Nhạc nềnSakuya2

Vô Âm Ca Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng buổi sớm mai ở vùng ngoại ô Thăng Long không mang lại chút ấm áp nào cho căn hầm ẩm mốc. Những vạt sương muối từ dòng sông Hồng lùa qua khe thông gió rỉ sét, mang theo hơi lạnh buốt của đất âm bám chặt vào vách xi măng loang lổ.


Tám giờ sáng. Phan Nam đứng thẳng bên cạnh chiếc bàn gỗ mục. Dưới chân anh, nền đất nện vẫn còn vương những vệt nước đục ngầu của trận mưa bão đêm qua. Thân hình anh cao gầy, khoác chiếc áo măng tô đen sờn rách nách, lặng lẽ và lạnh lùng như một bóng ma độc hành canh giữ ngôi mộ cổ.


Trần Minh, Vũ Phong và Nguyễn Tiến đứng thành một hàng ngang trước mặt anh. Cả ba đều mặc những bộ quần áo thun cũ kỹ dính đầy bụi đường, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại rực lên một thứ ánh sáng quyết tuyệt chưa từng có. Đêm qua, khi chứng kiến đôi bàn tay rách nát rỉ máu của người thầy và vết sẹo hoại tử đỏ ửng trên cổ họng anh, lòng kiêu hãnh nông nổi của những đứa trẻ bị lừa làm trò hề đã hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó là một nỗi hận thù tột cùng đối với tập đoàn Vạn Hoa Đường và một sự tôn kính tuyệt đối dành cho Phan Nam.


Phan Nam nhìn lướt qua ba đứa học trò. Cổ họng anh đột ngột co thắt dữ dội, một cơn ho khan xé lòng dâng lên. Anh mím chặt môi, cố nén ngụm máu tươi Nhạc cốt đang trực trào dưới lưỡi. Thanh quản hoại tử năm mươi phần trăm của anh giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát câm lặng. Mỗi nhịp thở dốc của anh đều phát ra tiếng khò khè, khô khốc như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp.


Không thể phát ra tiếng nói, Phan Nam chậm rãi đưa bàn tay trái quấn băng gạc trắng loang lổ những vệt máu khô, lật mở cuốn “Sổ tay dạy nhạc bìa da cũ” đặt trên bàn gỗ. Cuốn sổ tay sờn góc, bốc mùi giấy ố vàng và mùi rượu thuốc đắng ngắt. Anh cầm chiếc bút mực, chậm rãi nhưng dứt khoát viết từng nét chữ đỏ tươi bằng mực chu sa lên trang giấy trắng:


*“Hoàng Bách đã thu được bản ghi âm mật. Đêm mai, tại Phòng trà Lặng, Trịnh Khắc Huy và Đỗ Thị Hoa sẽ tắt toàn bộ micro của các em ngay trên sóng trực tiếp. Chúng muốn biến các em thành những trò hề câm lặng trước hàng vạn khán giả mạng.”*


Trần Minh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đỏ. Khóe mắt cậu giật mạnh, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.


“Thầy... chúng ta không thể tố cáo chúng sao?” Trần Minh nghẹn ngào hỏi, giọng nam cao của cậu hơi run rẩy. “File ghi âm của anh Bách là chứng cứ sắt đá mà!”


Phan Nam không ngẩng đầu. Ngòi bút của anh tiếp tục vạch mạnh xuống mặt giấy, nét chữ sắc bén như lưỡi đao:


*“Ngu xuẩn. Vạn Hoa Đường nắm giữ toàn bộ huyết mạch truyền thông Thăng Long. Ngô Đại Càn dùng hắc kim tài trợ để bịt miệng cảnh sát và tòa án. Kiện tụng lúc này chỉ khiến Hoàng Bách bị thủ tiêu và các em biến mất không dấu vết dưới lòng đất âm hằng đêm. Chúng ta không dùng luật pháp của những kẻ thối rữa để tự cứu mình.”*


Anh đóng sập cuốn sổ tay lại. Tiếng bìa da va chạm vào mặt bàn gỗ vang lên khô khốc, dập tắt hoàn toàn chút ngây thơ cuối cùng trong lòng ba đứa trẻ.


