Bước Chân Trên Vách Đá Tử Thần
Sương độc từ lòng đất Hắc Ma Cốc chưa bao giờ buông tha cho những kẻ không mang huyết mạch tà đạo. Khi cánh cửa đá tẩm điện khép lại, ngăn cách hoàn toàn ánh nhìn đa nghi của mật thám A Mai bên ngoài hành lang, Lý An Bình cuối cùng không thể gồng gượng thêm được nữa. Chàng ngã khuỵu xuống nền đất hắc thạch lạnh buốt, một bàn tay phàm nhân run rẩy siết chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội.
"Khụ... khụ..."
Một ngụm máu thẫm lẫn lộn độc khí ẩm mốc tràn ra khóe môi chàng, nhuộm đỏ một mảng tà áo gấm đen thêu chỉ đỏ rực. Hơi độc nóng cháy từ Hồ máu độc dưới lòng đất ban ngày vẫn còn tích tụ trong phế phủ chàng, cắn xé từng thớ thịt phàm trần yếu ớt. Là một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, cơ thể chàng nhạy cảm với chướng khí tà môn hơn tu sĩ gấp trăm lần. Mỗi nhịp thở lúc này đều bỏng rát như thể chàng vừa nuốt phải một ngụm than hồng.
"An Bình!"
Một tiếng gọi khẽ chứa đầy sự hốt hoảng vang lên. Triệu Thanh Hà lao đến từ phía giường tân hôn lụa đỏ. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh leng keng dồn dập đầy xót xa. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh chàng, đôi bàn tay mịn màng không chút do dự đỡ lấy bả vai đang run rẩy của phu quân hờ.
Nhìn thấy vệt máu đỏ thẫm trên môi chàng, lồng ngực nàng thắt lại đầy đau đớn. Thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay hai người, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập loạn xạ, dồn dập như nổi trống của An Bình. Sự cộng cảm xúc giác của cổ độc truyền sang nàng một nửa nỗi đau thể xác của chàng, khiến kinh mạch bị phong ấn của nàng cũng run lên bần bật.
"Ta... không sao..." An Bình gượng cười, giọng nói khàn đặc đầy mệt mỏi. Chàng vươn ngón tay run rẩy định lau đi vệt máu, nhưng Thanh Hà đã nhanh hơn. Nàng lấy ra chiếc khăn lụa tẩm Ngưng Sương Lộ mát lạnh, nhẹ nhàng lau sạch khóe môi chàng, rồi cẩn thận đắp chiếc khăn lên trán An Bình để làm dịu đi cơn sốt cao đang thiêu đốt cơ thể phàm nhân của chàng.
"Chàng còn nói không sao?" Giọng nói của nữ hiệp kiêu hãnh phái Kiếm Tông lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự nghẹn ngào và lo lắng tột cùng. "Hồ máu độc đó là tử địa đối với phàm nhân. Ba ngày... Cốt Ma chỉ cho chàng ba ngày hoãn binh. Nếu trong ba ngày này chàng không tìm ra cách vượt qua, Lý Vô Thiên sẽ tự tay ném chàng xuống đó! Chàng lấy gì để đối phó với ma uy của Ma Long Trảm Kiếm đây?"
An Bình nương tựa vào vòng tay ấm áp của nàng, hít thở sâu để vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp, ép nhịp tim đang loạn nhịp trở lại trạng thái bình ổn. Đôi mắt phàm nhân của chàng dưới ánh nến chập chờn không hề có một tia sợ hãi, trái lại, nó sáng ngời một thứ trí tuệ lý trí cực hạn:
"Thanh Hà, nghe ta nói. Cốt Ma và Bạch Liên muốn dùng hồ máu độc để bức tử ta, bắt ta bộc lộ thân phận phàm nhân. Nhưng họ không biết rằng, vạn vật trên đời này, dù là trận pháp tà môn hay tử địa hiểm trở, đều có kẽ hở của nó. Ta đã dùng ba ngày hoãn binh này để tìm con đường sống. Chúng ta không thể trốn chạy, chỉ có thể đối đầu và chiến thắng bằng mưu trí."
