này! Thằng lao công kia! Làm cái gì dưới đấy đấy?”
Một giọng nói trầm đục, tàn bạo vang lên sát bên tai Bách.
Bách giật mình hằng giây hằng phút, tim đập thình thịch liên tục hằng giờ hằng ngày. Anh ngẩng đầu lên, chạm ngay vào gương mặt đầy sẹo ngang dọc và đôi mắt trọc lốc lạnh lùng của Đinh Văn Thắng. Gã trưởng phòng an ninh vạm vỡ đang lăm lăm cầm chiếc máy quét tần số cầm tay hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Chiếc máy quét liên tục phát ra những tiếng *tít... tít...* rè rè lạnh lùng hằng giây, rà soát khắp các ngóc ngách vật lý của phòng trà để tìm kiếm thiết bị lậu hằng giờ.
“Dạ... dạ em lau vết kẹo cao su bám dưới chân bàn của các sếp ạ,” Bách giả vờ run rẩy, giọng nói thô kệch cúi đầu hối lỗi hằng giây hằng phút hằng giờ. “Em lau xong ngay đây ạ.”
Thắng không thèm trả lời. Gã đưa chiếc máy quét rà sát dọc theo mặt bàn gỗ gụ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Chiếc kim chỉ số trên màn hình máy quét đột ngột nhảy vọt lên vạch đỏ hằng giây, tiếng chuông báo động *tít tít* bắt đầu dồn dập hơn khi Thắng đưa máy lại gần gầm bàn nơi giấu Máy ghi âm lậu hằng giờ hằng ngày.
Trán Hoàng Bách rịn ra những giọt mồ hôi lạnh buốt hằng giây hằng phút hằng giờ. Nếu chiếc máy ghi âm bị phát hiện lúc này, toàn bộ kế hoạch lật kèo truyền thông bẩn của liên minh sẽ tan thành mây khói hằng ngày hằng đêm hằng tuần, và anh chắc chắn sẽ bị Thắng thủ tiêu không dấu vết dưới lòng sông Hồng hằng đêm hằng tuần.
***
Đứng khuất sâu trong góc tối của ban công tầng hai biệt thự Pháp cổ, Phan Nam đang lặng yên quan sát hằng giây hằng phút hằng giờ.
Thân hình anh cao gầy, mặc chiếc áo măng tô đen sờn cũ rách nách hằng ngày hằng đêm hằng tuần, mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất chằng chịt tia máu đỏ. Cổ họng anh quấn chặt băng gạc trắng loang lổ những vệt máu hoại tử khô khốc hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Mỗi nhịp thở dốc của anh phát ra đều khò khè, nghẹn ngào vô lực hằng giây hằng phút hằng giờ.
Phan Nam nhắm mắt lại hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào đôi mắt, kích hoạt “Nhãn giới âm thanh” hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Khi anh mở mắt ra, toàn bộ không gian cổ điển của phòng trà 'Lặng' biến đổi thành một thế giới tần số đầy rùng rợn hằng giây hằng phút hằng giờ. Dưới nền đất gỗ gụ của sân khấu chính hằng ngày hằng giờ hằng tuần, những luồng khí cơ màu đen tà độc hừng hực bốc lên như những con rết đói khát hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là oán khí phong thủy tích tụ từ đại trận pháp thu hoạch sinh khí của Vạn Hoa Đường hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Luồng hắc khí ấy đang di chuyển ngoằn ngoèo dọc theo đường dây micro của nhóm Ngũ Quỷ, chuẩn bị bóp nghẹt thanh quản của Trần Minh và Vũ Phong ngay khi họ cất tiếng hát hằng giây hằng phút hằng giờ.
Nhìn thấy chiếc máy quét của Đinh Văn Thắng chuẩn bị chạm vào Máy ghi âm lậu của Hoàng Bách hằng giờ hằng ngày, Phan Nam không hề do dự hằng giây hằng phút hằng giờ.
Anh chậm rãi đưa bàn tay trái quấn băng gạc trắng dính đầy máu khô hằng ngày hằng đêm hằng tuần, khẽ luồn vào bên trong chiếc áo măng tô đen sờn cũ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. M mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu liên tục của anh khẽ chạm vào một sợi dây đàn Thiên Tằm bằng tóc Thùy Dương được anh lén quấn quanh cổ tay để làm vũ khí phòng ngự hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Phan Nam vận hơi nén sâu từ đan điền xuống cơ hoành hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh không thể phát ra tiếng nói, nhưng anh dùng ý chí tâm linh Vô Âm Cộng Hưởng truyền dẫn khí cơ Nhạc cốt thẳng vào sợi dây đàn bằng tóc hằng giây hằng phút hằng giờ.
*Tưng...*
Một nốt nhạc câm lặng phát ra hằng giây hằng phút hằng giờ. Nó không tạo ra bất kỳ âm thanh cơ học nào trong không khí hằng giây hằng phút hằng giờ, nhưng nó tạo ra một dải sóng nhiễu nhẹ tần số 432Hz dao động cực mạnh dọc theo vách tường gỗ của biệt thự Pháp cổ hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Dải sóng tịnh âm vàng nhạt lan tỏa hằng giây, va chạm trực tiếp vào mạch điện tử của chiếc máy quét trên tay Đinh Văn Thắng hằng giờ hằng ngày.
*Xẹt... xẹt... xẹt...*
Màn hình LED của chiếc máy quét tần số đột ngột nhấp nháy điên cuồng rồi tối đen hằng giây hằng phút hằng giờ. Tiếng chuông báo động *tít tít* tắt lịm hoàn toàn hằng giờ hằng ngày.
