Hôn Ước Dưới Bóng Tối Ác Ma
Bóng tối của Hắc Ma Cốc về đêm không bao giờ mang lại sự yên bình. Nó giống như một loài dã thú khổng lồ, lầm lũi bò qua những vách đá hắc thạch dựng đứng, hơi thở ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lạnh lẽo quét qua từng tấc đất. Trên hành lang u tối dẫn về tẩm điện thiếu chủ, tiếng xích sắt của Triệu Thanh Hà khẽ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh leng keng nặng nề, phá vỡ sự im lặng đến rợn người của thung lũng.
Lý An Bình đi phía trước, tà trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực của anh bay nhẹ trong gió đêm. Bước chân anh có vẻ ung dung, tự tại của một vị thiếu chủ tà đạo quyền lực, nhưng thực chất, từng thớ thịt trên cơ thể phàm nhân của anh đang run rẩy kịch liệt. Dư chấn ma uy từ cơn giận dữ ban nãy của Lý Vô Thiên tại chính điện vẫn còn âm ỉ tàn phá lồng ngực anh. Anh cảm giác như có một tảng đá ngàn cân đang đè chặt lên phế phủ, mỗi nhịp thở đều mang theo vị ngọt đắng của máu tươi dâng lên cổ họng.
"Chàng... chàng có sao không?"
Một tiếng thì thầm cực nhỏ vang lên từ phía sau. Triệu Thanh Hà khẽ tiến lên nửa bước, bả vai mịn màng của nàng khẽ chạm vào cánh tay anh. Dù tu vi Kiếm Sư của nàng đã bị phong ấn hoàn toàn bởi hắc ma khí tàn bạo của Lý Vô Thiên, nhưng phản xạ nhạy bén của một đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông vẫn giúp nàng nhận ra hơi thở đứt quãng và sự bất ổn trong từng bước đi của anh.
An Bình không quay đầu lại. Anh biết rõ, trong bóng tối xung quanh hành lang này, có không dưới mười cặp mắt của mật thám đang rình rập. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, cố gắng ép nhịp đập phàm nhân của mình trở lại trạng thái bình thản nhất, gương mặt nho nhã thư sinh lập tức co rút lại thành một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Câm miệng, con tiện tỳ hèn nhát!" An Bình gằn giọng, tông giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự tàn độc diễn sâu xuất thần. "Bản thiếu chủ có sao hay không, đến lượt một tù nhân như ngươi chất vấn sao? Lo mà kéo lê cái thân xác dơ bẩn của ngươi về tẩm điện đi!"
Nói rồi, anh giật mạnh sợi xích sắt trên tay. Triệu Thanh Hà khẽ rên nhẹ một tiếng, lảo đảo bước theo. Nàng không giận. Nàng nhìn thấy vết bỏng rát nhẹ trên ngón tay phàm nhân của anh – dấu vết để lại khi anh mạo hiểm vươn tay tráo đổi chén trà chứa Thất Tình Tán kịch độc cứu mạng nàng ban nãy. Nàng biết, những lời tàn độc kia chỉ là chiếc mặt nạ dối trá để bảo vệ mạng sống của cả hai trước tai mắt của Ma Cốc.
Ngay khi hai người vừa bước đến khúc quanh dẫn vào sân tẩm điện, một bóng người gầy gò đột ngột bước ra từ bóng tối của một cột đá hắc thạch.
A Mai – tỳ nữ giám sát do Bạch Sa cài cắm – đứng đó với một nụ cười lấm lét, ánh mắt sắc sảo đầy dò xét quét qua hai người. Cô ta khom lưng hành lễ, giọng nói nũng nịu nhưng lạnh thấu xương: "Nô tỳ bái kiến Thiếu chủ. Cốc chủ và Thánh hậu có lệnh truyền, yêu cầu Thiếu chủ và tù nhân lập tức di chuyển đến Bàn thờ tổ tiên Ma Cốc. Nghi lễ bái đường thành thân hờ của hai người... sẽ được tiến hành ngay lập tức trong đêm nay."
Lời nói của A Mai như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí phàm nhân của An Bình. Lồng ngực anh thắt chặt lại. Nghi lễ bái đường? Ngay trong đêm nay?
