Nhạc nềnPowder_Snow

Bức Rèm Giường Và Chiếc Hộp Gỗ Lưu Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tẩm điện thiếu chủ của Hắc Ma Cốc đặc quánh như mực, chỉ có ánh nến đỏ từ đôi hỷ chúc hắt lên những bức rèm lụa đỏ sẫm, tạo nên những cái bóng lay động đầy quỷ dị. Mùi hương ngọt ngào, nồng đậm của mị dược Xuân Phong vừa mới được dập tắt tạm thời bằng châm cứu, nhưng hơi nóng ẩm ướt vẫn còn vương vất trong không khí, bám vào da thịt, làm cho bầu không khí giữa hai người trở nên ngột ngạt đến khó thở.


Triệu Thanh Hà vẫn ngồi yên trên giường. Bàn tay mềm mại, thon dài của nàng vẫn đặt trên lồng ngực phập phồng của Lý An Bình. Qua lớp áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực rách nát, nàng cảm nhận rõ ràng nhịp tim dồn dập, yếu ớt của anh. Đó không phải là nhịp tim mạnh mẽ, tràn đầy linh lực của một tu sĩ, mà là nhịp đập mỏi mệt, run rẩy của một phàm nhân hoàn toàn không có tu vi. Thế nhưng, chính nhịp đập phàm trần ấy lại đang tỏa ra một hơi ấm chân thật, che chở nàng qua đêm mị dược tàn khốc.


Chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên phát sáng xanh dịu nhẹ. Luồng sáng xanh ấm áp, thanh khiết như ánh trăng mùa thu, từ từ lan tỏa dọc theo những sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, kết nối nhịp đập trái tim của hai tâm hồn. Thanh Hà giật mình, định rút tay lại theo bản năng kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái, nhưng khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của An Bình dưới ánh nến, ngón tay nàng khẽ siết nhẹ, không nỡ rời đi.


"Chàng... chàng đã đỡ hơn chưa?" Thanh Hà thì thầm, giọng nói của nàng đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự dịu dàng, lo lắng thực sự hằng đêm.


An Bình khẽ thở dài, nỗ lực dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để bình ổn hơi thở phế phủ đang bỏng rát. Anh vươn bàn tay phàm nhân run rẩy, nhẹ nhàng gạt những lọn tóc đen xõa tung đang dính vào gò má ửng hồng của nàng, khẽ cười yếu ớt:


"Ta không sao. Cơ thể phàm nhân này tuy yếu ớt, nhưng ý chí thì dai dẳng hơn nàng tưởng. Chỉ là... rắc rối thực sự của chúng ta bây giờ mới bắt đầu."


Nói rồi, An Bình khẽ liếc mắt về phía cửa sổ gỗ chạm khắc hoa văn tà môn của tẩm điện. Nhờ thính giác nhạy bén của một phàm nhân phải sinh tồn giữa bầy ma đầu, anh nghe thấy tiếng bước chân rón rén, cực nhỏ ngoài hành lang đá lạnh lẽo. Đó là A Mai, tỳ nữ giám sát do Bạch Sa cài cắm, đang thực hiện Quy tắc tuần tra tẩm điện nghiêm ngặt hằng đêm để tìm kiếm vết máu động phòng và báo cáo tình hình phu thê.


Nhưng đáng sợ hơn cả là một luồng âm khí lạnh lẽo, tanh hôi mùi xác chết đang từ từ thẩm thấu qua các khe hở của mái ngói tẩm điện. Đó là Sự rình mò của Cốt Ma. Kẻ hộ pháp tà đạo ghen tị này đã phái đệ tử của mình là Cốt Lỗi – kẻ chuyên điều khiển rối xương thám thính – thả những con rối xương nhỏ bằng bàn tay lén lút áp sát phòng ngủ hằng đêm để tìm kiếm sơ hở vạch trần thân phận phàm nhân của An Bình.


Thanh Hà cũng cảm nhận được luồng sát khí âm trầm ấy. Nàng nhíu chặt chân mày, bàn tay khẽ nắm chặt chuôi kiếm Hàn Sương bị phong ấn đặt bên mép giường, lạnh lùng nói:


"Có kẻ đang thả rối thám thính trên mái nhà. Kinh mạch của ta đang bị phong ấn, nếu cố bạo phát kiếm ý để tiêu diệt chúng, Bạch Sa và Cốt Ma sẽ lập tức phát hiện ra chân khí chính phái của Thái Huyền Kiếm Tông."


