Nhạc nềnPowder_Snow

Sự Đồng Điệu Giữa Đêm Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm tẩm điện thiếu chủ sâu trong Hắc Ma Cốc, chỉ có ánh nến đỏ từ đôi hỷ chúc chập chờn hắt lên những bức rèm lụa đỏ tà đạo treo rủ xung quanh. Sương độc ẩm mốc từ ngoài thung lũng len lỏi qua các khe đá đen hắc thạch, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm muộn tà môn. Thế nhưng, bên trong căn phòng ngủ chung tân hôn khép kín này, bầu không khí lại nóng rực như một lò luyện đan đang chực chờ bùng nổ.


Lý An Bình quỳ sụp bên mép giường tân hôn lụa đỏ, tấm trường bào gấm đen rộng thùng thình phanh rộng trước ngực, lộ ra làn da trắng trẻo thư sinh lúc này đang đỏ rực lên như hòn than nung. Từng thớ cơ trên cơ thể phàm nhân của chàng run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm cả mái tóc đen dài xõa tung trên bả vai. Sức nóng kinh hoàng từ dược tính của viên Xích Dương Thiêu Cốt Đan mà chàng vừa dùng Độc Hồn Cổ gánh chịu thay cho Triệu Thanh Hà đang điên cuồng cắn xé phế phủ phàm trần của chàng.


Là một Phàm Nhân Vô Tu Vi hoàn toàn không có linh căn, cơ thể An Bình nhạy cảm với độc tố và nhiệt lực tà môn hơn tu sĩ gấp trăm lần. Lồng ngực chàng co thắt kịch liệt, từng nhịp thở đều bỏng rát như nuốt phải tàn tro nóng đỏ, vị mặn chát của máu tươi không ngừng dâng lên nơi cổ họng họng. Chàng run rẩy vươn ngón tay phàm nhân yếu ớt, cố gắng cầm lấy một cây kim bạc nhỏ lấp lánh dưới ánh nến để thực hiện Châm Cứu Vi Thể phàm nhân nhằm kích thích các huyệt đạo tản nhiệt tự cứu mạng. Thế nhưng, cơn đau thắt tim tột cùng khiến tầm mắt chàng nhòe đi, cây kim bạc trong tay cứ lệch khỏi huyệt Đản Trung trong gang tấc.


"An Bình... Chàng đừng động đậy nữa!"


Một tiếng gọi khẽ chứa đầy sự hốt hoảng và xót xa nghẹn ngào vang lên. Triệu Thanh Hà choàng tỉnh lại trên giường tân hôn. Nàng nhìn thấy bóng dáng phu quân hờ của mình đang quỳ gục dưới đất, lồng ngực đỏ rực như lửa thiêu, nhịp tim đập loạn xạ như nổi trống trận truyền dẫn qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay nàng. Nỗi đau thể xác của chàng thông qua sự cộng cảm xúc giác của cổ độc truyền sang nàng một nửa, khiến lồng ngực nàng cũng thắt lại đầy xót xa.


Không màng đến phong ấn ma cốc đang đè nặng lên kinh mạch, Thanh Hà vứt bỏ hoàn toàn sự kiêu hãnh của một đại đệ tử Thái Huyền Kiếm Tông, lao xuống giường gấm. Tiếng xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh leng keng dồn dập dằn vặt xót xa. Nàng quỳ xuống bên cạnh chàng, giật lấy cây kim bạc từ bàn tay phàm nhân đang run rẩy của An Bình, đôi mắt trong vắt lúc này đã ngập tràn nước mắt.


"Ta không biết châm cứu phàm nhân... nhưng ta có thể giúp chàng làm mát kinh mạch!" Thanh Hà khóc nức nở, giọng nói của nàng đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, chỉ còn lại sự dịu dàng và lo lắng thực sự.