Nói rồi, chàng khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, ra hiệu cho nàng giúp chàng đứng dậy. Thanh Hà cắn chặt môi, dìu chàng ngồi xuống chiếc ghế hắc thạch bên bàn trà. Nàng nhìn chàng, lòng giằng xé giữa bổn phận kiếm sĩ chính trực và sự rung động thầm lặng dành cho kẻ thù tà đạo hờ này. Chàng trai phàm nhân này, vì bảo vệ nàng khỏi lưỡi đao của cha nuôi, đã không biết bao nhiêu lần mạo hiểm tính mạng phàm trần của mình. Lời thề khế ước phu thê dưới bóng ác ma ban đầu chỉ là trò diễn sâu để sinh tồn, nhưng giờ đây, nó đã biến thành một sợi dây ràng buộc linh hồn thực sự.
"Chàng định làm thế nào?" Thanh Hà thì thầm, đôi mắt nhìn thẳng vào An Bình đầy kiên định. "Ta sẵn sàng gánh chịu mọi phản chấn phong ấn để bạo phát kiếm ý bảo vệ chàng."
"Không được," An Bình lập tức lắc đầu nghiêm nghị. "Kinh mạch của nàng đã bị tổn thương nặng sau trận chiến ở thôn chân núi hôm trước. Nếu nàng cố tình bạo phát kiếm ý của Kiếm Hàn Sương lúc này, phong ấn của Lý Vô Thiên sẽ lập tức cắn nát đan điền của nàng. Việc chiến đấu cứ để ta lo liệu. Đêm nay, ta cần phải gặp một người."
...
Canh ba. Sương mù tà môn ngoài hành lang Ma Cốc dày đặc nhất, che khuất mọi tầm nhìn của lính tuần tra. An Bình khoác lên mình chiếc áo choàng gấm đen rộng thùng thình để che giấu cơ thể phàm nhân gầy gò, lén lút rời khỏi tẩm điện thiếu chủ. Chàng di chuyển không tiếng động nhờ bộ pháp nhạy bén học được từ đời sống phàm nhân dã ngoại.
Địa điểm hẹn gặp là một góc tối hẻo lánh phía sau tàng thư các. Ngồi trên một phiến đá đen ẩm ướt là Trận pháp sư Trương Tam – gã trung niên gầy gò nhếch nhác, râu ria lởm chởm, mắt lờ đờ vì say rượu. Ngửi thấy mùi rượu nho hảo hạng tỏa ra từ chiếc vò gốm trên tay An Bình, mắt gã lập tức sáng lên như sao đêm.
"Thiếu chủ... ngài quả nhiên biết giữ chữ tín," Trương Tam nấc lên một tiếng, vội vã giật lấy vò rượu, ngửa cổ uống một ngụm lớn đầy sảng khoái. "Rượu ngon! Rượu của Kim Ký Thương Hội biên giới đúng là không hổ danh!"
An Bình khẽ nhếch môi, nặn ra vẻ mặt lạnh lùng ngạo mạn của thiếu chủ tà đạo hằng ngày để răn đe:
"Trương Tam, rượu ngon đã dâng lên. Bản vẽ cấu trúc trận pháp và kết cấu địa hình của Hồ máu độc dưới lòng đất mà ta yêu cầu hằng ngày, ngươi đã chuẩn bị xong chưa? Nên nhớ, nếu ngươi dám lừa gạt ta, chiếc đầu của ngươi sẽ là vật tế đàn tiếp theo hằng ngày."
Trương Tam rùng mình một cái, ma lực Trúc Cơ Kỳ yếu ớt trong người gã khẽ run lên trước danh tiếng t tàn bạo diễn sâu của An Bình. Gã vội vã thò tay vào trong tà áo trận pháp sư bẩn thỉu, lôi ra một cuộn giấy da dê ố vàng, cung kính dâng lên bằng cả hai tay:
"Thiếu chủ bớt giận, lão nô nào dám lừa ngài. Đây là bản vẽ kết cấu chi tiết do chính tay lão nô bảo trì hằng năm. Hồ máu độc kia thực chất được bao phủ bởi một đại trận hắc ma khí tự nhiên. Tuy nhiên, phía trên lòng hồ khoảng mười trượng, có các vách đá nhô ra tạo thành một lối đi khuất không bị khói độc ăn mòn trực tiếp bao phủ hằng ngày."