Anh biết Bạch Sa là một kẻ đa nghi tột cùng. Dù màn kịch tráo trà và phong tỏa tuyến lệ ban nãy tạm thời qua mắt được bà ta, nhưng sự nghi ngờ của một đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ không dễ dàng tiêu biến như vậy. Ép buộc thành hôn hờ thực chất là bước tiếp theo trong chuỗi thử thách tàn nhẫn của bà ta nhằm vạch trần mối quan hệ thực sự giữa anh và nữ hiệp chính phái.
"Mẹ nuôi quả thực chu đáo," An Bình cười lạnh, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn chằm chằm vào A Mai, che giấu hoàn hảo sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng. "Bản thiếu chủ cũng đang cảm thấy chán nản với trò chơi tra tấn thông thường này rồi. Có một danh phận phu thê hờ, ta sẽ càng có nhiều cách để dày vò con nhóc Kiếm Tông này hơn. Dẫn đường!"
Triệu Thanh Hà đứng phía sau, đôi bàn tay giấu dưới ống tay áo vải thô xám khẽ siết chặt lại. Nàng ngước nhìn tấm lưng thẳng tắp nhưng cô độc của An Bình dưới ánh đuốc chập chờn. Hôn ước dưới bóng tối ác ma... Nàng, một kiếm sĩ chính trực kiêu hãnh, nay lại phải cùng kẻ thù tà đạo bái đường thành thân trước bàn thờ của những đại ma đầu ẩn thế. Sự sỉ nhục này cực kỳ lớn, nhưng khi nhìn thấy vệt máu khô trên tay áo gấm đen của An Bình, lòng nàng bỗng chốc lặng đi. Nếu không có anh, nàng đã sớm hóa thành một xác chết lạnh lẽo dưới lòng đất địa lao từ lâu.
***
Bàn thờ tổ tiên Ma Cốc nằm sâu trong một hang động tự nhiên khổng lồ phía sau chính điện. Nơi đây quanh năm không có ánh sáng mặt trời, chỉ được chiếu sáng bởi hàng trăm ngọn nến làm từ mỡ ma thú tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục lập lòe ghê rợn.
Không khí bên trong hang động lạnh lẽo thấu xương, tràn ngập oán khí ngút trời tích tụ qua nhiều thập kỷ chiến đấu của các thế hệ ma đầu trước. Trên vách đá hắc thạch khổng lồ đứng sừng sững, hàng ngàn bài vị của các cựu ma tổ được chạm khắc bằng xương thú tỏa ra làn hắc khí mờ ảo, tạo nên một áp lực tinh thần cực lớn đè nặng lên kinh mạch phàm nhân của An Bình.
Lý Vô Thiên ngồi oai nghiêm trên chiếc ngai đá lớn đặt chính giữa hang động, tay hờ hững đặt trên chuôi thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm. Bạch Sa đứng bên cạnh ông ta, mặc y phục tím sẫm thêu họa tiết độc trùng phát sáng dịu nhẹ, ánh mắt tím sẫm sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can của đôi trẻ đang tiến vào.
"Nhi tử bái kiến cha nuôi, mẹ nuôi,"
An Bình quỳ rạp xuống nền đá lạnh buốt, dập đầu hành lễ. Triệu Thanh Hà bị hai tên ma binh tuần tra thô bạo đẩy quỳ xuống bên cạnh anh, tiếng xích sắt va chạm vang vọng khắp hang động u tối.
"Tốt lắm, An Bình của ta," Lý Vô Thiên cười lớn, tiếng cười trầm đục chứa đựng tà lực mạnh mẽ khiến những ngọn nến xanh lục xung quanh chao đảo kịch liệt. "Đại nam nhi Ma Cốc muốn làm gì thì phải làm cho dứt khoát! Con tiện tỳ Kiếm Tông này tuy kiêu ngạo, nhưng đã bị con dùng mười roi mài mòn ý chí, lại uống cạn Thất Tình Tán mà không hề có nửa điểm tư tình. Hôm nay, trước sự chứng kiến của tổ tiên Ma Cốc, ta ban hôn cho hai đứa!"
