Nhạc nềnSakuya2

Bản Khế Ước Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa cuối thu Hà Nội rả rích không dứt, trút xuống những mảng tường vàng ố, bong tróc của khu tập thể cũ quận Đống Đa. Nước mưa len lỏi qua khe cửa kính nứt nẻ, nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống bục gỗ đặt cây đàn dương cầm phủ bụi. Trong căn phòng chưa đầy ba mươi mét vuông tăm tối, Phan Nam ngồi im lìm như một pho tượng cổ. Gương mặt anh hốc hác, mái tóc đen dài rủ trước trán che đi đôi mắt u uất sau gọng kính kim loại mỏng. Chiếc áo vest đen sờn cũ khoác hờ trên bờ vai gầy guộc càng làm tăng thêm vẻ cô độc, rách nát của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao vinh quang thính phòng.


Trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết trà, tờ thông báo đỏ chót của viện dưỡng lão Sóc Sơn nằm im lìm bên cạnh xấp hóa đơn tiền thuốc quá hạn của mẹ vợ anh – bà Nguyễn Thị Xuân. Năm mươi triệu đồng. Đó là cái giá để bà không bị trục xuất ra đường vào sáng mai. Bà Xuân nửa tỉnh nửa mê hằng ngày hằng đêm, lúc tỉnh lại oán trách anh đã hại chết con gái bà, lúc mê lại gào khóc đòi gặp đứa cháu ngoại Lam Anh đã khuất. Mỗi lời trách móc như một nhát dao rạch vào vòm họng Phan Nam, nơi từng phát ra những nốt cao Bel Canto làm rung chuyển cả nhà hát lớn, giờ đây chỉ còn lại những tiếng thở khò khè, khô khốc.


Phan Nam run rẩy đưa bàn tay xương xẩu cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình. Anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở những cái tên từng một thời xưng huynh gọi đệ tại Nhạc viện Quốc gia Thăng Long. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, nhấn nút gọi cho Nguyễn Đăng Khoa – người đồng nghiệp cũ nay đã lên chức trưởng khoa.


Đầu dây bên kia bắt máy sau mười tiếng chuông dài. Giọng Khoa vang lên, lạnh lùng và đầy vẻ hách dịch:


“Alo? Ai đấy?”


“Khoa à... Tôi, Phan Nam đây.” Giọng anh trầm ấm nhưng khàn đặc, nghẹn ngào cố nén sự nhục nhã.


“Ồ, cựu giảng viên danh tiếng Phan Nam đấy à?” Tiếng cười khẩy bên kia chiến tuyến vang lên rõ mồn một. “Có việc gì thế? Chẳng phải cậu đã bị phong sát vĩnh viễn khỏi giới chính thống rồi sao? Gọi cho tôi làm gì?”


“Mẹ vợ tôi... bà Xuân đang nguy kịch ở viện dưỡng lão. Tôi cần gấp năm mươi triệu. Cậu có thể cho tôi mượn tạm...”


“Mượn tiền?” Khoa ngắt lời bằng một tràng cười lớn đầy sỉ nhục. “Nam ơi là Nam, cậu nghĩ Nhạc viện là quỹ từ thiện sao? Một kẻ có vết nhơ bạo hành, hại chết cả vợ con như cậu, giờ lại đi ngửa tay ăn xin đồng nghiệp cũ? Tôi khuyên cậu nên mang cây đàn tranh Thiên Tằm của dòng họ cậu ra gầm cầu mà gảy kiếm vài đồng bạc lẻ, hoặc đi thổi kèn đám ma đi! Đừng làm bẩn tai tôi nữa!”


Tiếng tút tút kéo dài vô tận. Phan Nam chậm rãi hạ điện thoại xuống. Mười đầu ngón tay anh bấu chặt vào cạnh bàn gỗ, móng tay nứt nẻ rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Sự nhục nhã này anh đã nếm trải suốt ba năm qua, kể từ đêm Thùy Dương tự sát và đứa con gái nhỏ Lam Anh biến mất trong đám cháy. Cả thế giới quay lưng với anh, dán lên trán anh cái mác “kẻ tâm thần bạo hành”.


Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn phòng. Cánh cửa sắt hoen rỉ bị đẩy mạnh ra, luồng gió lạnh mang theo mùi xì gà nồng nặc và mùi nước hoa đắt tiền tràn vào.


Trịnh Khắc Huy – Giám đốc sản xuất của Tập đoàn Giải trí Vạn Hoa Đường bước vào. Gã mập mạp, khoác chiếc áo măng tô bóng bẩy, cổ áo nới lỏng lộ ra sợi dây chuyền vàng dày cộp. Đôi mắt ti hí của gã quét qua căn phòng rách nát với vẻ khinh bỉ tột cùng, trước khi dừng lại trên người Phan Nam.


“Căn nhà này vẫn rách nát như ngày nào nhỉ, thầy Nam?” Huy cười, hàm răng ố vàng khè ra làn khói xám đục. Gã thản nhiên kéo chiếc ghế gỗ duy nhất ra ngồi đối diện anh, ném một xấp tài liệu dày cộp lên bàn. “Tôi mang đến cho cậu một phao cứu sinh đây.”


Phan Nam không ngước mắt lên, giọng nói khàn đặc lạnh lùng:


“Tôi không có nhu cầu làm việc cho Vạn Hoa Đường.”


“Đừng từ chối nhanh thế.” Huy gõ ngón tay đeo nhẫn kim cương xuống tờ thông báo của viện dưỡng lão. “Năm mươi triệu viện phí hằng tháng của bà Xuân, cộng thêm khoản nợ cờ bạc của cậu em rể cậu... Vạn Hoa Đường có thể thanh toán tất cả trong vòng một nốt nhạc. Đổi lại, cậu chỉ cần ký vào bản hợp đồng này, trở thành huấn luyện viên thanh nhạc cho nhóm nhạc mới của chúng tôi – Ngũ Quỷ.”


Ngũ Quỷ. Phan Nam khẽ nhíu mày. Đó là nhóm nhạc năm thành viên nghèo khổ đang nổi tiếng trên mạng xã hội bằng những video tấu hài lố lăng, mặc đồ hề nhảy múa bôi bác nghệ thuật để câu tương tác bẩn.


“Tôi là giảng viên thanh nhạc chính thống.” Phan Nam ngước mắt lên, ánh mắt u uất qua gọng kính kim loại sắc bén như dao cạo. “Tôi dạy người ta hát, chứ không dạy người ta làm trò hề rẻ tiền để câu view.”


Trịnh Khắc Huy cười lớn, tiếng cười rung cả mỡ cổ. Gã rít một hơi xì gà rồi phả thẳng vào mặt Phan Nam:


“Thực lực? Thời đại này ai thèm nghe thực lực hả thầy Nam? Khán giả mạng chỉ thích xem lũ hề la hét bóp méo giọng thôi! Ngũ Quỷ không cần biết hát, chúng chỉ cần làm trò hề. Việc của cậu là giữ cho thanh quản của chúng không bị rách nát khi la hét hằng ngày hằng đêm để câu tương tác bẩn hằng giờ. Cậu hiểu chưa?”


Phan Nam siết chặt nắm tay, lòng tự tôn của một người làm nghệ thuật chân chính bị chà đạp không thương tiếc. Anh đứng dậy, chỉ tay ra cửa:


“Cút đi.”


Trịnh Khắc Huy không hề tức giận. Gã chậm rãi đứng lên, rút điện thoại ra lướt vài cái rồi đặt trước mặt Phan Nam. Trên màn hình là hình ảnh Phan Ngọc Diệp – em gái ruột của anh, đang giảng dạy tại một trường tiểu học nghèo ở quê nhà.