An Bình khẽ gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng mưu trí tuyệt đỉnh của một kẻ không tu vi nhưng luôn đi trước kẻ thù một bước. Anh khẽ nghiêng người, thì thầm sát tai nàng, hơi thở ấm áp phả vào vành tai nhạy cảm của nàng khiến Thanh Hà khẽ run nhẹ:


"Đừng lo. Chúng ta không cần dùng đến nửa điểm linh lực. Ta đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ cho chúng từ trước."


Nói rồi, An Bình lén lút bò xuống giường, quỳ rạp dưới đất và lôi ra từ hốc tối dưới gầm giường một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền cổ kính. Chiếc hộp gỗ được chạm khắc tinh vi bằng những bánh răng đồng nhỏ lấp lánh, bên trên có một ống thạch anh tròn trịa trông giống hệt một món đồ chơi cơ khí của phàm nhân. Đó chính là Hộp gỗ Lưu Ảnh giả – kiệt tác do An Bình tự tay thiết kế dựa trên bản vẽ cơ quan của sư phụ dạy diễn xuất Hí Tử, phối hợp với bàn tay rèn đúc thô ráp của hộ pháp Thiết Ngưu hằng ngày.


"Đây là cái gì?" Thanh Hà tò mò nhìn chiếc hộp gỗ kỳ lạ hằng đêm.


An Bình khẽ mỉm cười, đôi tay phàm nhân nhanh nhẹn luồn một cuộn giấy da mỏng được vẽ đầy những hình ảnh ngụy trang vào trục quay bên trong hộp. Anh dùng một chiếc chìa khóa đồng nhỏ, cắm vào ổ cót bên hông hộp và bắt đầu vặn mạnh.


*Cạch, cạch, cạch...*


Tiếng dây cót cơ học vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. An Bình lén lút đặt một cây nến nhỏ đã được thắp sáng vào ngăn chứa phía sau ống thạch anh. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đỏ mờ ảo, ấm áp đi xuyên qua thấu kính thạch anh, phóng thẳng lên bức rèm lụa đỏ sẫm che phủ chiếc giường tân hôn của hai người.


Thanh Hà kinh ngạc nhìn lên bức rèm lụa đỏ. Trên tấm rèm, bóng của hai người đang di chuyển một cách sống động như thật. Hình ảnh giả lập hiển thị cảnh một nam tử đang giận dữ vung roi da quất xuống giường, tạo nên những chuyển động tàn bạo, trong khi bóng của nữ tử đang co rúm người chịu đựng, rồi hai bóng đen dần dần hòa làm một, ôm chặt lấy nhau trong một tư thế cực kỳ thân mật, nồng nhiệt hằng đêm.


"Chàng... chàng vẽ những thứ này từ lúc nào?" Gương mặt Thanh Hà lập tức đỏ bừng lên như lửa đốt, nàng ngượng ngùng đỏ mặt quay đi, không dám nhìn thẳng vào những hình ảnh nhạy cảm đang chuyển động lặp đi lặp lại trên rèm cửa sổ hằng đêm.


An Bình khẽ cười trêu chọc, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự dịu dàng xót xa thầm lặng:


"Ta đã nhờ Thiết Ngưu đẽo gọt các bánh răng đồng và tự tay vẽ từng cuộn ảnh này suốt ba đêm liền. Với mắt thường của mật thám ngoài hành lang, khi nhìn qua khe cửa sổ rèm che lụa đỏ, họ chỉ thấy bóng của chúng ta đang 'hành hạ' và 'ân ái' nồng nhiệt hằng đêm. Đây là cách duy nhất để bẻ gãy Sự rình mò của Cốt Ma và qua mắt Quy tắc tuần tra tẩm điện của A Mai hằng đêm."


"Nhưng... chỉ có hình ảnh thì chưa đủ," Thanh Hà mím chặt môi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh giữa sự ngượng ngùng dâng trào. "A Mai có thính giác rất nhạy, cô ta sẽ nghe ngóng tiếng động bên trong."