Phan Nam chỉ tay vào chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đặt ở góc bàn. Anh dùng tay trái lên dây cót thủ công. *Tích... tắc... tích... tắc...* Con lắc kim loại bắt đầu dao động hằng giây, phát ra dải tần số 432Hz ổn định nhịp tim.


Anh viết tiếp sang một trang giấy mới:


*“Không dùng micro hằng ngày hằng đêm. Chúng ta sẽ hát mộc. Ta sẽ dạy các em kỹ thuật Bel Canto nén hơi cổ truyền của Nhạc gia. Các em phải biến vòm họng sau và xương sọ của mình thành những chiếc hộp cộng hưởng tự nhiên, đẩy sóng âm mộc vang dội khắp thính phòng nhà hát mà không cần đến một sợi dây điện bẩn thỉu nào.”*


Nguyễn Tiến nhìn chiếc đồng hồ cát đặt cạnh máy đếm nhịp, lo lắng hỏi:


“Thầy ơi, nhưng tiếng hát mộc làm sao át được tiếng ồn của khán phòng và các thiết bị phá sóng của chúng? Chỉ cần một người lệch nhịp, thanh quản của tụi con sẽ bị rách nát dưới áp lực nén hơi cực hạn!”


Phan Nam lạnh lùng nhìn Tiến, đôi mắt u uất không gợn chút cảm xúc. Anh không viết chữ nữa, mà lẳng lặng đưa bàn tay quấn gạc lên ra hiệu cho ba học trò đứng vào vị trí luyện thanh hằng đêm.


Chiến thuật của Phan Nam rất rõ ràng: Để đối phó với thiết bị ngắt mic của đối thủ, nhóm Ngũ Quỷ bắt buộc phải làm chủ kỹ thuật “Hòa âm che giấu tần số” ở mức độ mộc thính phòng. Giọng nam trầm (bass) cực sâu của Vũ Phong sẽ đóng vai trò như một màng chắn tiêu âm, bao bọc xung quanh cột hơi cao vút của Trần Minh để che mắt hệ thống quét tần số của Bùi Thế Anh, trong khi Nguyễn Tiến giữ bè nam trung để điều hòa khí cơ toàn nhóm hằng giờ hằng ngày.


Buổi luyện tập khắc nghiệt bắt đầu trong sự im lặng tuyệt đối của quy tắc tịnh âm hằng đêm sau 10 giờ.


Phan Nam đứng thẳng trước mặt Trần Minh. Anh ra hiệu bằng tay bắt Minh hít một hơi sâu xuống cơ hoành, giữ chặt cột hơi dưới cơ bụng rồi mở rộng vòm họng sau. Nhưng Trần Minh, do quá nôn nóng chứng minh bản thân và lo lắng cho em gái Bé Na đang bị rình rập ở quê nhà, đã vận hơi quá mạnh. Cậu cố gắng hát to một nốt cao để thầy nghe thử:


“Aaa...!”


*Chát!*


Một tiếng xé gió vang lên. Chiếc thước gỗ dày trên tay Phan Nam quật mạnh vào bả vai trái của Trần Minh, để lại một vệt đỏ ửng đau buốt hằng giờ. Trần Minh đau đớn quỵ gối xuống nền đất nện ẩm ướt, cổ họng nghẹn ứ.


Phan Nam nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết Sóc Sơn hằng đêm hằng tuần. Anh viết nhanh lên sổ tay dạy nhạc:


*“Ngu xuẩn lần hai. Ta đã nói bao nhiêu lần? Bel Canto nén hơi cổ truyền không phải là gào thét bằng thanh đới ngoài hằng ngày hằng giờ. Em dùng lực thanh đới ngoài lúc này là tự sát, là tự tay rạch nát cổ họng mình trước khi lên sân khấu. Hít thở sâu. Nén hơi dưới cơ hoành. Chỉ dùng xương sọ để cộng hưởng âm thanh mộc. Làm lại.”*


Trần Minh cắn chặt môi, cúi đầu nhận lỗi hằng giây hằng phút. Cậu đứng dậy, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập hằng giờ hằng ngày.


