Bữa Tối Gia Đình Trên Lưỡi Đao
Chính điện Hắc Ma Cốc sừng sững giữa màn sương đen quanh năm không tan, tựa như một con quái thú khổng lồ đang há ngoác cái miệng đỏ ngòm dưới ánh đuốc chập chờn. Những cột đá hắc thạch oai nghiêm khắc đầy đồ đằng tà môn tỏa ra làn khí lạnh thấu xương, áp chế kinh mạch của bất kỳ kẻ nào bước vào. Đêm nay, bầu không khí bên trong điện sảnh càng thêm ngột ngạt đến mức một phàm nhân như Lý An Bình cảm thấy lồng ngực mình như đang bị đè nặng bởi một tảng đá ngàn cân.
An Bình bước đi lầm lũi trên nền đá lạnh, trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực khẽ lay động theo từng nhịp bước. Phía sau anh, Triệu Thanh Hà đang kéo lê bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung giả hắc thiết. Tiếng xích sắt va chạm vào nhau tạo nên những âm thanh leng keng nặng nề giả tạo, vang vọng khắp hành lang trống trải. Trên lưng áo rách nát của nàng, lớp nhựa cây Máu giả Huyết Ma đỏ tươi vẫn còn bám chắc, trông rùng rợn và dã man như vừa trải qua một trận tra tấn thừa sống thiếu chết.
An Bình khẽ liếc mắt nhìn Thanh Hà qua khóe mi. Nàng cúi đầu, mái tóc đen xõa tung che nửa gương mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trong vắt ẩn sau làn tóc ấy vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái. Nhờ Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, An Bình có thể cảm nhận được nhịp tim của nàng đang đập nhanh hơn bình thường – không phải vì sợ hãi, mà vì kinh mạch bị phong ấn của nàng đang phải chống chọi với luồng ma uy lạnh lẽo tỏa ra từ chính điện.
"Khống chế nhịp tim... bình tĩnh..." An Bình thầm tự nhủ. Anh vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, ép nhịp tim phàm nhân của mình duy trì ở mức ổn định, giữ cho gương mặt nho nhã thư sinh không lộ ra một tia mồ hôi lạnh nào.
Ở phía cuối chính điện, trên chiếc bàn dài bằng hắc thạch uy nghiêm, bữa tối gia đình ma đầu đã được bày sẵn. Lý Vô Thiên (Hắc Ma Tôn) ngồi chễm chệ trên ngai đá, thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ tỏa ra ma uy Nguyên Anh Kỳ áp chế thiên địa. Ông ta đang dùng đôi tay thô ráp xé một tảng thịt ma thú nướng đỏ hỏn, máu tươi khẽ rỉ ra khóe môi hung tợn. Bên cạnh ông ta, Bạch Sa (Độc Cô Thánh Hậu) nhàn nhã tựa lưng vào ghế lụa tím, dung nhan trẻ trung quyến rũ như thiếu nữ nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, thâm sâu như vực thẳm. Bà khẽ xoay chiếc Huyết Cổ Trâm trên mái tóc, tỏa ra mùi hương độc dược dịu nhẹ nhưng chí mạng.
Ngồi ở góc bàn đối diện là Cốt Ma. Lão già gầy gò nhợt nhạt ấy đang dùng đôi mắt ti hí độc ác nhìn chằm chằm vào An Bình, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy dã tâm. Sự thất bại ban ngày tại địa lao càng khiến Cốt Ma điên cuồng muốn vạch trần thân phận phàm nhân của thiếu chủ.
"Bái kiến cha nuôi, mẹ nuôi." An Bình bước đến trước bàn ăn, khẽ khom lưng hành lễ, giọng nói trầm thấp, tàn độc đúng phong thái thiếu chủ tà đạo.
Lý Vô Thiên không ngẩng đầu lên, ông ta ném tảng thịt xuống đĩa, tiếng động vang lên chát chúa: "An Bình, con rốt cuộc cũng chịu dẫn con tiện tỳ này đến bái kiến ta? Ta nghe Cốt Ma nói, con đem nàng ta về tẩm điện riêng để 'chăm sóc' rất chu đáo?"
