Sóng Ngầm Trước Vòng Loại
Ánh sáng xám xịt của buổi sớm mai Thăng Long lọt qua khe cửa thông gió nhỏ hẹp, rọi lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí ẩm mốc của căn hầm ngoại ô. Tiếng mưa rả rích từ cơn bão đêm qua vẫn chưa dứt hẳn, đều đặn nện xuống mái tôn hoang phế bên trên như một bản nhạc tiễn đưa câm lặng.
Trần Minh khẽ động đậy hàng mi. Cậu bàng hoàng mở mắt, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ nhõm kỳ lạ ở vùng cổ họng. Cơn bỏng rát thấu xương, cảm giác như có hàng vạn con rết đang bò lổm ngổm rạch nát thanh quản từ liều Huyết Linh Dược tàn bạo đêm qua đã hoàn toàn biến mất. Cậu bật ngồi dậy, vô thức đưa tay sờ lên cổ. Làn da nhẵn mịn, không còn một sợi tơ đen oán độc nào của dịch bệnh Thối Thanh Quản.
Trần Minh hít một hơi thật sâu. Luồng khí mát lạnh chạy thẳng xuống đan điền, căng tràn lồng ngực mà không hề gây ra một tiếng ho khò khè nào. Cậu run rẩy thử ngân nga một nốt nhạc:
“Ư... Mơ...”
Một âm thanh nam cao (tenor) trong trẻo, vang dội và thuần khiết vang lên, dội vào vách tường xi măng ẩm ướt của căn hầm. Giọng hát của cậu đã hồi phục hoàn toàn. Không, nó thậm chí còn nội lực và thanh sạch hơn cả trước khi bị Trịnh Khắc Huy đầu độc.
“Giọng của mình... hồi phục rồi? Mình không bị câm?” Trần Minh lẩm bẩm, giọt nước mắt vui sướng vỡ òa lăn dài trên má.
Nhưng niềm vui sướng ấy chưa kịp lan tỏa thì ánh mắt cậu đã chạm phải bóng hình đang ngồi bên chiếc bàn gỗ mục ở góc hầm.
Phan Nam đang ngồi đó, lặng lẽ như một bức tượng đá sờn cũ giữa bóng tối. Anh vẫn mặc chiếc áo măng tô đen sờn rách, mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất hằn sâu những tia máu đỏ. Trên mặt bàn gỗ, một chén “Bột sừng tê ngâm rượu thuốc” đã vơi một nửa, tỏa ra mùi hương đắng ngắt, nồng nặc của thảo dược thiền môn pha lẫn mùi nhang tàn.
Nhưng điều khiến tim Trần Minh như thắt lại chính là đôi bàn tay của thầy. Mười đầu ngón tay của Phan Nam được quấn chặt bằng những lớp băng gạc trắng xóa, nhưng lúc này, máu tươi Nhạc cốt đỏ thẫm đã thấm đẫm qua lớp vải, rỉ ra từng giọt nhỏ xuống mặt bàn. Cạnh đó là cây đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính, trên mặt gỗ ngô đồng xuất hiện một vết nứt dài đáng sợ chạy dọc từ đầu đến cuối bầu đàn, dính đầy những vệt máu khô đen kịt.
Phan Nam đang cúi đầu, tay trái run rẩy cầm chiếc bút mực, chậm rãi viết từng nét chữ nguệch ngoạc, nghệch ngoạc lên cuốn “Sổ tay dạy nhạc bìa da cũ”.
“Thầy...” Trần Minh lao xuống giường, quỳ sụp bên cạnh bàn gỗ, run rẩy nắm lấy cánh tay vô lực của Phan Nam. “Tay của thầy... tại sao lại thế này? Cả giọng nói của thầy nữa? Đêm qua... có phải thầy đã cứu con không?”
Phan Nam chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh u uất, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhìn thẳng vào người học trò cưng. Anh mím chặt môi, cố gắng mở miệng để nói một điều gì đó. Nhưng dây thanh đới hoại tử năm mươi phần trăm của anh chỉ có thể phát ra những tiếng rít khè khè vô lực, trầm đục và ma mị như tiếng một con rắn độc bị thương:
“Khè... khè... khè...”
