Nhạc nềnPowder_Snow

Tráo Phụng Tráo Ly Và Đường Kim Cứu Nguy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chính điện Hắc Ma Cốc chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Những ngọn đuốc cắm dọc theo các cột hắc thạch khổng lồ cháy bập bùng, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch, ma quái, kéo dài những bóng đen ngoằn ngoèo trên nền đá lạnh buốt. Mùi máu giả Huyết Ma tanh nồng từ trên lưng Triệu Thanh Hà quyện vào làn sương độc xám xịt từ ngoại vi tràn vào, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị khiến lồng ngực phàm nhân của Lý An Bình thắt chặt lại. Anh cảm thấy phế phủ bỏng rát, cổ họng dâng lên vị ngọt đắng quen thuộc của sự kiệt sức. Nhưng dưới lớp áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực rỡ, lá Bùa ẩn khí Tử Vi vẫn đang âm thầm tỏa nhiệt, ngụy trang cho anh một luồng tà khí giả đáng sợ, che giấu hoàn toàn sự run rẩy của một kẻ không có nửa điểm tu vi.


Trước mặt anh, Bạch Sa – Độc Cô Thánh Hậu – đang mỉm cười. Nụ cười của bà ta trẻ trung, quyến rũ như một thiếu nữ đôi mươi, nhưng đôi mắt tím sẫm lại lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm sâu dưới lòng đất. Trên tay bà ta, chén trà bằng ngọc đen lơ lửng giữa không trung, tỏa ra làn khói màu tím nhạt thoang thoảng hương thơm ngọt ngào đến kỳ dị. Đó là Thất Tình Tán, thứ độc dược khảo vấn tàn nhẫn nhất của Vạn Độc Phái. Chỉ cần một giọt thấm vào đầu lưỡi, mọi sự phòng ngự tinh thần sẽ sụp đổ hoàn toàn, ép buộc người dùng phải bộc lộ cảm xúc chân thật nhất trong lòng. Nếu Triệu Thanh Hà uống vào, lòng biết ơn và sự rung động thầm lặng mà nàng vừa nảy sinh dành cho An Bình sau màn kịch quất roi giả sẽ lập tức bị phơi bày. Khi đó, không chỉ vở kịch khế ước của họ tan vỡ, mà cơn cuồng nộ của Lý Vô Thiên sẽ nghiền nát cả hai thành tro bụi ngay tại chỗ.


"Sao vậy, nhi tử của ta?" Giọng nói của Bạch Sa vang lên thanh tao nhưng chứa đựng tà lực áp chế tinh thần cực mạnh. "Con tiện tỳ Kiếm Tông này đã chịu mười roi của con, chịu sỉ nhục trước toàn thể ma đầu, nhưng ánh mắt của nàng ta nhìn con... dường như không chỉ có hận thù. Để ta giúp con kiểm tra xem, liệu trái tim của đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông có thực sự cứng rắn như kiếm của nàng ta hay không."


Triệu Thanh Hà quỳ dưới đất, bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm tạo nên tiếng kêu leng keng nặng nề. Lưng nàng đẫm máu giả mát lạnh, nhưng mồ hôi lạnh thật sự đã rỉ ra trên trán. Nàng ngước nhìn chén trà ngọc đen đang từ từ bay về phía mình, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhờ Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, An Bình có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của nàng đang đập loạn xạ, dồn dập như tiếng trống trận. Nàng đang sợ hãi. Không phải sợ chết, mà sợ rằng độc tính của Thất Tình Tán sẽ khiến nàng bộc lộ sự yếu mềm và lòng cảm động dành cho kẻ tà đạo trước mặt, đẩy anh vào chỗ chết.


An Bình biết mình không thể do dự thêm một giây nào. Anh khẽ tiến lên một bước, chắn nửa thân mình trước Thanh Hà, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc, kiêu ngạo đúng phong thái thiếu chủ tà đạo. Anh khẽ phẩy chiếc Quạt xếp Bách Cơ trên tay, tạo ra một làn gió nhỏ thổi tan bớt làn khói tím nhạt đang lan tỏa quanh người Thanh Hà.