Sát khí Nguyên Anh Kỳ bùng phát từ người Lý Vô Thiên khiến không khí xung quanh lập tức đông cứng. Những phế phủ phàm nhân của An Bình như bị bóp thắt lại, anh cảm thấy cổ họng ngọt đắng, suýt nữa thì ho ra máu tươi. Thế nhưng, bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo anh đã kịp thời kích hoạt, tỏa ra một làn tà khí giả đáng sợ bao quanh cơ thể, che giấu hoàn toàn sự run rẩy của phàm nhân.
"Cha nuôi bớt giận," An Bình cười lạnh, ánh mắt sắc như dao quét qua Cốt Ma. "Cốt Ma hộ pháp có vẻ quá rảnh rỗi nên mới thích rình mò tẩm điện của ta. Ta đưa con nhóc Kiếm Tông này về phòng chỉ là để tiện cho việc tra tấn hằng đêm mà thôi. Một món đồ chơi thú vị như thế này, nếu để chết trong địa lao ẩm ướt thì thật là uổng phí."
Bạch Sa nhấp một ngụm rượu độc màu tím, cười nhẹ đầy đa nghi: "Ồ? Vậy sao vết thương trên lưng nàng ta trông có vẻ đáng sợ, nhưng chân khí của nàng ta lại không hề hao tổn? An Bình nhi tử, con đừng lừa gạt mẹ nuôi. Nếu con thực sự tàn bạo như lời đồn, hãy chứng minh cho ta thấy ngay tại bàn ăn này đi."
Lý Vô Thiên đập mạnh tay xuống bàn hắc thạch. *Rầm!* Chiếc bàn đá nứt ra một đường dài, ông ta ném một chiếc roi da gai sắt đen hếu xuống đất, sát khí cuồng nộ khóa chặt lấy An Bình: "Cầm lấy roi! Quất con nhóc này mười roi ngay trước mặt ta! Nếu con dám nương tay, ta sẽ tự tay bẻ gãy toàn bộ kinh mạch của nàng ta và ném con vào hồ máu độc!"
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm. An Bình nhìn chiếc roi da gai sắt thật trên đất, lòng anh thắt lại. Thể chất phàm nhân của anh không thể dùng chiếc roi này mà không gây ra thương tích chí mạng cho Thanh Hà. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, An Bình lén dùng Nhãn Thần Truyền Âm mật mã nháy mắt trái hai lần hướng về phía Thanh Hà – mật hiệu chuẩn bị diễn kịch.
Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng quỳ rạp xuống đất, hai tay siết chặt bộ xích sắt giả tạo tiếng động nặng nề, đôi mắt rực lên vẻ bất khuất giả vờ: "Lý An Bình! Ngươi có giỏi thì giết ta đi! Thái Huyền Kiếm Tông ta thà chết chứ không chịu nhục dưới roi của tên ma đầu phàm nhân như ngươi!"
An Bình dùng bộ pháp Vô Ảnh nhanh nhẹn cúi xuống nhặt roi. Thế nhưng, bằng thủ thuật tráo đổi nhanh tay lẹ mắt được rèn luyện từ Hồng Thất, anh đã lén tráo đổi chiếc roi da thật lấy chiếc Roi da Thanh Lôi giả giấu trong tay áo rộng. Chiếc roi giả này có các hốc rỗng chứa túi khí nén chứa sương thuốc giảm đau Hồi Xuân Thảo và nhựa cây rỉ máu giả.
Anh vung roi lên, gương mặt nho nhã trong tích tắc co rút lại thành một vẻ cuồng loạn, tàn bạo tột cùng. Anh áp dụng Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật – miệng gầm thét tàn ác nhưng đôi mắt hướng về Thanh Hà lại rơm rớm nước mắt xót xa thầm lặng trong bóng tối.