Nhưng làm sao để học trò bắt được tông giọng chuẩn xác khi người thầy của họ hoàn toàn câm lặng? Không có tiếng đàn piano đệm hát hằng ngày hằng đêm, không có giọng hát mẫu của giảng viên để định hướng dải tần số.


Phan Nam nhắm mắt lại. Gương mặt hốc hác của anh co rút nhẹ do cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh đang ép não bộ của mình vận hành năng lực “Vô Âm Cộng Hưởng” hằng đêm hằng tuần.


Dòng máu Nhạc gia cổ xưa trong huyết quản anh bắt đầu sôi lên hằng giây hằng phút. Phan Nam tập trung toàn bộ ý chí tâm linh vào chiếc Máy Đếm Nhịp đang gõ nhịp tích tắc hằng giờ hằng ngày. Anh truyền trực tiếp dải tần số chuẩn xác 432Hz của nốt Đô trung thính phòng thẳng vào tâm thức của Trần Minh hằng giây hằng phút hằng giờ.


Trong đầu Trần Minh đột ngột vang lên một tiếng ngân nga trong trẻo, vang dội và thanh khiết như tiếng chuông chùa Sóc Sơn hằng đêm. Âm thanh ấy không đi qua màng nhĩ, không truyền qua không khí, mà rung động trực tiếp vào từng tế bào não bộ của cậu hằng giây hằng phút hằng giờ. Đó là giọng hát hư ảo của Phan Nam—giọng hát của người thầy vĩ đại trước khi bị tà môn hủy hoại hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


“Thầy...” Trần Minh kinh ngạc nhìn Phan Nam hằng giây hằng phút.


Phan Nam khẽ gật đầu, gương mặt anh nhợt nhạt đi trông thấy hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Dưới cánh mũi anh, một dòng máu đỏ tươi Nhạc cốt đột ngột rỉ ra, nhỏ xuống trang giấy trắng của cuốn sổ tay dạy nhạc cổ hằng giờ hằng ngày. Anh đã phải trả giá bằng sự suy kiệt thần kinh tột cùng để kích hoạt Vô Âm Cộng Hưởng hằng đêm hằng tuần.


*“Hát theo tần số trong đầu em hằng giây hằng phút hằng giờ. Vũ Phong, bè trầm bao bọc hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”*


Nhận được tín hiệu tâm linh của thầy, Trần Minh nhắm mắt, hít một hơi sâu xuống cơ hoành hằng giây hằng phút. Cậu mở rộng vòm họng sau hằng giờ, để luồng hơi nén nhẹ nhàng luồn qua kẽ răng hằng giây. Cậu không gào thét hằng ngày hằng giờ, mà để âm thanh mộc tự động cộng hưởng vào xương sọ hằng đêm hằng tuần.


“Ưm... Mơ... Ôm...”


Một dải âm nam cao (tenor) trong trẻo, ngọt ngào bắt đầu vang lên hằng giây hằng phút hằng giờ, đan xen hoàn hảo với dải âm nam trầm (bass) cực sâu của Vũ Phong hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Hai tông giọng mộc hòa quyện vào nhau hằng giờ, tạo thành một kết giới sóng âm vàng nhạt vô hình bao phủ khắp không gian căn hầm tối hằng đêm hằng tuần. Nguyễn Tiến đứng bên cạnh giữ bè trung, điều hòa nhịp thở cho cả nhóm hằng giây hằng phút hằng giờ.


Tiếng hát mộc không dùng mic của nhóm Ngũ Quỷ bắt đầu đạt đến độ vang thính phòng đỉnh cao hằng đêm hằng tuần, triệt tiêu hoàn toàn tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài hằng giây hằng phút hằng giờ.


Phan Nam đứng lặng yên lắng nghe hằng giây hằng phút. Đôi bàn tay quấn gạc dính máu của anh khẽ run lên theo từng nhịp phối bè của học trò hằng đêm hằng tuần. Đây chính là bản đồng ca trong bóng tối hằng ngày hằng đêm hằng tuần—bản ca được dệt nên từ máu, nước mắt và ý chí quật khởi của những con người bị showbiz bẩn chà đạp hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


***


Ở góc tối của căn hầm, Lê Quốc đang ngồi bệt trước bàn mixer tự chế hằng giây hằng phút hằng giờ. Bàn tay phải bị dập nát ngón tay của anh được quấn chặt bằng băng gạc dính máu hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Quốc đang dùng bàn tay trái linh hoạt để điều chỉnh các núm vặn của thiết bị lọc tần số “Vô Thanh Bộ” hằng giây hằng phút hằng giờ.