"Mẹ nuôi quả thực chu đáo," An Bình cười lạnh, giọng nói trầm thấp, đầy dã tâm vang vọng khắp chính điện. "Nhưng một con nhóc Kiếm Tông hèn nhát thế này, đâu cần dùng đến Thất Tình Tán quý giá của mẹ? Để ta tự tay ban trà cho nàng ta, xem nàng ta có dám dùng chút tôn nghiêm kiếm sĩ cuối cùng để từ chối hay không."


Nói rồi, An Bình vươn bàn tay phàm nhân ra, trực tiếp đón lấy chén trà ngọc đen từ giữa không trung. Ngay khi ngón tay chạm vào chén ngọc, một luồng kịch độc lạnh thấu xương truyền qua da thịt, khiến kinh mạch phàm nhân của anh đau nhói dữ dội. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, giữ cho gương mặt không biến sắc, ánh mắt vẫn sắc lạnh như dao cạo nhìn chằm chằm vào Thanh Hà.


Cốt Ma ngồi ở góc bàn khẽ nheo mắt, lão già gầy gò nhợt nhạt ấy nhếch mép cười gian giảo: "Thiếu chủ, nếu ngươi đã tự tay ban trà, vậy thì hãy để lão phu được tận mắt chứng kiến nàng ta uống cạn. Thất Tình Tán một khi đã uống, không có linh lực nào có thể tống ra ngoài được đâu."


"Cốt Ma hộ pháp lo lắng quá nhiều rồi," An Bình quay sang liếc nhìn Cốt Ma bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng. Anh phẩy mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ một cái thật mạnh.


*Vút!*


Cơ chế cơ học tinh vi bên trong nan quạt được kích hoạt. Một làn sương trắng nhạt, thoang thoảng mùi hương Vô Niệm Hương tỏa ra dữ dội từ kẽ quạt, nhanh chóng bao phủ một khoảng không gian nhỏ xung quanh An Bình và Thanh Hà. Đây chính là Mê Hồn Hương Tán nhẹ, tuy không có tà lực nhưng có khả năng làm mờ nhạt tầm nhìn và khứu giác của những kẻ xung quanh trong tích tắc.


"Tránh ra! Con tiện tỳ này là đồ chơi của ta!" An Bình gầm lên dữ dội, đóng vai ác nhân tàn bạo che mắt chúng nhân.


Trong khoảnh khắc làn sương trắng làm mờ tầm nhìn của Bạch Sa và Cốt Ma, An Bình lập tức thi triển Tráo Phụng Tráo Ly thủ pháp. Đây là kỹ năng nhanh tay lẹ mắt đỉnh cao mà anh đã phải luyện tập ròng rã hằng ngày dưới sự dạy bảo nghiêm khắc của Hồng Thất và Hí Tử. Cánh tay phàm nhân của anh di chuyển nhanh đến mức không để lại một tàn ảnh vật lý nào. Chỉ trong một phần mười giây, chén trà ngọc đen chứa Thất Tình Tán kịch độc đã bị anh lướt nhẹ vào trong tay áo rộng thùng thình, thế chỗ vào đó là một chén ngọc đen khác chứa nước lọc thanh khiết mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước.


Thế nhưng, chỉ tráo trà thôi là chưa đủ. Bạch Sa là bậc thầy độc dược Nguyên Anh Kỳ, bà ta chỉ cần nhìn vào biểu cảm gương mặt và tuyến lệ của Thanh Hà sau khi uống là có thể nhận ra độc tính có phát tác thật hay không. Thất Tình Tán một khi vào cơ thể sẽ ép buộc các cơ mặt co rúm, nước mắt tuôn rơi và thần trí hoảng loạn bộc lộ sự thật.


