Nhạc nềnPowder_Snow

Sợi Dây Liên Kết Kinh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay gầy guộc bám đầy phấn độc phát sáng của Lam Cô siết chặt lấy cổ tay Triệu Thanh Hà. Luồng ma lực Trúc Cơ Kỳ lạnh lẽo như băng tuyết dưới hầm mộ bắt đầu len lỏi, thăm dò sâu vào kinh mạch đang bị phong ấn của nàng.


Trong khoảnh khắc ấy, không khí bên trong phòng ngủ chung tân hôn ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập. Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa đứng lùi lại phía sau, tà áo tím sẫm khẽ đung đưa, đôi mắt sắc sảo nhíu lại đầy vẻ dò xét. Mỗi một nhịp thở của vị đại ma đầu Nguyên Anh Kỳ này đều tỏa ra áp lực vô hình, đè nặng lên bả vai phàm nhân của Lý An Bình, khiến phế phủ chàng bỏng rát nhẹ.


Triệu Thanh Hà cắn chặt môi dưới đến mức rỉ ra một vệt máu hồng nhạt. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng ma lực tà môn của Lam Cô đang thô bạo lướt qua các huyệt đạo của mình, cố gắng bóc tách lớp phong ấn để tìm kiếm hơi thở của kiếm ý chính phái. Là một Kiếm Sư kiêu hãnh của Thái Huyền Kiếm Tông, nàng thà tự bạo kinh mạch chứ không muốn chịu sự sỉ nhục này. Ngón tay nàng khẽ co lại, định vung chiếc trâm cài Hàn Anh để bạo phát kiếm ý hộ thân.


"Tiện tỳ hèn nhát! Còn không mau đứng yên chịu sự kiểm tra của độc sư!"


Một tiếng quát lạnh lùng, tàn bạo đột ngột vang lên cắt đứt ý định tự sát của Thanh Hà. Lý An Bình bước nhanh tới, gương mặt nho nhã thư sinh của chàng lúc này co rút lại thành một vẻ độc ác đầy dã tâm. Chàng vung mạnh tay áo gấm đen, trực tiếp gạt phăng bàn tay của Lam Cô ra khỏi cổ tay Thanh Hà, đồng thời thô bạo bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt lên.


"Con tiện tỳ này hằng đêm đều dùng hàn khí chính phái để chống đối ta, khiến bản thiếu chủ mất hết hứng thú," An Bình nhếch môi cười lạnh, giọng nói khàn đặc đầy vẻ chán ghét diễn sâu xuất thần. "Lam Cô, ngươi kiểm tra ra cái gì rồi? Thể chất của nàng có đủ tư cách gieo hạt giống Ma Thần của ta hay không?"


Hành động thô bạo bất ngờ của An Bình thực chất là để cắt đứt luồng ma lực dò xét của Lam Cô trước khi bà ta chạm đến gốc rễ kiếm ý của Thanh Hà. Chàng khéo léo dùng cơ thể phàm nhân của mình chắn giữa hai người, bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực tỏa ra tà khí giả màu tím nhạt để che giấu hoàn toàn sự run rẩy của các thớ cơ phàm trần.


Lam Cô bị gạt tay ra, đôi mắt ti hí híp lại đầy giận dữ, nhưng trước uy thế của vị thiếu chủ tà đạo và Lệnh bài Hắc Ma giắt bên hông chàng, bà ta chỉ có thể khẽ cúi đầu gù, cười lên những tiếng kẹ kẹ rợn người:


"Kẹ kẹ kẹ... Thiếu chủ bớt giận. Lão thân vừa rồi dò xét, phát hiện kinh mạch của thiếu chủ phu nhân mang hàn khí quá nặng do tu luyện kiếm đạo Thái Huyền. Hàn khí này đóng băng tử cung, khiến âm dương bất hòa, cực kỳ cản trở việc sinh sản người thừa kế mang huyết mạch Ma Thần."


Bạch Sa bước lên một bước, giọng nói thanh tao nhưng lạnh thấu xương vang lên: "Có cách nào hóa giải không?"


"Thưa Thánh Hậu, đương nhiên là có," Lam Cô cười nham hiểm, vươn bàn tay gầy guộc lấy ra từ trong giỏ tre một chiếc hộp bằng xương thú màu đỏ rực. Bà ta mở nắp hộp, bên trong lộ ra một viên thuốc tròn màu đỏ sậm, tỏa ra hơi nóng hừng hực và mùi tanh nồng của máu thú. "Đây là 'Xích Dương Thiêu Cốt Đan'. Viên thuốc nóng cháy tà môn này có tác dụng cực dương, dùng để thiêu rụi hoàn toàn hàn khí trong tử cung, ấm áp kinh mạch hằng đêm cho nàng."


