Nhạc nềnPowder_Snow

Phương Thuốc Độc Của Lam Cô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nến trong tẩm điện thiếu chủ chập chờn, hắt lên những bức rèm lụa đỏ rực một bóng tối âm u, quánh đặc. Lý An Bình đứng lặng bên bàn trà gỗ mun, những ngón tay phàm nhân của chàng khẽ siết chặt mảnh giấy da dê chứa mật thư mưu phản của Cốt Ma. Gương mặt chàng dưới ánh sáng mờ nhạt hiện lên vẻ trầm tư cực hạn.


Ngay bên cạnh, Triệu Thanh Hà đứng khép nép, xiềng xích Hắc Thiết mềm lót nhung trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, phát ra những tiếng kêu leng keng rất nhỏ. Đôi mắt trong vắt của nữ Kiếm Sư chính phái dán chặt vào mảnh giấy da dê, hơi thở nàng dồn dập đầy lo lắng.


"An Bình, Cốt Ma thực sự muốn mượn tay Thần Vô Cực để tiêu diệt Ma Cốc sao?" Thanh Hà thì thầm, giọng nói của nàng nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy. "Nếu đại trận sương độc bị lão mở ra từ bên trong, toàn bộ thung lũng này..."


"Suỵt."


An Bình khẽ đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Chàng nhanh nhẹn gấp nhỏ mảnh giấy da dê, lướt ngón tay phàm nhân mở ngăn bí mật dưới đế hộp trà gỗ mun rồi giấu cuộn thư vào trong. Mọi động tác của chàng đều chuẩn xác, không tiếng động, một kỹ năng được rèn luyện qua hàng vạn lần đối mặt với tử thần từ thuở nhỏ.


"Cốt Ma đang hoảng loạn sau cái chết của Ảnh Quỷ," An Bình trầm giọng phân tích, đôi mắt sáng ngời thông tuệ. "Hắn biết ta nghi ngờ hắn, nên mới vội vã liên minh với Thần Vô Cực để tìm đường sống. Nhưng bức mật thư này... chính là chiếc thòng lọng mà chú chim Linh Điểu đã mang về cho chúng ta. Chỉ cần sử dụng khéo léo, ta có thể mượn tay cha nuôi tiêu diệt hoàn toàn dã tâm của hắn."


Thanh Hà nhìn chàng, lồng ngực nàng phập phồng đầy xót xa. Người đàn ông đứng trước mặt nàng hoàn toàn không có nửa điểm tu vi, thể chất yếu ớt phàm trần đến mức một luồng sát khí nhẹ của tu sĩ cũng có thể khiến chàng ho ra máu. Vậy mà lúc này, chàng lại đang dùng trí tuệ phàm nhân đỉnh cao để bày mưu tính kế chống lại những đại ma đầu Kim Đan và Nguyên Anh Kỳ.


Nàng khẽ vươn tay, định chạm vào cánh tay trái của chàng – nơi vết thương do gai độc cào xước đêm qua vẫn còn bỏng rát nhẹ dưới lớp áo gấm đen rộng thùng thình. Thế nhưng, ngay khi ngón tay nàng chưa kịp chạm vào chéo áo của chàng, một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài đột ngột thổi tung bức rèm che tẩm điện.


*Vù...*


Luồng gió mang theo một mùi hương độc dược dịu nhẹ nhưng lạnh thấu xương, nồng nặc tà tính tột cùng. Mùi hương này... không phải vạn độc phệ hồn hương của Bạch Sa, mà là một mùi tanh nồng của phấn độc phát sáng, lẫn lộn với hương hoa thối rữa đầy kinh tởm.


Sắc mặt An Bình lập tức biến đổi. Chàng cực kỳ nhạy cảm với độc tố nhờ những năm tháng học y lý từ Lão y sư Cổ Độc. Chàng biết rõ, kẻ sắp bước vào tẩm điện có độc thuật vô cùng tàn bạo.


"Tiện tỳ! Quỳ xuống giường ngay!" An Bình đột ngột đổi giọng, tông giọng trầm thấp, tàn độc và kiêu ngạo của vị thiếu chủ tà đạo vang lên đầy thị uy. Chàng vung mạnh tay áo gấm đen, đẩy Thanh Hà ngã sấp xuống giường tân hôn lụa đỏ, đồng thời nhanh tay kéo chăn che giấu đi vết thương trên cánh tay trái của mình.


Thanh Hà lập tức hiểu ý, nàng nằm rạp xuống giường, cúi đầu giấu đi đôi mắt trong vắt, xiềng xích giả tạo ra tiếng kêu leng keng dồn dập đầy sợ hãi.