Đột nhiên, màn hình LED của thiết bị mixer lậu nhấp nháy liên tục hằng giây hằng phút hằng giờ. Những đường vân sóng âm màu xanh lam nhạt vốn đang ổn định bỗng dưng bị bẻ cong, chuyển sang màu đỏ sẫm dị thường hằng giây hằng phút.


Lê Quốc giật nảy mình hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh dùng bàn tay trái gõ mạnh ba tiếng “cộc, cộc, cộc” lên mặt bàn gỗ để báo động hằng đêm hằng tuần.


Tiếng hát của nhóm Ngũ Quỷ lập tức tắt lịm hằng giây hằng phút hằng giờ. Căn hầm chìm vào sự tĩnh lặng ngột ngạt hằng đêm hằng tuần.


Phan Nam bước nhanh đến bên bàn mixer hằng giây hằng phút. Anh dùng Nhãn giới âm thanh nhìn thẳng vào màn hình LED hằng giờ hằng ngày. Dưới mắt anh, một luồng khí cơ màu đen tà độc siêu nhỏ đang di chuyển ngoằn ngoèo dọc theo đường truyền tín hiệu của Vô Thanh Bộ hằng giây hằng phút hằng giờ.


Lê Quốc vội vàng cầm chiếc bút mực, viết nhanh lên mảnh giấy các-tông rách góc hằng giây hằng phút hằng giờ, nét chữ run rẩy kịch liệt:


*“Thầy Nam hằng ngày hằng đêm hằng tuần! Thiết bị Vô Thanh Bộ đang bị nhiễu sóng cực kỳ nghiêm trọng hằng giây hằng phút hằng giờ. Có một luồng sóng quét tần số cao cấp lạ đang xâm nhập từ phía cửa thông gió nhà kho bên trên hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Có kẻ đang lén lút dò tìm dao động âm học mộc quanh khu vực hầm tập của chúng ta hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”*


Phan Nam khựng lại hằng giây hằng phút hằng giờ. Đôi mắt u uất của anh chằng chịt tia máu nhìn về phía cửa thông gió tối tăm hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Luồng sóng quét tần số cao cấp này chỉ có thể đến từ thiết bị định vị âm binh của Bùi Thế Anh hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Gã nhạc sĩ phối khí của Vạn Hoa Đường đã bắt đầu nghi ngờ sự tồn tại của một kết giới tịnh âm và đang tăng công suất máy quét quanh khu vực ngoại ô Thăng Long hằng giờ hằng ngày hằng tuần.


Nếu tần số mộc của Ngũ Quỷ bị phát hiện lúc này, Trịnh Khắc Huy và Đinh Văn Thắng sẽ dẫn mật vụ đến san phẳng căn hầm trước khi đêm thi trực tiếp diễn ra hằng ngày hằng đêm hằng tuần.


Phan Nam lập tức đưa tay giật đứt cần gạt Máy Đếm Nhịp, dập tắt tiếng tích tắc cơ học hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh ra hiệu bằng một cử chỉ dứt khoát hằng đêm hằng tuần:


*Quy tắc tịnh âm hằng đêm chính thức kích hoạt hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Tuyệt đối cấm phát ra bất kỳ dao động âm học nào vượt quá giới hạn hằng giây hằng phút hằng giờ.*


Bốn thầy trò nín thở hằng giây hằng phút hằng giờ, đứng im lặng trong bóng tối dày đặc của căn hầm hằng đêm hằng tuần. Từ phía cửa thông gió trên trần nhà kho hoang phế hằng ngày hằng đêm, tiếng rà quét rè rè của thiết bị sóng âm ngoại giới bắt đầu vang lên đều đặn, lạnh lùng bò dọc theo vách đá tối tăm hằng giây hằng phút hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!