Nhạc nềnPowder_Snow

Tai Mắt Khắp Nơi Và Cơn Nghi Ngờ Của Độc Hậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của A Mai đã dừng lại ngay ngoài cửa sắt địa lao, tiếng chùm chìa khóa lách cách vang lên đầy đe dọa.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, dây thần kinh của Lý An Bình căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Thể chất phàm nhân không có nửa điểm tu vi khiến các giác quan của anh không thể nhạy bén như tu sĩ, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng và bản năng sinh tồn đã đẩy tốc độ phản xạ của anh lên đến cực hạn. Không một giây do dự, An Bình nhanh như cắt vơ lấy bát sứ rỗng vẫn còn vương chút hơi ấm của cháo loãng và lọ ngọc đựng Ngưng Sương Lộ, nhét tọt vào chiếc giỏ tre nhỏ. Anh dùng chân đá mạnh, đẩy chiếc giỏ lùi sâu vào góc tối khuất sau bục đá ẩm ướt, nơi bóng tối của địa lao nuốt chửng mọi dấu vết.


Ngay khi chiếc giỏ vừa yên vị, cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc. Bản năng diễn xuất của một kẻ sinh tồn dưới bóng ác ma lập tức trỗi dậy. An Bình giật phắt chiếc Roi da Thanh Lôi giả giắt bên hông, gương mặt nho nhã thư sinh trong tích tắc co rút lại thành một vẻ tàn bạo, cuồng loạn đầy dã tâm.


*Chát!*


Tiếng roi quất xé rách không khí, nện mạnh xuống nền đá ẩm ướt ngay sát cạnh chân Triệu Thanh Hà. Một làn sương mỏng mang theo mùi thuốc giảm đau mát lạnh phun ra từ hốc rỗng của roi da, hòa quyện với lớp Máu giả Huyết Ma đỏ tươi bắn tung tóe trên nền đất.


"Con tiện tỳ Kiếm Tông này!" An Bình gầm lên, giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự tàn độc đến ghê người. "Bản thiếu chủ đã hạ mình ban cho ngươi cơ hội được phục tùng, vậy mà ngươi vẫn dám dùng ánh mắt dơ bẩn đó để nhìn ta? Hôm nay, nếu ta không lột một lớp da của ngươi, ta sẽ không mang họ Lý!"


Triệu Thanh Hà, lúc này đang quỳ rạp dưới đất, lập tức hiểu ý. Sự mâu thuẫn trong đôi mắt An Bình – luồng ánh sáng dịu dàng xót xa thầm lặng ẩn sau lớp mặt nạ tàn bạo mà nàng nhìn thấy ban nãy – đã hoàn toàn dập tắt mọi sự cảnh giác chính tà trong lòng nàng. Nàng ngẩng đầu lên, mái tóc đen xõa tung che nửa gương mặt tái nhợt, đôi mắt trong vắt bỗng chốc rực lên một vẻ bất khuất, căm hờn giả tạo. Nàng hét lên một tiếng đau đớn, tiếng hét xé lòng vang vọng khắp vách đá địa lao:


"Á...! Lý An Bình, ngươi là tên súc sinh! Thái Huyền Kiếm Tông ta... thà chết chứ không chịu nhục! Ngươi có giỏi thì giết ta đi, đừng dùng những thủ đoạn hèn hạ này để sỉ nhục ta!"


Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy mạnh ra. A Mai bước vào phòng giam, tay cầm chiếc đèn lồng tỏa ra ánh sáng xanh lét u ám của tà môn. Cô gái trẻ trung ấy mặc bộ y phục tỳ nữ màu lục nhạt, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc sảo hẹp dài lại lấm lét nhìn quanh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.


Ngay khi bước vào, A Mai khẽ nhíu mũi. Khứu giác nhạy bén của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ giúp cô ta nhận ra điều bất thường. Giữa mùi máu tanh nồng nặc đặc trưng của địa lao, bỗng nhiên có một mùi thơm thảo dược thanh khiết, dịu nhẹ thoang thoảng bay qua. Đó là mùi thơm của Hồi Xuân Thảo tỏa ra từ sương mù của roi da giả và bã thuốc bổ vẫn chưa tan hết trong không khí.