Bạch Sa khẽ bước lên một bước, dung nhan trẻ trung quyến rũ của bà ta dưới ánh nến xanh lục trông càng thêm tà mị. Bà ta nâng một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền thêu hình rết độc lấp lánh hắc khí, giọng nói thanh tao nhưng lạnh thấu xương:
"Thành thân trong Ma Cốc chúng ta không cần đến những nghi lễ chính phái giả tạo. Chỉ cần bái lạy tổ tiên, và quan trọng nhất... hai đứa phải tiếp nhận tín vật định tình này của ta."
Bà ta khẽ mở nắp hộp gỗ. Bên trong, một cặp vòng ngọc cẩm thạch màu xanh thẫm, tỏa ra làn hắc khí lạnh lẽo và những luồng sáng xanh dịu kỳ dị đang lơ lửng giữa không trung.
"Vòng ngọc Độc Hồn Cổ," Bạch Sa cười nhẹ, ánh mắt khóa chặt vào biểu cảm của An Bình. "Cặp vòng ngọc này chứa cổ độc ràng buộc sinh mệnh tối thượng của Vạn Độc Phái. Một khi đeo vào cổ wrist, cổ trùng sẽ tự động chui vào kinh mạch, ràng buộc nhịp tim và nỗi đau thể xác của hai đứa lại làm một. Khi một người đau đớn, người kia sẽ gánh chịu một nửa đau đớn thay thế. Nếu một người chết, kẻ còn lại cũng không thể sống sót."
Lồng ngực An Bình thắt lại dữ dội. Độc Hồn Cổ!
Đây không phải là một tín vật định tình thông thường, mà là một chiếc xích khóa sinh mệnh tàn nhẫn nhất mà Bạch Sa dùng để giám sát hai người. Nếu anh hoặc Thanh Hà có bất kỳ ý định phản bội hay trốn chạy nào, Bạch Sa chỉ cần kích hoạt cổ độc mẫu là có thể khiến cả hai sống không bằng chết trong tích tắc. Hơn nữa, cơ thể anh hoàn toàn là phàm nhân không có linh lực hộ thể, độc tính của cổ trùng phát tác sẽ gây ra đau đớn gấp mười lần so với tu sĩ.
Nhưng anh biết, mình không có quyền từ chối.
"Đa tạ mẹ nuôi ban tặng bảo vật!" An Bình cười lớn đầy ngạo mạn, ánh mắt anh nhìn Thanh Hà tràn ngập vẻ chiếm hữu tàn bạo diễn sâu. "Có thứ này, con tiện tỳ này sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Dù nàng ta có muốn tự sát để bảo toàn danh dự Kiếm Tông cũng phải suy nghĩ lại, bởi vì cái chết của nàng ta sẽ kéo theo mạng sống của bản thiếu chủ!"
Nói rồi, An Bình vươn bàn tay phàm nhân ra, dứt khoát đón lấy chiếc vòng ngọc cẩm thạch thứ nhất từ giữa không trung. Ngay khi chiếc vòng chạm vào cổ tay anh, một cảm giác lạnh buốt như kim châm đâm thẳng qua da thịt truyền vào kinh mạch. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, cắn chặt răng để giữ cho gương mặt không lộ ra một tia đau đớn nào, dù lồng ngực phàm nhân của anh đang co thắt dữ dội.
Bạch Sa khẽ phẩy tay, chiếc vòng ngọc thứ hai tự động bay về phía cổ tay của Triệu Thanh Hà, siết chặt lại bên cạnh bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung.
*U u u!*
Một luồng sáng xanh dịu bùng phát từ cặp vòng ngọc, chạy dọc theo kinh mạch của hai người và kết nối trực tiếp vào tim. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, An Bình cảm nhận được một luồng hàn khí lạnh lẽo, tinh khiết từ kinh mạch bị phong ấn của Thanh Hà truyền sang người mình, trong khi Thanh Hà cũng cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ, yếu ớt đầy mệt mỏi của cơ thể phàm nhân bên trong lồng ngực anh.
Nàng ngước mắt nhìn anh, đôi mắt trong vắt ẩn chứa sự chấn động sâu sắc. Anh đang chịu đựng đau đớn vì nàng. Chiếc vòng ngọc này ràng buộc sinh mệnh của hai người, nghĩa là từ nay về sau, phàm nhân không tu vi này sẽ phải gánh chịu một nửa nỗi đau thể xác mỗi khi nàng bị tàn hại.
