Nhạc nềnPowder_Snow

Trận Chiến Ánh Sáng Và Bóng Tối Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới lòng đất Hắc Ma Cốc, không gian u ám bị xé rách bởi những luồng sáng đỏ sẫm phản chiếu từ Hồ máu độc dưới lòng đất. Mặt nước hồ đỏ quánh như huyết đặc, liên tục sôi sùng sục, phun lên những bong bóng lớn chứa đầy chướng khí ăn mòn. Khói độc bốc lên nghi ngút, bám vào vách đá hắc thạch ẩm ướt, tạo thành một lớp chất dịch nhầy nhụa, phát ra thứ ánh sáng lân tinh xanh lục đầy tà mị. Đối với tu sĩ, nơi đây là cấm địa rèn luyện ma công chí cao; nhưng đối với một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn như Lý An Bình, hơi độc nóng cháy này chẳng khác nào một lưỡi đao vô hình đang không ngừng nạo vét phế phủ.


"Khụ... khụ..."


An Bình khẽ mím chặt môi, cố ngăn một tiếng ho khan đang chực trào lên cổ họng. Dưới lớp trường bào gấm đen thêu chỉ đỏ rực, lồng ngực phàm trần của chàng co thắt kịch liệt. Nhờ bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực áo, chàng tạm thời che giấu được sự run rẩy của cơ bắp, nhưng cái nóng thiêu đốt và ma uy áp chế từ đáy hồ vẫn khiến chàng hoa mắt chóng mặt. Chàng lén đưa tay lên mũi, hờ hững như đang phẩy quạt, thực chất là để hít một lượng nhỏ bột thuốc từ Lọ Hồi Dương Cát giấu trong kẽ tay. Dược tính kích thích mạnh mẽ tràn vào huyết quản, giúp nhịp tim phàm nhân đang đập loạn xạ của chàng tạm thời bình ổn trở lại.


"Sao thế, nhi tử của ta?"


Trên thềm đá cao nhìn xuống hồ máu, Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa khẽ nhếch khóe môi quyến rũ đầy nham hiểm. Bà ta mặc bộ hoa phục tím sẫm, mái tóc đen được cài bằng chiếc Huyết Cổ Trâm lấp lánh ánh đỏ, ánh mắt lạnh lẽo như vũng nước đọng quét qua người An Bình. Bên cạnh bà, Hắc Ma Tôn Lý Vô Thiên đứng sừng sững như một ngọn núi đen, đôi mắt sấm sét lộ vẻ vụng về lo lắng, nhưng bị ma tính Nguyên Anh Kỳ khống chế nên không thể lên tiếng ngăn cản cuộc thử thách tàn khốc này.


"Cốt Ma hộ pháp đã cất công chuẩn bị thử thách này để chứng minh Ma Thần Huyết Mạch giả lập của con," Bạch Sa nhàn nhạt nói, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng ma lực áp chế tinh thần cực mạnh. "Nếu con thực sự là thiếu chủ của Hắc Ma Cốc, thanh Ma Long Trảm Kiếm lơ lửng giữa hồ kia sẽ tự động phục tùng con. Còn nếu không..."


Bà ta không nói tiếp, nhưng ánh mắt lướt qua hồ máu độc sôi sùng sục đã nói lên tất cả.


Cốt Ma – lão già gầy gò nhợt nhạt mặc trường bào đen thêu hình xương người – đứng bên cạnh khẽ cười khẩy. Ngón tay nhọn hoắt của lão miết vào nhau phát ra tiếng kêu ken két rợn người. Lão luôn ghen tị với vị thế thiếu chủ của An Bình, và đêm nay, lão tự tin sẽ vạch trần được thân phận phàm nhân vô tu vi của chàng trước mặt Lý Vô Thiên.


"Thiếu chủ, vách đá trơn trượt lắm. Ngài có cần lão nô nâng đỡ một tay?" Cốt Ma lên tiếng, giọng khàn đặc đầy vẻ châm chọc.


An Bình vung mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ, nặn ra một nụ cười t tàn bạo, ngạo mạn đặc trưng của vị thiếu chủ tà đạo quyền lực. Nhờ kỹ năng Diễn Thần Sơ Cảnh rèn luyện hằng ngày trước gương, ánh mắt chàng sắc lạnh như dao cạo, hoàn toàn che giấu đi sự sợ hãi tột cùng bên trong:


"Thứ rác rưởi nhát gan như ngươi mới cần nâng đỡ! Bản thiếu chủ mang dòng máu ma thần, chút hồ máu độc này có là gì? Triệu Thanh Hà, con tiện tỳ hèn nhát kia, còn không mau đi sau lưng ta để chứng kiến bản lĩnh của chủ nhân ngươi?"


Đứng sau lưng chàng, Triệu Thanh Hà mặc bộ đồ tù nhân vải thô màu xám, cổ tay mang xiềng xích giả vờ kéo lê nặng nề. Nàng cúi đầu, mái tóc đen xõa tung che nửa gương mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trong vắt ẩn sau làn tóc ấy lại ngập tràn sự lo lắng tột cùng. Thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, nàng cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập dồn dập và cơn đau thắt lồng ngực phàm nhân của An Bình. Sự cộng cảm xúc giác của cổ độc truyền sang nàng một nửa nỗi đau thể xác của chàng, khiến kinh mạch bị phong ấn của nàng cũng run lên bần bật.


"Vâng, thưa thiếu chủ..." Thanh Hà khẽ cắn môi, giọng nói run rẩy phối hợp diễn kịch.


An Bình quay người, không một chút do dự bước lên phiến vách đá nhô ra đầu tiên.