Không có một từ ngữ nào được thốt ra. Giọng nói trầm ấm, hào sảng từng giảng dạy cho hàng trăm sinh viên Nhạc viện ngày xưa giờ chỉ còn là một phế nhân câm lặng.
Trần Minh bàng hoàng lùi lại một bước, đầu óc cậu như nổ tung. Cậu nhớ lại ảo ảnh đêm qua hằng giây hằng phút, tiếng còi bạc tịnh tâm vang dội, bóng ma nhỏ bé của Lam Anh hiện về che chở, và đặc biệt là tiếng đàn Thiên Tằm gầm rú như sấm sét gánh chịu toàn bộ luồng hắc khí oán độc từ cổ họng cậu sang người thầy.
“Là thầy... Thầy đã gánh nghiệp thay con!” Trần Minh gào lên, âm thanh nghẹn ngào xé lòng. Cậu dập đầu xuống nền đất nện ẩm ướt, tiếng khóc nấc nghẹn vang vọng khắp căn hầm tối. “Con đáng chết! Con đã nghi ngờ thầy, con đã nghĩ thầy tàn nhẫn bắt tụi con tấu hài... Nhưng thầy lại dùng cả mạng sống và giọng hát để cứu con! Thầy ơi... Con xin lỗi... Con xin lỗi thầy!”
Phan Nam nhìn người học trò đang quỳ khóc dưới chân mình, đôi mắt anh khẽ dao động, thoáng qua một tia dịu dàng hiếm hoi của tình phụ tử. Anh đưa bàn tay trái quấn băng gạc dính máu, vỗ nhẹ lên bả vai đang run rẩy của Trần Minh. Rồi, anh dùng ngón tay trỏ dính máu gõ nhẹ hai tiếng “cộc, cộc” lên trang sách của cuốn “Sổ tay dạy nhạc bìa da cũ”.
Trần Minh quẹt nước mắt, nhìn vào trang sổ tay. Trên mặt giấy ố vàng, Phan Nam đã viết sẵn những dòng chữ bằng mực đỏ tươi:
*“Giọng của em đã sạch. Nhạc cốt của em đã thức tỉnh. Đừng để máu của ta chảy vô ích. Đứng dậy. Tập luyện.”*
Nét chữ cứng cỏi, nghiêm nghị hệt như tính cách kỷ luật thép của anh ngày nào. Không có một lời than vãn, không có một sự trách móc. Anh chấp nhận đánh đổi giọng hát đỉnh cao của mình để giữ lại sự thuần khiết cho tiếng hát của thế hệ trẻ.
Đúng lúc đó, từ lối cầu thang sắt rỉ sét dẫn xuống hầm, Nguyễn Tiến và Vũ Phong bước xuống. Nguyễn Tiến vai đeo đôi giày nhảy rách mũi khâu vá hằng tuần, tay bưng một chậu nước gừng ấm hằng ngày để lau vết thương cho thầy. Vũ Phong đi sau, gương mặt nhợt nhạt, u uất, chiếc tai nghe cũ hỏng một bên tai vẫn lỏng lẻo đeo trên cổ.
Chứng kiến cảnh tượng Trần Minh quỳ khóc và đôi bàn tay rỉ máu của Phan Nam bên cây đàn Thiên Tằm nứt vỡ, cả hai lập tức khựng lại.
“Anh Minh... Thầy Nam...” Nguyễn Tiến lắp bắp, chậu nước gừng trên tay suýt rơi xuống đất.
Vũ Phong nhìn vết sẹo hoại tử đỏ ửng trên cổ Phan Nam, đôi mắt u uất của cậu co thắt lại. Cậu cảm nhận được một luồng oán khí tà âm nhàn nhạt đang tỏa ra từ cổ họng thầy—thứ oán khí đáng lẽ phải nằm trên cổ Trần Minh đêm qua. Là một người nhạy cảm với âm thanh tâm linh, Phong lập tức hiểu ra tất cả. Cậu quỳ sụp xuống cạnh Tiến, đầu cúi sát đất, im lặng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng của sự bất lực.