"Bái lạy tổ tiên!" Giọng nói của Lý Vô Thiên vang lên dõng dạc.
An Bình quay người, nắm lấy bả vai của Thanh Hà, ép nàng cùng mình dập đầu ba lạy trước hàng ngàn bài vị cựu ma tổ lấp lánh ánh nến xanh lục. Áp lực oán khí từ bàn thờ đè nặng xuống khiến An Bình ho nhẹ một tiếng nhỏ, vệt máu tươi lén rỉ ra nơi khóe môi được anh nhanh chóng dùng tay áo gấm đen che khuất.
"Nghi lễ đã thành!" Bạch Sa mỉm cười tàn nhẫn, vẫy tay ra hiệu. "A Mai, đưa Thiếu chủ và Tân nương tử về Phòng ngủ chung tân hôn. Tối nay... ta muốn thấy hai đứa nhanh chóng động phòng hoa chúc để chuẩn bị sinh sản người thừa kế tà đạo cho Ma Cốc chúng ta."
***
Phòng ngủ chung tân hôn nằm sâu trong tẩm điện thiếu chủ, vốn là một ngôi điện rộng lớn u tối bằng đá đen nay đã được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng trăm dải lụa đỏ tà đạo thêu họa tiết rồng phượng màu đen huyền bí.
Trên chiếc giường lớn lót nệm mềm ấm áp – thứ đạo cụ êm ái duy nhất mà An Bình lén lót sẵn để bảo vệ cơ thể trầy xước của Thanh Hà – một tấm rèm lụa đỏ mỏng manh buông xuống rủ rỉ, tạo nên một không gian khép kín, mờ ảo đầy ngột ngạt.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ đen nặng nề của phòng ngủ bị A Mai từ bên ngoài khóa chặt lại bằng xích sắt. Tiếng bước chân rón rén của cô ta và hai tên thuộc hạ tà đạo dưới trướng Cốt Ma dừng lại ngay sát vách cửa sổ rèm che, báo hiệu Quy tắc tuần tra tẩm điện nghiêm ngặt đang bắt đầu thực thi hằng đêm. Họ đang áp tai vào vách gỗ, rình mò từng tiếng động nhỏ nhất bên trong để tìm kiếm bằng chứng động phòng thực tế hằng đêm.
Trong phòng ngủ chung tân hôn, sự im lặng bao trùm như một vũng lầy ngột ngạt.
An Bình đứng tựa lưng vào cột giường bằng đá đen, gương mặt nho nhã thư sinh của anh dưới ánh nến đỏ rực lúc này tái nhợt đi vì kiệt sức. Anh đưa tay nới lỏng cổ áo trường bào gấm đen rộng thùng thình, để lộ lồng ngực phàm nhân đang phập phồng thở dốc dữ dội.
Triệu Thanh Hà ngồi bên mép giường, bộ váy cưới tà đạo màu đỏ sẫm thêu phượng đen ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh của nàng. Tiếng xiềng xích giả vờ kéo lê khẽ vang lên leng keng khi nàng khẽ dịch chuyển. Nàng nhìn vết máu khô trên khóe môi An Bình, lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả.
"Chàng... chàng hãy ngồi xuống đây," Thanh Hà thì thầm, giọng nói ngọt ngào ấm áp run rẩy khẽ vang lên trong bóng tối. Nàng vươn bàn tay mịn màng đeo chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ ra, muốn đỡ anh ngồi xuống nệm mềm hằng đêm.
"Đừng cử động," An Bình lén nháy mắt trái hai lần – mật mã Nhãn Thần Truyền Âm báo hiệu có tai mắt rình mò sát vách cửa hằng đêm. Anh nói lớn bằng giọng điệu tàn bạo, kiêu ngạo diễn sâu: "Tránh ra! Con tiện tỳ Kiếm Tông hèn hạ này, ai cho phép ngươi ngồi trên chiếc giường tân hôn của bản thiếu chủ? Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc của tẩm điện này!"