Ngay khi đưa chén trà giả sát vào mặt Thanh Hà, dưới sự che phủ của làn sương mỏng và chiếc quạt xếp xòe rộng, An Bình lén dùng ngón tay còn lại kích hoạt Châm Cứu Vi Thể phàm nhân. Ba cây kim bạc nhỏ lấp lánh như sợi tóc xuất hiện giữa các kẽ ngón tay anh. Với độ chính xác tuyệt đối được rèn luyện trên mô hình gỗ hằng ngày, An Bình đâm nhanh ba mũi kim vào huyệt Á Môn và Phong Phủ sau gáy Thanh Hà.


*Cực nhẹ!*


Thanh Hà khẽ run lên, một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng nàng. Nàng cảm thấy toàn bộ cơ mặt, tuyến lệ và các dây thần kinh cảm xúc của mình lập tức bị phong tỏa, đông cứng hoàn toàn. Nàng không thể khóc, không thể biểu lộ bất kỳ sự xúc động hay yếu mềm nào nữa. Gương mặt nàng trong tích tắc biến thành một tảng băng lạnh lẽo, vô cảm tột cùng.


"Uống đi!" An Bình gằn giọng, tay ép chén trà ngọc đen vào môi nàng.


Thanh Hà đón lấy chén trà giả, uống cạn dòng nước lọc thanh khiết không chút do dự. Nàng đặt chén ngọc xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt trong vắt nhìn thẳng vào An Bình. Nhờ có ba mũi kim bạc phong tỏa cảm xúc, gương mặt nàng không có lấy một nét dao động, đôi mắt lạnh lùng, tràn ngập vẻ bất khuất và căm ghét tột cùng dành cho vị thiếu chủ tà đạo trước mặt.


Cả chính điện im lặng như tờ. Bạch Sa tiến lại gần một bước, đôi mắt tím sẫm dò xét quét qua gương mặt của Thanh Hà. Bà ta ngửi mùi không khí xung quanh, nhưng tà khí giả từ bùa ẩn khí Tử Vi nồng nặc tà môn của An Bình đã hoàn toàn che lấp mùi hương thảo dược.


Thanh Hà vẫn đứng yên như một bức tượng băng, không hề khóc lóc, không hề bộc lộ bất kỳ sự cảm động hay yếu mềm nào của Thất Tình Tán bộc phát. Biểu cảm của nàng hoàn hảo đến mức lạnh lùng tột đỉnh.


Cốt Ma biến sắc, lão già gầy gò vội vã tiến lên: "Không thể nào! Thất Tình Tán của Độc Hậu sao có thể vô tác dụng? Chắc chắn chén trà này có vấn đề! Để lão phu kiểm tra cặn trà!"


Lão ta định vươn bàn tay xương xẩu ra giật lấy chiếc chén ngọc đen trên tay Thanh Hà. Thế nhưng, một luồng ma uy cuồng nộ dữ dội bùng phát từ phía ngai đá.


*Rầm!*


Lý Vô Thiên đập mạnh tay xuống bàn hắc thạch, quát lớn khiến cả chính điện rung chuyển, bụi đá rơi lả tả: "Cốt Ma! Ngươi dám nghi ngờ độc thuật của Độc Hậu, hay là dám nghi ngờ nhi tử của ta? Thất Tình Tán không phát tác chứng tỏ con tiện tỳ này hoàn toàn căm ghét tà đạo, không hề có nửa điểm tư tình với An Bình! Ngươi còn muốn làm loạn đến bao giờ? Cút lui cho ta!"


Sát khí Nguyên Anh Kỳ bùng phát dữ dội ép Cốt Ma phải lùi lại mấy bước, sắc mặt nhợt nhạt gật đầu vâng dạ, ánh mắt hậm hực đầy hận thù liếc qua An Bình.


Bạch Sa khẽ cười nhẹ, thu hồi chén ngọc: "Cốt Ma hộ pháp bớt giận. Xem ra con nhóc này quả thực cứng đầu. An Bình, con cứ việc đem nàng ta về tẩm điện mà tra tấn hằng đêm. Ta muốn thấy nàng ta bị mài mòn ý chí hoàn toàn."