"Thiếu... Thiếu chủ?" A Mai lấp liếm hỏi, ánh mắt dừng lại trên lưng áo rách nát đầy vết máu đỏ tươi của Thanh Hà, rồi lén nhìn xuống chiếc roi da trên tay An Bình. "Nô tỳ nghe thấy tiếng động lớn, lo sợ tù nhân chính phái này có ý đồ phản kháng làm tổn thương đến Thiếu chủ, nên mới mạo muội xông vào..."


"Cút!"


An Bình không để cô ta nói hết câu. Anh bước lên một bước, tà áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực vung lên đầy ngạo mạn. Anh trừng mắt nhìn A Mai, sát khí giả tạo bao quanh cơ thể nhờ lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trong ngực áo tỏa ra một luồng áp lực lạnh lẽo. Anh giơ cao chiếc Lệnh bài Hắc Ma bằng xương thú trắng hếu, tỏa ra làn hắc khí mỏng mảnh của Cốc chủ Lý Vô Thiên.


"Ai cho phép một con tiện tỳ như ngươi tự tiện xông vào nơi tra tấn của bản thiếu chủ?" An Bình gằn giọng, từng chữ thốt ra như băng đá nện xuống lòng A Mai. "Ngươi có biết mùi thơm này là gì không? Đó là Hồi Xuân Thảo – thứ dược liệu phàm nhân mà ta lén đặt mua để bôi lên vết thương của nàng ta. Ta muốn dùng dược tính chữa lành của nó để khiến vết thương của nàng ta khép miệng hằng ngày, sau đó mới dùng độc thuật để hành hạ từ từ hằng đêm! Sự ngu dốt của ngươi suýt nữa đã làm hỏng phương pháp tra tấn 'sinh tử luân hồi' độc môn của ta!"


A Mai nhìn thấy Lệnh bài Hắc Ma tối cao, lại bị lập luận tàn bạo đầy thuyết phục của An Bình dọa cho kinh hồn bạt vía. Cô ta quỳ sụp xuống đất, chiếc đèn lồng run rẩy trên tay hắt ra những quầng sáng chập chờn: "Thiếu chủ bớt giận! Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ không biết Thiếu chủ đang dùng bí pháp tra tấn... Nô tỳ chỉ lo lắng cho sự an toàn của người..."


"Nếu còn một lần nữa ngươi dám tự tiện bước vào phòng giam của ta khi chưa có lệnh, ta sẽ ném ngươi vào hồ máu độc để nuôi cổ trùng của Độc Hậu!" An Bình cười lạnh, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua gương mặt nhợt nhạt của A Mai.


Anh quay sang nhìn Thanh Hà đang nằm bất động dưới đất, rồi quay lại ra lệnh cho A Mai: "Địa lao này ẩm ướt, lạnh lẽo, không thích hợp để duy trì mạng sống cho món đồ chơi này. Bản thiếu chủ quyết định đưa nàng ta về tẩm điện riêng của ta. Từ nay về sau, nàng ta sẽ là 'phu nhân nô lệ' của ta, ngày đêm hầu hạ và chịu sự dày vò của ta. Ngươi, dọn dẹp phòng giam này, rồi lập tức cút về tẩm điện hầu hạ!"


"Nô tỳ tuân lệnh!" A Mai cúi đầu sát đất, nhặt chiếc đèn lồng rồi vội vã lui ra ngoài hành lang tối tăm.


Khi tiếng bước chân của A Mai hoàn toàn xa dần, An Bình mới khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể phàm nhân của anh run lên nhẹ vì kiệt sức. Anh nhanh chóng cúi xuống, đỡ lấy Thanh Hà dậy. Đôi mắt nàng nhìn anh lúc này không còn là sự nghi ngờ, mà là một niềm cảm động sâu sắc vượt lên trên mọi quy tắc chính tà giang hồ. Nàng khẽ thì thầm:


"Cảm ơn ngươi... Nhưng đưa ta về tẩm điện của ngươi, chẳng phải sẽ càng có nhiều tai mắt hơn sao?"


"Ở đó, ta mới có thể danh chính ngôn thuận bảo vệ nàng," An Bình khẽ đáp, ánh mắt kiên định. "Đi thôi, chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn."