Nói rồi, An Bình vung tay gạt mạnh chiếc gối thêu phượng đen xuống đất tạo ra tiếng động lớn hằng đêm. Anh khẽ tiến lại gần chiếc lư hương bằng đồng đen đặt ở góc phòng ngủ chung tân hôn, định dùng chiếc quạt xếp Bách Cơ dập tắt ngọn lửa trầm hương bên trong để giảm bớt sự ngột ngạt hằng đêm.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay phàm nhân vừa chạm vào nắp lư hương bằng đồng, một luồng ma lực Trúc Cơ Kỳ màu tím sẫm bỗng dưng bùng phát dữ dội từ các họa tiết cơ quan chạm khắc quanh thân lư hằng đêm.
*Xoẹt!*
Luồng tà lực phản chấn cực mạnh khiến bàn tay phàm nhân của An Bình bị bỏng rát nhẹ, anh lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt hằng đêm.
"An Bình!" Thanh Hà hoảng hốt kêu khẽ, định lao xuống giường đỡ anh nhưng bị anh giơ tay ngăn lại khẩn cấp hằng đêm.
An Bình cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào nắp lư hương đồng đen đã bị khóa chặt hoàn toàn bằng tà thuật Trúc Cơ của Bạch Sa hằng đêm. Mẹ nuôi đã lường trước việc anh sẽ dập hương, nên đã dùng tà thuật phong ấn lư hương hằng đêm.
Từ các kẽ hở chạm khắc tinh vi hình rết độc quanh thân lư hương, một làn khói mỏng màu hồng nhạt, thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, nồng nàn đến kỳ dị bắt đầu lững lờ trôi ra hằng đêm.
Mùi hương ấy lướt qua không khí, nhanh chóng bao phủ khắp không gian khép kín của phòng ngủ chung tân hôn.
Là phàm nhân có kiến thức y lý sâu sắc được chỉ dạy bởi Cổ Độc Y Sư, An Bình lập tức nhận diện được thứ mùi hương chết chóc ngọt ngào này.
"Xuân Phong mị độc..." An Bình thì thầm, giọng nói run rẩy kịch liệt vì hoảng sợ hằng đêm. "Mẹ nuôi... bà ta quả thực đã ra tay tàn nhẫn hằng đêm."
Xuân Phong mị độc là loại mị dược tà môn cực mạnh do Bạch Sa điều chế sâu trong dược điền ngầm hằng đêm. Nó hoàn toàn không thể giải trừ bằng linh lực thông thường của tu sĩ, mà sẽ trực tiếp ăn mòn lý trí, kích thích dục vọng tột cùng và gây ra ảo giác khao khát tiếp xúc thể xác mãnh liệt hằng đêm. Đối với tu sĩ bị phong ấn tu vi như Thanh Hà, sức tàn phá của mị dược sẽ khiến kinh mạch bị bỏng rát đau đớn dữ dội; còn đối với phàm nhân yếu ớt như An Bình, mị dược sẽ trực tiếp bóp nghẹt lồng ngực, khiến nhịp tim tăng nhanh đến mức đe dọa vỡ nát phế phủ hằng đêm.
*U u u!*
Làn khói màu hồng nhạt từ từ len lỏi vào khoang mũi của hai người hằng đêm.
Ngay lập tức, một luồng khí nóng hầm hập như lửa đốt bùng phát từ đan điền của Triệu Thanh Hà, nhanh chóng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng hằng đêm. Gương mặt thanh tú, trắng mịn của nàng trong tích tắc ửng hồng rực rỡ dưới ánh nến đỏ hằng đêm. Đôi mắt trong vắt vốn lạnh lùng như băng tuyết nay bỗng chốc trở nên mờ mịt, mông lung đầy sương nước hằng đêm. Nàng cảm thấy cơ thể mình nóng bừng lên, một cảm giác ngứa ngáy rạo rực khó tả chạy dọc sống lưng, thúc ép nàng muốn rũ bỏ bộ váy cưới nặng nề hằng đêm.
"Nóng... nóng quá..." Thanh Hà thở dốc nhẹ, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở hằng đêm. Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ wrist, muốn vận hành kiếm ý băng sương để làm mát cơ thể nhưng kinh mạch bị phong ấn phản chấn dữ dội khiến nàng ho khan một tiếng nhỏ đầy đau đớn hằng đêm.