*Chát!*
Tiếng roi quất xé rách không khí vang lên kinh hoàng trong chính điện. Roi quất mạnh xuống lưng Thanh Hà, nhưng thực chất chỉ chạm nhẹ vào lớp da hóa trang Huyết Nhục Mông Lung. Cơ chế khí nén lập tức phun ra một làn sương mỏng mát lạnh của Hồi Xuân Thảo, làm dịu đi kinh mạch lạnh lẽo của nàng, đồng thời Máu giả Huyết Ma bắn tung tóe trên nền đá đen.
"Con tiện tỳ cứng đầu!" An Bình gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy giận dữ. "Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là lễ nghi của Ma Cốc!"
Thanh Hà phối hợp hét lên đau đớn dữ dội, tiếng hét xé lòng vang vọng khắp điện sảnh, làm thỏa mãn bản tính tàn bạo của Lý Vô Thiên. Nàng run rẩy quỳ dưới đất, nhưng ánh mắt lén nhìn mật mã nhấp nháy từ An Bình để đồng bộ nhịp thở với nhịp quất roi, tránh làm rách da thật.
*Chát! Chát! Chát!*
Mười roi quất xuống liên tiếp, hiện trường rỉ máu đầy thương tích rùng rợn hiện ra trên lưng Thanh Hà. An Bình kiệt quệ tinh thần, lồng ngực phàm nhân thở dốc vì phải chịu áp lực ma uy cực lớn để giữ vững phong thái tàn bạo.
Bạch Sa khẽ nhíu mũi, khứu giác nhạy bén của một độc sư Nguyên Anh Kỳ giúp bà nhận ra điều bất thường. Giữa mùi máu tanh nồng nặc, bỗng có một mùi thơm thanh khiết thoang thoảng bay qua. Bà đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần Thanh Hà để ngửi mùi máu.
An Bình giật mình, lập tức kích hoạt bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo, tỏa ra một luồng tà khí giả nồng nặc tà môn bao phủ căn phòng để che giấu mùi thảo dược. Anh cười lạnh, lớn tiếng át đi sự chú ý của Bạch Sa: "Mẹ nuôi nhìn xem, phương pháp tra tấn 'sinh tử luân hồi' của ta thế nào? Ta bôi Hồi Xuân Thảo lên roi để vết thương của nàng ta khép miệng ngay lập tức, sau đó mới quất tiếp để nàng ta phải chịu đau đớn vô hạn hằng đêm!"
Bạch Sa nhìn vết máu đỏ tươi rùng rợn, lại bị tà khí giả và lập luận tàn ác của An Bình đánh lừa. Bà mỉm cười hài lòng, thu hồi sát khí: "Tốt lắm. Con trai ta đúng là có ma tính thiên phú. Ta rất hài lòng."
Lý Vô Thiên cũng cười lớn hung tợn, ma uy bùng phát làm lung lay cả chính điện: "Ha ha! Khá lắm! Đúng là con trai của Hắc Ma Tôn ta!"
An Bình khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể phàm nhân của anh rã rời vì kiệt sức. Anh vội vã ra hiệu cho Thanh Hà quỳ lùi lại phía sau mình để bảo vệ nàng khỏi tầm mắt của chúng ma đầu.
Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.
Bạch Sa mỉm cười tàn ác, bà chậm rãi nâng một chén trà bằng ngọc đen lơ lửng trên không trung, dâng thẳng về phía Thanh Hà. Làn khói tím nhạt tỏa ra mùi hương ngọt ngào quyến rũ nhưng đầy hiểm họa bao phủ chén trà:
"Ăn mừng chiến thắng của thiếu chủ, con tiện tỳ này cũng xứng đáng được ban thưởng. Uống cạn chén trà này đi. Đây là Thất Tình Tán do ta điều chế, nếu ngươi thực sự căm ghét thiếu chủ, chén trà này sẽ vô hại. Nhưng nếu ngươi dám nảy sinh nửa điểm tình cảm đồng cảm hay rung động với nó... độc tính sẽ lập tức tàn phá phế phủ của ngươi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!