“Ngọc Diệp... con bé dạy học rất chăm chỉ đúng không?” Huy thì thầm bên tai Phan Nam, giọng điệu đầy vẻ đe dọa tàn nhẫn. “Sẽ thế nào nếu ngày mai, toàn bộ báo chí lá cải của Vạn Hoa Đường đăng bài viết về việc em gái của 'kẻ tâm thần hại chết vợ con' đang hằng ngày tiếp xúc với học sinh tiểu học? Liệu hiệu trưởng trường có dám giữ cô ta lại không? Cậu muốn bảo vệ lòng tự tôn rách nát của mình, hay muốn nhìn thấy người thân duy nhất còn lại của mình bị dìm xuống vũng bùn phong sát?”


Lồng ngực Phan Nam phập phồng dữ dội. Một cơn đau nhói buốt từ cuống họng lan thẳng xuống tim mạch. Anh nhìn chằm chằm vào Trịnh Khắc Huy, đôi mắt chằng chiu tia máu hừng hực lửa hận. Gã ác quỷ này biết rõ mọi điểm yếu của anh, dồn anh vào bước đường cùng không lối thoát.


“Trịnh... Khắc... Huy...” Phan Nam nghiến răng phát ra từng chữ khàn đặc, máu tươi rỉ ra từ kẽ răng.


“Ký đi, thầy Nam.” Huy đẩy cây bút máy bơm mực đỏ tươi vào tay anh, nụ cười đắc thắng nở rộng trên gương mặt mập mạp. “Ký để cứu mẹ vợ cậu, ký để giữ lại tương lai cho em gái cậu. Đừng cố chấp nữa.”


Phan Nam nhìn bức ảnh gia đình chụp chung bốn người trước khi bi kịch ập đến đặt trên kệ sách. Gương mặt cười rạng rỡ của Thùy Dương và Lam Anh như đang nhìn anh đầy xót xa. Anh cắn răng, bàn tay run rẩy cầm lấy cây bút máy. Từng nét chữ “Phan Nam” được viết ra bằng mực đỏ tươi trên dòng chữ ký của bản hợp đồng lao động.


Ngay khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, Trịnh Khắc Huy giật lấy bản hợp đồng với vẻ đắc ý tột cùng. Gã vỗ vai anh:


“Tốt lắm! Sáng mai xe của công ty sẽ đón cậu đến phòng tập hầm ngoại ô. Chào mừng cậu gia nhập lò đào tạo của Vạn Hoa Đường.”


Huy quay lưng bước đi, tiếng giày da gõ cồm cộp trên nền đá hoa cũ kỹ rồi biến mất hằng đêm hằng giờ. Căn phòng chỉ còn lại Phan Nam cùng tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ.


Phan Nam mệt mỏi ngồi thụp xuống ghế. Anh đưa mắt nhìn bản hợp đồng còn lại trên bàn. Dưới ánh đèn sợi đốt lờ mờ, đôi mắt nhạy cảm bẩm sinh của dòng họ Nhạc gia trong anh đột ngột phát hiện ra một điều bất thường.


Nơi dòng chữ ký của anh và dấu mộc đỏ của Vạn Hoa Đường, một làn sương mỏng màu đen nhạt đang âm thầm bốc lên. Phan Nam vội vã đeo kính sát vào tờ giấy. Dưới lớp mực đỏ thông thường, anh nhìn thấy những đường vân uốn lượn kỳ dị được vẽ tinh vi bằng mực chu sa pha lẫn máu tươi – thứ bùa chú phong thủy âm thanh tà môn trói buộc sinh mạng.


Đó không phải là một bản hợp đồng lao động thông thường.


Đó là một Bản khế ước máu phong thủy.


Một luồng hơi lạnh tà môn đột ngột tỏa ra từ tờ giấy, chạy dọc theo sống lưng Phan Nam và thấm sâu vào thanh quản của anh, khiến cổ họng anh nghẹn cứng hằng đêm hằng giờ hằng tuần. Phan Nam bàng hoàng nhận ra, bản hợp đồng này đang âm thầm liên kết thọ mệnh và sinh khí của anh cùng nhóm học trò Ngũ Quỷ trực tiếp với vương tọa của tập đoàn Vạn Hoa Đường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!