Nhạc nềnPowder_Snow

Sự Thất Bại Của Cốt Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hắc khí cuồng bạo rít lên ghê rợn, hóa thành hư ảnh ma long khổng lồ gầm thét, đe dọa chấn nát linh hồn và phế phủ phàm nhân yếu ớt không linh căn của Lý An Bình trong tích tắc. Sát khí Nguyên Anh Kỳ từ thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm cuộn trào như bão táp, ép chặt lấy lồng ngực chàng, khiến từng thớ thịt, từng mạch máu phàm trần như muốn vỡ tung. Khói độc từ hồ máu sộc thẳng vào mũi, nóng bỏng và mặn chát vị máu, gặm nhấm phế quản chàng một cách tàn nhẫn.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lý An Bình không có linh lực hộ thể, cũng chẳng có nửa điểm tu vi tà đạo để chống đỡ. Chàng chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt, đứng trước thần binh ma đạo tối thượng với một ý chí sắt đá được tôi luyện qua hàng vạn đêm sinh tồn giữa bầy ác ma.


"Không được ngã xuống..." An Bình gầm lên trong lòng. Chàng lén bóp chặt lòng bàn tay đang giấu dưới tà áo gấm đen, ép bản thân hít một ngụm khí lạnh cuối cùng từ Lọ Hồi Dương Cát còn sót lại trên ngón tay. Dược tính kích thích mạnh mẽ tràn vào huyết quản, tạm thời giữ cho nhịp tim phàm nhân đang đập loạn xạ của chàng không bị ma uy chấn nát.


Cùng lúc đó, từ cổ tay chàng, chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ bỗng nhiên phát ra luồng sáng xanh dịu ấm áp. Qua sợi chỉ đỏ vô hình của cổ độc, chàng cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực mạnh mẽ, kiên cường nhưng cũng đầy đau đớn đang điên cuồng truyền sang. Đó là Triệu Thanh Hà. Nữ hiệp phái Kiếm Tông đang quỳ sụp bên vách đá, khóe môi rỉ máu tươi, nhưng đôi mắt trong vắt của nàng lại khóa chặt vào bóng lưng chàng với một quyết tâm hy sinh vô bờ bến. Nàng đang dùng chính kinh mạch bị phong ấn của mình, thông qua Độc Hồn Cổ, gánh chịu thay chàng một nửa áp lực ma uy hủy diệt.


Sự cộng cảm xúc giác của cổ độc khiến lồng ngực An Bình nhói lên một cơn đau buốt giá, nhưng cũng chính luồng hàn khí chính trực ấy đã tạm thời đóng băng ma tính cuồng bạo của ma long tàn hồn trong chuôi kiếm.


"Rút cho ta!"


An Bình gầm lên một tiếng phẫn nộ, hai tay phàm nhân gân xanh nổi cuồn cuộn, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể và ý chí sinh tồn tột cùng giật mạnh chuôi kiếm khổng lồ.


*Rầm!*


Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên từ bục đá trung tâm. Đá hắc thạch nứt toác, nước hồ máu độc bắn tung tóe lên vách đá. Thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm đen kịt lấp lánh chỉ vàng rốt cuộc đã bị An Bình rút mạnh ra khỏi bệ đá, giơ cao giữa không trung. Luồng hắc khí cuồng bạo trong tích tắc bị dập tắt, ma long tàn hồn rên rỉ một tiếng rồi hoàn toàn quy phục dưới bàn tay phàm nhân của chàng.


Cả hang động dưới lòng đất rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Lý Vô Thiên đứng sừng sững trên thềm đá cao, đôi mắt sấm sét trợn trừng kinh ngạc. Bạch Sa khẽ biến sắc, bàn tay mang Huyết Cổ Trâm run nhẹ. Chúng ma đầu hộ pháp xung quanh há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Một tên "thiếu chủ" mà chúng luôn nghi ngờ không có tu vi, nay lại có thể dùng tay không rút được thần binh tổ truyền chứa ma long tàn hồn mà ngay cả cao thủ Kim Đan Kỳ cũng chưa chắc chạm vào được.


An Bình đứng thẳng lưng trên bục đá, mái tóc đen xõa tung bay trong gió độc, trường bào đen thêu chỉ đỏ rực vẽ nên một đường cong lạnh lùng đầy uy nghiêm. Chàng cố giữ cho hơi thở phàm nhân bình thản, nhếch khóe môi nặn ra một nụ cười tàn ác, kiêu ngạo đặc trưng của một ma thần tái thế. Thế nhưng, dưới lớp áo rộng, cánh tay chàng đang run rẩy bần bật, máu tươi trong cổ họng đang không ngừng dâng lên, bị chàng cắn răng nuốt ngược vào trong.


Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng rít đầy phẫn nộ và ghen tị. Cốt Ma bước ra khỏi bóng tối, gương mặt lão già gầy gò nhợt nhạt co rút lại vì tức giận. Kế hoạch vạch trần phàm nhân của lão đã hoàn toàn thất bại, và lão không thể chấp nhận điều đó.


"Chậm đã! Cốc chủ! Độc Hậu! Kẻ này gian trá!" Cốt Ma chỉ tay thẳng vào Triệu Thanh Hà đang quỳ sụp dưới đất, giọng nói khàn đặc rít lên đầy nham hiểm. "Lão nô ngửi thấy mùi thảo dược! Mùi Hồi Xuân Thảo thanh khiết giải độc vẫn còn vương vãi trong không khí địa lao và trên người con tiện tỳ này! Và ban nãy, chính nàng ta đã bạo phát kiếm ý chính phái để đóng băng vòi máu độc của lão nô!"


Cốt Ma tiến thêm một bước, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo khóa chặt vào An Bình: "Thiếu chủ hoàn toàn không có tu vi tà đạo hằng ngày, làm sao có thể dễ dàng rút được Ma Long Trảm Kiếm nếu không có kiếm ý chính phái của con tiện nhân này âm thầm bảo vệ, đóng băng ma long tàn hồn? Hai kẻ này rõ ràng đã thông đồng khế ước, lừa gạt cả Ma Cốc!"


Không khí chính điện trong tích tắc đông cứng lại. Sát khí Nguyên Anh Kỳ của Lý Vô Thiên bỗng chốc dao động kịch liệt, đe dọa bùng phát cơn tẩu hỏa nhập ma dữ dội. Bạch Sa nheo mắt nhìn An Bình, luồng ma lực độc môn bắt đầu rục rịch trên đầu ngón tay.


Triệu Thanh Hà nín thở, nhịp tim đập loạn xạ truyền qua vòng ngọc khiến lồng ngực An Bình nóng ran. Nàng biết, nếu bí mật phàm nhân bị bại lộ lúc này, cả hai sẽ lập tức bị nghiền nát thành tro bụi.


An Bình đứng trên bục đá, đối mặt với sự cáo buộc chí mạng của đại ma đầu Kim Đan Kỳ. Chàng không hề hoảng sợ, trái lại, trí tuệ phàm nhân nhạy bén của chàng đang vận hành với tốc độ tối đa. Chàng áp dụng kỹ năng Diễn Thần Sơ Cảnh, khống chế hoàn toàn cơ mặt, để lộ ra một nụ cười lạnh lùng, ngạo mạn tột cùng. Chàng ngửa cổ cười lớn, tiếng cười vang dội khắp hang động đá đen, chứa đựng sự tàn bạo và khinh miệt diễn sâu xuất thần hằng ngày.


"Hahahahaha! Cốt Ma, ngươi quả là một con chó già ngu ngốc và mù quáng!"


An Bình vung mạnh chiếc quạt xếp Bách Cơ, gằn giọng quát mắng đầy uy thế. Chàng dùng Khốc Lộ Đồng Bi diễn thuật, gầm thét tàn bạo ngoài miệng nhưng đôi mắt nhìn về phía Thanh Hà trong tích tắc lại thoáng qua một luồng ánh sáng dịu dàng xót xa thầm lặng:


"Mùi Hồi Xuân Thảo? Ngươi nghĩ bản thiếu chủ tàn ác đến mức để con nô lệ Kiếm Tông này chết dễ dàng thế sao? Ta lén dùng Hồi Xuân Thảo để giữ mạng cho nàng ta, bồi bổ kinh mạch cho nàng ta, chẳng qua là để hằng ngày ta có thể tự tay dùng roi da quất rách da thịt nàng ta, bắt nàng ta nếm trải sự sỉ nhục sống không bằng chết! Nếu nàng ta chết sớm, thú vui hành hạ của bản thiếu chủ còn gì thú vị? Ngươi dám nghi ngờ thú vui tàn ác của ta?"


Lời giải thích đầy hợp lý và tàn bạo của An Bình khiến Bạch Sa khẽ gật đầu, sự nghi ngờ trong mắt bà ta giảm đi vài phần. Nhưng Cốt Ma vẫn cố chấp gầm lên: "Còn kiếm ý chính phái vừa rồi thì sao? Làm sao ngài giải thích việc nàng ta bạo phát kiếm ý cứu ngài?"