"Đa tạ mẹ nuôi thành toàn," An Bình khom lưng hành lễ, giữ vững phong thái lạnh lùng Thiếu chủ. Anh quay sang nắm lấy xiềng xích của Thanh Hà, giật mạnh một cái đầy tàn nhẫn: "Đi! Con tiện tỳ cứng đầu, hôm nay bản thiếu chủ sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!"


Thanh Hà kéo lê xích sắt bước theo sau anh, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, căm phẫn tột cùng trước mắt chúng ma đầu. Nhưng ngay khi bước ra khỏi ngưỡng cửa chính điện, khuất sau vách đá tối tăm của hành lang dẫn về tẩm điện thiếu chủ, An Bình khẽ lảo đảo, suýt nữa quỵ xuống nền đá lạnh.


Anh vội vã đưa tay rút nhanh ba cây kim bạc sau gáy Thanh Hà ra. Ngay khi kim bạc được rút, Thanh Hà khẽ thở dốc một hơi, cơ mặt giãn ra. Nàng nhanh chóng vươn bàn tay mịn màng đỡ lấy bả vai đang run rẩy dữ dội của An Bình, đôi mắt trong vắt tràn ngập sự lo lắng và xót xa khôn tả.


"Chàng... chàng có sao không?" Giọng nàng thì thầm đầy lo âu.


"Ta không sao..." An Bình cười khổ, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. "Vừa rồi thực sự quá nguy hiểm. Nếu chậm một phần mười giây, kịch độc Thất Tình Tán sẽ tàn phá phế phủ phàm nhân của ta ngay lập tức."


Thanh Hà nhìn vết bỏng rát nhẹ trên ngón tay An Bình do chạm vào độc dược ban nãy, lòng nàng thắt lại. Người phu quân phàm nhân này không có nửa điểm tu vi, vậy mà đã dùng cả tính mạng và trí tuệ đỉnh cao để che chở cho nàng hết lần này đến lần khác dưới bóng tối ác ma.


Trong khi đó, tại một mật thất u tối phía ngoại vi Hắc Ma Cốc, Cốt Ma đang đập vỡ chiếc bàn gỗ gỉ sét vì giận dữ. Lão ta gầm lên khàn đặc: "Lũ ngu xuẩn! Lý An Bình hoàn toàn không có tu vi tà đạo! Chén trà chắc chắn đã bị tráo đổi bằng một thủ pháp phàm nhân hèn hạ! Ta không thể để tên phàm nhân này ngồi vững trên chiếc ghế thiếu chủ thêm một ngày nào nữa!"


Lão ta giơ bàn tay xương xẩu lên, khẽ bóp chặt không khí. Từ trong bóng tối sâu thẳm của mật thất, một làn khói đen kịt, không tiếng động từ từ ngưng tụ lại thành hình một bóng người gầy gò, không thể nhìn rõ gương mặt, mặc sát thủ phục đen sẫm tỏa ra hắc khí chết chóc.


Đó là Ảnh Quỷ – sát thủ bóng tối tàn bạo dưới trướng Cốt Ma, kẻ có khả năng ẩn thân hoàn hảo và ra tay kết liễu mục tiêu trong tích tắc.


"Ảnh Quỷ," Cốt Ma cười lạnh tàn nhẫn, giọng nói đầy sát khí. "Ngay trong đêm nay, khi tên phàm nhân kia đang ngủ cùng con tiện tỳ Kiếm Tông, hãy lén đột nhập tẩm điện thiếu chủ và kết liễu mạng sống của hắn cho ta. Hãy tạo hiện trường giả như thể con tiện tỳ kia đã dùng kiếm ý ám sát hắn. Ta muốn xem Lý Vô Thiên sẽ đối phó thế nào khi con trai cưng bị giết chết!"


Bóng đen của Ảnh Quỷ khẽ cúi đầu, rồi tan biến hoàn toàn vào bóng tối không để lại một tiếng động nhỏ, chuẩn bị cho cuộc ám sát đẫm máu hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!