An Bình dìu Thanh Hà bước ra khỏi địa lao. Để tránh sự nghi ngờ của chúng ma đầu tuần tra, anh cố tình bắt nàng phải kéo lê bộ Xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên nền đá, tạo ra những tiếng động leng keng nặng nề giả tạo.


Thế nhưng, khi họ vừa đi đến đoạn lối rẽ vách đá dẫn ra ngoại vi địa lao, sương mù tà môn bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Một luồng hắc khí lạnh lẽo, mang theo mùi xương cốt mục nát từ phía trước ập tới.


Bóng đen của Cốt Ma – lão già gầy gò nhợt nhạt mang tu vi Kim Đan Kỳ đỉnh phong – từ trong làn sương mù bước ra. Lão mặc chiếc trường bào đen thêu hình xương người ghê rợn, ngón tay dài nhọn hoắt tỏa ra hắc khí chết chóc. Đôi mắt ti hí híp lại của lão khóa chặt vào cơ thể mảnh mai của Thanh Hà, rồi dừng lại trên gương mặt trắng trẻo của An Bình.


"Thiếu chủ, vội vã đưa tù nhân Kiếm Tông đi đâu thế?" Giọng nói của Cốt Ma khàn khàn, chói tai như tiếng kim loại cọ xát hằng ngày. "Lão phu nghe nói Thiếu chủ vừa thực hiện một màn tra tấn dã man trong ngục. Để tránh việc Thiếu chủ bị con nhóc chính phái này lừa gạt, lão phu muốn tự mình kiểm tra vết thương trên lưng nàng ta một chút."


Nói rồi, Cốt Ma vươn bàn tay xương xẩu nhọn hoắt định chạm vào vai Thanh Hà.


Lồng ngực phàm nhân của An Bình lập tức đau thắt lại dưới áp lực ma uy Kim Đan Kỳ của Cốt Ma. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo anh, nhưng anh biết mình không được phép lùi bước. Nếu Cốt Ma chạm vào vai Thanh Hà, lão sẽ phát hiện ra vết thương rỉ máu trên lưng nàng thực chất chỉ là lớp nhựa cây Máu giả Huyết Ma ấm áp, và bộ xích sắt nặng nề kia thực chất chỉ là da mềm lót nhung rỗng ruột.


An Bình lập tức vung chiếc quạt xếp Bách Cơ, gạt phăng bàn tay của Cốt Ma ra ngoài. Anh bước lên trước, chắn ngang giữa Cốt Ma và Thanh Hà, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc, ngạo mạn tột cùng:


"Cốt Ma! Ngươi muốn làm loạn sao? Món đồ chơi của bản thiếu chủ, từ khi nào đến lượt một hộ pháp như ngươi được phép chạm vào? Ngươi đang nghi ngờ khả năng tra tấn của ta, hay đang thèm khát quyền lực thiếu chủ của ta?"


Cốt Ma cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia nhìn độc ác: "Thiếu chủ nói đùa rồi. Lão phu chỉ muốn đảm bảo an toàn cho Ma Cốc. Gần đây có tin đồn Thiếu chủ dung túng tù nhân..."


Lão đưa tay vào ngực áo, lấy ra chiếc Gương Dò Hồn tỏa ra ánh sáng đen kịt. Mặt gương bắt đầu phát sáng, hướng thẳng về phía lưng Thanh Hà để soi chiếu chân khí và vết thương thật giả.


Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, An Bình nhanh trí phẩy mạnh quạt xếp Bách Cơ. Anh lén nhấn nút cơ quan ẩn ở tay cầm quạt, giải phóng một luồng Mê Hồn Hương Tán nhẹ không tiếng động vào không khí hằng ngày. Đồng thời, anh giơ cao chiếc Lệnh bài Hắc Ma ngay trước mặt gương, hét lớn:


"Cốt Ma! Nhìn cho rõ đây là cái gì! Lệnh bài của cha ta ở đây, ngươi dám dùng pháp bảo thám thính trước mặt ta? Ngươi muốn phản bội Ma Cốc sao?"