Nàng gạt bỏ mọi ranh giới tự trọng của một nữ hiệp chính phái, chủ động dang rộng vòng tay ôm chặt lấy cơ thể đang nóng như lửa thiêu của An Bình vào lòng. Làn da mềm mại, mát lạnh của nàng áp sát vào lồng ngực bỏng cháy của chàng. Nàng cắn chặt răng chịu đựng cơn đau phản chấn phong ấn tà môn đang cắn xé đan điền, cố gắng vận hành chút kiếm ý Hàn Sương dịu nhẹ còn sót lại sâu trong kinh mạch để truyền dẫn sang cơ thể chàng, giúp làm mát trái tim đang đập loạn xạ của phu quân phàm nhân.


*Hự...*


An Bình khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, đầu chàng gục vào hõm vai thơm mát của Thanh Hà. Cảm giác mát lạnh thanh khiết từ kiếm ý Hàn Sương của nàng lướt qua lồng ngực như một dòng suối trong lành xua tan đi ngọn lửa tà môn đang thiêu đốt phế phủ. Hơi thở phàm trần dạt dào, ấm áp của chàng phả vào cổ nàng, khiến gương mặt thanh tú của Thanh Hà bỗng chốc đỏ bừng lên vì bối rối ngọt sủng. Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân xác gần gũi với một nam nhân đến thế, nhưng trong lòng nàng không hề có cảm giác chán ghét, chỉ có một nỗi xót xa tột cùng và sự rung động thầm lặng đang nảy mầm mãnh liệt.


Ngay trong khoảnh khắc hai trái tim áp sát vào nhau, sự đồng điệu cảm xúc đã kích hoạt một bí mật sâu kín của cổ độc trùng. Cặp Vòng ngọc Độc Hồn Cổ trên cổ tay hai người bỗng nhiên rung lên bần bật, rồi phát ra thứ ánh sáng xanh dịu ấm áp, thanh khiết như ánh trăng mùa thu rực rỡ. Ánh sáng xanh ấy không phải là ma khí tà môn của Bạch Sa, mà là minh chứng cho thấy khế ước hờ đang dần biến thành tình yêu thực tế tự nguyện từ sâu trong linh hồn của cả hai. Luồng sáng xanh dịu dàng lan tỏa khắp phòng ngủ chung tân hôn, tịnh hóa hoàn toàn độc tính nóng cháy còn sót lại và sưởi ấm cho cả hai linh hồn giữa đêm đông lạnh giá.


Thế nhưng, ánh sáng xanh ấm áp của cổ độc quá mạnh, nó xuyên thấu qua cả lớp chăn lụa đỏ rực, hắt bóng sáng rực lên những cánh cửa sổ gỗ mun của tẩm điện.


*Lách cách... lách cách...*


Một tiếng động cơ học cực nhỏ, như tiếng khớp xương khô chạm vào nhau vang lên ngoài hành lang đá đen.


Lý An Bình dù đang nửa tỉnh nửa mê trong vòng tay Thanh Hà, nhưng thính giác phàm nhân cực kỳ nhạy bén của một kẻ phải sinh tồn giữa bầy ma đầu từ nhỏ đã giúp chàng nhận ra mối nguy hiểm ngay lập tức. Chàng khẽ mở đôi mắt sáng ngời thông tuệ, dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp để đè nén cơn đau thắt lồng ngực, ghé sát tai Thanh Hà thì thầm khàn đặc:


"Thanh Hà... Có người rình mò. Tiếng động này... là rối xương thám thính của Cốt Lỗi. Hắn đang lén lút thả rối áp sát cửa sổ để dò tìm hơi thở linh lực chính phái của nàng. Đồng thời... mật thám A Mai cũng đang đứng rình ngoài rèm cửa sổ... Chúng ta phải dập tắt luồng sáng này ngay..."