Phan Nam nhìn ba đứa học trò nghèo khổ, rách rưới nhưng tràn đầy lòng trung thành. Anh lật sang một trang sách mới, đặt bút viết nhanh hằng giây hằng phút:
*“Vũ Phong. Lên giọng bè trầm (bass). Thử giọng hằng giờ.”*
Vũ Phong run rẩy đứng dậy. Cậu hít một hơi, cố gắng mở vòm họng sau để phát ra nốt trầm nâng đỡ cho giọng cao của Trần Minh như bài tập hằng đêm. Nhưng ngay khi luồng hơi vừa dâng lên đến cổ, lồng ngực cậu đột ngột thắt chặt. Ký ức kinh hoàng về những trận bạo hành gia đình thời thơ ấu và lời đe dọa tàn bạo của Đinh Văn Thắng hằng giờ hằng ngày ập về, bóp nghẹt thanh quản của cậu hằng giây.
“Ư... hộc...”
Cột hơi của Vũ Phong bị nghẹn cứng ở cơ hoành, âm thanh phát ra lệch tông, khàn đục và đứt quãng hằng giây hằng phút. Cậu khuỵu gối xuống, ôm cổ họng thở dốc, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng và tự ti.
“Con xin lỗi... Con không làm được. Con luôn làm hỏng nhịp của nhóm hằng đêm hằng giờ...”
Phan Nam không hề nổi giận. Anh chậm rãi đứng dậy, bóng dáng cao gầy khoác chiếc áo măng tô đen sờn cũ bao phủ lấy Vũ Phong. Anh đưa bàn tay quấn băng gạc dính máu đặt nhẹ lên lồng ngực của Phong, ngay vị trí cơ hoành.
*Cộc... Tích... Tắc...*
Phan Nam dùng tay trái lên dây cót chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ đặt trên bàn. Tiếng tích tắc đều đặn, thanh khiết tần số 432Hz vang lên hằng giây hằng phút. Phan Nam nhắm mắt, kích hoạt năng lực Vô Âm Cộng Hưởng mới thức tỉnh hằng đêm. Không cần phát ra tiếng động, anh truyền trực tiếp ý chí và nhịp thở tịnh tâm của mình vào não bộ của Vũ Phong hằng giây hằng phút hằng giờ.
*“Hít thở theo nhịp gõ của máy đếm nhịp. Quên đi nỗi sợ hãi. Lồng ngực là hộp cộng hưởng mộc. Đẩy luồng hơi luồn qua kẽ răng. Hát.”*
Giọng nói trầm ấm của Phan Nam vang lên rành rọt trong tâm trí Vũ Phong hằng giây. Cậu học trò nhắm mắt, cảm nhận bàn tay ấm áp dính máu của thầy đang điều hòa nhịp tim cho mình. Nhịp thở của Phong dần ổn định theo tiếng gõ tích tắc của máy đếm nhịp. Cậu mở miệng hít sâu, nén hơi cơ hoành cực hạn dưới sự hướng dẫn im lặng của thầy hằng giờ.
“Ồm... Uồm...”
Một dải âm nam trầm (bass) cực sâu, ấm áp và chắc chắn vang lên hằng giây hằng phút hằng giờ, rung động nhẹ mặt đất nện của căn hầm ngoại ô hằng đêm. Nguyễn Tiến và Trần Minh kinh ngạc nhìn Phong. Cậu đã làm chủ được cột hơi trầm mộc mà không bị tà âm bên ngoài làm nhiễu loạn hằng đêm hằng tuần.
Phan Nam khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng hằng giây hằng phút. Anh viết nhanh lên sổ tay:
*“Tốt. Hòa thanh ngũ quỷ bắt đầu từ đây hằng đêm hằng tuần. Tập luyện phối bè mộc không dùng mic.”*
***
Giữa lúc thầy trò đang tập trung luyện thanh trong sự im lặng của quy tắc tịnh âm hằng đêm, tiếng xích sắt của cửa ngách nhà kho hoang bên trên đột ngột rít lên khô khốc hằng giây hằng phút hằng giờ.