An Bình nhanh tay giật lấy cuộn giấy, mở ra dưới ánh sáng mờ nhạt của viên dạ minh châu. Đôi mắt chàng di chuyển nhanh nhạy phân tích các góc khuất trận pháp. Đúng như Trương Tam nói, vách đá nhô ra tạo thành một chuỗi các điểm tựa gồ ghề lơ lửng giữa không trung, dẫn thẳng đến vị trí thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm.
"Tuy nhiên..." Trương Tam khẽ nuốt nước bọt, lấm lét nhìn An Bình. "Lối đi vách đá đó cực kỳ trơn trượt do bám đầy rêu độc ẩm ướt. Khoảng cách giữa các vách đá nhô ra lại không đều, có chỗ rộng tới trượng rưỡi. Tu sĩ muốn vượt qua phải dùng khinh công ngự khí cực kỳ thâm hậu. Nếu là... phàm nhân không có linh lực, chỉ cần sẩy chân một bước rơi xuống hồ máu độc phía dưới, sẽ lập tức hóa thành tro bụi hằng ngày."
"Thứ rác rưởi nhát gan! Bản thiếu chủ mang dòng Ma Thần Huyết Mạch, chút vách đá này có là gì?" An Bình gằn giọng lạnh lùng ngoài miệng, gập mạnh bản vẽ giấu vào ngực áo. Chàng trừng mắt nhìn Trương Tam, đưa tay ra hiệu đuổi khéo: "Cút đi! Giữ kín cái miệng của ngươi, nếu không ta sẽ cho ngươi nếm thử roi da Thanh Lôi thực sự!"
Trương Tam vội vã ôm vò rượu chạy biến vào bóng tối sương mù hằng đêm.
Khi bóng gã khuất hẳn, vẻ lạnh lùng trên mặt An Bình lập tức sụp đổ. Chàng tựa lưng vào vách đá, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ho khan một tiếng nhỏ. Trán chàng rịn đầy mồ hôi lạnh. Trượng rưỡi... Khoảng cách trượng rưỡi giữa các vách đá trơn trượt lơ lửng trên hồ máu độc sôi sùng sục. Đối với một phàm nhân vô tu vi như chàng, đây không khác gì một cú nhảy vào cõi chết nếu không có một bộ pháp di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và phản xạ né tránh vật lý đạt đến cảnh giới bản năng.
Chàng cần phải luyện tập. Và chàng chỉ có hai đêm hằng đêm.
...
Trước khi bắt đầu buổi tập luyện điên cuồng, An Bình tìm đến tẩm điện của Lão y sư Cổ Độc. Lão già gầy gò gù lưng đang ngồi bên lò thuốc tỏa khói xanh, chòm râu dê dài bạc phơ khẽ rung động khi thấy bóng An Bình bước vào.
"Nhi tử của Hắc Ma Tôn đêm hôm khuya khoắt lại đến tìm lão già này làm gì?" Cổ Độc ti hí mắt nhìn chàng đầy khôn ngoan. Lão là người duy nhất phát hiện An Bình là phàm nhân từ thuở nhỏ nhưng cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của chàng nên đã âm thầm giúp đỡ che giấu hằng ngày.
An Bình bước tới khom lưng hành lễ, gạt bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc thiếu chủ tà đạo trước mặt người bạn già:
"Thầy Cổ Độc, con cần một phương thuốc xoa dịu và phục hồi cơ bắp phàm nhân cấp tốc. Ba ngày tới, con phải chịu đựng một cường độ tập luyện thể chất cực hạn vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể phàm nhân hằng ngày."