An Bình gật đầu, nụ cười của anh bỗng trở nên có chút hài hước đầy gian giảo:


"Đúng vậy. Thế nên, chúng ta phải phối hợp diễn kịch bằng âm thanh. Nàng nghe đây, ta sẽ đếm đến ba, nàng phải phát ra tiếng rên rỉ đau đớn giả vờ, còn ta sẽ tạo ra tiếng động va chạm vật lý hằng đêm. Chúng ta phải làm cho nó thật ồn ào và kịch tính hằng đêm."


Triệu Thanh Hà, một đại đệ tử kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, người từng đối mặt với hàng vạn yêu thú biên giới mà không hề chớp mắt, lúc này lại cảm thấy da đầu tê dại. Nàng lắp bắp nói:


"Ta... ta không làm được. Ta là một kiếm sĩ, làm sao có thể phát ra những âm thanh... nhục nhã như thế?"


An Bình khẽ nắm lấy bờ vai mịn màng của nàng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt nàng, tràn đầy sự nghiêm túc và che chở thầm lặng:


"Thanh Hà, nếu chúng ta không diễn sâu đêm nay, Cốt Lỗi sẽ phát hiện ra sự bất thường. Hắn sẽ lập tức báo cáo với Cốt Ma, và tính mạng phàm nhân của ta cùng với tu vi bị phong ấn của nàng sẽ bị nghiền nát dưới tay họ. Hãy tin ta, hãy cùng ta diễn sâu đêm nay để cùng nhau sinh tồn dưới bóng ác ma hằng đêm."


Nhìn vào đôi mắt kiên định, ấm áp của phu quân phàm nhân, rào cản phòng bị tinh thần cuối cùng của Thanh Hà hoàn toàn sụp đổ. Nàng hít một hơi thật sâu, khẽ gật đầu.


"Một... hai... ba... bắt đầu!" An Bình khẽ ra hiệu.


Ngay lập tức, An Bình vung tay gạt mạnh chiếc gối thêu phượng đen xuống đất, cố tình tạo ra tiếng động đổ vỡ lớn. Anh vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau, tạo ra những tiếng *bạch, bạch* dồn dập, đồng thời gằn giọng quát lớn đầy tàn bạo diễn sâu xuất thần:


"Con tiện tỳ cứng đầu! Hôm nay bản thiếu chủ sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc của tẩm điện này! Ngươi có chịu phục tùng hay không?"


Thanh Hà cắn chặt răng, khẽ nhắm mắt lại, phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đau đớn giả vờ cực kỳ quyến rũ:


"A... không... chàng dừng lại đi... ta... ta đau quá..."


Âm thanh mềm yếu, run rẩy của nàng dội vào tai An Bình khiến trái tim phàm nhân của anh đập loạn xạ kịch liệt. Dục vọng phàm nhân trong lòng anh trỗi dậy mãnh liệt, nhưng anh lập tức cắn mạnh vào đầu lưỡi để giữ vững lý trí hằng đêm. Anh tiếp tục lắc mạnh thành giường gỗ đen tạo ra những tiếng động kót két dồn dập, miệng không ngừng tuôn ra những lời lẽ sỉ nhục, tàn độc dã man ngoài miệng, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại tràn ngập sự xót xa thầm lặng hằng đêm.


Bên ngoài cửa sổ sổ rèm che lụa đỏ, tỳ nữ mật thám A Mai đang áp tai sát vào khe cửa gỗ. Nghe thấy tiếng giường gỗ va chạm dồn dập, tiếng quát tháo tàn bạo của thiếu chủ cùng tiếng khóc hét đau đớn đầy nồng nhiệt của Thanh Hà, cô ta hoàn toàn tin tưởng đôi trẻ đã hòa làm một hằng đêm. A Mai lén lút lấy ra chiếc gương đồng nhỏ truyền tin ngầm, hí hửng ghi chép báo cáo dâng lên Bạch Sa hằng đêm.


Trong khi bên ngoài nhìn vào thấy cảnh tra tấn và ân ái đầy dã man, nồng nhiệt, thì bên trong phòng ngủ khép kín rèm che lụa đỏ, phu thê hờ lại đang ở trong một trạng thái hoàn toàn khác.