Cả căn hầm lập tức chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối hằng đêm hằng tuần. Nguyễn Tiến nhanh chóng dập tắt ngọn nến duy nhất hằng giờ hằng ngày. Lê Quốc từ góc tối bước ra, bàn tay trái nhanh chóng gạt cần công tắc lọc tần số của Vô Thanh Bộ để triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động âm học rò rỉ ra ngoài hằng giây hằng phút.
Một bóng người lầm lũi, mặc áo khoác kaki nhiều túi cũ sờn, kính cận dày cộp lệch xệch bước xuống bậc thang sắt hằng đêm hằng tuần. Đó là phóng viên điều tra Hoàng Bách hằng ngày hằng đêm.
Gương mặt Bách dính đầy bụi bẩn, khóe môi bị rách một vết dài rỉ máu hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Anh thở hổn hển, ôm chặt chiếc Máy ghi âm lậu bọc băng keo đen trước ngực hằng giây hằng phút.
“Phan Nam... Tôi thoát được rồi hằng đêm hằng tuần.” Bách nói trong tiếng thở dốc nghẹn ngào hằng giờ hằng ngày. “Đinh Văn Thắng dẫn mật vụ lùng sục khắp khu văn phòng hằng đêm hằng tuần. Tôi phải bỏ lại chiếc máy ảnh kỹ thuật số đắt tiền ở hành lang làm mồi nhử mới cắt đuôi được chúng hằng giây hằng phút hằng giờ.”
Phan Nam bước đến đỡ Bách ngồi xuống ghế gỗ hằng giây hằng phút. Anh rót một chén nước suối am cô độc Sóc Sơn đưa cho Bách hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Hoàng Bách uống cạn chén nước, lau vết máu trên môi rồi đặt chiếc Máy ghi âm lậu lên bàn hằng giây hằng phút hằng giờ. Đôi mắt anh sau lớp kính cận dày cộp ánh lên sự phẫn nộ tột cùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần:
“Đêm qua, tôi giả dạng làm nhân viên vệ sinh lén tiếp cận khu văn phòng của Trịnh Khắc Huy hằng đêm hằng tuần. Tôi đã dùng Máy ghi âm lậu thu lại được toàn bộ cuộc đối thoại mật giữa gã và mụ giám khảo nhận hối lộ Đỗ Thị Hoa hằng giây hằng phút hằng giờ. Hãy nghe cái này đi hằng đêm hằng tuần.”
Bách bấm nút phát trên chiếc máy ghi âm cổ hằng giây hằng phút. Thiết bị bắt đầu lọc bỏ tạp âm đường phố hằng giờ, phát ra tiếng rè rè đặc trưng hằng giây hằng phút hằng giờ, rồi giọng nói béo ngậy, đắc thắng của Trịnh Khắc Huy vang lên rõ mồn một hằng đêm hằng tuần:
*“... Con mụ Hoa nghe đây hằng đêm hằng tuần. Đêm mai tại vòng loại trực tiếp ở phòng trà Lặng, ngay khi thằng Trần Minh cất giọng hát nốt cao, mụ phải kích hoạt công tắc ngắt mạch micro dành riêng cho nhóm Ngũ Quỷ hằng giây hằng phút hằng giờ. Tôi muốn chúng nó hoàn toàn câm lặng ngay trên sóng phát sóng trực tiếp trước hàng vạn khán giả hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Để xem một nhóm hài không có tiếng thì diễn trò hề gì hằng giờ hằng ngày hằng tuần...”*
Tiếp đó là giọng cười lẳng lơ, tham lam của Đỗ Thị Hoa hằng đêm hằng tuần:
*“Giám đốc Huy cứ yên tâm hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Khoản hắc kim tài trợ của Ngô Gia đã chuyển vào tài khoản của tôi hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Chỉ cần một cái gạt tay, tôi sẽ biến buổi diễn của chúng thành một trò hề nhục nhã nhất lịch sử showbiz Thăng Long hằng ngày hằng đêm hằng tuần...”*
*Cạch.*
Tiếng ghi âm tắt hẳn hằng giây hằng phút hằng giờ.