Ngay lúc đó, tấm cửa đá đen nặng nề của tẩm điện bị đẩy mạnh ra.


Một luồng ma khí tím sẫm tràn vào, đi đầu chính là Độc Cô Thánh Hậu Bạch Sa – mẹ nuôi của An Bình. Bà mặc hoa phục tím sẫm lộng lẫy, dung nhan trẻ trung quyến rũ như thiếu nữ nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như vũng nước đọng dưới đáy mộ cổ. Chiếc Huyết Cổ Trâm trên búi tóc bà lấp lóe ánh đỏ tà mị.


Nhưng điều khiến An Bình nín thở chính là bóng người gù lưng đi ngay sau Bạch Sa.


Đó là Lam Cô – độc sư tà phái ngoại vi nổi tiếng xảo quyệt và ác độc. Lão bà này có thân hình lùn tịt, da mặt xanh xao đầy mụn cóc ghê tởm, mặc bộ y phục vải thô chàm bám đầy phấn độc phát sáng xanh dịu dưới ánh nến. Tay bà ta cầm một chiếc sáo độc bằng ngọc bích 'Bích Ngọc Độc Tiêu', đôi mắt ti hí liếc xéo quanh phòng ngủ đôi như một con rắn độc đang tìm mồi.


"Nhi tử bái kiến mẹ nuôi," An Bình bước lên nửa bước, khẽ cúi đầu hành lễ. Chàng vận hành Khống Chế Nhịp Tim tâm pháp đến mức cực hạn, ép nhịp tim phàm nhân đang đập điên cuồng vì sợ hãi bạo lực phải trở lại trạng thái bình thản. Lá bùa ẩn khí Tử Vi giấu trước ngực tỏa ra một luồng tà khí giả màu tím nhạt, khéo léo che giấu đi sự run rẩy vật lý của chàng trước ma uy Nguyên Anh Kỳ của Bạch Sa.


Bạch Sa khẽ gật đầu, ngón tay nhợt nhạt mang đầy nhẫn độc khẽ vuốt ve thành ghế đá đen: "An Bình, ta nghe A Mai báo cáo hằng đêm tẩm điện của con đều có tiếng roi quất dồn dập, nhưng mùi máu tanh lại lẫn lộn hương thơm thảo dược lạ. Sự nghi ngờ của ta vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Vì vậy, hôm nay ta đặc biệt mời Lam Cô đến đây để giúp con... kiểm tra thể chất của thiếu chủ phu nhân."


Lam Cô khẽ cười lên một tiếng rợn người, giọng nói rít qua kẽ răng nghe như tiếng cọ xát của xương cốt: "Kẹ kẹ kẹ... Thánh Hậu quá lo lắng rồi. Lão thân đến đây là để dâng tặng cho thiếu chủ một phương thuốc bồi bổ cực mạnh, giúp thiếu chủ nhanh chóng sinh sản người thừa kế mang đầy đủ Ma Thần Huyết Mạch dồi dào tà tính."


Nói rồi, Lam Cô vươn bàn tay gầy guộc như cành củi khô, lấy ra từ trong giỏ tre một chiếc lọ bằng xương thú màu đen kịt. Bà ta mở nắp lọ, đổ một chất lỏng màu tím sẫm, đang sủi bọt sùng sục và tỏa ra làn khói mị dược nóng bỏng vào một chén ngọc đen trên bàn đá.


Mùi hương ngọt ngào, kích dục tột cùng lập tức bùng phát khắp căn phòng. Đó chính là biến thể độc hại của Xuân Phong mị độc – loại kịch độc tà môn có tác dụng kích thích dục vọng điên cuồng, nhưng đối với một phàm nhân hoàn toàn không có linh căn bảo vệ như An Bình, độc tính nóng cháy của nó sẽ thiêu rụi toàn bộ lục phủ ngũ tạng trong tích tắc.


"Phương thuốc bổ dương 'Cửu Dương Huyết Độc' này được lão thân điều chế từ nhụy hoa Xuân Phong ngâm trong máu ma thú," Lam Cô dâng chén thuốc lên trước mặt An Bình, nụ cười đầy nham hiểm. "Yêu cầu thiếu chủ phải uống trực tiếp ngay tại chỗ trước mặt Thánh Hậu để kích hoạt ma lực huyết mạch, sau đó lập tức động phòng cùng thiếu chủ phu nhân. Kẹ kẹ kẹ..."