Cổ Độc Y Sư khẽ thở dài, tẩu thuốc trên tay lão tỏa ra làn khói xanh nhạt xoa dịu đi ma khí lạnh lẽo xung quanh. Lão vỗ nhẹ lên bả vai gầy của An Bình:
"Con quả nhiên kiên trì. Hồ máu độc kia là tử địa, Cốt Ma đang rình rập muốn mạng của con. Được rồi, lão già này sẽ điều chế cho con một lọ thuốc bôi đặc biệt từ Hồi Xuân Thảo và xương ma thú tịnh hóa. Nó sẽ giúp cơ bắp phàm nhân của con không bị đứt gãy hay mỏi mệt dữ dội sau mỗi đêm tập luyện liên tục hằng đêm."
Lão quay người lấy từ trong hộp Hắc Ngọc Châm ra một lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc trao cho An Bình, không quên dặn dò:
"Nhưng hãy nhớ, thuốc này chỉ là bổ trợ vật lý, không thể bù đắp được sự kiệt quệ tinh thần của con hằng ngày. Con đang dùng mạng sống phàm nhân của mình để đánh cược với ác ma hằng ngày."
"Con biết, tạ ơn thầy Cổ Độc," An Bình nhận lấy lọ thuốc, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán lạnh lùng hằng ngày.
...
Nửa đêm canh tư. Khu rừng trúc đen yên tĩnh nằm sâu trong lòng thung lũng Ma Cốc bao phủ bởi làn sương độc loãng. Đây là vùng đất hoang sơ ít thuộc hạ tuần tra qua lại hằng đêm, nơi lý tưởng để An Bình lén lút rèn luyện thể chất phàm nhân hằng đêm.
Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua kẽ lá trúc đen nhọn hoắt, một bóng người rách rưới đang đứng chờ sẵn. Đó là Lão ăn mày Hồng Thất – vị sư phụ phàm nhân trượng nghĩa đã truyền dạy bộ pháp Thần Hành né tránh không dùng linh lực cho An Bình thuở nhỏ hằng ngày. Lão cầm cây gậy trúc dẻo dai gõ lọc cọc xuống đất, nụ cười phong trần ẩn sau mái tóc tai bù xù bết dính hằng ngày.
"Đồ nhi, con đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?" Hồng Thất trầm giọng hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào An Bình. "Bộ pháp Vô Ảnh Bộ phàm nhân và Né Tránh Bản Năng mà ta dạy con hằng ngày đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng của từng thớ cơ và phản xạ uốn người né tránh đạt đến cảnh giới bản năng tự nhiên tuyệt đối. Đêm nay, ta sẽ không nương tay hằng đêm."
An Bình cởi bỏ chiếc trường bào gấm đen vướng víu, chỉ mặc bộ y phục thô gọn gàng màu xám tro. Chàng siết chặt hai nắm tay, đứng tấn vững vàng trên nền đất bám đầy gai trúc nhọn hoắt hằng đêm:
"Sư phụ, xin cứ ra tay hằng đêm!"
Hồng Thất khẽ hừ lạnh một tiếng, thân hình lão đột ngột chuyển động nhanh như một tàn ảnh vật lý không linh lực hằng đêm. Lão vung gậy trúc gõ mạnh xuống đất, kích hoạt một cơ quan cơ học thô sơ phía sau rặng trúc hằng đêm.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng loạt các khúc gỗ tròn khổng lồ được treo bằng dây thừng từ trên cao lao vút ra từ bóng tối, quét ngang qua khoảng sân nhỏ với tốc độ kinh hoàng hằng đêm. Sức nặng vật lý của những khúc gỗ đủ sức đánh gãy xương sườn của một phàm nhân trong tích tắc hằng đêm.
An Bình nín thở, đôi mắt phàm nhân tập trung quan sát quỹ đạo di chuyển của các khúc gỗ bằng mắt thường hằng đêm. Chàng nhún chân, uốn người né tránh khúc gỗ thứ nhất sượt sát qua ngực áo trong gang tấc nhờ Né Tránh Bản Năng bộ pháp hằng đêm. Thế nhưng, khoảng cách quá chật hẹp khiến khúc gỗ thứ hai nện mạnh vào bả vai trái của chàng hằng đêm.
