Nhạc nềnPowder_Snow

Đêm Tân Hôn Dằn Vặt Và Lời Hứa Dưới Trăng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói màu hồng nhạt từ lư hương đồng đen ở góc phòng ngày càng đậm đặc, lững lờ trôi trong không gian khép kín của phòng tân hôn. Hương thơm của Xuân Phong mị độc ngọt ngào đến kỳ dị, tựa như mật đào chín rữa trộn lẫn với mùi phấn hoa tà môn, nhanh chóng thẩm thấu qua từng thớ thịt, len lỏi vào phế phủ của hai người.


Triệu Thanh Hà ngồi trên chiếc giường lớn lót nệm mềm, đôi gò má thanh tú vốn lạnh lùng như tuyết đầu mùa nay đã nhuốm một tầng đỏ ửng bất thường. Kinh mạch của nàng, vốn đang bị phong ấn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, giờ đây dưới sự kích thích của mị dược bắt đầu bỏng rát dữ dội. Từng luồng khí nóng hầm hập như lửa đốt bùng phát từ đan điền, chạy dọc theo các nhánh kinh lạc bị tắc nghẽn, tạo nên những cơn đau nhói thấu xương. Nàng khẽ cắn chặt môi, đôi bàn tay ngọc ngà bám chặt vào mép giường lụa đỏ, cố gắng giữ vững một tia thanh tỉnh cuối cùng.


Ngay bên cạnh giường, Lý An Bình quỳ sụp dưới đất. Lồng ngực phàm nhân của anh đang phập phồng thở dốc kịch liệt. Là một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, cơ thể anh nhạy cảm với độc tố hơn tu sĩ gấp trăm lần. Dưới tác động của Xuân Phong mị độc, nhịp tim của An Bình đập loạn xạ như nổi trống, lồng ngực co thắt dữ dội như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt phế quản. Anh vội vã vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, tự thôi miên bản thân để ép nhịp thở trở lại trạng thái bình ổn, nhưng mồ hôi lạnh vẫn rỉ ra ướt đẫm tấm trường bào gấm đen.


*Leng keng...*


Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay Thanh Hà khẽ va chạm. Trong cơn mơ màng do dược tính ăn mòn, nàng nhìn thấy An Bình đang run rẩy dữ dội dưới đất. Bản năng của một Kiếm Sư thúc ép nàng vươn tay về phía anh, tìm kiếm một hơi ấm để xoa dịu cơn khát khao đang trỗi dậy trong huyết quản.


"An Bình... ta... ta nóng quá..." Giọng nói của Thanh Hà đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự mềm yếu, nghẹn ngào đầy quyến rũ hằng đêm.


Nghe tiếng gọi, An Bình giật mình nhìn lên. Dưới ánh nến đỏ rực lập lòe, nhan sắc của Thanh Hà lúc này mang một mị lực chí mạng. Đôi mắt trong vắt ngập nước, bờ vai mịn màng khẽ run rẩy dưới lớp áo tân nương màu đỏ sẫm rách nát. Dục vọng phàm nhân trong lòng anh trỗi dậy mãnh liệt, gầm thét đòi anh phải lao đến ôm lấy cơ thể mềm mại ấy, rũ bỏ mọi lý trí để chìm vào đêm xuân nồng nhiệt.


Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa xuất hiện, An Bình lập tức cắn mạnh vào đầu lưỡi. Vị tanh ngọt của máu tươi tràn ra khoang miệng, mang theo cơn đau nhói giúp anh kéo lại một tia lý trí kiên định giữa vũng lầy dục vọng. Anh biết rõ, ngoài cửa sổ phòng ngủ lúc này, mật thám A Mai đang áp tai sát vào khe cửa gỗ để nghe ngóng. Nếu anh buông xuôi theo mị dược hằng đêm, anh không chỉ phá vỡ lòng tự trọng của một kiếm sĩ kiêu hãnh như Thanh Hà, mà còn biến khế ước bảo vệ thầm lặng của họ thành trò cười.


"Câm miệng, con tiện tỳ hèn hạ!" An Bình đột ngột đứng bật dậy, gương mặt nho nhã thư sinh co rút lại thành một vẻ tàn bạo, ngạo mạn diễn sâu. Anh gằn giọng, lớn tiếng quát mắng để át đi tiếng thở dốc mê sảng của cả hai: "Ai cho phép ngươi dùng giọng điệu đó để nói chuyện với bản thiếu chủ? Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc của tẩm điện này!"