Thanh Hà đang ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm một mảnh than đen nhỏ lén lút vẽ bản đồ địa hình địa lao Ma Cốc lên một tấm lụa trắng giấu dưới gối nằm hằng đêm. An Bình quỳ bên cạnh nàng, khéo léo chỉ tay vào từng góc khuất trận pháp sương mù mà anh đã ghi nhớ bằng Trận Pháp Nhãn phàm nhân hằng ngày.


"Nàng vẽ lối này... đây là lối đi an toàn dẫn ra đầm lầy sương mù mà Trương Tam phụ trách bảo trì hằng ngày. Ở đây có một trạm gác lỏng lẻo của Lão Sẹo, chỉ cần dùng Tiền đồng giang hồ hối lộ là có thể vượt qua hằng ngày," An Bình thì thầm bên tai nàng hằng đêm.


Thanh Hà khéo léo vẽ từng nét vẽ chuẩn xác, đôi mắt nàng sáng ngời thông tuệ dưới ánh nến mờ hằng đêm. Sự phối hợp ăn ý không lời giữa kiếm pháp bảo vệ thể xác của nàng và trí tuệ bảo vệ linh hồn của An Bình tạo nên một cảm giác ấm áp, bình yên kỳ lạ hằng đêm. Nàng khẽ liếc nhìn gương mặt nho nhã đang tập trung phân tích của anh, lòng dấy lên một sự rung động thầm lặng ngọt ngào hằng đêm.


Thế nhưng, ngay khi vở kịch diễn sâu của hai người đang diễn ra hoàn hảo nhất, một âm thanh cào xước cực nhỏ, ghê rợn bỗng vang lên từ phía cửa sổ gỗ chạm khắc.


*Sột soạt... sột soạt...*


Đó không phải là tiếng gió thổi sương độc, mà là tiếng móng vuốt xương khô cào xước trên vách đá.


Thanh Hà lập tức ngưng nét vẽ, đôi mắt trong vắt bùng phát một luồng kiếm ý băng sương lạnh buốt hằng đêm. Nàng khẽ ra hiệu bằng mắt Nhãn Thần Truyền Âm mật mã cho An Bình: *Có vật tà môn đang đột nhập hằng đêm.*


An Bình giật mình, cơ thể phàm nhân của anh lập tức đông cứng lại. Anh lén lút nhìn về phía cửa sổ.


*Xoẹt!*


Một vết rách nhỏ xuất hiện trên bức rèm lụa đỏ che cửa sổ sổ tẩm điện. Từ vết rách ấy, một bàn tay nhỏ nhắn, khẳng khiu được ghép bằng những khúc xương người trắng hếu, nhợt nhạt thò vào hằng đêm.


Đó là một con rối xương thám thính cỡ nhỏ do Cốt Lỗi điều khiển từ xa bằng những sợi chỉ đen ma lực mỏng manh hằng đêm. Con rối xương có cái đầu lâu nhỏ bằng nắm tay, hai hốc mắt trống rỗng bỗng nhiên bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực quỷ dị của Gương Dò Hồn, đang quét ánh sáng khắp phòng để dò tìm hơi thở linh lực thật sự hằng đêm.


An Bình nín thở, nhịp tim phàm nhân đập loạn xạ dữ dội. Anh hoàn toàn không có tu vi để tiêu diệt con rối xương tà môn này. Nếu anh cử động mạnh để đánh rơi nó, Hộp gỗ Lưu Ảnh giả sẽ bị lệch hướng chiếu, lộ ra cảnh hai người đang vẽ bản đồ trốn thoát hằng đêm. Khi đó, A Mai ngoài cửa sổ sẽ lập tức phát hiện ra chân tướng lừa gạt hằng đêm.


Con rối xương thám thính không tiếng động bò dọc theo mép cửa sổ, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua luồng ánh sáng giả lập của hộp chiếu ảnh, rồi từ từ bò sát đất, hướng thẳng về phía mép giường tân hôn nơi An Bình và Thanh Hà đang nằm hằng đêm.


Một con rối xương thám thính bất ngờ đâm thủng rèm cửa sổ, tiến lại sát mép giường tân hôn nơi hai người đang nằm hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!