Đồng tử của Triệu Thanh Hà khẽ co rút lại. Là một Kiếm Sư, nàng lập tức nhận ra dược tính tàn bạo của viên đan dược này. Cái gọi là "ấm tử cung" thực chất là dùng ngọn lửa tà môn để thiêu đốt toàn bộ kinh mạch của nàng, phá hủy vĩnh viễn căn cơ kiếm đạo mà nàng đã khổ luyện hàng chục năm qua. Nếu uống viên thuốc này, nàng sẽ thực sự biến thành một phế nhân phàm trần, cả đời không thể cầm kiếm được nữa.


"Uống đi, tiện tỳ," Lam Cô dâng viên thuốc nóng cháy đến trước mặt Thanh Hà, ma lực Trúc Cơ Kỳ ép buộc nàng phải mở miệng. "Đây là ân điển của Thánh Hậu ban cho ngươi."


Thanh Hà nhắm chặt mắt, hai hàng nước mắt uất hận khẽ rỉ ra nơi khóe mi. Nàng biết mình không thể từ chối trước mặt Bạch Sa. Nếu nàng phản kháng, Bạch Sa sẽ lập tức ra tay đồ sát nàng ngay tại chỗ.


Đứng bên cạnh, lồng ngực phàm nhân của Lý An Bình phập phồng kịch liệt. Trí tuệ phàm nhân của chàng đang vận hành với tốc độ tối đa để tìm kiếm một con đường sống. Chàng không thể dùng thủ pháp tráo thuốc như bữa tối lần trước, vì Lam Cô đang đứng sát bên cạnh và Bạch Sa đang dùng thần thức khóa chặt viên đan dược. Chàng chỉ có một cách duy nhất để bảo vệ tu vi và kinh mạch của vợ.


Đó là gánh chịu thay nàng.


Ngay khi Thanh Hà nhắm mắt chuẩn bị nuốt viên thuốc độc, An Bình đột ngột vươn tay, thô bạo giật lấy viên đan dược từ tay Lam Cô, cười lớn đầy tàn ác:


"Một viên thuốc rác rưởi mà cũng cần phải dâng hiến rườm rà thế sao? Tiện tỳ, để bản thiếu chủ đích thân ban thuốc cho ngươi hằng đêm!"


Chàng bóp mạnh cằm Thanh Hà, ép nàng mở miệng và nhét viên thuốc nóng cháy vào trong. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ngón tay chàng chạm vào môi nàng, An Bình đã nhanh chóng kích hoạt chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay mình. Chàng ấn mạnh chiếc vòng ngọc đôi của mình sát vào chiếc vòng của Thanh Hà, kích hoạt năng lực Tâm Linh Cộng Hưởng thụ cảm.


*Hự!*


Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như dung nham núi lửa lập tức từ cổ tay Thanh Hà truyền dẫn thẳng vào kinh mạch của An Bình.


Độc Hồn Cổ là cổ độc ràng buộc sinh mệnh và nỗi đau thể xác giữa phu thê hờ. Khi hai người chạm vào nhau, An Bình đã chủ động mở rộng kinh mạch phàm nhân của mình để gánh chịu toàn bộ độc tính nóng cháy của viên thuốc, chỉ để lại một phần nhỏ không gây hại trong cơ thể Thanh Hà. Chàng biết rõ, cơ thể phàm nhân của mình không có tu vi, dễ bị tổn thương nhiệt nhưng cũng dễ hồi phục bằng y thuật phàm nhân; còn đối với kinh mạch nhạy cảm chứa đầy kiếm ý băng sương của một Kiếm Sư, ngọn lửa tà môn này sẽ là đòn chí mạng hủy diệt căn cơ.


Sức nóng kinh hoàng của Xích Dương Thiêu Cốt Đan lập tức bùng phát bên trong lồng ngực phàm nhân của An Bình. Chàng cảm giác như có một ngọn lửa thực sự đang điên cuồng thiêu đốt phổi và tim mình, phế quản co thắt dữ dội, máu tươi trong cổ họng cuộn trào lên nóng hổi.


Thế nhưng, chàng phải dùng Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp đến mức tối đa, tự thôi miên bản thân để đè bẹp cơn đau thắt tột cùng, giữ cho gương mặt nho nhã thư sinh không bộc lộ một tia đau đớn nào trước mặt Bạch Sa. Chàng khẽ ho khan một tiếng nhỏ, khéo léo dùng ống tay áo gấm đen rộng thùng thình để lau đi vệt máu tươi vừa tràn ra nơi khóe môi.


