Mưu Đồ Dưới Hồ Máu Độc
Sương mù tà môn của Hắc Ma Cốc chưa bao giờ tan hẳn, nó chỉ chuyển từ sắc xám tro ảm đạm sang màu tím sẫm lạnh lẽo khi bình minh lên. Bên trong phòng ngủ chung tân hôn, hương Ngưng Sương Lộ thanh mát vẫn còn vương vấn trên những bức rèm lụa đỏ rực, khéo léo che giấu đi mùi máu tanh nhạt và hơi thở mệt mỏi của một đêm dằn vặt.
Lý An Bình khẽ mở mắt. Lồng ngực phàm nhân của chàng vẫn còn âm ỉ những cơn đau thắt nhẹ – cái giá phải trả khi chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ san sẻ một nửa độc tính nóng cháy từ đan dược của Lam Cô đêm qua. Chàng khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy Triệu Thanh Hà đang ngồi xếp bằng bên mép giường gấm. Nữ hiệp kiêu hãnh của Kiếm Tông lúc này đã vận y phục tân nương màu đỏ sẫm thêu phượng đen, mái tóc tết gọn gàng, nhưng đôi mắt trong vắt nhìn chàng lại ngập tràn sự xót xa thầm lặng.
Nàng vươn bàn tay mịn màng, nhẹ nhàng miết lên vết thương gai độc cào xước đã được băng bó kỹ trên cánh tay trái của An Bình. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh leng keng nhỏ vụn như xoa dịu đi bầu không khí ngột ngạt.
"Chàng... vẫn còn đau sao?" Thanh Hà thì thầm, giọng nói đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự dịu dàng thực sự.
An Bình khẽ mỉm cười, dùng bàn tay phàm nhân không có nửa điểm tu vi của mình vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: "Có Ngưng Sương Lộ của nàng, ta đã đỡ nhiều rồi. Nàng yên tâm, ba cọng Bách Độc Thảo ta lén hái từ dược điền ngầm vẫn được giấu an toàn trong túi vải. Đợi khi có cơ hội, ta sẽ nhờ Cổ Độc Y Sư điều chế phương thuốc giải độc hoàn toàn cho kinh mạch của nàng."
Thanh Hà khẽ gật đầu, lòng bớt đi vài phần lo lắng. Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi tiếng gõ cửa dồn dập từ bên ngoài tẩm điện.
"Thiếu chủ! Cốc chủ triệu kiến ngài gấp tại Hồ máu độc dưới lòng đất!" Giọng nói của Thiết Ngưu – gã hộ pháp khổng lồ nhưng ngốc nghếch – vang lên trầm đục qua vách đá đen.
An Bình và Thanh Hà nhìn nhau, nhịp tim của cả hai bỗng chốc đập mạnh hơn. Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay họ khẽ phát ra luồng sáng xanh dịu ấm áp, truyền dẫn nỗi lo sợ thầm lặng sang đối phương. Hồ máu độc dưới lòng đất chính là cấm địa tột cùng của Ma Cốc, nơi Lý Vô Thiên luyện công pháp tà môn chí cao. Đối với một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn như An Bình, chướng khí ăn mòn và ma uy ở đó không khác gì một án tử trực tiếp.
"Bình tĩnh..." An Bình tự nhủ. Chàng đứng dậy, khoác lên mình chiếc trường bào gấm đen viền chỉ đỏ rực, tay cầm chiếc Quạt xếp Bách Cơ – vũ khí phòng thân phàm nhân duy nhất. Chàng khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười tàn ác đầy dã tâm đặc trưng của vị thiếu chủ tà đạo diễn sâu xuất thần. Chàng quay sang Thanh Hà, gằn giọng lạnh lùng ngoài miệng để lừa gạt tỳ nữ mật thám A Mai đang rình rập ngoài rèm:
"Con tiện tỳ hèn nhát kia, còn không mau mang xiềng xích bò theo ta bái kiến cha nuôi? Nếu hôm nay ngươi dám làm mất mặt bản thiếu chủ, ta sẽ ném ngươi vào đầm lầy sương độc cho vạn trùng cắn xé!"