Bầu không khí trong căn hầm ẩm mốc đột ngột đông cứng lại hằng đêm hằng tuần. Trần Minh siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Nguyễn Tiến và Vũ Phong run rẩy vì phẫn nộ tột cùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
“Đê tiện! Chúng ta sẽ mang file ghi âm này đi kiện! Chúng ta sẽ bóc trần bộ mặt thật của Vạn Hoa Đường hằng ngày hằng đêm hằng tuần!” Trần Minh gào lên hằng giây hằng phút hằng giờ.
Phan Nam lặng lẽ lắc đầu hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh giật lấy cuốn “Sổ tay dạy nhạc bìa da cũ”, đặt bút viết những dòng chữ dứt khoát, lạnh lùng hằng ngày hằng đêm hằng tuần:
*“Vô ích hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Toàn bộ hệ thống tư pháp và truyền thông Thăng Long đã bị hắc kim của Ngô Đại Càn mua chuộc hằng giờ hằng ngày hằng tuần. Kiện tụng chỉ đẩy Hoàng Bách vào đường chết nhanh hơn hằng đêm hằng tuần. Chúng ta không đấu bằng luật pháp bẩn hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”*
“Vậy chúng ta phải làm sao hả thầy?” Nguyễn Tiến nghẹn ngào hỏi hằng giờ hằng ngày hằng tuần. “Đêm mai thi rồi hằng đêm hằng tuần. Nếu chúng ngắt mic, nhóm Ngũ Quỷ sẽ bị loại nhục nhã hằng ngày hằng đêm hằng tuần!”
Phan Nam đứng thẳng người lên hằng giây hằng phút hằng giờ. Ánh sáng xám xịt từ ô cửa thông gió chiếu lên gương mặt cao gầy, nghiêm nghị của anh hằng ngày hằng giờ. Anh lật sang một trang sách mới hằng giây hằng phút, viết một dòng chữ lớn bằng mực đỏ tươi rực rỡ hằng ngày hằng đêm hằng tuần:
*“KHÔNG CẦN MICRO hằng ngày hằng đêm hằng tuần. CHÚNG TA SẼ HÁT MỘC hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”*
Trần Minh bàng hoàng nhìn dòng chữ hằng giây hằng phút hằng giờ. “Hát mộc? Giữa một phòng trà rộng lớn đầy tiếng ồn và thiết bị phá sóng của chúng mà không dùng mic?”
Phan Nam gật đầu hằng giây hằng phút hằng giờ. Anh viết tiếp hằng ngày hằng đêm hằng tuần:
*“Kỹ thuật Bel Canto nén hơi cổ truyền kết hợp cộng hưởng vòm họng và xương sọ hằng đêm hằng tuần. Ta sẽ huấn luyện các em biến toàn bộ không gian phòng trà Lặng thành một chiếc hộp cộng hưởng tự nhiên hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Tiếng hát mộc của các em sẽ đè bẹp mọi hệ thống loa đài bẩn hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Đêm mai, chúng ta sẽ cho chúng thấy thế nào là tiếng hát của quái vật thực lực hằng ngày hằng đêm hằng tuần.”*
Phan Nam gạt cần chiếc Máy Đếm Nhịp bằng đồng cổ hằng giây hằng phút. Tiếng tích tắc gõ nhịp đều đặn vang lên hằng đêm hằng tuần. Anh giơ mười đầu ngón tay quấn băng gạc dính máu lên hằng giây hằng phút, bắt đầu ra hiệu cho Trần Minh, Vũ Phong và Nguyễn Tiến đứng vào vị trí hòa thanh ngũ quỷ hằng đêm hằng tuần.
Cuộc huấn luyện quyết tử cho đêm diễn vòng loại trực tiếp chính thức bắt đầu trong bóng tối của căn hầm ngoại ô Thăng Long hằng ngày hằng đêm hằng tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!