Nói rồi, An Bình vung tay gạt mạnh chiếc gối thêu phượng đen xuống đất, cố tình tạo ra tiếng động đổ vỡ lớn để lừa gạt mật thám bên ngoài. Thế nhưng, ngay khi anh vừa cử động, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay bỗng phát sáng xanh dịu rực rỡ.


*A!*


An Bình khẽ rên nhẹ một tiếng nhỏ đầy đau đớn, lảo đảo quỳ sụp xuống bên mép giường. Nhờ cơ chế gánh chịu nỗi đau chia sẻ qua cổ độc, một nửa sự bỏng rát kinh mạch tàn khốc của Thanh Hà lập tức truyền thẳng vào trái tim phàm nhân của anh. Cơn đau đột ngột và dữ dội đến mức khiến anh cảm giác như có một thanh kiếm nung đỏ đang đâm xuyên qua lồng ngực. Anh gục đầu vào thành giường, hai tay ôm chặt lấy ngực, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu.


"An Bình!" Thanh Hà chấn động, sự đau đớn của anh qua vòng ngọc dội ngược lại tâm trí nàng, kéo nàng thoát khỏi cơn mê muội của mị dược trong tích tắc. Nàng nhìn thấy phu quân phàm nhân của mình đang vì nàng mà gánh chịu một nửa độc tính nóng cháy, hơi thở của anh yếu ớt đến mức tưởng chừng có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.


Trong cơn hoảng loạn, Thanh Hà cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển một luồng kiếm ý Hàn Sương từ sâu trong đan điền bị phong ấn hằng đêm. Nàng muốn dùng hàn khí đóng băng mị dược đang tàn phá cơ thể, sưởi ấm cho anh.


"Đừng... dừng lại!" An Bình đột ngột vươn bàn tay run rẩy, nắm chặt lấy cổ tay mịn màng của nàng. Ánh mắt anh nhìn nàng tràn ngập sự khẩn cầu và xót xa thầm lặng: "Kinh mạch của nàng... đang bị phong ấn bởi ma lực Nguyên Anh của cha ta. Nếu nàng cố tình bạo phát kiếm ý, phong ấn sẽ phản chấn, phế bỏ toàn bộ căn cơ kiếm đạo của nàng vĩnh viễn!"


"Nhưng chàng... chàng sẽ chết mất! Chàng chỉ là một phàm nhân!" Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Thanh Hà, nhỏ xuống mu bàn tay đầy vết bỏng rát nhẹ của An Bình. Nàng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này, một Kiếm Sư kiêu hãnh nay lại phải nhìn một phàm nhân không tu vi dùng mạng sống để che chở cho mình.


An Bình mỉm cười yếu ớt, lắc đầu. Anh lén lút thò tay vào tay áo rộng, lấy ra một lọ ngọc nhỏ chứa Ngưng Sương Lộ – thứ dược liệu làm dịu phàm nhân mà anh đã mạo hiểm đặt mua từ thương hội biên giới, cùng với một hộp kim châm bạc nhỏ hằng ngày.


"Nhẫn nhịn một chút, ta sẽ giúp nàng giải độc." An Bình thì thầm, giọng nói của anh cực nhỏ nhưng chứa đựng một sự kiên định kỳ lạ.


Anh đổ một ít Ngưng Sương Lộ mát lạnh ra lòng bàn tay, nhẹ nhàng bôi lên trán và hai bên thái dương của Thanh Hà. Cảm giác mát lạnh thấu xương của sương tuyết đỉnh Hoa Sơn lập tức xoa dịu cơn sốt cao trong đầu nàng, giúp thần trí nàng tỉnh táo hơn. Tiếp đó, An Bình hít một hơi thật sâu, mở hộp kim châm bạc hằng ngày.


Bàn tay phàm nhân của anh run rẩy kịch liệt do cơn đau thắt tim từ Độc Hồn Cổ vẫn đang hành hạ. Thế nhưng, khi anh nâng cây kim bạc đầu tiên lên, đôi mắt anh bỗng chốc trở nên vô cùng tập trung, sắc bén. Sử dụng kỹ thuật Châm Cứu Vi Thể phàm nhân được chỉ dạy bởi Cổ Độc Y Sư, anh bắt đầu châm kim chuẩn xác vào các huyệt đạo giải độc trên vai và cổ tay của Thanh Hà hằng đêm.