Đồng tử của An Bình khẽ co rút lại. Chén thuốc độc này lấp lánh ma quang tím sẫm, nhiệt độ nóng bỏng tỏa ra khiến không khí xung quanh méo mó. Chàng biết rõ, nếu chàng từ chối uống, Bạch Sa sẽ ngay lập tức phát hiện ra chàng là phàm nhân phế vật không tu vi và đồ sát cả chàng lẫn Thanh Hà ngay lập tức. Nhưng nếu uống vào, cơ thể phàm nhân của chàng sẽ hóa thành tro bụi.


Đây là một thế cục tử thần, một cạm bẫy đối chất có độ khó cực hạn.


Trên giường lụa đỏ, Triệu Thanh Hà nằm sấp cúi đầu, nhưng thông qua chiếc Vòng ngọc Độc Hồn Cổ đeo trên cổ tay, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng cơn co thắt đau đớn, nhịp tim đập loạn xạ đầy kinh hoàng của An Bình. Lòng nàng thắt lại, bàn tay mịn màng siết chặt lấy tấm nệm lụa đỏ, kiếm ý bị phong ấn trong người nàng dâng lên một luồng hàn khí nhạt, sẵn sàng bạo phát để cứu mạng phu quân hờ bất chấp hậu quả.


"Khống chế nhịp tim... bình tĩnh..." An Bình thầm niệm quyết trong lòng. Chàng dùng sức mạnh lý trí phàm nhân đỉnh cao đè bẹp sự run rẩy của cơ bắp, gương mặt nho nhã thư sinh lập tức co rút lại thành một vẻ ngạo mạn, tàn bạo tột cùng.


Chàng khẽ nhếch mép cười lạnh, tay phải vung chiếc Quạt xếp Bách Cơ lên phẩy nhẹ đầy vẻ khinh miệt:


"Hừ, loại thuốc bổ dương rác rưởi của ngoại vi tà tu mà cũng dám dâng lên trước mặt bản thiếu chủ sao? Lam Cô, ngươi nghĩ Ma Thần Huyết Mạch của ta yếu ớt đến mức cần phải dùng đến thứ độc dược hạ đẳng này để kích hoạt sao?"


Bạch Sa híp đôi mắt sắc sảo, tà lực Nguyên Anh Kỳ khóa chặt lấy biểu cảm của con trai nuôi: "An Bình, đừng bướng bỉnh. Uống đi, để ta xem ma lực của con đã đạt đến cảnh giới nào."


Áp lực từ Bạch Sa nặng nề như một ngọn núi khổng lồ ép xuống lồng ngực phàm nhân của An Bình, khiến chàng suýt nữa ho ra máu tươi. Chàng biết mình không còn đường lui. Chàng phải thực hiện thủ pháp tráo thuốc ngay trước mắt hai đại ma đầu siêu cấp.


Chàng bước lên một bước, cầm lấy chén ngọc đen chứa đầy kịch độc tím sẫm. Nhiệt độ nóng bỏng của chén thuốc truyền qua da tay phàm nhân khiến ngón tay chàng bỏng rát nhẹ, nhưng gương mặt chàng vẫn giữ nguyên vẻ tàn bạo, ngạo nghễ.


"Được! Để ta cho các ngươi mở mang tầm mắt, xem Ma Thần Huyết Mạch thực sự tinh luyện độc tố như thế nào!" An Bình lớn tiếng quát mắng.


Ngay trong khoảnh khắc chàng đưa chén thuốc lên ngang miệng, chàng khẽ liếc mắt nhìn vị trí của ấm trà nguội trên bàn đá đen bên cạnh. Chàng vung mạnh chiếc Quạt xếp Bách Cơ, phẩy mạnh một cái tạo ra một luồng gió lớn thổi bùng bức rèm lụa đỏ rực xung quanh, đồng thời complain đầy kiêu ngạo: "T tẩm điện này sao hằng đêm đều nóng bức như lò thiêu thế này!"


Cánh quạt xếp Bách Cơ rộng thùng thình xòe ra, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Bạch Sa và Lam Cô hướng về phía chén thuốc trong tích tắc cực ngắn – chưa đầy một phần mười hơi thở.


Chính trong một tích tắc mù quáng đó, An Bình áp dụng Tráo Phụng Tráo Ly thủ pháp học từ Hồng Thất.