Sức gió từ chiếc quạt xếp cùng làn khói mê nhẹ làm chệch hướng phản chiếu của chiếc gương, khiến ánh sáng đen quét lệch sang vách đá bên cạnh. Cùng lúc đó, Thanh Hà phối hợp diễn cảnh kiệt sức hoàn hảo. Nàng rên rỉ một tiếng nhỏ, cơ thể mềm nhũn tựa đầu vào vai An Bình, dùng mái tóc đen xõa dài che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chiếc kính dò hồn.


Cốt Ma bị uy thế từ lệnh bài của Lý Vô Thiên áp chế, lại bị làn khói mê làm thần trí hơi lờ đờ trong tích tắc. Lão biết mình không thể công khai ra tay trước mặt lệnh bài của Cốc chủ, đành phải nghiến răng thu hồi chiếc gương, cúi đầu giả tạo:


"Lão phu không dám. Thiếu chủ bớt giận, lão phu chỉ là lo lắng quá mức mà thôi."


"Cút khỏi mắt ta trước khi ta bảo cha ta lột da ngươi!" An Bình quát lớn, phong thái thiếu chủ tàn bạo diễn sâu xuất thần khiến Cốt Ma phải hậm hực lùi bước vào sương mù.


Đưa được Thanh Hà về đến Tẩm điện thiếu chủ, An Bình lập tức khóa chặt cửa điện. Vừa bước qua bực cửa, cơ thể phàm nhân của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh ngã quỵ xuống đất, lồng ngực đau thắt dữ dội, ho khan vài tiếng nhỏ do phải chịu đựng áp lực ma uy của Cốt Ma quá lâu.


Thanh Hà hốt hoảng quỳ xuống đỡ lấy anh, đôi mắt ngập tràn sự lo lắng, xót xa: "Lý An Bình! Ngươi không sao chứ? Ngươi chỉ là phàm nhân, tại sao lại phải chịu đựng ma uy của Kim Đan Kỳ vì ta..."


"Ta không sao..." An Bình gượng cười, lau đi vệt máu tươi nơi khóe môi. "Nơi này tạm thời an toàn. Giường của ta có lót nệm mềm ấm áp giấu dưới lớp lụa đỏ, nàng hãy lên đó nghỉ ngơi đi."


Thanh Hà nhìn quanh tẩm điện rộng lớn u tối, nơi trang hoàng bằng những biểu tượng tà môn đỏ rực đầy đáng sợ, nhưng bên trong phòng ngủ lại được An Bình lén chuẩn bị rất chu đáo và ấm áp. Sự dịu dàng thầm lặng của anh giữa hang ổ ác ma khiến trái tim nàng rung động sâu sắc.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một tiếng gõ cửa sắt khô khốc.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, lạnh lẽo. Giọng nói sắc sảo lấm lét của tỳ nữ mật thám A Mai vang lên từ bên ngoài cửa điện:


"Thiếu chủ... Độc Hậu Bạch Sa có gửi đến một bức thư mật cho người. Người yêu cầu Thiếu chủ phải nhận lấy ngay lập tức hằng đêm."


An Bình giật mình, vội vã ra hiệu cho Thanh Hà trèo lên giường nằm giả vờ mệt mỏi. Anh chỉnh đốn lại trường bào gấm đen, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng tàn bạo rồi bước ra mở cửa điện.


A Mai quỳ gối dâng lên một lá thư bằng lụa màu tím sẫm, niêm phong bằng một dấu sáp hình rết độc màu đen rùng rợn.


An Bình nhận lấy lá thư, mở ra đọc. Những dòng chữ viết bằng mực tím lấp lánh hắc khí của mẹ nuôi Bạch Sa hiện ra trước mắt anh, như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực phàm nhân:


*"An Bình nhi tử của ta. Ta nghe nói con vừa đưa con nhóc Kiếm Tông về tẩm điện để 'tra tấn hằng đêm'. Bản tính tàn bạo của con khiến ta rất hài lòng. Tối mai, hãy mang nàng ta đến Chính điện tham dự bữa tối gia đình bắt buộc hằng tuần. Ta sẽ tự tay kiểm tra chân khí và vết thương của nàng ta để xem con có thực sự hành hạ nàng ta dã man như lời đồn hay không. Đừng để ta phải thất vọng."*


Lá thư tím sẫm tỏa ra một mùi hương độc dược dịu nhẹ nhưng lạnh thấu xương, như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ của cả hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!