Thanh Hà lập tức hiểu ý. Nàng cúi đầu, mái tóc đen xõa tung che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, kéo lê xiềng xích giả tạo ra tiếng động leng keng nặng nề, lầm lũi bước theo sau tà áo đen của chàng.
...
Lối xuống Hồ máu độc dưới lòng đất âm u, ẩm ướt và sâu hoắm. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nồng nặc mùi máu tanh nồng và hắc ma khí lạnh lẽo thấu xương. Từng vách đá đen hắc thạch lấp lánh thứ ánh sáng đỏ rực quỷ dị phản chiếu từ lòng hồ phía dưới. Áp lực ma uy vô hình từ Nguyên Anh Kỳ của Lý Vô Thiên đè nặng lên bả vai phàm nhân của An Bình, khiến lồng ngực chàng co thắt kịch liệt, hơi thở trở nên đứt quãng.
Chàng phải vận dụng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp đến mức tối đa, tự thôi miên bản thân để giữ cho nhịp tim đập đều đặn, không để lộ bất kỳ sự run rẩy hay mồ hôi lạnh nào trên gương mặt trắng trẻo thư sinh của mình.
Khi bước vào không gian rộng lớn dưới lòng đất, cảnh tượng trước mắt khiến bất kỳ kẻ gan dạ nào cũng phải kinh hồn bạt vía. Một hồ nước màu đỏ sẫm khổng lồ sôi sùng sục, tỏa ra những làn khói độc nghi ngút ăn mòn cả vách đá cứng. Giữa lòng hồ, thanh cổ kiếm Ma Long Trảm Kiếm tổ truyền đang lơ lửng, tỏa ra luồng sát khí đen kịt gầm thét như tàn hồn ma long đang phẫn nộ.
Trên chiếc ngai đá đen khổng lồ bên bờ hồ, Lý Vô Thiên (Hắc Ma Tôn) ngồi sừng sững như một ngọn núi hắc thạch. Thần hình cao lớn của ông bao bọc trong hắc bào thêu chỉ vàng thô ráp, ánh mắt như hai luồng sấm sét đỏ rực lơ lửng trong bóng tối. Nhưng lúc này, bên cạnh ngai đá không chỉ có một mình ông.
Cốt Ma – lão già gầy gò nhợt nhạt mặc trường bào đen thêu hình xương người ghê rợn – đang đứng khom lưng, ngón tay dài nhọn hoắt tỏa ra hắc khí chết chóc khẽ vuốt ve cây Vạn Cốt Phiên. Đứng cạnh lão là Bạch Liên, nữ thiên tài độc thuật mặc váy trắng thêu hoa sen xanh lục, trên môi nở nụ cười ngọt ngào đầy xảo quyệt nhưng ngón tay lại lăm lăm chiếc sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu.
An Bình bước lên trước, dùng Diễn Thần Sơ Cảnh cười lớn đầy ngạo mạn, giơ cao chiếc quạt xếp gõ nhẹ lên lòng bàn tay rải máu giả:
"Cha nuôi! Hôm nay ngài luyện công pháp đại thành, nhi tử đặc biệt dẫn con tiện tỳ Kiếm Tông này tới hầu hạ ngài. Không biết Cốt Ma hộ pháp và Bạch Liên muội muội có việc gì mà lại đứng chầu trực ở đây từ sớm thế này?"
Cốt Ma khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói khàn đặc âm u vang lên:
"Thiếu chủ bận rộn động phòng nồng nhiệt hằng đêm, e là đã quên mất đại sự của Ma Cốc. Lão nô nghe tỳ nữ báo cáo ngài hằng đêm đều dùng roi da tra tấn nô lệ đến mức máu chảy thành sông, nhưng sao lão nô ngửi mùi máu kia... lại có vài phần mùi thơm thanh khiết của thảo dược phàm nhân thế nhỉ?"