Cánh tay phàm nhân của chàng di chuyển nhanh nhẹn với tốc độ kinh hoàng, không để lại một tàn ảnh vật lý nào. Chàng nhanh tay đổ cạn chén kịch độc tím sẫm vào chiếc ống trúc rỗng ruột giấu dọc theo nan quạt xếp Bách Cơ, đồng thời dùng ngón tay cái gạt nhẹ vòi ấm trà nguội bên cạnh, rót đầy nước trà thanh khiết màu nâu nhạt vào chén ngọc đen.


Toàn bộ quá trình tráo đổi diễn ra hoàn toàn bằng động tác vật lý thuần túy, không sử dụng một tia linh lực hay ma khí nào.


Bởi vì không có linh lực dao động, trận pháp dò xét nhạy bén của Bạch Sa và thần thức của Lam Cô hoàn toàn bị bỏ qua. Đối với các tu sĩ cao cấp, họ quá tự tin vào khả năng cảm nhận linh lực mà hoàn toàn không đề phòng những xảo thuật cơ học đỉnh cao của một phàm nhân.


Khi quạt xếp Bách Cơ khép lại với một tiếng *bạch* giòn giã, An Bình đã ngửa đầu, uống cạn chén nước trà thanh khiết màu nâu nhạt trước sự chứng kiến trực tiếp của Bạch Sa.


Chàng vứt mạnh chén ngọc đen xuống đất, tiếng gốm vỡ tan giòn giã vang dội khắp tẩm điện. Chàng dùng tay áo gấm đen lau đi vệt nước trà nơi khóe môi, cười lớn đầy tàn bạo, ngạo mạn:


"Ha ha ha! Thuốc bổ của ngươi quả thực ngọt ngào như nước lã! Lam Cô, độc thuật của ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"


Lam Cô chấn động, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn đống mảnh vỡ chén ngọc trên đất. Bà ta không hề cảm nhận được bất kỳ sự phản kháng hay dao động ma lực nào từ người An Bình, nhưng chàng lại uống cạn kịch độc 'Cửu Dương Huyết Độc' mà không hề biến sắc, lục phủ ngũ tạng vẫn nguyên vẹn không một tia tổn thương.


Bạch Sa cũng khẽ nhíu mày đầy kinh ngạc. Sự nghi ngờ về tu vi phàm nhân của con trai nuôi lập tức bị dập tắt một phần trước màn thể hiện "tinh luyện kịch độc" đầy thần bí này. Bà ta không thể ngờ rằng, thứ mà An Bình vừa uống vào chỉ là một chén trà phàm nhân thanh khiết, còn toàn bộ kịch độc nóng cháy lúc này đang nằm gọn trong ống trúc rỗng của chiếc quạt xếp giắt bên hông chàng, hơi nóng từ ống trúc đang âm ỉ làm bỏng rát nhẹ phần hông phàm nhân của chàng dưới lớp áo gấm.


An Bình phải tiêu hao một lượng lớn bột chu sa đặc biệt bên trong bùa ẩn khí Tử Vi để hấp thụ hoàn toàn sự run rẩy cơ bắp và mồ hôi lạnh đang rỉ ra sau lưng. Chàng đứng thẳng lưng, tay cầm quạt xếp, phong thái lạnh lùng, tàn độc bao phủ gương mặt.


"Thánh Hậu... thiếu chủ quả nhiên mang huyết mạch phi phàm," Lam Cô khẽ cúi đầu, nụ cười trên gương mặt xanh xao càng thêm phần xảo quyệt và rợn người. "Lão thân vô cùng nể phục."


Nói rồi, Lam Cô bất ngờ xoay người, đôi mắt độc địa khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai của Triệu Thanh Hà đang nằm sấp trên giường tân hôn lụa đỏ:


"Tuy nhiên, thể chất của thiếu chủ đã mạnh mẽ như vậy, nhưng còn thiếu chủ phu nhân thì sao? Kinh mạch của nàng mang hàn khí chính phái quá nặng do tu luyện Thái Huyền Kiếm Điển, nếu không được kiểm tra âm dương kinh mạch trực tiếp, làm sao biết nàng có đủ tư cách để gánh chịu tà tính của Ma Thần Huyết Mạch hằng đêm hằng đêm?"


Chưa đợi An Bình kịp lên tiếng ngăn cản, Lam Cô đã vung mạnh tay áo chàm, thân hình gù lưng lướt nhanh như một bóng ma áp sát giường tân hôn.


Bàn tay gầy guộc như cành củi khô bám đầy phấn độc phát sáng của bà ta đột ngột vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay mịn màng của Triệu Thanh Hà để kiểm tra kinh mạch lạnh lẽo bị phong ấn!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!