Thắng nhướng mày hằng giây hằng phút, gương mặt đầy sẹo co giật nhẹ hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Gã đập mạnh chiếc máy quét vào lòng bàn tay, lẩm bẩm chửi rủa:
“Mẹ kiếp, cái đồ rác rưởi này lại hỏng nguồn điện tử rồi sao? Cái biệt thự Pháp cổ này rốt cuộc có nguồn điện rò rỉ thế nào hằng ngày hằng giờ hằng tuần?”
Gã trừng mắt nhìn Hoàng Bách hằng giây hằng phút, rồi dùng mũi giày da nện mạnh vào mông Bách một cái đau điếng hằng giờ hằng ngày:
“Cút ra chỗ khác làm việc đi hằng ngày hằng giờ hằng tuần! Thằng rác rưởi cản đường hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”
“Dạ... dạ em xin lỗi sếp hằng giây hằng phút hằng giờ,” Bách vội vàng ôm đầu, lồm cồm bò dậy xách xô nước chạy nhanh ra phía nhà vệ sinh hằng ngày hằng giờ hằng tuần.
Từ trên ban công tối tăm hằng giây hằng phút hằng giờ, Phan Nam thở dốc khò khè hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Một ngụm máu đỏ tươi Nhạc cốt trào lên miệng hằng giây hằng phút, anh phải cắn chặt răng nuốt ngược dòng máu đắng ngắt vào trong lồng ngực để giữ vững sự tịnh âm hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu liên tục tê dại đi hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Anh đã bảo vệ được Máy ghi âm lậu của Bách an toàn hằng ngày hằng đêm hằng tuần, nhưng nhục thân anh lại suy kiệt thêm một phần thọ mệnh hằng đêm hằng tuần.
***
Chỉ còn chưa đầy mười lăm phút nữa là đêm thi trực tiếp chính thức bấm máy hằng giây hằng phút hằng giờ.
Nhóm Ngũ Quỷ (Trần Minh, Lê Huy, Nguyễn Tiến, Vũ Phong, Đặng Hoàng) đang ngồi nín thở trong căn phòng chờ chật hẹp ở tầng hầm biệt thự hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Trần Minh mặc bộ đồ hề sặc sỡ rách nách hằng ngày hằng đêm, gương mặt bôi phấn trắng bệch nhưng đôi mắt cậu rực lên ý chí chiến đấu hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Cậu khẽ chạm vào vòm họng sau, cảm nhận cột hơi đan điền sâu chắc đã được rèn luyện khắc nghiệt hằng đêm hằng tuần hằng ngày.
Bên cạnh cậu, Đặng Hoàng ngồi bó gối hằng giây hằng phút hằng giờ, đôi mắt đỏ sọc sệt vì lo lắng cho người cha cờ bạc hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Vũ Phong khẽ run rẩy nắm chặt chiếc tai nghe cũ hỏng một bên hằng giây hằng phút hằng giờ, cố gắng lẩm nhẩm dải tần số trầm mộc để tịnh hóa tâm trí hằng đêm hằng tuần.
*Rầm!*
Cánh cửa phòng chờ đột ngột bị đạp vỡ văng hằng giây hằng phút hằng giờ.
Đinh Văn Thắng dẫn đầu mười gã bảo vệ mặc đồng phục đen, tay lăm lăm dùi cui điện công suất cao hằng ngày hằng giờ hằng tuần, rầm rập bước vào phòng hằng giây hằng phút hằng giờ. Gương mặt Thắng đầy vẻ tàn bạo hằng ngày hằng giờ hằng tuần. Gã lạnh lùng chỉ tay vào năm thành viên:
“Khóa chặt toàn bộ cửa phòng chờ hằng giây hằng phút hằng giờ! Đóng toàn bộ các lối thoát hiểm và cửa ngách dẫn ra bờ sông Hồng hằng ngày hằng đêm hằng tuần! Từ bây giờ cho đến khi buổi diễn kết thúc hằng tuần, cấm tuyệt đối không cho bất kỳ ai ra vào căn phòng này hằng ngày hằng giờ hằng tuần! Cắt toàn bộ sóng liên lạc di động hằng giây hằng phút hằng giờ!”
*Rắc... rắc... cộc...*
Những sợi xích sắt dày cộp rỉ sét được mật vụ quấn chặt quanh ổ khóa cửa sắt phòng chờ hằng giây hằng phút hằng giờ, tiếng khóa xích va chạm vang lên khô khốc hằng đêm hằng tuần.
Nhóm Ngũ Quỷ chính thức bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài hằng giây hằng phút hằng giờ. Họ không thể liên lạc với Phan Nam, không thể gặp Tô An Nhiên hằng ngày hằng giờ hằng tuần.
Trần Minh đứng phắt dậy hằng giây hằng phút hằng giờ, lồng ngực phập phồng phẫn nộ hằng ngày hằng giờ hằng tuần, nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép bị khóa xích hằng giây hằng phút hằng giờ.
Bão giông phong thủy bẩn thỉu của Vạn Hoa Đường đã giăng sẵn cạm bẫy hằng giây hằng phút hằng giờ. Đêm diễn trực tiếp chuẩn bị bắt đầu hằng ngày hằng giờ hằng tuần, và micro của họ chuẩn bị bị tắt lịm hoàn toàn hằng giây hằng phút hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!