Trái tim An Bình nảy lên một nhịp, nhưng chàng nhanh chóng đè nén xuống. Lão già này quả nhiên vô cùng gian trá, hắn đã bắt đầu nghi ngờ mùi Hồi Xuân Thảo phun ra từ roi da Thanh Lôi giả hằng đêm.
Bạch Liên bước lên nửa bước, thanh âm ngọt ngào như rót mật nhưng lại tàn nhẫn tột cùng:
"Nghĩa huynh, Cốt Ma hộ pháp nói không sai. Huống hồ, ngài luôn tự xưng mang dòng máu Ma Thần Huyết Mạch giả lập chí cao vô thượng, cớ sao đến nay nửa điểm ma lực cũng không chịu bộc lộ? Cốc chủ bận bế quan luyện công pháp chí cao, hai chúng ta lo lắng ngài bị con ma nữ Kiếm Tông này mê hoặc, nên mới đề xuất một thử thách nhỏ trước mặt Cốc chủ."
Lý Vô Thiên nghe đến hai chữ 'Ma Thần Huyết Mạch', ánh mắt sấm sét đỏ rực bỗng chốc co rút lại. Ông luôn tự hào về đứa con trai độc nhất này, nhưng đầu óc tẩu hỏa nhập ma khiến ông dễ dàng bị kích động bởi lòng kiêu hãnh lệch lạc:
"Thử thách gì? Nói!"
Cốt Ma cười lên những tiếng kèn kẹt rợn người, chỉ tay về phía thanh cổ kiếm đang lơ lửng giữa hồ máu độc sôi sùng sục:
"Để chứng minh bản lĩnh kế thừa tối thượng của Ma Cốc, Thiếu chủ phải tự mình bước vào Hồ máu độc dưới lòng đất, vượt qua làn khói độc ăn mòn xương tủy để lấy ra thanh Ma Long Trảm Kiếm tổ truyền. Nếu ngài thực sự mang huyết mạch Ma Thần, hồ máu độc này đối với ngài chỉ như nước ấm tắm rửa; còn nếu ngài chỉ là... một tên phế vật phàm nhân vô tu vi..."
Lão già cố tình kéo dài giọng nói, ánh mắt sắc như dao cạo khóa chặt vào từng biểu cảm trên gương mặt An Bình.
Thanh Hà đứng sau lưng An Bình, đôi bàn tay mịn màng siết chặt lấy vạt váy lụa đỏ. Nàng biết rõ, nếu An Bình bước vào hồ máu độc kia, cơ thể phàm nhân không có nửa điểm tu vi của chàng sẽ lập tức bị ăn mòn thành tro bụi trong tích tắc. Nàng muốn bạo phát kiếm ý để ngăn cản, nhưng kinh mạch bị phong ấn phản chấn dữ dội khiến nàng ho khan một tiếng nhỏ, khóe môi rỉ ra vệt máu hồng.
Sát khí Nguyên Anh Kỳ của Lý Vô Thiên bùng phát dữ dội, ông vung tay ném mạnh chiếc lệnh bài bằng xương ma thú xuống đất, phát ra tiếng động vang dội:
"An Bình! Con của Lý Vô Thiên ta không thể là kẻ hèn nhát! Con hãy tự mình xuống hồ lấy kiếm, cho lũ rác rưởi này thấy thế nào là uy nghiêm của Ma Thần!"
Áp lực tử thần ngàn cân đè nặng lên vai phàm nhân của An Bình. Chàng biết, nếu chàng bộc lộ một tia sợ hãi hay từ chối lúc này, Lý Vô Thiên sẽ phát hiện ra sự lừa dối và đồ sát cả chàng lẫn Thanh Hà ngay lập tức. Đây chính là mưu đồ bức tử tàn nhẫn nhất của Cốt Ma và Bạch Liên.
An Bình đứng sững bên bờ hồ máu độc tỏa khói nghi ngút, hơi nóng ăn mòn da thịt phả thẳng vào mặt chàng, lồng ngực phàm nhân bỏng rát dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!