*Bốp!*
Một tiếng động trầm đục vang lên. Thân hình An Bình bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào thân trúc đen sắc nhọn hằng đêm. Những chiếc gai trúc nhọn hoắt cào xước qua lớp áo vải thô, rạch sâu vào da thịt vai và cánh tay trái chàng, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng bỏng rát dữ dội hằng đêm.
"Hự..." An Bình rên rỉ đầy đau đớn, quỳ sụp dưới đất, lồng ngực phập phồng kịch liệt hằng đêm. Cơn bỏng rát từ vết thương gai độc cũ trên cánh tay trái cộng hưởng với vết thương mới khiến chàng suýt nữa ngất xỉu hằng đêm.
"Đứng lên!" Hồng Thất quát lớn, gậy trúc chỉ thẳng vào mặt chàng đầy nghiêm khắc hằng đêm. "Vách đá hồ máu độc trơn trượt gấp trăm lần nền đất này! Khoảng cách trượng rưỡi giữa các phiến đá đòi hỏi con phải dùng lực nhún chân nhảy vọt cực mạnh mà vẫn giữ được thăng bằng tuyệt đối khi tiếp đất! Nếu chỉ bấy nhiêu đau đớn đã khiến con gục ngã, ngày kia con sẽ chết không toàn thây hằng đêm!"
An Bình cắn chặt răng, nuốt vệt máu tươi trong miệng họng vào trong. Chàng nỗ lực dùng Khống Chế Nhịp Tim bình ổn hơi thở phế phủ đang bỏng rát hằng đêm. Đôi mắt chàng lóe lên tia sáng quyết đoán lạnh lùng đầy bướng bỉnh hằng đêm. Chàng bám vào thân trúc gượng dậy, tiếp tục đứng tấn vững vàng hằng đêm:
"Tiếp tục đi, sư phụ hằng đêm!"
Suốt ba canh giờ tiếp theo, Khu rừng trúc đen chứng kiến một cuộc tập luyện tàn khốc đầy máu và mồ hôi của chàng trai phàm nhân hằng đêm. An Bình liên tục di chuyển luồn lách qua các hàng trúc đen nhờ Vô Ảnh Bộ phàm nhân hằng đêm. Chàng nhảy vọt qua các khoảng trống giả lập trượng rưỡi giữa các tảng đá gồ ghề hằng đêm.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Cơ thể phàm nhân của chàng bị bầm tím nhiều chỗ, vai trái sưng đỏ bỏng rát, tà áo xám tro rách rưới bám đầy vết máu tươi đỏ thẫm hằng đêm. Thế nhưng, sau hàng trăm lần va chạm đau đớn và suýt ngã gãy chân do nhảy hụt khoảng cách vách đá giả lập quá rộng hằng đêm, phản xạ uốn người né tránh của chàng dần đạt đến cảnh giới bản năng tự nhiên không tiếng động hằng đêm. Chàng lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng giữa rặng trúc đen mà không hề để lại tiếng động lớn hằng đêm.
Ở phía xa trong bóng tối rậm rạp của rừng trúc, một bóng người thanh mảnh mặc váy lụa đỏ sẫm đang đứng trầm lặng hằng đêm. Triệu Thanh Hà đứng nép mình sau một thân trúc lớn, đôi bàn tay mịn màng siết chặt lấy thanh Kiếm Hàn Sương đang bị phong ấn hằng đêm. Nàng đã lén lút bám theo An Bình từ tẩm điện hằng đêm.
Nhìn thấy cơ thể phàm nhân yếu ớt của phu quân hờ liên tục bị các khúc gỗ nện trúng, nghe tiếng rên rỉ đầy đau đớn kìm nén của chàng vang lên hằng đêm, nước mắt nàng không ngừng rơi rớt đầy xót xa nghẹn ngào hằng đêm. Lòng tự tôn của một Kiếm Sư chính phái cào xé tâm trí nàng hằng đêm. Chàng trai phàm nhân này đang mạo hiểm cả mạng sống phàm trần để tìm con đường sống bảo vệ nàng, còn nàng chỉ biết đứng nhìn trong bất lực hằng đêm.