Ngay khi Thanh Hà cảm nhận nỗi đau bỏng rát kinh mạch, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay An Bình bỗng phát sáng xanh dịu rực rỡ hằng đêm.
*A!*
An Bình rên nhẹ một tiếng nhỏ đầy thương tâm hằng đêm. Nhờ cơ chế gánh chịu nỗi đau chia sẻ qua cổ độc, một nửa sự bỏng rát kinh mạch tàn khốc của Thanh Hà lập tức truyền thẳng vào lồng ngực phàm nhân yếu ớt của anh hằng đêm. Trái tim anh thắt lại dữ dội, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực hằng đêm. Anh cảm giác như có hàng vạn ngọn lửa đang thiêu đốt phế phủ, mồ hôi lạnh rỉ ra ướt đẫm tấm lưng áo gấm đen hằng đêm.
Nhưng đáng sợ hơn cả đau đớn thể xác chính là sự cám dỗ ngọt ngào của mị dược Xuân Phong đang bắt đầu ăn mòn lý trí của hai người hằng đêm.
Làn khói hồng nhạt sưởi ấm căn phòng lụa đỏ mờ ảo hằng đêm. Trong bóng tối đỏ rực quyến rũ ấy, nhan sắc kiêu kỳ, đôi môi đỏ mọng hé mở thở dốc và cơ thể thanh mảnh run rẩy của Thanh Hà dưới lớp váy cưới rách nát trông giống như một đóa hoa đào rực rỡ nhất giang hồ đang chờ đợi được hái hằng đêm. Dục vọng phàm nhân trỗi dậy mãnh liệt bên trong huyết quản An Bình hằng đêm. Mỗi hơi thở của anh đều trở nên nặng nề, nóng bỏng, thúc ép anh muốn lao đến ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của nàng hằng đêm.
Thanh Hà cũng ngước nhìn anh hằng đêm. Dưới tác động của mị dược, gương mặt nho nhã thư sinh nhợt nhạt nhưng tràn ngập vẻ lo lắng xót xa thầm lặng của An Bình trông ấm áp hơn bất kỳ vị kiếm sĩ chính trực nào hằng đêm. Nàng khẽ vươn tay về phía anh, tiếng xích sắt giả vờ kêu leng keng ngọt ngào hằng đêm:
"An Bình... ta... ta nóng quá..."
Bên ngoài vách cửa sổ, bóng đen rình mò của mật thám A Mai khẽ dịch chuyển hằng đêm. Tiếng thở dốc nóng bỏng và tiếng xích sắt va chạm khẽ vang lên trong phòng ngủ đôi khiến cô ta lập tức áp tai sát vào khe cửa gỗ, chuẩn bị ghi chép báo cáo tình hình động phòng rực lửa hằng đêm.
An Bình cắn chặt môi đến rỉ máu hằng đêm. Vị tanh ngọt của máu tươi phàm nhân giúp anh lấy lại một tia lý trí kiên định cuối cùng giữa vũng lầy dục vọng hằng đêm. Anh biết, nếu tối nay anh buông xuôi theo sự cám dỗ của mị dược Xuân Phong để động phòng thực sự với Thanh Hà, anh sẽ phá vỡ hoàn toàn ranh giới tự trọng của nàng, khiến nàng vĩnh viễn căm ghét anh và biến khế ước phu thê hờ của họ thành một chiếc lồng giam nhục nhã thực sự hằng đêm.
Nhưng làn khói mị dược Xuân Phong vẫn đang tiếp tục tỏa ra ngùn ngụt từ lư hương bị khóa tà thuật Trúc Cơ hằng đêm. Nhiệt độ cơ thể của Thanh Hà đang tăng cao đến mức nguy hiểm, kinh mạch bị phong ấn của nàng bắt đầu rạn nứt rỉ máu giả hằng đêm.
Lý trí của hai người đang bị ăn mòn từng tấc một trong không gian khép kín lụa đỏ mờ ảo hằng đêm. Nhịp tim đồng điệu của họ qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đập dồn dập, bỏng rát dữ dội như một tiếng chuông cảnh báo tử thần đang cận kề hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!