*Châm thứ nhất: Huyệt Hợp Cốc. Châm thứ hai: Huyệt Ngoại Quan. Châm thứ ba: Huyệt Khúc Trì...*


Từng mũi kim bạc nhỏ lấp lánh cắm sâu vào da thịt nàng. Để che giấu tiếng thở dốc đau đớn của hai người trước tai mắt rình mò ngoài cửa sổ, An Bình liên tục lắc mạnh thành giường gỗ đen, tạo ra những tiếng động kót két nhạy cảm hằng đêm. Anh vừa châm cứu vừa gằn giọng quát mắng đầy tàn ác dã man: "Hừ, con tiện tỳ cứng đầu! Để xem bản thiếu chủ hành hạ ngươi như thế nào! Hôm nay, ngươi đừng hòng thoát khỏi giường tân hôn này!"


Trong khi ngoài miệng tuôn ra những lời lẽ tàn độc, sỉ nhục, thì đôi bàn tay của An Bình khi châm kim lại vô cùng dịu dàng, cẩn trọng. Anh khéo léo điều khiển lực tay phàm nhân để không làm tổn thương đến các nhánh kinh mạch nhạy cảm của nàng hằng đêm. Mỗi mũi kim cắm xuống, một làn khói trắng nhạt mang theo độc tính nóng cháy của mị dược Xuân Phong bắt đầu rỉ ra từ chân kim, hòa tan vào không khí hằng đêm.


Thanh Hà nhìn chăm chằm vào gương mặt đẫm mồ hôi của An Bình. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực kỳ gần, nàng có thể ngửi thấy mùi hương thảo dược thanh khiết thoang thoảng phát ra từ hơi thở của anh, tương phản hoàn toàn với mùi phấn hoa tà môn trong phòng. Nàng cảm nhận rõ ràng, qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, nhịp tim của anh đang đập dồn dập, yếu ớt nhưng tràn đầy sự ấm áp, chở che hằng đêm.


Cơn sốt cao trong cơ thể nàng dần dần rút lui theo từng mũi kim bạc của An Bình. Làn da ửng hồng nhạt dần, lý trí của nàng hoàn toàn quay trở lại. Thế nhưng, khi nhìn thấy An Bình ho khan một tiếng nhỏ, vội vã dùng tay áo lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi do kiệt sức chịu đựng đau đớn thay nàng, trái tim nàng bỗng nhiên nhói đau một cách kỳ lạ hằng đêm.


"An Bình... chàng dừng lại đi. Ta đã đỡ hơn nhiều rồi." Thanh Hà vươn tay, nhẹ nhàng giữ lấy bàn tay đang cầm kim châm của anh hằng đêm.


An Bình thở phào một tiếng nhẹ, từ từ rút các mũi kim bạc ra khỏi người nàng, cẩn thận cất vào hộp gỗ hằng ngày. Anh mệt mỏi tựa lưng vào thành giường, cơ thể phàm nhân rã rời như vừa trải qua một trận chiến sinh tử hằng đêm.


"Chúng ta... đã vượt qua đêm nay rồi," An Bình thì thầm, ánh mắt anh nhìn nàng dịu dàng và tôn trọng tuyệt đối. "Thanh Hà, hãy nhớ kỹ Quy tắc đồng mưu phu thê của chúng ta. Chúng ta chỉ là phu thê hờ để sinh tồn trước mắt cha mẹ nuôi của ta. Ta sẽ không bao giờ chạm vào nàng nếu nàng không tự nguyện. Ta tôn trọng danh dự của nàng, tôn trọng tư cách của một kiếm sĩ Thái Huyền Kiếm Tông hằng đêm."


Triệu Thanh Hà lặng đi trước lời nói của anh. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe cửa sổ rèm che lụa đỏ, nàng ngước nhìn phàm nhân nho nhã thư sinh đang kiệt sức vì bảo vệ mình. Nàng khẽ vươn bàn tay mịn màng ra, nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực đang đập mạnh, dồn dập của anh hằng đêm.


Thanh Hà đặt tay lên lồng ngực đập mạnh của An Bình, lần đầu tiên nhận ra nhịp tim của phàm nhân này ấm áp hơn bất kỳ kiếm sĩ chính trực nào hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!