Sự cộng cảm xúc giác của Độc Hồn Cổ truyền dẫn nỗi đau bỏng rát xé lòng từ cánh tay An Bình sang cổ tay nàng hằng đêm. Nhưng nàng không hề lùi bước, trái lại, nàng dùng hơi ấm cơ thể sưởi ấm cho vòng ngọc, truyền nhịp tim kiên định an ủi ngược lại cho chàng hằng đêm.
Khi canh năm cận kề, buổi tập luyện khốc liệt tạm thời kết thúc hằng đêm. Hồng Thất khẽ thở dài, thu hồi cây gậy trúc, ánh mắt lộ vẻ nể phục ý chí phàm nhân của đồ nhi hằng đêm:
"Đồ nhi, hôm nay đến đây thôi hằng đêm. Cơ thể phàm nhân của con đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý hằng đêm. Hãy về bôi thuốc xoa dịu cơ bắp của Cổ Độc để chuẩn bị cho buổi tập cuối cùng vào tối mai hằng đêm."
Nói rồi, bóng dáng lão ăn mày rách rưới lướt nhanh biến mất vào làn sương độc loãng hằng đêm.
An Bình loạng choạng bước đi vài bước, đầu gối chàng run rẩy rã rời rồi ngã sụp xuống thảm lá trúc khô hằng đêm. Cánh tay trái sưng tấy rỉ máu thật, lồng ngực phập phồng thở dốc bỏng rát hằng đêm.
Một bàn tay mịn màng, ấm áp nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai chàng hằng đêm. Mùi hương Ngưng Sương Lộ quen thuộc thoang thoảng dịu nhẹ bao phủ không gian hằng đêm.
"An Bình..." Thanh Hà thì thầm nghẹn ngào, nàng quỳ xuống bên cạnh chàng, ôm chặt lấy cơ thể mỏi mệt đầy thương tích của chàng vào lòng sưởi ấm hằng đêm. Nàng lấy lọ thuốc bôi của Cổ Độc Y Sư, nhẹ nhàng bôi chất dịch mát lạnh lên bả vai sưng tấy và cánh tay trái rỉ máu thật của chàng hằng đêm.
Sự tiếp xúc gần gũi thực sự giữa hai người trong không gian rừng trúc hoang sơ đầy lãng mạn hằng đêm. Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên phát sáng xanh dịu ấm áp rực rỡ khắp rặng trúc hằng đêm, tịnh hóa hoàn toàn ma độc và xoa dịu đi cơn đau rát kinh mạch cho cả hai hằng đêm.
An Bình khẽ mỉm cười yếu ớt, tựa đầu vào vai nàng, bàn tay phàm nhân nắm chặt lấy tay nàng đầy tin tưởng hằng đêm:
"Thanh Hà... ta đã ghi nhớ được kết cấu vách đá rồi hằng đêm. Tối mai, ta sẽ hoàn thành buổi tập cuối cùng, sẵn sàng lấy cổ kiếm cứu nàng hằng đêm."
Thanh Hà khẽ gật đầu, siết chặt lấy chàng đầy yêu thương hằng đêm:
"Ta tin chàng hằng đêm. Cho dù thế nào, ta cũng sẽ sát cánh chiến đấu bên chàng hằng đêm."
*Sột soạt...*
Một tiếng động cực nhỏ, nhẹ như tiếng gió rít qua rặng lá trúc đen đột ngột vang lên từ phía vách đá tối tăm phía sau hằng đêm.
Sắc mặt Thanh Hà lập tức biến đổi, phản xạ nhạy bén của Kiếm Sư giúp nàng nhận ra có luồng hơi thở tà môn rình mò hằng đêm. An Bình cũng khựng lại, lồng ngực phàm nhân bóp thắt dữ dội hằng đêm. Có kẻ đang lén lút thám thính buổi tập luyện phàm nhân của chàng hằng đêm. Mật thám của Cốt Ma... hoặc Bạch Liên đã phát hiện ra bí mật tu vi phàm nhân của chàng hằng đêm?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!