"Ha ha ha! Thuốc tốt! Để xem hằng đêm ngươi còn dùng hàn khí để chống đối bản thiếu chủ được nữa không!" An Bình gầm thét tàn bạo ngoài miệng, nhưng đôi mắt chàng nhìn Thanh Hà lại tràn ngập sự xót xa, dịu dàng thầm lặng trong bóng tối.


Thanh Hà nuốt viên thuốc xuống, nhưng nàng kinh ngạc nhận ra trong lồng ngực mình chỉ có một luồng ấm áp nhẹ nhàng, hoàn toàn không có cảm giác thiêu đốt kinh mạch như dự tính. Ngay lúc đó, thông qua chiếc vòng ngọc đang phát sáng xanh dịu ấm áp, nàng cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ, dồn dập đầy đau đớn và luồng nhiệt lượng hủy diệt đang điên cuồng cắn xé cơ thể phàm nhân của An Bình.


Nàng chấn động tâm thần, nước mắt chảy dài nhìn chàng, nhưng không thể thốt lên lời trước mặt Bạch Sa.


Bạch Sa nhìn thấy Thanh Hà đã nuốt thuốc, kinh mạch không hề bộc phát kiếm ý phản phản chấn, liền hài lòng gật đầu: "Lam Cô, thuốc của ngươi quả thực có tác dụng. An Bình, đêm nay con hãy tận hưởng sự ấm áp của thiếu chủ phu nhân hằng đêm. Chúng ta đi."


Lam Cô khẽ cười kẹ kẹ, thu hồi sáo độc Bích Ngọc Độc Tiêu rồi cùng Bạch Sa lướt nhanh ra khỏi tẩm điện thiếu chủ, tấm cửa đá đen nặng nề khép lại với một tiếng *ầm* lạnh lẽo.


Ngay khi cánh cửa đá vừa khép chặt, Lý An Bình hoàn toàn mất đi sức lực nâng đỡ cơ thể phàm nhân. Chàng loạng choạng lùi lại ba bước, quạt xếp Bách Cơ rơi rụng xuống đất, cả cơ thể chàng đổ sụp xuống nền đá đen lạnh buốt của phòng ngủ chung tân hôn. Chàng gục đầu bên mép giường lụa đỏ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ho ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả vạt áo gấm đen.


"An Bình! Chàng... chàng sao thế này!"


Triệu Thanh Hà hoảng hốt lao xuống giường, xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh leng keng dồn dập dằn vặt xót xa. Nàng đỡ lấy bả vai đang run rẩy dữ dội của chàng, lồng ngực nàng cũng thắt lại đau đớn do shared pain truyền dẫn từ Độc Hồn Cổ.


"Đừng... đừng động đậy chân khí..." An Bình thì thầm khàn đặc, hơi thở chàng nóng bỏng như lửa đốt, làn da trắng trẻo thư sinh lúc này đang đỏ rực lên như than hồng dưới lớp áo gấm. "Mật thám A Mai hằng đêm đều tuân theo Quy tắc tuần tra tẩm điện, đang rình mò ngoài cửa sổ... Chúng ta... phải diễn tiếp..."


Chàng gượng dậy, vươn bàn tay phàm nhân run rẩy đến mức không thể cầm nổi kim châm, lén lút lấy ra lọ Ngưng Sương Lộ từ thắt lưng. Chàng mở nắp lọ, đổ nước sương lạnh thu hoạch trên đỉnh núi tuyết lên lòng bàn tay mình rồi áp mạnh vào lồng ngực đang bỏng rát đỏ rực của mình để làm dịu cơn sốt độc tính kinh hoàng hằng đêm.


"An Bình, chàng là đồ ngốc! Tại sao chàng lại gánh chịu thay ta!" Thanh Hà khóc nức nở, nàng vứt bỏ hoàn toàn sự kiêu hãnh của một Kiếm Sư chính phái, ôm chặt lấy cơ thể đang nóng như lửa đốt của chàng vào lòng, cố gắng dùng chút hơi ấm dịu nhẹ để xoa dịu đi cơn đau đớn cho chàng.


An Bình khẽ cười yếu ớt, lồng ngực chàng phập phồng thở dốc kịch liệt dưới cái ôm ấm áp của nàng hằng đêm. Chàng biết rõ, thể chất phàm nhân của mình nhạy cảm với độc tố hơn tu sĩ gấp trăm lần, nhưng chàng không hề hối hận. Chàng lướt ngón tay phàm nhân, lấy ra chùm kim bạc nhỏ lấp lánh hằng đêm, chuẩn bị thực hiện Châm Cứu Vi Thể phàm nhân để tự cứu mạng mình trước khi độc tính thiêu rụi hoàn toàn phế phủ phàm trần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!