"Cứu ta? Nàng ta cứu ta?" An Bình cười khẩy đầy khinh bỉ. Chàng bước xuống bục đá, thô bạo nắm lấy cổ tay Triệu Thanh Hà, kéo mạnh nàng đứng dậy trước mặt chúng ma đầu. Chàng giơ cao cổ tay hai người, lộ ra chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đang phát sáng xanh dịu ấm áp: "Nhìn cho kỹ đi! Bản thiếu chủ đã dùng Độc Hồn Cổ khống chế hoàn toàn sinh mệnh và kiếm hồn của nàng ta! Nàng ta là nô lệ sinh mệnh của ta! Khi ta gặp nguy hiểm, cổ độc sẽ cắn xé kinh mạch nàng ta gấp mười lần!"


An Bình ghé sát tai Thanh Hà, gằn giọng đầy tàn nhẫn nhưng ngón tay phàm nhân của chàng lại khẽ vuốt ve mu bàn tay nàng đầy trấn an: "Con tiện tỳ này bạo phát kiếm ý chính phái để đóng băng máu độc cứu ta, chẳng qua là vì nàng ta sợ chết! Nàng ta buộc phải làm lá chắn đỡ độc thay cho chủ nhân của mình để bảo toàn mạng sống chó hoang của nàng ta! Cốt Ma, ngươi nghĩ một nữ hiệp chính phái kiêu hãnh lại tự nguyện cứu một thiếu chủ tà đạo sao? Nàng ta chỉ là một con chó sợ chết dưới sự khống chế của Độc Hồn Cổ mà thôi!"


Triệu Thanh Hà phối hợp diễn sâu hoàn hảo, nàng cúi đầu, tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh leng keng nhỏ vụn đầy uất hận giả tạo: "Lý An Bình... ngươi là đồ ác quỷ... ta hận ngươi..."


Sự ăn ý tuyệt đối của phu thê hờ đã hoàn toàn bẻ gãy lập luận của Cốt Ma. Bạch Sa khẽ nhếch môi quyến rũ đầy nham hiểm: "Cốt Ma, nhi tử của ta nói không sai. Độc Hồn Cổ do chính tay bản hậu điều chế, kẻ bị gieo cổ không thể phản kháng mệnh lệnh của chủ nhân hằng ngày."


Nắm lấy cơ hội phản công quyết định, An Bình lập tức buông Thanh Hà ra, giơ cao chiếc Lệnh bài Hắc Ma tỏa ra hắc khí áp chế ma binh tuần tra. Chàng bước thẳng về phía ngai vị của Lý Vô Thiên, quỳ sụp xuống dâng kiếm, lớn tiếng chất vấn đầy phẫn nộ hiếu thảo:


"Cha nuôi! Cốt Ma hộ pháp cậy mạnh khinh yếu, liên tục rình mò tẩm điện thiếu chủ, nghi ngờ Ma Thần Huyết Mạch của con! Hôm nay, hắn cố tình dùng trận pháp tà môn kích hoạt vòi máu độc chí mạng ngay tại Hồ máu độc, rõ ràng là muốn mưu hại tính mạng của con trước mặt cha mẹ! Hắn muốn con chết dưới hồ máu để hắn cướp lấy vị thế thiếu chủ Hắc Ma Cốc! Hắn là kẻ phản nghịch phản bội lòng trung thành của cha!"


Lời cáo buộc sắc bén hướng thẳng vào điểm yếu tâm lý lớn nhất của Lý Vô Thiên—lòng bảo bọc cực đoan, mù quáng dành cho đứa con trai duy nhất sau cái chết của Lý An Hải.


Cơn cuồng nộ bất chợt bùng phát dữ dội trong đôi mắt sấm sét của Hắc Ma Tôn. Lý Vô Thiên đứng bật dậy khỏi ngai hắc thạch, ma uy Nguyên Anh Kỳ chí cao vô thượng bùng phát cuồn cuộn như bão táp quét qua chính điện, đè nặng lên bả vai tất cả chúng ma đầu khiến vách đá rạn nứt dữ dội hằng ngày.


"Cốt Ma... ngươi dám mưu hại con trai ta?" Giọng nói của Lý Vô Thiên trầm đục như sấm sét rền vang, ma tính Nguyên Anh Kỳ hoàn toàn nuốt chửng lý trí.


Cốt Ma hoảng hốt quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất van xin thảm thiết: "Cốc chủ bớt giận! Lão nô trung thành tuyệt đối! Lão nô chỉ muốn kiểm tra..."


"Câm miệng!"


Lý Vô Thiên gầm lên một tiếng kinh hoàng, vung mạnh tay áo hắc bào thêu chỉ vàng thô ráp. Một luồng hắc khí cuồng bạo hóa thành chưởng ấn Thôn Thiên Ma Chưởng khổng lồ, đánh thẳng vào lồng ngực Cốt Ma không một chút khoan nhượng hằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!