*Sột soạt...*


Đế giày vải mỏng manh chạm vào lớp rêu độc ẩm ướt trơn trượt trên vách đá hẹp. Chàng vận hành Vô Ảnh Bộ phàm nhân học được từ Hồng Thất, uốn người nhún chân di chuyển nhanh nhẹn dựa trên phản xạ vật lý cơ thể. Mỗi bước đi của chàng lướt đi nhẹ nhàng không để lại tiếng động lớn hằng ngày, uyển chuyển luồn lách qua các góc khuất của vách đá nhô ra lơ lửng giữa lòng hồ.


Chứng kiến bộ pháp nhanh nhẹn xuất thần của An Bình, Lý Vô Thiên khẽ gật đầu hài lòng, trong khi Cốt Ma nhe răng cười nham hiểm. Lão khẽ lùi lại nửa bước vào bóng tối vách đá, ngón tay dài nhọn hoắt âm thầm bấm niệm quyết pháp tà môn.


*Ầm!*


Một luồng tà lực Trúc Cơ Kỳ bùng phát từ lòng hồ máu độc. Cốt Ma đã lén lút kích hoạt một trận pháp phụ dưới đáy hồ, khiến mặt nước huyết dịch sôi trào dữ dội. Trong tích tắc nguy kịch, một vòi phun máu độc chí mạng đỏ rực rít lên ghê rợn, bắn thẳng từ dưới lòng hồ lên vị trí của An Bình đang lơ lửng trên vách đá nhô ra hằng ngày.


"Nguy hiểm!" Thanh Hà hét lên trong lòng. Nàng nhận ra với cơ thể phàm nhân không có linh lực hộ thể, chỉ cần một giọt máu độc kia chạm vào da thịt, An Bình sẽ lập tức bị ăn mòn tận xương tủy.


An Bình định vung quạt xếp Bách Cơ để cản đòn, nhưng đao khí máu độc quá mạnh, sức nóng khủng khiếp tỏa ra đã suýt nữa làm cháy sém nan quạt giấy phàm nhân. Chàng bị chấn động mạnh, cơ thể phàm nhân loạng choạng mất thăng bằng trên vách đá trơn trượt, hơi độc bốc lên làm bỏng nhẹ làn da cổ nhợt nhạt hằng ngày.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thanh Hà không màng đến hình phạt phản chấn phong ấn kinh mạch dữ dội của Lý Vô Thiên. Nàng đóng vai một nô lệ giận dữ bị sỉ nhục, vung thanh Kiếm Hàn Sương đang bị xích sắt quấn quanh, cắn răng bạo phát kiếm ý chính phái vạn năm tinh khiết tích tụ trong trâm cài Hàn Anh hằng ngày.


*Keng! Keng! Keng!*


Kiếm ý băng sương cực hạn bùng phát từ lòng bàn tay nàng, tỏa ra luồng hàn quang xanh lạnh lẽo thấu xương xua tan đi hắc khí tà môn.


"Hàn Sương Ngưng Kiếm thức!"


Thanh Hà hét lớn, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí băng sương vạn năm lấp lánh trắng muốt hằng ngày. Luồng kiếm khí sắc bén lao vút qua không gian u tối, va chạm trực tiếp với vòi phun máu độc đỏ rực của Cốt Ma ngay trước mặt An Bình trong gang tấc hằng ngày.


*Rắc... rắc... rắc...*


Sự tương phản cực hạn giữa cái lạnh thấu xương của kiếm ý chính phái và cái nóng thiêu đốt của huyết độc tà môn tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng. Vòi máu độc sôi sùng sục trong tích tắc bị đóng băng hoàn toàn thành một cột băng đỏ rực khổng lồ rạn nứt dữ dội hằng ngày. Cột băng đỏ rụng xuống lòng hồ máu độc, vỡ tan thành hàng vạn mảnh vụn phát ra những tiếng nổ trầm đục chấn động cả lòng đất.


An Bình nhanh nhạy dùng Né Tránh Bản Năng bộ pháp uốn người né tránh làn khói độc còn sót lại sau vụ nổ, lướt nhanh qua khoảng cách vách đá trượng rưỡi trơn trượt tiếp cận bục đá trung tâm nơi thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm đang cắm chặt hằng ngày.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ thảm khốc. Kinh mạch của Thanh Hà bị phản chấn phong ấn tà môn cắn xé dữ dội, nàng thổ huyết tươi đỏ hồng quỳ sụp xuống vách đá, lồng ngực co thắt đau đớn dữ dội. Nhờ vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên tay, An Bình cảm nhận được cơn đau thắt tim xé lòng của nàng truyền sang, khiến lồng ngực phàm nhân của chàng cũng nóng rát như thiêu đốt hằng ngày.


Chàng cắn chặt răng, nuốt vệt máu tươi dâng lên họng vào trong. Chàng vươn bàn tay phàm nhân run rẩy rỉ máu thật từ vết thương cũ, nắm chặt lấy chuôi kiếm Ma Long Trảm Kiếm khổng lồ đen kịt lấp lánh ánh vàng tà mị.


*Hú! Hú! Hú!*


Ngay khi ngón tay chàng chạm vào chuôi kiếm, ma uy cổ xưa chứa ma long tàn hồn bên trong thanh cổ kiếm bùng phát dữ dội dữ dội hằng ngày. Luồng hắc khí cuồng bạo rít lên ghê rợn, hóa thành hư ảnh ma long khổng lồ gầm thét, đe dọa chấn nát linh hồn và phế phủ phàm nhân yếu ớt không linh căn của Lý An Bình trong tích tắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!