Thanh Hà giật mình hoảng hốt, định vội vã lấy tấm chăn lụa đỏ để che kín chiếc vòng ngọc. Thế nhưng ánh sáng xanh của cổ độc phát ra từ tình cảm chân thật quá mạnh mẽ, hoàn toàn xuyên thấu qua cả lớp lụa dày, tiếp tục hắt bóng rõ ràng ra bên ngoài. Nếu để A Mai nhìn thấy ánh sáng xanh tịnh hóa này, hoặc để rối thám thính phát hiện ra hơi thở kiếm ý Hàn Sương dịu nhẹ vừa bộc phát của nàng, toàn bộ khế ước phu thê hờ và thân phận Phàm Nhân Vô Tu Vi của An Bình sẽ lập tức bị phơi bày trước Độc Hậu Bạch Sa.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lý An Bình gượng dậy bằng chút sức lực phàm nhân cuối cùng. Chàng loạng choạng nhoài người ra mép giường gấm, vươn tay bật lẫy cơ quan của chiếc Hộp gỗ Lưu Ảnh giả đặt cạnh giường – đạo cụ cơ khí tinh vi do Hí Tử thiết kế và Thiết Ngưu rèn đúc.


*Rè rè...*


Chiếc hộp gỗ mun khẽ hoạt động không tiếng động lớn. Một luồng ánh sáng đỏ rực giả lập, mô phỏng hình ảnh bóng rèm giường lụa đỏ chuyển động dồn dập mờ ảo lập tức được chiếu thẳng lên các ô cửa sổ gỗ mun, hoàn toàn trung hòa và che lấp hoàn toàn luồng ánh sáng xanh ấm áp của cổ độc bên trong.


Bên ngoài cửa sổ tẩm điện, tỳ nữ mật thám A Mai đang rón rén áp tai vào khe cửa để nghe ngóng tình hình. Từ góc nhìn của cô ta, qua khe hở rèm cửa sổ chỉ thấy bóng rèm lụa đỏ rực chuyển động mờ ảo dồn dập, nghe tiếng la hét dằn vặt giả vờ đầy t t tàn bạo của An Bình cùng tiếng thở dốc kịch liệt của hai người hằng đêm.


"Con tiện tỳ hèn nhát... hằng đêm đều dùng hàn khí chống đối ta... hôm nay ta phải dùng kịch độc thiêu rụi kinh mạch của ngươi!" An Bình gầm thét tàn bạo diễn sâu ngoài miệng hằng đêm, nhưng bàn tay chàng lại đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mềm mại của Thanh Hà, ánh mắt chàng nhìn nàng tràn ngập sự dịu dàng xót xa thầm lặng hằng đêm.


A Mai đỏ bừng mặt, vội vã lấy chiếc gương đồng nhỏ truyền tin ngầm ra lén lút ghi chép báo cáo dâng lên Bạch Sa hằng đêm: "Thiếu chủ và phu nhân đang động phòng nồng nhiệt hằng đêm, tiếng động tra tấn vô cùng tàn bạo, máu tươi nhuộm đỏ cả rèm giường..."


Đồng thời, con rối xương thám thính nhỏ như con nhện của Cốt Lỗi đang bò lách cách trên bậu cửa sổ cũng bị đánh lạc hướng hoàn toàn. Luồng tà khí giả màu tím nhạt tỏa ra từ lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực áo An Bình kết hợp với sức nóng giả lập từ hộp chiếu ảnh đã che giấu hoàn toàn hơi thở kiếm ý Hàn Sương dịu nhẹ của Thanh Hà, khiến con rối không tìm thấy bất kỳ linh lực chính phái nào và lầm lũi quay bò trở về bóng tối.


Hiểm họa tạm thời qua đi. Lý An Bình hoàn toàn kiệt sức, chàng ngã sụp vào lòng Triệu Thanh Hà, hơi thở phàm trần của chàng yếu ớt nhưng lồng ngực đã bình ổn trở lại hằng đêm.


Thanh Hà ôm chặt lấy chàng dưới ánh trăng lạnh lẽo hằng đêm, cảm nhận nhịp tim đồng điệu ấm áp truyền qua chiếc vòng ngọc cổ độc. Nàng khẽ vuốt ve gương mặt nho nhã thư sinh của phu quân phàm nhân, lần đầu tiên nhận ra hơi ấm phàm trần đầy dũng cảm của chàng quý giá và đáng trân trọng hơn mọi tu vi kiếm đạo kiêu hãnh ngoài giang hồ hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!